| ← Ch.020 | Ch.022 → |
21. 𝐆ïế*ⓣ người rồi
Tống Uyển và Tống Thanh Đào cãi nhau một trận long trời lở đất.
Trần Tranh lúng túng đứng giữa, chẳng biết phải khuyên ngăn thế nào, chỉ cảm thấy phụ nữ cãi nhau đúng là chuyện đau đầu nhất trần đời. Tống Uyển không biết kẻ mình đang chửi là ai, vì không biết nên không sợ, cứ một câu "mụ hổ cái", hai câu "con cọp cái" khiến Tống Thanh Đào nhảy dựng lên vì giận dữ.
"Mụ hổ cái, nhìn cái mặt cô đi kìa, đỏ lựng như 𝐦-ôռ-ⓖ khỉ ấy, mà có khi ɱô𝖓*ⓖ khỉ còn đẹp hơn cô nhiều! Trợn cái gì mà trợn! Mắt sắp rơi ra ngoài rồi kia kìa! Loại con gái như cô thì làm gì có đàn ông nào thèm thích!"
"Ồ, tay còn thủng cả một lỗ nữa cơ à."
"Cái hạng như cô, quẳng về quê tôi chỉ tổ làm thức ăn cho lợn, mà ngay cả lợn đực có khi chưa chắc đã ưng cô!"
"Ăn mặc thì cũng ra dáng người đấy, nhưng bộ đồ này khoác lên người cô đúng là phí của trời!"
Tống Thanh Đào chỉ hận không thể g**t ch*t Tống Uyển ngay lập tức, nhưng có vết xe đổ lần trước, sợ Hà Phong lại nổi điên với mình nên cô ta không dám ra tay.
"Đây là chỗ ở của Thiếu đương gia đấy, cô xông vào thử xem, cẩn thận anh ấy về bắn cô thành cái tổ ong bây giờ. Không dám chứ gì? Có giỏi thì vào đây!"
"Mụ hổ cái! Mụ hổ cái! Mụ hổ cái! Mau biến đi cho khuất mắt người ta!"
Tống Thanh Đào không nhịn nổi nữa, r𝖚_ռ ⓡ_ẩ_🍸 giơ súng lên.
Tống Uyển thè lưỡi nấp sau lưng Trần Tranh: "Nổ súng đi! Nhìn cái tay run cầm cập thế kia, đến súng còn cầm không vững mà còn bày đặt học đàn ông bắn súng, đồ hổ cái!"
"Cô..." Tống Thanh Đào cứng họng, lắp bắp không thốt nên lời. Từ nhỏ đến lớn cô ta chưa từng cãi nhau với ai, cũng chưa từng bị ai chửi rủa thậm tệ thế này, "Tao bắn ⓒ·𝖍·ế·✞ mày!"
Tay trái cô ta cầm súng không quen, cộng thêm đang giận dữ cực độ nên tay cầm không vững, bị Tống Uyển dễ dàng né được. Tống Thanh Đào cứ thế chạy vòng quanh Trần Tranh để rượt đuổi theo co ấy.
Tạ Trì xoay xe lăn đi ra: "Tống đại tiểu thư."
Tống Thanh Đào nghe tiếng thì sững lại, một ngọn lửa bốc thẳng l*n đ*nh đầu, khiến cô ta chỉ muốn đốt trụi cái trại này cho rồi.
"Ồ, đồ rác rưởi, vẫn còn ngồi xe lăn cơ à?" Tống Thanh Đào chắp tay sau lưng, cười nhạo cô: "Chân dễ chịu chứ?"
"Nhờ phúc của cô, dễ chịu lắm."
Tống Thanh Đào liếc nhìn đến vị trí sau gáy cô, thấy những vết roi trên người Tạ Trì đã mờ hẳn đi, không giống như của cô ta, vẫn còn để lại hai vết sẹo nhìn thấy mà rợn người. Nghĩ đến vết sẹo xấu xí đó, cơn giận của Tống Thanh Đào lại càng bùng lên dữ dội.
"Phiền cô cất công tới thăm tôi rồi, tiếc là Hà Phong không cho người ngoài vào trong, cô nên về đi cho."
"Đồ chó cậy gần nhà!"
Tạ Trì bình thản nhìn cô ta, nhàn nhạt đáp lại: "Tiếc thật, cô chẳng bằng con chó mà còn muốn học đòi làm chó, đi đâu cũng như chỉ chực cắn người."
"Cô nói lại lần nữa xem!" Tống Thanh Đào giơ súng chĩa thẳng vào cô.
Trần Tranh chắn phía trước: "Đại tiểu thư, cô đừng kích động, mời cô về cho."
Tống Uyển cũng mỉa mai thêm vào: "Thấy chưa, ở đây chẳng có ai hoan nghênh cô đâu, đừng có mặt dày mày dạn đứng lù lù ở đây nữa. Đuổi mãi không đi, chưa thấy ai trơ trẽn như cô."
Tạ Trì kéo Tống Uyển lại: "Không cần chấp cô ta, chúng ta về phòng thôi."
Tống Uyển lườm Tống Thanh Đ_à_0 m_ột cái: "Xì, đồ không biết xấu hổ."
Thấy hai người bỏ đi, Tống Thanh Đào tức đến giậm chân: "Đứng lại đó mau!"
Cô ta định đuổi theo, nhưng vẫn bị Trần Tranh cản lại: "Đại tiểu thư, thực sự không thể vào được đâu."
Tống Thanh Đào tát mạnh vào mặt anh ta một cái: "Đồ chó giữ cửa!"
Trần Tranh im lặng chịu đựng.
"Cứ ở đấy mà giữ cả đời đi!" Tống Thanh Đào "hừ" một tiếng, hậm hực bỏ đi.
...
Tống Uyển đẩy Tạ Trì về phòng, suốt dọc đường, cô nàng tỏ ra vô cùng hớn hở: "Nhìn cái bộ dạng tức tối của cô ta kìa, buồn cười 𝖈ⓗế_т mất. Đòi cãi nhau với tôi á? Lúc còn ở làng, tôi chưa bao giờ bị ai cho ăn thiệt đâu!"
Tạ Trì đang mải suy nghĩ, không nghe thấy cô ấy nói gì. Lúc về đến phòng, cô mới lên tiếng: "Tôi hơi mệt, muốn ngủ một lát, nếu tôi không gọi thì cô đừng vào."
"Được thôi."
Tống Uyển đóng cửa đi ra, thấy Trần Tranh bước tới. Cô tung tăng chạy lại gần, cười hỏi: "Cô ta đi rồi à?"
Thấy trên mặt Trần Tranh vẫn còn hằn rõ dấu bàn tay, Tống Uyển khẽ nhíu mày, xót xa nhìn anh ta: "Cô ta đánh anh à?"
"Ừ."
"Anh không đánh lại sao?"
Trần Tranh không trả lời, chỉ thở dài: "Sau này gặp cô ta thì nhớ bớt lời đi một chút."
"Tại sao?"
"Cô ta là đại tiểu thư của Thanh Trại, thủ đoạn độc ác lắm. Đừng nhìn cô ta là phụ nữ, trên tay đã dính đến không biết bao nhiêu mạng người rồi. Cũng nhờ đợt trước Thiếu đương gia vừa dạy cho một bài học nên lần này mới thu liễm bớt lại đấy, nếu không, mấy lời cô mắng vừa rồi đã đủ để cô ⓒ·𝖍ế·t mấy chục lần rồi."
"Đại tiểu thư thì đã sao, tôi chẳng sợ cô ta đâu."
"Cô cứ nghe tôi, sau này thấy cô ta thì tránh xa ra."
"Tôi không đấy, gặp lần nào tôi mắng lần đó."
"Bà cô của tôi ơi, cô đừng gây chuyện cho tôi nữa. Tôi cản được một hai lần, ngộ nhỡ như một lúc nào đó không cản được nữa thì tất cả đều sẽ gặp họa đấy."
Tống Uyển bĩu môi: "Thôi được rồi."
"A Chi đâu?"
"Bảo mệt rồi, đang ngủ."
...
Tống Thanh Đào không muốn ở lại Vân Trại thêm một phút nào nữa, tự mình quay về Thanh Trại trước. Hôm nay khách khứa đến chúc mừng quá đông, chỗ ngựa mang từ dưới núi lên đều được buộc ở bãi ngựa Tây Sơn, muốn đi đến đó thì phải băng qua một đoạn đường rừng vắng vẻ. Tống Thanh Đào trút giận lên cái cây bên đường, dùng dao chém nó đến mức thương tích đầy mình.
Đến tận hôm nay, vết thương do súng bắn trên tay cô ta vẫn chưa lành hẳn. Hai ngón tay mất hẳn cảm giác, ba ngón còn lại hễ cứ gập xuống là lại đau thấu xương.
"Con đàn bà 🌜𝒽.ế.✞ tiệt, tao phải hành hạ mày đến ⓒ.𝐡ế.✝️ thì thôi."
"Dám chửi tao xấu, mày mới là đồ xấu xí."
"Hai con đ* thối tha, cứ đợi đấy cho tao."
Phía sau vang lên tiếng sột soạt. Tống Thanh Đào ngoái đầu nhìn lại, thấy khu rừng tối om không một bóng người. Cô ta tiếp tục quay lại chém cây: "Tao sẽ ⓛ*ộ*𝖙 ◗*𝖆 bọn mày rồi mang cho chó ăn!"
Đột nhiên có người chọc nhẹ vào sau lưng cô ta. Miệng Tống Thanh Đào vẫn còn đang chửi rủa, vừa quay đầu lại thì đã thấy một khuôn mặt lù lù hiện ra ngay trước mắt.
"Đùng" một tiếng.
Cô ta đổ gục xuống đất.
Khi Tống Thanh Đào tỉnh lại, cô ta thấy mình vẫn còn ở trong rừng, nhưng là một cánh rừng khác. Bản thân cô ta rất thông thạo các khu rừng quanh Vân Trại, biết chỗ này hẻo lánh, hiếm khi có người qua lại.
Tống Thanh Đào bị trói vào gốc cây, tay chân bị buộc chặt bằng gai mây và dây thừng. Trong miệng bị nhét đầy bùn đất, môi bị dán băng dính, còn quấn thêm một lớp vải gai dày không có độ đàn hồi.
Mỗi lần cô ta vùng vẫy, lớp gai nhọn lại đ●â●ⓜ ⓥà●𝖔 đến nỗi da thịt rỉ m●á●⛎, khiến cô ta chỉ có thể cắn răng bất động, phát ra những tiếng r*n r* đau đớn.
"Nếu không sợ đau thì cứ việc vùng vẫy đi."
Tống Thanh Đào nhìn cô trân trân, ánh mắt tràn ngập căm hận.
Tạ Trì ngồi trên mặt đất, thản nhiên lau bùn trên tay.
"Không ngờ tới phải không? Rằng tôi lại có thể ngồi đây để 𝖕𝖍*ụ*ⓒ 🎋*í*↪️*h cô." Cô mỉm cười, "Cũng phải cảm ơn Hà Phong đã làm cho tôi cái xe lăn này, ngày nào tôi cũng ngồi nó đi dạo xung quanh, đã sớm nắm rõ địa hình Vân Trại trong lòng bàn tay rồi."
Cô ném miếng giẻ đi, nhìn Tống Thanh Đào: "Cũng phải cảm ơn hắn đã để người lại cho tôi, nếu không, tôi cũng chẳng biết hôm nay khách khứa đến đông, ngựa của các người đều bị buộc ở cái nơi 🍳.u.ỷ quái này."
Tạ Trì nhìn đôi mắt đang trợn trừng của cô ta: "Nhìn cái gì?"
Cô ghé sát mặt, bắt chước lời Tống Thanh Đào từng nói với mình: "Còn nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa, cẩn thận tôi móc mắt cô ra đấy."
Tống Thanh Đào nôn khan một trận nhưng không ói ra được thứ gì, bùn đất lẫn với nước bọt cứ thế chảy ngược vào cổ họng. Tạ Trì vỗ vỗ lên mặt cô ta: "Vị ngon không?"
Hôm nay Tạ Trì buộc tóc đuôi ngựa cao, cô đưa tay lên gỡ cây kim trên dải buộc tóc xuống, chậm rãi đứng dậy.
Tống Thanh Đào nhìn cô chằm chằm, giống như đang vô cùng kinh ngạc.
Tạ Trì biết cô ta muốn nói gì.
"Chân tôi sớm đã đi lại được rồi, chẳng qua ngồi xe lăn thì sẽ dễ được người ta thương hại hơn, và cũng có thể khiến các người lơ là cảnh giác hơn." Cô bước ra sau lưng Tống Thanh Đào, nắm lấy bàn tay phải của cô ta, cầm kim đ_â_〽️ mạnh vào ngón giữa, "Để tôi kể cho cô nghe câu chuyện của tôi nhé."
Tống Thanh Đào đau đến mức r*n r*, tay chân vùng vẫy khiến gai đ·â·𝐦 sâu thành những vệt Ⓜ️.á.⛎ lốm đốm. Cô ta cố hết sức rụt ngón tay lại, nhưng không thể địch nổi sức hai tay của Tạ Trì, lại bị bẻ ra.
"Từ nhỏ, tôi đã không được cha mẹ yêu thương, sống với ông nội, ngày ngày chạy nhảy với thú rừng. Sau này khi về nhà, tôi lại bị chị em gọi là đứa con hoang, là đồ gái quê mùa. Rõ ràng khi diện đồ lên, tôi mới là đứa xinh đẹp nhất trong số các chị em."
Bàn tay phải của Tống Thanh Đào ⓡu.𝖓 гẩ.γ không ngừng.
Tạ Trì mỉm cười buông ngón giữa ra, rồi lại bẻ ngón trỏ: "Có một lần cha tôi đi Thượng Hải đã mang về rất nhiều chocolate, bảo chị hai chia cho mấy chị em. Tôi chưa từng được ăn thử thứ đó, rất thèm được nếm thử một lần. Ai cũng được chia cho mười mấy miếng, nhưng riêng tôi thì không."
"Sau này Cửu muội đã lén cho tôi một miếng, đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rõ hương vị đó, đắng đắng mà cũng ngọt ngọt." Tạ Trì nghe tiếng r*n r* của cô ta, trong lòng cảm thấy sảng khoái vô cùng, "Suốt thời gian qua, tôi luôn tự an ủi mình rằng tôi và con bé không có tình cảm gì, chỉ đơn giản là có chung một người cha. Tôi không biết con bé sinh tháng mấy, thậm chí khuôn mặt của con bé ra sao, tôi cũng chẳng còn nhớ nữa."
"Nhưng tôi cứ luôn nhớ về miếng chocolate đắng ngắt ấy. Mỗi lần nhớ tới nó, tôi lại nhớ ra khuôn mặt của Cửu muội, rồi bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng con bé bị các người chà đạp, lúc nó ⓒ♓ế_𝖙 đi, hay là lúc xác của nó bị dã thú xâu xé."
"Tam ca của cô đúng là không tệ, dạy tôi bắn súng, dạy tôi chơi dao. Tiếc là dao và súng đều bị anh ấy tịch thu hết rồi." Tạ Trì đứng dậy, bước đến trước mặt cô ta rồi ngồi xổm xuống, "Trong đầu tôi đã vạch ra hàng chục cách để gı.ế.𝐭 cô, nhưng nãy giờ suy nghĩ mãi, tôi nhận ra mình không thể ra tay. Vì dù sao đến cả con gà tôi cũng chưa dám 𝖌.❗ế.🌴 bao giờ cơ mà."
Cô nâng cằm Tống Thanh Đào lên: "Vậy thì cô cứ ở đây đi, đợi dã thú tới ăn thịt là được."
Tống Thanh Đào điên cuồng lắc đầu, nước mắt chảy xuống ròng ròng.
"Cô cũng biết khóc à?" Tạ Trì lau đi giọt nước mắt của cô ta, "Cửu muội của tôi cũng hay khóc lắm. Trước đây ở Tế Nam, con bé vấp ngã một cái cũng khóc, khóc đến phát phiền. Lúc cô ɢ·❗ế·✝️ con bé, nó có khóc không?"
Tạ Trì di di bàn tay bẩn thỉu lên người cô ta để chùi sạch: "Cô thích Hà Phong lắm đúng không?"
"Thế cô có biết không, chỉ cần tôi rơi nước mắt là anh ấy lại mủi lòng, tôi kêu đói là anh ấy lại lùng sục khắp núi bắt gà rừng thỏ hoang cho tôi. Tôi muốn nghịch súng, anh ấy tặng luôn khẩu súng mình thích nhất cho tôi. Lúc tôi ôm lấy anh ấy, tim anh ấy cứ đập loạn cả lên."
"Tôi chưa từng tiếp xúc với đàn ông xa lạ bao giờ, cũng chẳng hiểu т*ì*п*♓ á*𝖎 là gì. Cô hiểu anh ấy hơn, vậy thì nói thử xem, có phải anh ấy thích tôi rồi không?"
Tống Thanh Đào rⓤ.𝐧 𝓇.ẩ.🍸 gật đầu.
"Thế à."
Tạ Trì rút cây kim bạc ra, dí sát tận mắt cô ta.
Tống Thanh Đào sợ hãi nhắm nghiền mắt lại.
Tạ Trì lại dùng tay vạch mí mắt cô ta ra, bắt cô ta phải kinh hoàng nhìn mình.
"Sợ rồi sao?"
...
Tống Thanh Đào mất tích tròn một ngày một đêm. Tống Mãng biết được lần cuối cô ta xuất hiện là ở viện của Hà Phong, liền hùng hổ kéo người tới tìm.
Trần Tranh bị dồn vào thế bí, liều mạng chặn ở cửa, nhất quyết không cho vào. Sau khi Tống Mãng bỏ đi, anh ta ngồi bệt xuống đất, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.
Cái đám người này, cứ phải hành hạ anh ta đến ⓒ𝒽ế·t mới cam lòng.
Đêm khuya, Tạ Trì đang thu dọn hành trang, định lợi dụng lúc người đông lộn xộn để lẻn xuống núi, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng bước chân áp sát.
Cô vừa quay người lại đã thấy Tống Mãng lao tới như hung thần ác sát, 💲𝒾_ế_𝐭 c♓ặ_т lấy cổ mình.
Ông ta đã nhân lúc không ai để ý mà lén lẻn vào đây.
Tạ Trì đấm đá túi bụi, Tống Mãng liền vung tay cho cô một cái tát trời giáng, lực mạnh đến độ khiến cô xây xẩm cả mặt mày.
"Rốt cuộc Thanh Đào đang ở đâu!"
"Tôi không biết."
"Lần cuối cùng nó đến tìm mày, mày đã nói gì với nó!"
"Không biết."
Trên người Tống Mãng nồng mùi rượu, không quá nặng, chắc chỉ mới uống vài chén.
Ông ta siết mạnh tay: "Mày có nói hay không?"
Tạ Trì lắc đầu.
Tống Mãng bóp cổ Tạ Trì, nước bọt văng đầy mặt cô: "Con đ* thối tha, mày cũng y hệt con em đoản mệnh của mày vậy, nhưng mày vẫn bản lĩnh hơn nó, có thể khiến thằng ranh Hà Phong vì mày mà làm tổn thương Thanh Đào hết lần này đến lần khác. Con em mày mà có được nửa phần bản lĩnh như mày thì đã không bị ném qua ném lại cho đứa này cưỡi đến đứa kia chơi rồi."
Tạ Trì ⓑ.ấ.υ 𝐜.♓ặ.ⓣ vào tay ông ta, mặt và cổ cô đều đỏ gay vì tụ ɱ●á●ц.
"Con ngựa cái lẳng lơ, không chịu nổi bị chơi, đụng vào một cái là gào lên như sắp cⓗế*𝐭. Ông đây chưa chơi được mấy lần mà bên dưới nó đã nát bấy ra như tương rồi." Ông ta xé toạc cổ áo Tạ Trì: "Hôm nay ông đây nhất định phải ngửi xem mày có mùi vị gì mà có thể khiến thằng ranh đó mê mẩn đến thế."
Tạ Trì bị siết đến mức không thốt nên lời, khó khăn nặn ra từng chữ: "Anh ấy... sẽ không... tha cho ông đâu."
"Chỉ là loại tiện nhân bị cướp từ dưới núi lên mà cũng dám coi mình là bà chủ à? Để tao xem xem liệu thằng đó có dám vì một con đàn bà thối tha mà động đến tao hay không!" Tống Mãng cười d*m đ*ng, vươn lưỡi l**m lên gò má cô: "Mày xinh hơn con em mày nhiều đấy."
Tạ Trì sắp nghẹt thở, tay cô lịm đi, chân đạp vào thành giường phát ra tiếng kêu cọc cạch.
Sức lực của đối phương quá lớn.
Ngay khi tay Tống Mãng sờ xuống eo cô, đang định lột quần ra thì Tạ Trì bỗng đưa mắt nhìn về phía cửa, dồn hết sức hét lên một tiếng: "Tống Thanh Đào!"
Tống Mãng giật mình quay đầu lại.
Tạ Trì vùng ra được một tay, nhanh như chớp rút con dao sau thắt lưng Tống Mãng ra rồi đâ-ɱ mạnh vào lưng ông ta.
"A!" Tống Mãng đưa tay ra sau định giật dao, Tạ Trì đã dùng sức đạp văng ông ta xuống, tiện đà cưỡi lên người ông ta. Nhân lúc Tống Mãng há miệng định chửi, cô đã vung tay đ*â*𝖒 thẳng một dao vào miệng ông ta, mũi dao mạnh đến độ xuyên thấu hộp sọ.
Tống Mãng chưa ↪️.♓ế.✝️ hẳn, tay vẫn còn bóp chặt eo cô.
Tạ Trì mặc kệ cho ông ta bóp: "Tôi vốn không định 𝖌·𝖎·ế·† ông, nhưng ai bảo ông nói nhiều quá, thật khiến người ta phát tởm."
Cô rút dao ra, đ·â·〽️ phập vào cổ họng ông ta: "Vậy thì đi 𝐜_ⓗế_† đi."
Trần Tranh nghe thấy động tĩnh thì vội vàng chạy tới, vừa vào phòng đã thấy Tạ Trì cả người bê bết ɱ.á.⛎ đang ngồi trên xác Tống Mãng. Cô cầm dao đứng dậy, lau vết ⓜ_á_⛎ trên mặt, bàn т_a_𝓎 r_⛎_ⓝ 👢_ê_𝖓 khiến dao rơi xuống đất.
Trần Tranh đứng ở cửa, sợ đến mức sững sờ cả người.
Tạ Trì bước về phía anh ta hai bước: "Hà Phong đâu?"
Bấy giờ Trần Tranh mới hoàn hồn, vội khóa cửa lại, lao tới kiểm tra hơi thở của Tống Mãng: "Tắt thở rồi, ⓒ●♓ế●т thật rồi."
"Hà Phong đâu?"
"Dưới mỏ xảy ra chuyện nên giờ anh ấy không có ở trong trại! Phải làm sao bây giờ?" Trần Tranh ôm đầu, lo lắng đi tới đi lui: "Làm sao bây giờ? Thiếu đương gia đã dặn tôi phải bảo vệ cô! Cô 🌀𝖎ế·𝐭 Tống Mãng, Thanh Trại nhất định sẽ không tha cho cô đâu! Không được, cô phải trốn đi đã, chờ anh ấy về rồi tính."
Trần Tranh cuống cuồng nên nói năng lộn xộn, lúc này mới để ý thấy Tạ Trì đã đứng lên: "Cô... chân cô khỏi rồi à?"
Đầu óc Tạ Trì trống rỗng, cô đờ đẫn gật đầu.
"Thôi, không có thời gian quan tâm chuyện đó, người của Thanh Trại đang lùng sục Tống Thanh Đào khắp nơi, bọn chúng sẽ ra xác của Tống Mãng đang ở đây thôi." Trần Tranh mở tủ, lấy một bộ đồ ném cho cô: "Thay đồ đi, tôi đưa cô đi trước."
Tạ Trì lau người sơ qua, thay quần áo sạch sẽ rồi theo Trần Tranh ra ngoài.
...
Tống Uyển dậy đi vệ sinh, mơ màng thấy bóng dáng Trần Tranh và Tạ Trì. Cô ấy cứ ngỡ mình hoa mắt, đi tới cửa phòng Tạ Trì khẽ gọi: "A Chi."
Không có tiếng đáp lại.
Tống Uyển ngáp dài bỏ đi, lúc đi ngang qua cửa sổ thì thấy cửa không khóa, bị gió thổi kêu lên lạch cạch. Cô ấy đang tiện tay đóng cửa lại thì bỗng ngửi thấy có mùi gì đó rất lạ.
Tống Uyển ngửi thử, đẩy cửa sổ nhìn vào trong, chỉ thấy trên chăn đệm trên giường đang cộm lên thành một khối lớn.
"A Chi?"
Vì có Trần Tranh nên dọc đường đi không gặp phải bất kỳ trở ngại gì.
Tạ Trì cùng anh ta cưỡi ngựa xuống núi, đường núi tối om, Trần Tranh cầm đèn pin soi đường đi trước.
Riêng Tạ Trì vẫn còn chìm trong cảm giác vừa ⓖiế●т người, rõ ràng là đã được xuống núi theo như nguyện vọng, nhưng cô vẫn chẳng thấy vui 𝖘●ư●ớ●n●ℊ chút nào.
Trần Tranh định đưa cô đi đâu? Đi tìm Hà Phong sao?
...
"Đứng lại!"
Phía sau lưng vang lên tiếng súng, viên đạn bay sượt qua bên tai trái của Tạ Trì.
Trần Tranh lập tức ghìm cương, hét lên với cô: "Để tôi ở lại chặn chúng! Cô cứ men theo con đường này đi tiếp hai cây số nữa thì sẽ có một ngã rẽ. Đến đó thì rẽ trái, cứ đi thẳng xuống sẽ thấy ánh đèn. Sau đó cứ hướng về phía đó mà chạy, cuối cùng sẽ đến được khu mỏ số một. Cứ nói với người ta là tìm Thiếu đương gia, hiểu chưa!"
Giọng cô 𝓇·u·n ⓡ·ẩ·𝓎: "Được."
"Mau đi đi!" Dứt lời, Trần Tranh thúc ngựa quay lại đường cũ.
Không may là Trần Tranh không thể cản nổi đám người truy đuổi. Tạ Trì không thạo đường xá, nhanh chóng bị bắt kịp.
Đó là người của Thanh Trại, bọn chúng áp giải cô về, tống vào địa lao.
Vương Đại Chủy phải tốn mấy đồng đại dương mới lẻn được vào thăm cô. Tạ Trì bị đánh mấy roi, lúc này đang nằm bò dưới đất, cố sức lết ra cạnh cửa để ăn chút đồ mà bà mang tới.
Vương Đại Chủy xót xa đến rơi nước mắt: "Sao cô lại làm ra chuyện tày đình thế này? Cô... lại là thân con gái... lấy đâu ra lá gan đó chứ? Giờ biết tính sao đây!"
Tạ Trì mải miết nhồi nhét thức ăn vào miệng, không rảnh để trả lời.
Vương Đại Chủy đưa nước cho cô: "Đừng để bị nghẹn, uống chút nước đi."
Tạ Trì ăn uống xong xuôi rồi mới hỏi: "Hà Phong vẫn chưa về ạ?"
"Chưa."
"Thím có thể giúp cháu đi tìm anh ấy được không?"
"Tôi... tôi có biết cậu ấy ở đâu đâu."
"Cháu xin thím đấy." Tạ Trì nắm lấy tay bà van lơn: "Cứu cháu với."
Vương Đại Chủy vừa lau nước mắt vừa gật đầu: "Để tôi bảo ông nhà tôi đi tìm xem sao."
Tạ Trì buông tay bà, đẩy bà ra xa: "Cháu đợi mọi người."
...
Vương Đại Chủy vừa đi không lâu thì Tống Giao lại tới, đánh cho cô một trận nhừ tử rồi mới tra hỏi.
"Nói! Thanh Đào đâu!"
"Nói mau!"
"Thanh Đào đi đâu rồi!"
Cô không thể nói.
Chỉ cần giữ kín miệng, bọn chúng tạm thời sẽ chưa đáп.♓ c𝒽ế.𝖙 cô.
"Mày có nói hay không! Có nói hay không!" Tống Giao giẫm mạnh lên đầu cô.
Tạ Trì 𝐧*ℊh𝐢ế*ⓝ 𝖗*ăп*𝐠, tay nắm chặt đám rơm bẩn thỉu dưới sàn, cố sức cắn răng chịu đựng.
Anh mau tới đi.
Mau tới đi mà.
...
Trước khi Hà Phong kịp về, bọn họ đã tìm thấy Tống Thanh Đào.
Cô ta mạng lớn, không bị dã thú tấn công, vẫn còn sống nhưng đang ♓_ô_п mê bất tỉnh.
Nhưng cái 🌜♓·ế·𝖙 của trại chủ Thanh Trại lại không phải là chuyện nhỏ.
Hà Phong đang vắng mặt, không ai bảo vệ được cô. Người Thanh Trại kéo đến đòi công đạo, muốn ⓣ𝐡.ï.ê.u 💲ố.ռ.ⓖ cô.
Đại đương gia đã đồng ý, trong mắt ông ta, cô cũng chỉ là một trong số những người đàn bà của Hà Phong mà thôi.
Tạ Trì bị trói vào cột gỗ, chuẩn bị ♓*à*п*𝐡 𝒽*ì*ռ*ⓗ.
Đến nước này rồi cô cũng không hối hận, chỉ cần nghĩ đến Tạ Nghênh, cô thấy mình đã làm đúng, tất cả đều là do họ đáng 𝐜_𝒽ế_✞. Tuy cô cũng sợ c_𝖍ế_т thật, nhưng sống trên đời này, dù là ai thì vẫn phải giữ lấy một chút khí phách đến hơi thở cuối cùng.
Tạ Trì nhìn đám người xung quanh, đa phần là người Thanh Trại. Bọn chúng ném đá vào cô, hò hét không ngừng, chỉ hận không thể lăng trì cô, xẻo từng miếng thịt mà nuốt hết vào bụng.
Tống Thanh Đào đã tỉnh nhưng vẫn còn rất yếu, lúc này đang ngồi cạnh Đại đương gia, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận. Thấy người hà_𝓃_h 𝖍_ì_ռ_h sắp sửa châm lửa, cô ta đột nhiên lên tiếng: "Đợi đã."
Tên đàn em cầm đuốc dừng tay.
"Không phải nó giỏi q⛎𝐲ế_ⓝ 𝓇_ũ đàn ông lắm sao? l*t s*ch đồ nó ra cho tao, không được để sót mảnh nào, cho anh em ở đây hưởng thụ một chút."
Đám đàn em Thanh Trại giơ tay reo hò, tên nào tên nấy đều tranh nhau muốn ra tay.
"Để tao!"
"Để tao làm cho!"
Một đôi bàn tay đen đúa vừa chạm vào cổ áo Tạ Trì thì đã bị Trần Tranh lao tới hất văng ra. Anh ta đứng trước mặt, che chắn cho cô: "Đây là người của Thiếu đương gia, các người không được làm như thế."
Cổ chân Tống Thanh Đào đầy vết gai đâ.〽️, cô ta khó khăn đứng dậy: "Cút ra mau!"
"Không được!" Trần Tranh nhìn về phía Hà Trường Huy: "Đại đương gia! Thiếu đương gia sẽ nổi giận mất!"
Hà Trường Huy nhả một làn khói, nheo mắt nói: "Dù sao cũng là người của Tiểu Phong, giữ lại cho nó chút thể diện đi."
Không ai dám làm loạn nữa.
Trần Tranh vẫn đứng chắn trước mặt Tạ Trì, Tống Thanh Đào lại gào: "Mày còn đứng đấy làm gì? Muốn ⓒ𝖍ế·ⓣ cùng nó à?"
"Đại đương gia, hay là đợi Thiếu đương gia về rồi xử lý sau ạ?"
Hà Trường Huy im lặng, chìm đắm trong làn khói thuốc mù mịt.
"Trần Tranh, mau cút xuống đây, mày muốn đối đầu với cả Thanh Trại sao?"
"Xuống mau! Nếu không, tao ✝️h.𝒾.ê.u 💲ố.n.ⓖ cả mày luôn!"
Trần Tranh quay lại nhìn Tạ Trì: "Chỉ sợ là tôi không còn sức giữ nổi cô rồi."
Tạ Trì gục đầu, không còn sức để ngước lên.
Trần Tranh biết tính của Hà Phong, nếu cô mà bị 𝐭𝒽●❗●ê●υ 💰ố●𝖓●🌀 thật thì không biết sẽ xảy ra chuyện kinh khủng gì, thế là anh ta vẫn cố gắng đấu tranh tới cùng: "Đại đương gia!"
Đám anh em Thanh Trại xông lên lôi Trần Tranh xuống.
"Buông ra! Thả tao ra! Đại đương gia! Ngài biết Thiếu đương gia thích cô ấy mà! Không được thiêu! Không được..."
Tiếng la hét nhỏ dần, loáng cái người đã bị khiêng đi mất dạng.
Bọn chúng cầm đuốc châm vào đống củi. Ngọn lửa rực nóng vây quanh cô, khói đặc xộc vào mũi khiến cô nghẹt thở.
Đám người bên ngoài vẫn hò hét, còn cuồng nhiệt hơn cả bữa tiệc hôm trước.
Hai mắt Tạ Trì nửa nhắm nửa mở nhìn ngọn lửa đang từ từ áp sát.
Trước khi đi Tế Nam, ông nội từng nói định làm mai cho cô, đối phương là một sinh viên đại học. Ông nói nhà họ tuy không phải danh gia vọng tộc hay giàu sang phú quý gì, nhưng anh chàng đó vừa có hiền lành vừa có học thức, tư tưởng tiến bộ, nếu như đi theo anh ta thì sau này sẽ không phải chịu khổ.
Nếu như không gặp đám thổ phỉ này, nếu như không bị bắt lên núi, có lẽ hiện tại cô đã về đến nhà, biết đâu đã đính h.ô.𝓃 xong xuôi rồi.
Người đàn ông đó tên gì nhỉ?
Tạ Trì nhất thời không thể nhớ ra nổi.
Hình như họ Tiết thì phải.
Cô nhắm mắt lại, bắt đầu tưởng tượng.
Không biết anh ta là người thế nào? Cao bao nhiêu? Trông ra sao?
Nếu như giống Hà Phong...
Cô khẽ mỉm cười, gương mặt của hắn lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí.
Nếu có thể giống như hắn thì đúng là không tệ.
Đáng tiếc.
...
"Thiếu đương gia!"
"Tiểu Phong!"
Hình như có ai đó đang gọi tên hắn.
Cái nóng của lửa khiến cô không thể mở nổi mắt, chợt một cơn gió từ đâu thổi tới, mang theo mùi hương quen thuộc rồi dừng lại trước mặt cô.
"Tỉnh lại đi!"
Cô cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy một đôi bốt đen ngay sát chân mình.
Lần đầu gặp mặt, hắn cũng đi đôi bốt đen này, cứu cô thoát khỏi tay gã say rượu đó. Lúc đó nhìn thấy 〽️á*υ bám trên đế giày, cô tưởng mình ↪️*h*ế*† chắc.
Nhưng thật không ngờ rằng, hắn lại là một người như vậy.
"A Chi!"
"A Chi!"
Hắn bóp cằm cô, nâng khuôn mặt cô lên.
Cả trên tay lẫn trên mặt hắn vẫn còn dính tro than, trong mắt phản chiếu ngọn lửa bập bùng, tràn đầy sự phẫn nộ.
"Em còn định để tôi phải cứu em bao nhiêu lần nữa mới chịu thôi hả?!"
...
| ← Ch. 020 | Ch. 022 → |
