Bị g-❗ế-т
| ← Ch.270 | Ch.272 → |
Người đó là Tống Bình.
So với lúc còn sống, diện mạo của Tống Bình sau khi c. h. ế. t lại sạch sẽ khác thường, trên mặt không có lấy một cọng râu.
Từ đó có thể đoán rằng, trước khi vào thành Tứ Cửu, Tống Bình đã chải chuốt chỉnh tề, mang theo quyết tâm liều c. h. ế. t để dấn thân.
Ninh Phương Sinh bước tới, vén tấm vải trắng phủ t. h. i t. h. ể lên một chút.
"Vệ Đông Quân, ngươi quay mặt đi, Trần Khí, lại đây".
Vệ Đông Quân mắt tinh nhìn thấy phần da thịt lộ ra bên dưới tấm vải trắng, lại liên tưởng đến việc Tống Bình đã được khám nghiệm ✞.♓.1 ✞ⓗ.ể...
Nàng hơi đỏ mặt, rồi quay đầu đi.
Trần Khí đành c. ắ. n răng bước lên trước, cúi đầu xuống, đôi mắt vô hồn của Tống Bình đang nhìn thẳng vào hắn.
"Mẹ nó... hắn c. h. ế. t không nhắm mắt!".
C. h. ế. t mà không nhắm mắt, chỉ có một khả năng: mang nỗi oan khuất.
Hai tay Vệ Đông Quân buông thõng hai bên, từ từ 💲●𝐢ế●𝐭 ↪️♓●ặ●т thành nắm đấm: "Ninh Phương Sinh, ngươi kiểm tra cổ hắn, Trần Thập Nhị, ngươi kiểm tra mười đầu ngón tay của hắn, nhất là móng tay".
Hai nam nhân cùng nhìn nàng.
Nàng cúi đầu, giọng khẽ khàng: "Tứ thúc của ta cũng từng thắt cổ tự tử, khi đó Hình bộ còn cho người đến khám nghiệm để xác định là tự vẫn hay bị g. i. ế. c".
"Nếu là bị g. i. ế. c, vì sẽ có giãy giụa nên xương cổ thường bị gãy, móng tay có thể sẽ để lại vết cào cấu".
Trần Khí nói: "Nếu là bị đ. á. n. h ngất rồi mới treo lên thì sao?".
Mu bàn tay Vệ Đông Quân nổi hằn một đường gân xanh. Nàng nhớ rất rõ, lúc ấy chính tổ phụ cũng từng hỏi câu này. Người của Hình bộ đáp rằng, vẫn sẽ tỉnh lại, vẫn sẽ giãy giụa, thậm chí còn dữ dội hơn. Khi ấy, tổ phụ lao đến bên tiểu thúc, mở từng ngón tay một mà kiểm tra.
Một lần. Hai lần. Mười lần...
Móng tay của tiểu thúc sạch sẽ đến kỳ lạ, đến một cái mảnh da xước cũng không có. Tổ phụ ngồi bệt xuống đất, nước mắt già rơi như mưa. Đó là lần đầu tiên nàng thấy tổ phụ gào khóc t. h. ả. m thiết như vậy. Cũng từ đó nàng hiểu ra một điều: cho dù cha con có đối đầu như nước với lửa thì vẫn là cha con.
Dưới ánh trăng, bóng dáng thiếu nữ nhỏ nhắn và mảnh mai khiến người ta không khỏi sinh lòng thương cảm.
Thực ra, lá gan của nữ tử nơi khuê phòng làm gì to như Đới Hán Phúc tưởng tượng. Sở dĩ nàng không sợ, là vì đã từng trải qua rồi.
Ninh Phương Sinh thu ánh mắt lại, cúi đầu xem xét cổ của Tống Bình.
Còn Trần Khí thì ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra mười đầu ngón tay của hắn.
Trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Vệ Đông Quân nhìn màn đêm tối đen bên ngoài, lòng dần dâng lên một nỗi bất an.
Tự sát? Hay bị g. i. ế. c? Là hai kết cục hoàn toàn khác biệt.
Nếu là khả năng trước, thì Tống Bình đã chọn kết cục cho chính mình, không có gì tiếc nuối.
Còn nếu là sau... thì cuộc đời Tống Bình quả thật quá bi thương.
"Là bị g. i. ế. c".
Giọng nói của Ninh Phương Sinh vang lên phía sau, đồng tử Vệ Đông Quân lập tức co rút: "Thật sao?".
Ninh Phương Sinh đáp: "Xương cổ hắn bị gãy. Trên cổ ngoài một vết siết rất sâu, còn có vô số vết cào cấu chằng chịt".
"Móng tay hắn, kẽ nào cũng dính đầy m. á. u khô". Trần Khí đứng thẳng dậy, nhíu mày thật sâu.
"Theo ta đoán, hắn bị người bất ngờ siết cổ từ phía sau. Hắn theo bản năng giãy dụa, thò tay vào cổ cố sức muốn gỡ sợi dây ra".
Vệ Đông Quân 𝓃🌀♓❗-ế-𝖓 r-ă𝓃-ɢ: "Sau khi c. h. ế. t, bọn họ treo hắn lên đầu sư tử đá ngoài phủ Thuận Thiên, cố ý dựng nên cảnh tượng 'lấy cái c. h. ế. t tỏ rõ lòng trung'".
Ninh Phương Sinh rút khăn tay ra, lau sạch từng ngón một.
"Ngỗ tác chắc chắn đã nhận ra ngay đây là án mạng. Nhưng vị phủ doãn đại nhân kia không rõ ý cấp trên nên mới nói sẽ khám nghiệm lại vào ngày mai".
Trần Khí giơ tay dài ra, giật phắt lấy khăn tay trong tay Ninh Phương Sinh để lau tay.
"Không cần đoán nữa, tám chín phần là do người Nhậm gia và Hạ gia ra tay. Sự việc rối beng thế này, bọn chúng quyết định g. i. ế. c người diệt khẩu".
Nói đến đây, sắc mặt hắn bỗng nhiên nổi trận lôi đình: "Bọn súc sinh này, ông đây từ nay sống c. h. ế. t không đội trời chung với chúng!".
Ninh Phương Sinh liếc nhìn chiếc khăn tay, vẻ mặt lộ rõ sự ghét bỏ y chang Tiểu Thiên gia.
"Có điều rất kỳ lạ. Nếu đã âm thầm g. i. ế. c người, sao không chôn xác cho sạch, c. h. ế. t không thấy xác, chẳng phải càng an toàn hơn sao?".
Trần Khí hừ một tiếng.
"An toàn thì có nhưng không hả giận. Tống Bình là cái thứ bẩn thỉu gì mà cũng dám lấy trứng chọi đá".
"Ngó coi, ta treo hắn c. h. ế. t trên đầu sư tử đá ở phủ Thuận Thiên đó, xem ai dám lật lại vụ án này. Cái mạng rẻ mạt này, c. h. ế. t rồi cũng vô ích thôi".
"Đoàng...".
Như để hợp cảnh, trên bầu trời đêm bỗng rạch một tia chớp chói lòa, khiến Trần Khí choáng váng hoa mắt. Hắn vội lấy tay che lại.
"Đã gần cuối tháng chín rồi mà còn sấm chớp... e là cả ông trời cũng nhìn không nổi nữa, muốn giúp Tống Bình rửa oan rồi!".
Vừa dứt lời. Hai cánh cửa, rầm một tiếng đóng sầm lại.
Trần Khí giật mình nhảy dựng, bỏ tay xuống, quay đầu nhìn về phía cửa nơi Vệ Đông Quân đang đứng.
"Vệ Đông Quân, đang yên đang lành ngươi đóng cửa làm gì?".
Vệ Đông Quân không trả lời. Cũng không nhúc nhích, cứ thế đứng im bất động.
Hả? Trần Khí thầm nghĩ nha đầu này bị gì vậy, chẳng lẽ không nghe thấy mình nói gì à?
"Mau mở cửa ra, ta...".
"Phụt" đèn lồng dưới chân đột ngột tắt. Trần Khí choáng váng, da đầu như muốn 𝐧-ổ ✝️⛎-ⓝ-ℊ.
"Ai, ai thổi tắt đèn lồng vậy? Ninh Phương Sinh, là ngươi phải không?".
Ninh Phương Sinh cũng không đáp. Cũng không nhúc nhích, vẫn đứng thẳng tắp.
Điên rồi à, hai người này! Trần Khí hoàn toàn nổi giận.
"Giờ phút này rồi, hai đứa khốn kiếp các ngươi còn bày trò dọa người...".
Lời còn chưa dứt, âm thanh đột ngột bị cắt ngang. Mắt Trần Khí mở to trợn trừng. Có thứ gì đó đang trườn vào từ khe cửa.
Trắng toát. Mỏng mảnh. Như sương, lại như mây.
Không đúng, là khói! Khói đặc cuồn cuộn, mang theo mùi nồng nặc khó ngửi.
Trần Khí vừa định lao tới kéo Vệ Đông Quân, nhưng làn khói ấy lập tức lan rộng, trong chớp mắt đã bao phủ cả người nàng.
Trần Khí hoảng hốt hét lớn: "Vệ Đông Quân?!".
Không ai trả lời. Chuyện gì thế này? Sao lại có khói? Chẳng lẽ đâu đó cháy rồi?
Trần Khí lùi liên tục mấy bước.
Không đúng! Không có ánh lửa. Chẳng lẽ... t. h. i t. h. ể sống lại?
Hắn cúi đầu nhìn xuống. Dưới đất trống trơn, không ✝️𝒽-ı ✞-𝖍-ể, không ván cửa, không gì cả.
"Đệt...". Trần Khí sợ đến suýt tè ra quần.
Thật sự là ✖️á·ⓒ ⓢ·ố·ռ·g rồi.
Trong cơn nguy cấp, hắn chỉ biết liều mạng hét lớn: "Ninh Phương Sinh! Ninh Phương Sinh! Ninh Phương Sinh...".
"Đừng kêu!".
Giọng Ninh Phương Sinh vang bên tai, hắn lập tức quay phắt đầu lại nhìn.
Phía sau không có ai. Người đâu rồi?
Toàn thân Trần Khí tuôn mồ hôi lạnh như mưa, vội vàng quay trở lại nhìn phía trước, đúng lúc thấy làn khói trắng như một con quái thú há miệng đầy má·υ, chuẩn bị nuốt chửng lấy hắn.
Bản năng mách bảo hắn xoay người bỏ chạy. Chân còn chưa kịp duỗi ra, lại lập tức co rút trở về. Không biết từ lúc nào, trên nền đất mỏng mảnh đã bùng lên một lớp lửa.
Mẹ nó! Tên Tống Bình khốn nạn này không chỉ ×á●ⓒ 𝖘●ố●𝐧●🌀 mà còn muốn đốt luôn căn nhà này.
Ngọn lửa như nghe thấy tiếng rủa trong lòng hắn, bỗng bùng lên dữ dội, ánh lửa đỏ rực cả gương mặt Trần Khí, hơi nóng hừng hực táp thẳng vào mặt. Trần Khí nhìn bên này lửa cháy ngút trời, nhìn bên kia khói trắng cuồn cuộn...
"Ninh Phương Sinh! Mau cứu mạng gia!".
Vừa dứt lời, lửa và khói đồng thời nuốt chửng Trần Khí.
| ← Ch. 270 | Ch. 272 → |
