Truyện:Tiểu Luận Cầu Xin - Chương 1

Tiểu Luận Cầu Xin
Trọn bộ 5 chương
Chương 1
0.00
(0 votes)


Chương (1-5)

Vô tình nhìn thấy điện thoại của bạn trai, tôi phát hiện anh ta đã chụp lại đoạn tin nhắn tôi níu kéo đòi quay lại rồi gửi cho nữ đồng nghiệp. Cô ta chế giễu: [Học sinh tiểu học à? Sai chính tả nhiều thế này, cứu tôi với. Chẳng phải chính cô ta là người đòi chia tay trước sao? Giờ lại làm trò gì đây?] [Đúng là làm màu ch/ết đi được, chia tay thì chia tay thôi, người sau còn ngoan hơn mà anh em. ] Còn bạn trai tôi chỉ đáp lại: [Phiền thật. ] Về sau, anh ta đổi vô số số điện thoại, gửi hàng trăm tin nhắn cầu xin tôi tha thứ, tôi cũng chỉ có thể bất lực nói với anh ta: "Anh và mấy bài "tiểu luận xin lỗi" của anh, thật sự đều quá phiền rồi." 1 Kỷ niệm tám năm yêu nhau, tôi đã lên kế hoạch từ rất lâu, nhưng khi Tần Húc đến đón tôi, sắc mặt anh lại không mấy dễ coi. Ngoài vẻ lạnh lùng tức giận thường thấy, còn có chút cảm xúc khó hiểu nào đó, giống như ghen tuông, tôi khoác tay anh, thấp thỏm hỏi: "... Anh vẫn còn giận em sao?" Anh mím môi, giọng nhàn nhạt: "Không, chỉ đang nghĩ tối nay ăn gì thôi." "Em đặt nhà hàng rồi, đảm bảo hợp khẩu vị của anh. Em còn mua vé xem phim suất khuya nữa, ăn xong vừa kịp đi xem..." Sau khi kể xong lịch trình, tôi lại bắt đầu chia sẻ những chuyện công việc và cuộc sống gần đây. Suốt quãng đường, gần như chỉ có mình tôi nói, Tần Húc thỉnh thoảng mới đáp một tiếng, chứng tỏ anh vẫn đang nghe. Từ hồi cấp ba đến giờ vẫn luôn như vậy, ở trước mặt anh, tôi lúc nào cũng có vô số điều muốn kể. Tôi biết anh yêu mình, chỉ là tính cách anh vốn lạnh nhạt như thế mà thôi. Thậm chí sau khi tốt nghiệp đại học, Tần Húc còn từ bỏ cơ hội vào doanh nghiệp nhà nước ổn định, chọn gia nhập một công ty khởi nghiệp. Tất cả cũng chỉ vì muốn cho tôi một tương lai tốt đẹp hơn. Đến nhà hàng, tôi lấy món quà đã chuẩn bị từ lâu ra tặng anh, là một chiếc MacBook cấu hình cao nhất. "Máy cũ của anh bắt đầu chậm rồi, mà anh lại tiếc tiền không chịu đổi cái mới..." Tôi nhìn anh, nghiêm túc nói: "Tần Húc, sau này cuộc sống của chúng ta nhất định sẽ ngày càng tốt hơn." Ánh đèn pha lê trong nhà hàng chiếu xuống, trong khoảnh khắc ấy, tôi rõ ràng nhìn thấy điều gì đó lóe lên nơi mắt anh, nhưng cuối cùng anh chỉ cụp mắt xuống. "Tuế Tuế, nhắm mắt lại, đưa tay ra. Anh có bất ngờ cho em." Tôi ngoan ngoãn làm theo, tim bất giác đập nhanh hơn. Trước mắt chìm vào bóng tối, thính giác lại trở nên nhạy bén lạ thường, bên tai vang lên tiếng violin du dương, có một khoảnh khắc, tôi gần như đã nghĩ.... Tần Húc sắp cầu 𝒽·ô·𝓃 mình. Nhưng khi mở mắt ra, thứ nằm trong lòng bàn tay tôi lại là một chiếc máy ảnh mirrorless nhỏ gọn. "Chẳng phải em luôn muốn học nhiếp ảnh sao? Sau này có thiết bị rồi đấy." Chiếc máy ảnh ấy không hề rẻ, cũng đúng là món đồ tôi mong muốn từ rất lâu. Nhưng ngay giây phút đó, cảm giác đầu tiên trong lòng tôi không phải bất ngờ mà là thất vọng vô hạn. Xem phim xong thì đã rất khuya, tôi và Tần Húc thuận lý thành chương ở lại bên ngoài qua đêm. Anh vào phòng tắm tắm rửa, tôi ngồi trên ghế sofa, ánh mắt vô định nhìn quanh rồi bất chợt dừng lại ở chiếc điện thoại đặt trên đầu giường. Như bị ma xui ⓠ𝖚-ỷ khiến, tôi cầm nó lên mở WeChat, ngay lập tức nhìn thấy một khung chat được ghim lên đầu, tên ghi chú là Đàm Vy. Tôi kéo lên phía trên, sau hàng chục đoạn hội thoại công việc, một bức ảnh chụp màn hình đột ngột lọt vào mắt tôi. Tần Húc là người có ý thức ranh giới rất mạnh, yêu nhau nhiều năm như vậy, tôi vẫn luôn nghiêm khắc tuân thủ những quy tắc anh đặt ra. Nửa tháng trước, tôi chỉ vượt giới hạn một lần, thế là chúng tôi cãi nhau long trời lở đất, Tần Húc tức giận đến cực điểm, thậm chí còn xóa WeChat của tôi. Đêm hôm đó, tôi khóc đến run người, tay rц_𝓃 ⓡ_ẩ_γ nhắn cho anh một tin nhắn rất dài. Cầu xin anh đừng giận nữa. Cầu xin anh tha thứ cho tôi. Thế nhưng... Anh lại chụp màn hình đoạn tin nhắn ấy gửi cho Đàm Vy. Anh nói: [Phiền thật. ] Đàm Vy gửi lại một meme, sau đó bật cười chế giễu: [Học sinh tiểu học à? Sai chính tả nhiều thế này, cứu tôi với. Chẳng phải chính cô ta là người đòi chia tay trước sao? Giờ lại đang làm trò gì vậy?] [Nói thật nhé, tôi chưa từng thấy ai có tuổi tâm lý trên mười sáu mà còn viết "tiểu luận níu kéo" kiểu này. Đúng là làm màu ch/ết đi được, chia tay thì chia tay thôi, người sau còn ngoan hơn mà anh em. ]

Chương (1-5)