Fujita Seino và búp bê vải
| ← Ch.109 | Ch.111 → |
Fujita Seino đã từng đi qua không ít quốc gia châu Âu.
Anh ta không có nơi ở cố định, khi thì ở lại nhà hát, khi thì thuê tạm một căn phòng. Đồ đạc tùy thân và quần áo đã thay đổi hết lần này đến lần khác, thứ duy nhất luôn đồng hành bên cạnh anh ta chỉ có con búp bê vải ấy — con búp bê mang tên Vãn Chi.
Nó không lớn, chỉ cao chừng ba mươi mấy phân, thân hình vừa gầy vừa dài, được làm bằng vải lanh màu trắng sữa, không có ngón tay ngón chân chi tiết, cũng không có ngũ quan.
Năm đó, Fujita Seino đã nhờ thông linh sự chiêu hồn của Tạ Trì về, dùng ⓜá-⛎ của mình làm ấn ký, phong ấn cô trong hũ tro cốt. Nhưng anh ta không muốn suốt ngày phải đối diện với một chiếc hộp gỗ lạnh lẽo, thế là đã tự tay khâu một con búp bê để làm cho cô một cơ thể mới.
Mỗi ngày Fujita Seino đều thay quần áo mới cho búp bê, vì lẽ đó mà anh ta đã học cả thiết kế và cắt may. Anh ta có hai chiếc rương lớn chứa đầy những bộ quần áo nhỏ tinh xảo, nào là sườn xám, váy tây, kimono... nhưng nhiều nhất vẫn là sườn xám, anh ta vẫn thích Tạ Trì mặc sườn xám nhất.
Dù đi đến đâu, Fujita Seino cũng mang nó theo, anh ta nói đây là vị 𝐡ô_ռ thê của mình, là người anh ta yêu nhất.
Thực ra đầu óc của Fujita Seino rất bình thường, trong mắt người ngoài, anh ta là một nhà soạn kịch thiên tài, nhưng cứ đụng đến vấn đề của Tạ Trì là lại hoàn toàn biến thành một tên điên.
Vở kịch mới tại London kết thúc một cách hoàn mỹ, Fujita Seino ngồi trên tầng ba cao vút, nhìn xuống sân khấu và hàng ghế khán giả từ xa. Cạnh tay anh ta là một chiếc bàn gỗ tròn, trên đó đặt một chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly.
Fujita Seino nâng ly rượu, nhìn về phía con búp bê đang tựa trên chiếc ghế cao phía bên kia bàn tròn, mỉm cười hỏi nó: "Muốn uống một chút không?"
Anh ta khựng lại giây lát, tiếc nuối lắc đầu, tự lẩm bẩm: "Em không uống được, nếu khát thì phải đợi đến khi về nhà đã nhé."
Fujita Seino tự mình nhấp một ngụm rượu rồi nhẹ nhàng đặt ly xuống. Anh ta lịch thiệp ngồi đó, đôi mắt nửa nhắm hờ, chăm chú thưởng thức buổi biểu diễn. Một lúc lâu sau, anh ta lại vươn tay ôm búp bê vào lòng, nhìn nó bằng ánh mắt si tình, dịu dàng nói: "Anh lại có cảm hứng mới rồi, đợi về nhà anh kể cho em nghe nhé."
Anh ta v**t v* mái tóc 𝐦ề●〽️ ⓜ●ạ●𝖎 của con búp bê, đó là hai lọn tóc được cắt xuống từ di thể của Tạ Trì, vốn là để làm kỷ niệm, sau này vừa hay có thể dùng để làm tóc cho búp bê. Lượng tóc rất nhiều, vừa dài vừa dày, mỗi ngày Fujita đều chải đầu cho nó rất nhiều lần, khi thì tết hai 𝒷í·𝐦 tóc, khi thì búi tóc hình hoa, khi thì dùng ruy băng buộc đơn giản sau đầu...
Fujita Seino nâng con búp bê lên cao, 𝒽●ô●𝖓 một cái vào đỉnh đầu nó, hít sâu mùi hương của mái tóc rồi say đắm nheo mắt lại
Anh ta tựa vào lưng ghế 〽️ề-𝖒 Ⓜ️-ạ-❗, nhếch môi cười: "Vãn Chi, em thơm thật đấy."
...
Năm Nhật Bản tuyên bố đầu hàng, Fujita Seino đang ở một thị trấn nhỏ tại Ireland. Anh ta chẳng hề buồn bã dù chỉ một chút, bởi vì thân và tâm anh ta đã tách rời khỏi chiến tranh và quá khứ, đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng của hai người.
Fujita Seino đã nuôi lại mái tóc dài mà cha mình khinh bỉ nhất, lúc nào cũng xõa tóc hoặc buộc một chỏm nhỏ, thỉnh thoảng còn cố ý để râu tỉa tót gọn gàng, kết hợp với đôi mắt u sầu khiến khuôn mặt điển trai càng thêm phần bí ẩn.
Có phụ nữ tiếp cận anh ta, cũng có cả đàn ông. Nhưng bất kể đối phương đẹp hay xấu, xuất chúng hay tầm thường, giàu sang hay nghèo hèn, anh ta đều không màng tới.
Anh ta luôn mang theo con búp bê vải, cô độc trải qua hai mươi lăm năm, không có bất kỳ h*m m**n nào, thậm chí không còn chạm vào ngón tay của người phụ nữ nào khác nữa.
Năm năm mươi tuổi, Fujita Seino quay về Nhật Bản.
Mẹ anh ta đã mất từ lâu, Fujita Michi cũng qua đời vì ung thư vú bốn năm trước, ngôi nhà cũ cũng đã bị bán đi.
Anh ta đã mua lại dinh thự đó.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở Tokyo, Fujita Seino đã tìm mọi cách để xóa sạch toàn bộ những thông tin của mình trong Thế chiến II. Anh ta không muốn để cuộc đời mà mình cho là sạch sẽ này lưu lại bất cứ vết nhơ này, anh ta chỉ có thể là một nghệ sĩ tài hoa xuất chúng.
Ngoài ra, Fujita Seino còn nhận nuôi một bé trai bị bỏ rơi, đặt tên là Takada Chi, bởi vì anh ta cần một người đáng tin cậy để lo liệu hậu sự cho mình.
Anh ta cho đứa trẻ nuôi cuộc sống giàu sang, dạy nó nhiều thứ tiếng, dạy viết lách, còn ép nó phải đi theo thông linh sư để học thuật ⓟ·ⓗ·ù 𝐭h·ủ·🍸. Khi đứa trẻ đạt được chút thành tựu, anh ta mới mang nó rời khỏi Nhật Bản, đi xa đến Bắc Mỹ.
Mãi đến hai mươi ba năm sau, Fujita Seino mắc chứng Alzheimer, ký ức dần phai nhạt, anh ta mới một lần nữa trở về cố hương.
Fujita Seino có thể chấp nhận 𝖈𝖍ế_t đi vì bất cứ căn bệnh nan y đau đớn nào, nhưng lại tuyệt đối không cho phép bản thân quên đi cô.
Thế là, anh ta chọn đúng ngày giỗ của Tạ Trì để nuốt đạn tự sát, hưởng thọ bảy mươi tám tuổi.
...
Khoảnh khắc Fujita Seino c_♓ế_🌴 đi, lượng 𝐦.á.𝖚 phong ấn 🦵-ⓘ-𝐧-h ♓ồ-ⓝ cũng biến mất.
Những năm qua, Tạ Trì có thể nghe thấy từng câu từng chữ anh ta nói với mình, nhưng cô vừa không thể bộc phát, vừa không thể thoát ra ngoài.
Cuối cùng, ngay vào giây phút này, cô đã tìm lại được tự do.
Cô chỉ muốn rời khỏi cái nơi զ⛎*ỷ quái này ngay lập tức để trở về quê hương của mình.
Trên biển thường có những cô hồn lưu lạc đi ngang, bước vào cõi u minh như lạc vào biển sương, hồn lực tan biến, phiêu dạt quanh năm.
Tạ Trì quanh quẩn bên Giới Hà suốt nhiều ngày. Ban đêm có ác linh biển cả nuốt chửng cô hồn dã ⓠ-υ-ỷ, ban ngày có ánh mặt trời gay gắt như lửa thiêu đốt, sau đó lại có Fujita Seino đi khắp nơi tìm cô.
Chưa đầy bốn ngày, cô đã bị bắt trở về.
Lúc này Fujita Seino đã biến thành một lão già khô héo, nhưng Tạ Trì vẫn là dáng vẻ xinh đẹp như thời còn trẻ. Khi lần nữa nhìn thấy cô, anh ta đã xúc động nghẹn ngào đến nỗi không thốt nên lời, hồi lâu sau mới bóp lấy cổ cô, đầy trìu mến nói: "Vãn Chi của anh không hề thay đổi, một chút cũng không thay đổi."
Fujita Seino gần như luôn nhìn chằm chằm cô từng giây từng phút, nhưng dù có canh chừng chặt chẽ đến đâu thì cũng có lúc sơ hở. Tạ Trì đã trốn chạy vô số lần, nhưng cũng đã bị bắt lại vô số lần. Cô bị phong ấn năm mươi ba năm, hồn lực suy giảm, thực sự quá yếu ớt.
Nhưng dù bị bắt lại trăm lần, ngàn lần, hay là hàng vạn lần, cô vẫn không từ bỏ việc chạy trốn.
Đó là ngày Tết Âm lịch của người Trung Quốc.
𝐐u●ỷ môn mở rộng, Giới Hà quản lý lỏng lẻo. Tạ Trì giả vờ tỏ ra thân thiện với Fujita Seino, thừa dịp anh ta không để ý thì chạy ngay ra ngoài.
Cô dùng hết sức bình sinh lao về phía Giới Hà, băng qua vùng biển mênh Ⓜ️-ôⓝ-ⓖ hướng về địa giới Trung Quốc.
"Vãn Chi..."
Anh ta lại đuổi tới rồi.
Phía xa có vài 𝐥·ı·ռ·♓ 𝖍ồ·n đang lượn lờ quanh một hòn đảo hoang. Tạ Trì nấp vào một bên đảo, lắng nghe tiếng gọi vang vọng khắp bốn phương tám hướng.
Những năm qua, để trấn áp cô, Fujita Seino đã không ngần ngại nuốt chửng các 👢_𝖎𝐧_♓ 𝖍_ồ_ռ khác, sức mạnh của anh ta đã trở nên quá lớn.
Tạ Trì đã từng cố kháng cự, nhưng tất cả đều như lấy trứng chọi đá, ngay cả cơ hội đồng quy vô tận cũng không có.
Cô không muốn bị bắt về nữa.
Thà rằng cứ hồn phi phách tán, tan biến giữa nơi biển khơi vô tận này.
Tạ Trì cố nén đau đớn, mạo hiểm 🌜-ư-ỡ-𝓃-🌀 é-🅿️ phân tách l●𝐢n●ⓗ ♓ồ●𝓃 của chính mình.
Cô đem phần thiện lương, mềm mỏng giao hết cho phần lớn hơn, chỉ để lại căm ghét và oán hận cho phần nhỏ đi đối phó với Fujita Seino.
Tàn hồn nhỏ bé chậm rãi bay theo hướng khác, không ngừng nói với cô: "Về đi, quay về đi tìm anh ấy, đi đi..."
Nó nhìn phần hồn lớn hơn của mình tiếp tục chạy về phía quê hương, rồi xoay người dẫn dụ Fujita Seino đi theo hướng khác.
Vừa cảm ứng được khí tức của cô, anh ta đã lập tức đuổi theo: "Vãn Chi, em không thoát được đâu, mau quay lại."
"Mau quay lại đây."
...
Ꮮı·𝐧·♓ 𝒽ồ·𝐧 vốn đã mong manh bị thiếu mất một phần nhỏ, nay lại chịu đủ mọi ⓣ-à-𝖓 🅿️-𝐡-á trên biển, sớm đã chỉ còn lại một hơi tàn thoi thóp.
Vừa về tới cố thổ, Tạ Trì đã bị một con sắc 🍳u.ỷ bám theo. Cô không còn sức để dây dưa, nhưng con զ-⛎-ỷ đó cứ bám riết không buông. Khi chạy ngang qua một bệnh viện, tình cờ gặp được một bé gái vừa mới tắt thở, cô liền mượn xác ẩn náu.
Nhưng điều cô không thể ngờ tới là, sau khi hô-п mê trong cơ thể bé gái này vài ngày rồi tỉnh lại, vậy mà đứa trẻ này lại sống lại, nhưng nguyên hồn vốn có đã rời đi, còn cô đã bị kẹt trong cơ thể này.
Trước mắt cô là một cặp vợ chồng có diện mạo hiền lành, không ngừng gọi cô là "Đồng Đồng".
Cô muốn gào thét:
"Cho tôi ra ngoài..."
"Hà Phong!"
"Hà Phong!"
Nhưng thứ phát ra lại chỉ có tiếng khóc lanh lảnh của trẻ con.
...
Cơ thể mới tái tạo lại chỉ có bảy phách, ký ức của cô dần tan biến theo sự trưởng thành của cơ thể, cho đến khi tròn tháng thì hoàn toàn biến mất.
Luồng tàn hồn kia thì suýt tan biến mấy lần liền, đã sớm không thể tụ t𝖍à●𝓃●♓ 𝐡●ìn●𝐡, chỉ để lại một luồng ý thức yếu ớt, nương náu bên cạnh hũ tro cốt.
Những năm qua, Fujita Seino vẫn luôn tìm kiếm phần hồn phách lớn hơn kia của cô để mang về dung hợp. Anh ta é.𝐩 b.𝐮.ộ.𝒸 con nuôi và cháu nội vốn đã học thông linh thuật nhiều năm đến Trung Quốc, tìm kiếm suốt hơn mười năm trời.
Cho đến khi nghe tin Hà Phong có 🍳.⛎@.𝓃 𝖍.ệ dây dưa với một cô gái, anh ta mới đích thân đến để xác nhận.
Fujita Seino đứng từ xa, nhìn từng cái nhíu mày, từng nụ cười của Quý Đồng. Trong một khoảnh khắc nào đó, thần thái của cô vẫn giống hệt như năm xưa.
"Vãn Chi à, thì ra em trốn ở đây."
"Anh tìm em khổ sở quá."
...
Chu Hồi thuê một thám tử chuyên nghiệp để điều tra tư liệu về Fujita Seino. Một đêm nọ, anh nhận được thông tin từ thám tử, được biết có một người phụ nữ tên Fujita Vãn Chi từng được chôn trong nghĩa trang gia đình Fujita, sau đó bị di dời đến một nghĩa trang nhỏ ở ngoại ô, hợp táng cùng với Fujita Seino.
Chu Hồi ngồi bên đầu giường, lưng tựa vào thành giường, rơi vào trạng thái suy sụp chưa từng có.
Xương cốt của cô vẫn còn ở đó.
...
Hai năm trước Chu Hồi từng làm visa Nhật Bản, sáng sớm hôm sau, anh đã mang theo tất cả giấy tờ chuẩn bị ra nước ngoài, trước khi đi có gọi Quý Đồng một tiếng.
Cô đang ngủ, mở mắt ra thì thấy Chu Hồi đã đeo ba lô, ăn mặc chỉnh tề xong xuôi: "Mấy giờ rồi anh?"
"Anh phải đi vắng mấy ngày, ra nước ngoài một chuyến."
"Đi đâu vậy anh?"
Chu Hồi không trực tiếp trả lời: "Đi gặp một người bạn."
Quý Đồng ngồi dậy: "Không đưa em đi cùng sao?"
Chu Hồi im lặng.
Quý Đồng mỉm cười, tiếp tục nằm xuống: "Không sao, anh đi đi, em đợi anh về."
Chu Hồi cúi xuống ôm lấy cô: "Anh sẽ về sớm thôi."
...
Chu Hồi quá cảnh ở Thượng Hải, năm giờ chiều mới tới Tokyo. Tại sân bay có người đón anh, xe chạy thẳng đến nghĩa trang.
Không có chuyện gì mà tiền không thể giải quyết được, thám tử đã thu xếp trước, người giữ mộ trực tiếp dẫn họ đến nơi.
Chu Hồi đứng trước ngôi mộ đồ sộ, xung quanh cắm mấy cái cọc đá, trông rất 🍳●⛎●ỷ dị, giống như một loại phong ấn nào đó.
Anh nói với hai người phía sau: "Để tôi ở lại một mình một lát."
Nghĩa trang vắng lặng chỉ còn lại mình anh.
Chu Hồi tiến lên hai bước, quỳ xuống, nhìn bức ảnh đen trắng của Tạ Trì trên bia mộ.
Anh nhìn cô rất lâu, rồi mới đưa tay chạm vào gương mặt đang mỉm cười ấy: "Xin lỗi em, đã để em phải ở đây lâu như vậy."
...
Cả hũ tro cốt lẫn bức ảnh đều được Chu Hồi mang đi.
Ký ức về thời đi lính cứ tồn tại ngắt quãng, nhưng anh vẫn nhớ nơi mình từng được chôn cất.
Đó là trên một sườn dốc thấp nằm ở một ngôi làng chài nhỏ, từ đó có thể nhìn xuống biển cả và khu đất xung quanh, sau này cạnh mộ còn mọc thêm một cây phong hương.
Nhưng nhiều năm trôi qua, đất đai bồi đắp tầng tầng lớp lớp, đã dày đến mức không thể đào được xương cốt nữa. Anh chỉ đành mang theo một nắm đất vàng dưới gốc cây phong hương cùng với tro cốt của Tạ Trì đến Sơn Đông, rồi hợp táng trên đỉnh núi nơi Tạ Trì từng lập bia mộ cho anh.
Quý Đồng không lừa anh, dưới tấm bia ấy thực sự chẳng có gì cả.
Chu Hồi đặt hũ tro cốt và nắm đất vàng vào trong, phủ đất lên.
Vừa phủ được một lớp, anh lại gạt đất ra, ôm cái hũ vào lòng.
Anh gục mặt xuống, hô*n lên chiếc hộp gỗ lạnh lẽo.
Cơn gió lạnh buốt từng chút một xóa tan đi nỗi đau thương từ sâu trong 🦵·ℹ️·𝐧·𝒽 𝐡ồ·ռ, giữa chốn cũ tĩnh lặng này, như để trút hết nỗi lòng ra ngoài, anh đã bật khóc nức nở.
Tiếng khóc trầm buồn ấy đã vang vọng khắp đỉnh núi u uất.
...
| ← Ch. 109 | Ch. 111 → |
