Truyện:Công Ngọc - Chương 082

Công Ngọc
Trọn bộ 143 chương
Chương 082
0.00
(0 votes)


Chương (1-143)

Câu nói ấy như tiếng sét nổ vang, chấn động đến mức tai hắn ù đi.

"Nàng ta thực sự đã nói như vậy sao?"

Đằng Ngọc Ý ngạc nhiên trước phản ứng của Lận Thừa Hựu, gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, chính miệng phu nhân đã nói như thế."

Nhớ lại tình huống hôm đó, nàng bổ sung thêm: "Lúc ấy thế t. ử phu nhân bước ra từ căn phòng bên phải cầu thang tầng hai, nói xong câu đó bèn dẫn người hầu xuống tịnh thất nghỉ ngơi."

Lận Thừa Hựu nhìn chằm chằm Đằng Ngọc Ý. Suy đoán là một chuyện, chứng thực lại là chuyện khác. Những điểm bất thường trong vụ án Tiểu Khương thị, nhờ vào lời chứng này của Đằng Ngọc Ý, cuối cùng cũng đã hiện ra một bức tranh rõ ràng.

Cái bẫy này có thể nói là không chê vào đâu được.

Nếu dùng cách khác để 𝖘á_𝖙 𝒽_ạ_i Tiểu Khương thị, cho dù bề ngoài vụ án không có sơ hở, nhưng chỉ cần cái c. h. ế. t của Tiểu Khương thị là một sự kiện độc lập, người điều tra vụ án chắc chắn sẽ theo thông lệ mà điều tra mọi thứ liên quan đến nàng ta.

Và khi cuộc điều tra đi sâu hơn, những ân oán tình thù ẩn giấu dưới mặt hồ phẳng lặng sẽ dần dần nổi lên, khiến người điều tra không thể không nảy sinh nghi ngờ, từ đó hướng sự nghi ngờ về phía người kia.

Nhưng nếu cái c. h. ế. t của Tiểu Khương thị được hòa vào chuỗi án mạng liên hoàn thì lại hoàn toàn khác.

Bất cứ ai nhìn vào những vụ án này cũng sẽ nghĩ Tiểu Khương thị chỉ là một trong số những nạn nhân của loạt vụ án lấy t. h. a. i nhi. Dù hung thủ có bị bắt hay đang lẩn trốn, sẽ chẳng ai nghi ngờ động cơ của hắn.

Như vậy, dù người điều tra có cao tay đến đâu cũng sẽ không nghi ngờ đến người kia, càng không ai nghĩ tới vụ án thứ ba ngoài hung thủ lộ diện còn có một kẻ giấu mặt tham gia.

Không còn cách trả thù nào chu toàn hơn thế này nữa.

Lận Thừa Hựu trầm ngâm, nhớ lại những điều dò la được trong dân gian hai ngày nay, nhớ đến chuỗi "trùng hợp" liên tiếp, và vai trò thúc đẩy của người kia trong đó, trong lòng hắn ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Một người rốt cuộc phải mang mối hận thù sâu sắc đến mức nào mới chịu bỏ ra một khoảng thời gian dài như vậy để bày binh bố trận?

Ngoài điều này, còn một chuyện khiến hắn bất an. Người này có lẽ đã sớm có 𝐪⛎●🔼●𝓃 ♓●ệ với hung thủ thật sự đứng sau màn, nếu không sẽ không thể biết trước toàn bộ bố cục vụ án và mượn cơ hội tham gia vào vụ án thứ ba.

Thấy Lận Thừa Hựu im lặng hồi lâu, Đằng Ngọc Ý trong lòng cũng sinh nghi. Chẳng lẽ câu nói của Tiểu Khương thị có vấn đề gì sao? Nàng chớp mắt, chợt nghĩ đến một khả năng, nhưng ý nghĩ này vừa nảy ra nàng đã tự thấy hoang đường. Người kia cho dù có khả năng hại Tiểu Khương thị, cũng không thể nào...

Cho nên dù nàng có suy nghĩ thế nào cũng không thông được mối liên hệ giữa lời nói của Khương thị và hung thủ.

"Thế tử, lời này có gì không đúng sao?"

Lận Thừa Hựu hoàn hồn. Đằng Ngọc Ý không rõ chi tiết toàn bộ vụ án, giải thích ra sẽ tốn rất nhiều lời, hơn nữa mấy tên hung thủ vẫn chưa sa lưới, trong đó biết đâu còn có biến số.

Vì vậy hắn chỉ cười nói: "Ồ, vụ án này có vài điểm chưa rõ ràng, lời của cô đã cung cấp cho ta hướng đi để bắt hung thủ."

Đằng Ngọc Ý "a" lên một tiếng: "Vừa nãy Trường Canh về nói hung thủ đã bị Thế t. ử bắt rồi mà, chẳng lẽ không phải sao?"

Lận Thừa Hựu vuốt cằm: "Kẻ bị bắt hôm nay chỉ là con tốt thí thôi, hung thủ thật sự là người khác."

"Tốt thí?" Đằng Ngọc Ý chấn động: "Cũng giống như Trang Mục, bị hãm hại sao?"

Lận Thừa Hựu cụp mắt suy tư một lát: "Ta đoán kẻ sa lưới hôm nay cùng một giuộc với Trang Mục. Hung thủ thật sự khi bày mưu hãm hại Trang Mục đã tính toán kỹ lưỡng để đối phó với kẻ này rồi. Hắn đẩy Trang Mục ra trước mặt Đại Lý Tự, sau đó thuận nước đẩy thuyền đổ tội danh lên đầu con tốt thí hôm nay, còn bản thân hung thủ thật sự đến giờ vẫn ẩn mình sau vụ án."

Đằng Ngọc Ý ngạc nhiên trong giây lát, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ: "Ý Thế t. ử là, hiện tại có hai nhóm người đang âm thầm đấu đá nhau, Trang Mục và kẻ sa lưới hôm nay đều bị một nhóm khác vu oan giá họa?"

Lận Thừa Hựu ừ một tiếng: "Đại khái là vậy."

"Tiếc là thông minh quá lại bị thông minh hại." Hắn cười mỉa mai: "Hung thủ thật sự khi bày bố hãm hại người khác đã làm quá nhiều, quá chi tiết, ngược lại vô tình để lộ sơ hở. Bây giờ ta đã đoán được đại khái bọn chúng là ai rồi, chỉ là muốn lột bỏ bộ mặt thật của chúng thì còn phải sắp xếp kỹ lưỡng một phen."

Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, Lận Thừa Hựu muốn đi Đồng Châu, chẳng lẽ là để đối phó với hung thủ? Dù sao vụ án đầu tiên cũng xảy ra ở Đồng Châu.

"Đúng rồi, Thế t. ử vừa nãy đã đi kiểm tra phía Đông chưa? Đoạn nương t. ử rốt cuộc có vấn đề gì không?" Nàng nhớ ra chính sự tối nay.

Lận Thừa Hựu không vội trả lời, mà nhặt một cành cây nhỏ bên vạt áo mình lên, lơ đãng xoay xoay. Cành cây này chắc bị gió thổi lên xà nhà, bên cạnh nhánh cây nhỏ còn vương không ít cánh hoa.

Hắn vừa xoay cành cây trên đầu ngón tay, vừa cân nhắc xem nên mở lời thế nào.

Vừa đến nơi, hắn đã bắt tay vào điều tra chuyện này ngay. Đầu tiên mượn trụ trì Duyên Giác hai vị đại hòa thượng, nhờ họ bịa một cái cớ mời chủ tớ Đoạn Thanh Anh ra tiền viện, sau đó lẻn vào phía Đông lục soát phòng của Đoạn Thanh Anh.

Hắn biết, nếu Đoạn Thanh Anh thực sự trúng tà thì chắc chắn không qua mắt được trụ trì Duyên Giác. Cho nên bản thân Đoạn Thanh Anh không có vấn đề gì, nàng ta rốt cuộc đang giở trò 🍳-ⓤ-ỷ gì, chỉ có vào phòng lục soát mới biết được.

Hắn lục soát sơ qua trong phòng, đồ ăn, thức uống, đồ dùng đều xem cả rồi... không có chút dấu hiệu nào của tà ma tác quái.

May mà cuối cùng hắn mò được một túi thơm dưới gầm giường, mở ra xem, bên trong lại nhét một bức thư tình ý nồng nàn.

Đọc nội dung bức thư xong, hắn sững sờ ngay tại chỗ.

Hóa ra là như vậy.

Thảo nào vị Đoạn nương t. ử này lại có hàng loạt hành động kỳ quặc đến thế.

"Thế tử?" Đằng Ngọc Ý lại hỏi.

Lận Thừa Hựu quay mặt lại, thấy Đằng Ngọc Ý vẻ mặt tò mò vẫn đang đợi câu trả lời của hắn.

Nhưng dù da mặt có dày đến đâu, hắn cũng cảm thấy không thể mở miệng nói ra được.

Trầm ngâm một lát, hắn dứt khoát cười nói: "Chuyện này cô không cần biết đâu, tóm lại ta đã biết rõ ngọn ngành rồi."

Lời thì nói vậy, nhưng trong lòng hắn lại thầm nghĩ, nếu không phải hôm đó Đằng Ngọc Ý vì cứu người mà xông vào tịnh thất, từ đó phát hiện ra sơ hở trên y phục hung thủ thì ngay cả hắn cũng có thể đã nhận định Trang Mục là hung thủ.

Đây là sơ hở lớn nhất mà hung thủ thật sự để lộ ra cho đến nay.

Nhờ Đằng Ngọc Ý báo tin này cho hắn, hắn mới có thể tương kế tựu kế, trong thời gian cực ngắn làm rõ toàn bộ â-〽️ ⓜư-𝐮 của hung thủ thật sự. Giả sử ban đầu hắn lầm tưởng Trang Mục là hung thủ và cứ thế điều tra theo hướng sai lầm đó, đợi đến khi hắn phản ứng lại thì có lẽ hung thủ thật sự đã lấy được thêm nhiều Nguyệt Sóc Đồng Quân nữa rồi.

Nếu vậy, Trường An chắc chắn sẽ phải hứng chịu một tai kiếp.

Chuyện Đoạn Thanh Anh tối nay lại càng không cần phải nói. Nếu không nhờ Đằng Ngọc Ý kịp thời sai người báo tin, làm sao hắn ngờ được rằng dù họ đã lục soát khắp mọi ngóc ngách, cuối cùng vẫn có chỗ sơ hở, mà sơ hở này lại nằm ngay trong chùa Đại Ẩn.

Đằng Ngọc Ý đã giúp hắn việc lớn như vậy, hắn có nên đáp lễ nàng một chút không...

Nghĩ vậy, hắn quay đầu liếc nhìn Đằng Ngọc Ý. Tối nay nàng mặc một bộ váy màu tím khói, trên mái tóc đen nhánh ngoài trang sức ra còn vương vài cánh hoa trắng muốt, chắc là lúc nãy ngồi trong sân vô tình bị gió thổi từ trên cành xuống. Trên búi tóc cài hai hàng hoa châu nhỏ, có lẽ để hợp với màu váy nên hoa châu cũng màu tím khói.

Hai màu sắc này kết hợp độc đáo, tôn lên làn da trắng như tuyết nơi cổ nàng.

Ngắm nghía xong trang sức trên tóc nàng, hắn thầm nghĩ mấy ngày nay bận bắt người nên không thể xuống địa cung tìm trâm bộ d. a. o cho nàng được, nhưng hắn có thể tặng nàng thứ khác.

Đằng Ngọc Ý vốn tưởng Lận Thừa Hựu sẽ nói cho nàng biết bí mật của Đoạn Thanh Anh, nào ngờ hắn chỉ dùng những lời như vậy để qua loa tắc trách, điều này khiến nàng không vui. Chuyện của Đoạn Thanh Anh nói cho cùng cũng là do nàng báo tin cho hắn, Lận Thừa Hựu tự mình biết rõ rồi lại giấu nàng, có phải hơi không trượng nghĩa không?

Đợi một lúc không thấy hắn nói gì thêm, nàng chuẩn bị lý luận với hắn: "Thế tử, ngài làm vậy là không đúng rồi."

Nào ngờ vừa mở miệng, Lận Thừa Hựu đã ném cành cây trong tay đi, đứng dậy nói: "Vừa nãy cô đang luyện khinh công à?"

Đằng Ngọc Ý ngẩng đầu nhìn Lận Thừa Hựu, thầm nghĩ hắn hỏi xong chuyện muốn hỏi rồi chuẩn bị đi đây mà.

Nàng liếc hắn một cái, dù trong lòng không phục lắm nhưng cũng đành phủi tay đứng dậy: "Đúng vậy."

"Muốn học lắm à?"

"Đương nhiên rồi." Nàng hễ rảnh rỗi là bắt Đoan Phúc dạy luyện công ngay.

"Ta dạy cô nhé." Lận Thừa Hựu bất ngờ nói.

Đằng Ngọc Ý tưởng mình nghe nhầm, nghi ngờ nhìn Lận Thừa Hựu.

"Cô giúp ta mấy việc lớn, ta dạy cô chút võ công, đây chẳng phải là chuyện đương nhiên sao." Lận Thừa Hựu cảm thấy lời mình nói rất chân thành. Dạy xong hắn sẽ về thẳng Đại Lý Tự bố trí, tính ra thời gian vẫn kịp.

"Thật sao?" Mắt Đằng Ngọc Ý sáng lên.

Thấy nàng vui vẻ như vậy, đáy mắt Lận Thừa Hựu cũng bất giác ánh lên ý cười, nhưng miệng vẫn nghiêm trang nói: "Lấy kiếm Tiểu Nhai ra đi."

Đằng Ngọc Ý thấy lạ, không phải dạy khinh công sao, tại sao phải lấy kiếm? Thắc mắc thì thắc mắc, nàng vẫn lấy kiếm ra.

Lận Thừa Hựu lấy Tỏa Hồn Trùng trong n. g. ự. c ra, miệng lẩm nhẩm vài câu chú, Tỏa Hồn Trùng bay ra như một con rắn bạc, quấn chặt lấy thân kiếm trong tay Đằng Ngọc Ý.

Đằng Ngọc Ý chưa kịp hoàn hồn đã cảm thấy một luồng nhiệt lực truyền qua Tỏa Hồn Trùng, men theo kiếm Tiểu Nhai chạy dọc cánh tay nàng, rồi xông thẳng vào tim.

Cảm giác này không xa lạ, lần trước Lận Thừa Hựu dạy Kiếm pháp Đào Hoa đến chiêu cuối cùng cũng gần như thế này. Lận Thừa Hựu rung Tỏa Hồn Trùng, ung dung quấn thêm mấy vòng quanh thân kiếm của Đằng Ngọc Ý. Đằng Ngọc Ý cảm thấy luồng nhiệt lực kia theo động tác của hắn càng lúc càng mãnh liệt, nàng không chịu nổi sức mạnh kỳ lạ này, chân loạng choạng suýt ngã.

"Đừng động đậy." Lận Thừa Hựu một tay chắp sau lưng, tay kia rung Tỏa Hồn Trùng giúp nàng giữ vững thân mình.

Vừa nãy tuy chỉ liếc qua, nhưng tình cảnh Đằng Ngọc Ý nhảy lên xà nhà hắn đã thấy rõ. Thân pháp không sai nhưng nhảy mãi không lên, chỉ có thể chứng tỏ nội lực nàng không đủ.

Nhưng Đằng Ngọc Ý nhờ tiêu hóa canh Hỏa Ngọc Linh Căn nên đã có bảy tám năm nội lực, bên cạnh lại có cao thủ như Đoan Phúc chỉ dạy, học lâu như vậy không lý nào đến cái xà nhà cũng không nhảy lên nổi.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể là bộ Kiếm pháp Đào Hoa hắn dạy đang giở trò.

Bộ kiếm pháp này tuy có thể giúp nàng tiêu hóa canh Hỏa Ngọc Linh Căn cực nhanh, nhưng vì đường lối chân khí được dẫn dắt cực kỳ bá đạo, nó sẽ tự động hình thành một rào chắn trong cơ thể người học. Sau này bất cứ ai muốn truyền thụ tâm pháp nội công mới cho Đằng Ngọc Ý đều sẽ bị rào chắn chân khí này cản trở.

Cho nên dù Đoan Phúc có dạy thế nào, nội lực của Đằng Ngọc Ý cũng chỉ dậm chân tại chỗ ở giai đoạn sơ cấp.

Hắn đoán thời gian qua Đoan Phúc chắc cũng đau đầu vì chuyện này lắm.

Chuyện này nói ra thì đúng là một món nợ hồ đồ. Năm xưa nếu không phải Đằng Ngọc Ý tìm mọi cách đòi học cho bằng được, hắn cũng sẽ không dạy nàng bộ kiếm pháp này.

Đằng Ngọc Ý học bộ kiếm pháp này rồi mới học bộ của Đoan Phúc, khinh công đương nhiên không thể tiến bộ được. Muốn nâng cao khinh công trong thời gian ngắn chỉ có một cách, đó là hắn dùng nội lực của mình giúp nàng phá vỡ rào chắn trong cơ thể.

Truyền công một lúc, Lận Thừa Hựu ước chừng đã ổn, cổ tay rung lên, Tỏa Hồn Trùng như mũi tên b. ắ. n trở lại tay áo hắn.

"Thế nào?"

Đằng Ngọc Ý điều hòa lại hơi thở, tập trung cảm nhận kỹ, thầm thấy toàn thân dường như có thêm rất nhiều sức lực, ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

"Thế t. ử vừa truyền chân khí cho ta sao?" Nàng nghi hoặc hỏi.

Lận Thừa Hựu không trả lời, đi thẳng ra mép mái hiên, quay đầu nhìn nàng một cái: "Nhìn cho kỹ đây."

Nói rồi hắn dang hai tay, nhẹ nhàng đáp xuống xà nhà.

Đằng Ngọc Ý vội vàng đi theo. Dưới ánh trăng chỉ thấy tà áo Lận Thừa Hựu bay bay, tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng động nào.

Sau khi tiếp đất, Lận Thừa Hựu quay đầu nhìn Đằng Ngọc Ý trên mái nhà: "Hiểu chưa? Thử xem."

Đằng Ngọc Ý nhìn xuống dưới, vẻ mặt có chút do dự. Chiêu thức có đơn giản quá không? Lận Thừa Hựu thậm chí còn chưa dạy nàng tâm pháp.

"Sợ à?" Lận Thừa Hựu cười nói: "Đằng Ngọc Ý, không ngờ cô cũng có lúc nhát gan thế này. Ta đã hứa dạy cô khinh công, sao có thể để cô ngã được? Cứ yên tâm nhảy xuống đi."

Đằng Ngọc Ý quyết tâm, dang hai tay giống Lận Thừa Hựu, nhẹ nhàng nhảy xuống. Thân mình vừa chuyển động, nàng đã cảm thấy có gì đó khác với mọi ngày, một luồng chân khí tự nhiên dâng lên trong bụng, nhẹ nhàng nâng đỡ nàng như cánh diều.

Nàng thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì hai chân đã tiếp đất vững vàng. Ngạc nhiên ngước mắt lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt cười của Lận Thừa Hựu.

"Thế nào?" Hắn cười hỏi.

"Ơ, ta học được rồi sao?" Đằng Ngọc Ý vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Lận Thừa Hựu cười cười: "Nhìn tiếp cái này."

Hắn ngẩng đầu nhìn xà nhà, vén vạt áo, liên tiếp đạp lên cột hành lang bên cạnh, thoáng cái đã nhảy vọt lên mái nhà.

"Lên đây." Hắn đứng trên xà nhà gọi.

Đằng Ngọc Ý vui thì có vui, nhưng trong lòng không hy vọng có thể học được ngay lập tức, nhất là chiêu này, nhảy xuống thì dễ chứ nhảy lên mới khó. Nhưng nàng đã muốn học võ, sao có thể lo trước sợ sau được. Huống hồ lần này là Lận Thừa Hựu dạy, hắn không chỉ võ công xuất chúng mà thân thủ còn rất đẹp mắt, nàng thèm muốn đã lâu rồi.

Cơ hội hiếm có, cùng lắm thì Đoan Phúc vẫn đang ở trong sân, ngã xuống cũng không sợ.

"Được." Nàng cắm đầu chạy lấy đà vài bước, vận hết sức bình sinh đạp lên cột hành lang bên cạnh. Trước đây nàng cũng từng học chiêu này, lần nào cũng ngã sấp mặt, cứ tưởng lần này cũng không ngoại lệ, nào ngờ lại một mạch vọt lên được. Chỉ tiếc là khi bám vào mái ngói, do thân pháp chưa thạo nên không bám chắc, ngửa mặt ngã ngào xuống.

"Ái chà."

Tⓗ-â-n 𝐭-♓-ể nàng rơi thẳng xuống, miệng định hét "Đoan Phúc", kết quả chưa đợi Đoan Phúc bay tới, từ trên cao đã có một vật bay xuống quấn lấy eo nàng. Lận Thừa Hựu rung Tỏa Hồn Trùng, kéo nàng lên một cái gọn ơ.

Đợi Đằng Ngọc Ý đứng vững, Lận Thừa Hựu thu hồi Tỏa Hồn Trùng: "Lần này còn sợ không?"

Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch, vội xua tay nói: "Thế t. ử cứ yên tâm dạy đi, ta vốn dĩ đâu có sợ."

"Vậy sao, thế thì làm lại." Lận Thừa Hựu quay lại mép xà nhà, lại nhẹ nhàng nhảy xuống.

Đằng Ngọc Ý tập đi tập lại theo Lận Thừa Hựu, ngã liên tiếp tám chín lần, cuối cùng đến lần thứ chín thì thành công nhảy được lên xà nhà.

Đằng Ngọc Ý không dám tin nhìn ngói dưới chân, niềm vui ⓢ·ư·ớ·ⓝ·ɢ trong lòng suýt chút nữa tràn cả ra mặt.

Nàng... nàng học được rồi sao?

Chương (1-143)