Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 222

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 222
Trung hiếu
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

"Không thể nào!". Vệ Trạch Trung vỗ mạnh một cái vào đùi mình.

"Tứ đệ không thể nào chỉ sống đến ba mươi tuổi được! Từ nhỏ 𝖙_ⓗ_â_ռ 𝐭_♓_ể nó đã cường tráng, chẳng hề có bệnh tật gì, sao có thể đoản mệnh?".

Trần Khí xoa chỗ mình vừa bấm đau: "Cũng chẳng biết rốt cuộc thúc ấy nợ Thái tử cái gì".

Đồng tử Vệ Đông Quân khẽ rung động.

Tiểu thúc đã báo mộng cho nàng hai chuyện: một là hắn sống không qua ba mươi tuổi, hai là hắn dùng mạng để trả nợ.

Nhưng cả hai điều này, nàng đều cảm thấy khó mà tin được. Nhất là chuyện thứ hai. Tiểu thúc sao có thể mắc nợ ai, nhất là nợ Thái tử?

"Nếu là Tứ gia báo mộng thì không thể là mộng giả".

Ánh mắt ba người đồng loạt chuyển sang Ninh Phương Sinh.

Ninh Phương Sinh điềm đạm nói: "Nói cách khác, Vệ lão gia...".

Hắn không nói hết câu, nhưng trong lòng cả ba đều hiểu rất rõ: nếu không phải cha thật sự có tội thì làm con cũng chẳng cần phải lấy cái c. h. ế. t để làm gương.

Vệ lão gia có tội, cũng đồng nghĩa với việc Vệ gia khó tránh khỏi tai hoạ.

Dù giờ phút này được Hoàng đế bảo vệ, Vệ gia tạm thời bình yên, nhưng chỉ cần Thái tử đăng cơ, Vệ gia sớm muộn gì cũng gặp nạn.

Vệ Đông Quân nhắm mắt lại, ép ngọn lửa đang bốc cháy trong lòng xuống rồi lại mở mắt ra, giọng đầy lạnh lẽo: "Nước cơm của Vệ gia đã nuôi dưỡng tiểu thúc hai mươi sáu năm, cho dù thúc có nợ Thái tử cả đống đi nữa cũng không đến nỗi phải đ. â. m sau lưng cha ruột của mình".

Trần Khí thở dài: "Từ xưa đến nay, trung hiếu khó vẹn toàn...".

"Trung hiếu khó vẹn toàn cái rắm ấy!". Vệ Đông Quân giận dữ nói: "Nếu là ta, chẳng cần lựa chọn. Cho dù cha ta có g. i. ế. c người, phóng hoả, tội ác tày trời, ta vẫn đứng về phía cha ta".

Trần Khí: "Cha...".

"Đó mới là con người. Con người thì có tư tâm, có d. ụ. c vọng, có thiên vị, có chọn lựa. Trung quân là đại nghĩa, nhưng trước khi lấy đại nghĩa diệt thân, cũng nên làm người cái đã".

Khoé mắt Vệ Đông Quân đỏ lên: "Ta không tin tiểu thúc ta đến làm người cũng không trọn, mà lại muốn đi làm trung thần".

Bên trong xe ngựa lại chìm vào yên lặng. Bốn chữ "đại nghĩa diệt thân" như một ngọn núi, đè nặng đến mức Trần Khí cúi đầu, Vệ Trạch Trung cũng buông lông mày xuống.

Giữa sự tĩnh lặng ấy, Ninh Phương Sinh đột nhiên lên tiếng: "Thay vì ngồi đây đoán rồi buồn bã, chi bằng tìm người tên Thẩm Nguyên Cát kia. Tìm được hắn thì cũng xem như biết được nửa phần sự thật".

Một câu nói khiến mọi người bừng sáng mắt.

Vệ Đông Quân lập tức nói: "Người tên Thẩm Nguyên Cát đó, mặt mũi rất tuấn tú, đến mức tiểu thúc ta cũng kém ba phần so với hắn. Chỉ là hắn không thể đi lại, phải ngồi xe lăn".

Xe lăn. Họ Thẩm.

Mắt Trần đại nhân xoay một vòng: "Người này chẳng phải là ông chủ của Đào Hoa Nguyên đó chứ?".

Tim Vệ Đông Quân khẽ giật, nàng nghiêng đầu nhìn cha mình: Đào Hoa Nguyên chẳng phải là nơi lần trước Đại ca đã đ. á. n. h người đó sao?

Trong khoảnh khắc, sắc mặt cha nàng tái mét.

Hôm sau sau khi đ. á. n. h nhau, Đào Hoa Nguyên đã cho chưởng quầy đến đòi tiền, mở miệng ra là năm nghìn lượng. Vệ Trạch Trung tức muốn hộc ⓜ.á.𝖚, suýt nữa đã cầm chổi đuổi người ta ra khỏi cửa. Vợ ông nghe tin vội vàng chạy tới, thương lượng mặc cả một hồi, cuối cùng mới ép xuống còn ba nghìn lượng bạc.

Đúng lúc này, lại nghe Trần Khí nói: "Nhưng ông chủ của Đào Hoa Nguyên không phải tên là Thẩm Nguyên Cát, mà là Thẩm Nghiệp Vân, cũng ngồi xe lăn, cũng rất tuấn tú".

"Chỉ với một cái xe lăn là đã có thể xác định đến bảy phần". Ninh Phương Sinh trầm ngâm: "Liệu có phải 'Nguyên Cát' là biểu tự của hắn?".

Một câu nói khiến cả Trần Khí cũng biến sắc. Đúng rồi, ở trong thành Tứ Cửu, người bị tật chân thì có bao nhiêu đâu? Bị tật chân mà còn đủ tiền mua xe lăn, lại tuấn tú...

Trần Khí lập tức quay sang hỏi Vệ Đông Quân: "Ngươi có nhìn rõ mặt hắn trong mơ không?".

Vệ Đông Quân: "Rõ như ban ngày".

Vậy thì đơn giản rồi. Trần Khí đập tay một cái: "Để ta sắp xếp cho các ngươi gặp mặt".

Vệ Đông Quân lắc đầu: "Không cần sắp xếp, trực tiếp đ. á. n. h úp đến đó".

Gấp vậy à? Trần Khí khựng lại.

"Đánh cho hắn trở tay không kịp cũng tốt".

Ninh Phương Sinh khoanh tay, nhàn nhạt nói: "Chuyến này mọi người vất vả rồi, vào kinh rồi ta làm chủ, mời mọi người tới Đào Hoa Nguyên tụ họp một phen".

Hề! Trần Khí liếc mắt nhìn Ninh Phương Sinh: biết cái gì gọi là biết người biết ta không? Biết cái gì gọi là tiên lễ hậu binh không? Biết cái gì gọi là...

"Người thông minh đ. á. n. h cờ, đi một nước nhìn ba bước".

Ninh Phương Sinh ung dung đón lấy ánh mắt của Trần đại nhân: "Còn cao thủ đ. á. n. h cờ, đi một nước, nhìn mười bước".

Câu đó... có ý gì? Trần đại nhân hơi ngẩn người.

"Nếu Tứ gia là một quân cờ thì cái c. h. ế. t của hắn là bước đầu tiên, việc đại nhân bị vào ngục là bước thứ hai, vậy thì bước ba, bước bốn là gì?".

Ninh Phương Sinh khẽ cười: "Trần đại nhân đoán ra được không?".

Trần đại nhân nghẹn họng. Mẹ nó... Cái đầu của người này được cấu tạo kiểu gì thế?

Nghe hắn phân tích như vậy, mọi chuyện dường như trở nên rõ ràng hơn nhiều. Việc tìm Thẩm Nghiệp Vân... nhất định phải gấp rút!

Bên cạnh, Vệ Trạch Trung cố nén cơn chấn động trong lòng, len lén dùng chân đá nhẹ vào chân Vệ Đông Quân.

Con gái à, một địch ba, có phải không hả con?

Vệ Đông Quân không chút phản ứng.

Vệ Trạch Trung ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy con gái mình đang nhìn chằm chằm vào Ninh Phương Sinh, ánh mắt như mất hồn.

Trời ơi. Thế này... thế này... Mất thể thống! Quá mất thể thống!

Vệ Trạch Trung len lén liếc Ninh Phương Sinh một cái, rồi lại liếc Trần Khí một cái, lập tức thu chân lại không nói một lời.

Hắn nào biết Vệ Đông Quân tuy đang nhìn Ninh Phương Sinh, nhưng ánh mắt nàng lại mơ hồ, đầu óc chỉ nghĩ đến một chuyện duy nhất: Nếu Thẩm Nghiệp Vân thực sự là Thẩm Nguyên Cát thì trận đ. á. n. h lần trước của Đại ca tại Đào Hoa Nguyên... Ắt có điều khuất tất!

*******

Kinh thành. Đào Hoa Nguyên.

Thẩm Nghiệp Vân đang xem sổ sách trong tay thì có người đẩy cửa bước vào.

"Gia, đã dò hỏi rõ rồi".

"Nói đi". Thẩm Nghiệp Vân ngẩng đầu lên.

"Ba hôm trước, hắn được tỷ phu là Phòng Như Sơn đưa lên thuyền. Trùng hợp là hôm đó Khang vương cũng thuê một chiếc thuyền".

"Trùng hợp à?". Thẩm Nghiệp Vân cười nhạt một tiếng: "Trung Thụ à, nhớ lấy một điều: càng ở trên cao, càng không có cái gì là trùng hợp cả".

Trung Thụ nhíu mày: "Ý gia là, Khang vương đã nhắm vào tên nhóc nhà Vệ gia kia rồi?".

"Không phải nhắm, mà là lôi kéo. Còn lôi kéo rồi sau đó muốn làm gì...".

Trong lòng lờ mờ hiện lên một ý niệm, Thẩm Nghiệp Vân khựng lại.

"Chuyện trên thuyền, phái người đến báo với Điện hạ một tiếng, cứ nói đã có người thả mồi câu cá".

"Vâng".

"Khoan đã".

Trung Thụ quay đầu lại.

Thẩm Nghiệp Vân dùng ngón tay gõ mấy cái lên quyển sổ, mặt sa sầm lại: "Đưa thằng nhóc đó lên phòng bao trên lầu hai".

Trung Thụ nổi gân trán: "Gia, thằng nhóc đó rửa chén ở hậu đường đã...".

Thẩm Nghiệp Vân cười nhạt: "Hắn tưởng hắn vẫn là Đại thiếu gia nhà Vệ gia sao? Chuyện tám trăm năm trước rồi".

"Lỡ như...".

"Ở địa bàn của ta, phải theo quy củ của ta. Muốn tạo phản... cứ thử xem!".

"Vâng".

Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Trong phòng, Thẩm Nghiệp Vân tháo chùm chìa khoá bên người xuống, lấy ra một chiếc, mở ngăn kéo thứ hai bên tay phải, lấy ra một chiếc hộp.

Trong hộp là một miếng ngọc bội. Mặt chính của ngọc bội khắc hình ngọn núi xa dưới ánh hoàng 𝖍ô*𝐧*.

Hắn cúi đầu ngắm nhìn một lúc, trên gương mặt tuấn tú vô song, hiện lên một vẻ độc ác mà chưa ai từng thấy.

"Vệ Tứ lang à, Vệ Tứ lang, đừng trách ta xuống tay tàn độc với cháu ngươi. Thật sự là... tình thế hiện tại, buộc ta...".

Thẩm Nghiệp Vân ném ngọc bội trở lại hộp, mạnh tay đậy nắp lại.

Chương (1-400 )