| ← Ch.19 | Ch.21 → |
Bữa tối đó... Trần Ý An ăn mà không cảm nhận được mùi vị thế nào.
Cô rất hoang mang không biết phải làm sao, nhưng lời đến bên miệng vẫn cố gắng nuốt trở về.
Những vấn đề kiểu như thế này, nếu cô chủ động hỏi, rồi té ra đối phương không có ý đó thì thật quá xấu hổ.
Cô chủ động hỏi, nếu người ta vốn không có ý đó, chẳng phải sẽ càng ngại sao.
Lý trí biết là như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn không dễ thuyết phục trái tim mình.
Thế là đến tận khi Hoắc Thanh Lan đưa cô về đến nhà, cô cũng chỉ dám nói một câu cảm ơn rồi nhanh chóng đi lên nhà.
Duy trì khoảng cách cần có.
Nếu không phải nhận ra sự căng thẳng và thận trọng trước mặt anh không phải là sự căng thẳng và thận trọng trước mặt một cấp trên, Hoắc Thanh Lan e là sẽ khó mà phát hiện ra sơ hở của cô.
Nhưng cũng chính vì như vậy, Hoắc Thanh Lan mới càng chắc chắn với một vài phán đoán của mình.
Cô là kiểu người thẳng thắn, rõ ràng, dám yêu dám hận.
Đây đều là ưu điểm, nhưng cũng có nghĩa là mối 🍳⛎_a_ⓝ 𝖍_ệ này sẽ không chỉ phụ thuộc vào anh.
Hoắc Thanh Lan không hề thấy mâu thuẫn.
Nhưng anh muốn biết rốt cuộc cô suy nghĩ thế nào, dù sao giữa hai người vẫn còn một tầng q.ⓤ𝖆.п ♓.ệ công việc.
Anh cũng không muốn khiến cô phải khó xử hơn.
— Vậy thì cho cô quyền lựa chọn nói rõ hay không là được.
Khi Trần Ý An về đến nhà, Cù Dĩnh và Ôn Thần vẫn chưa ngủ, Cù Dĩnh về nhà tiếp tục viết code, cô ấy đang có mấy dự án rất gấp, Ôn Thần lẽ ra nên nghỉ ngơi, nhưng vì thuốc tê vừa hết tác dụng nên đau đến mức không ngủ nổi, thế là đeo tai nghe xem show giải trí trong phòng khách.
"Ý An, để lại cho cậu một bát cháo đó." Ôn Thần phủ một chiếc chăn mỏng trên đùi, thấy cô về bèn nói.
Phòng khách không lớn, chỉ có một chiếc bàn vuông Ikea kiểu đơn giản, dưới sàn trải một chiếc thảm, bọn họ thường ngồi đây xem phim, hoặc là làm việc, mấy cuốn tiểu thuyết kinh điển Trần Ý An mua đặt ở một góc, thi thoảng cũng sẽ lật xem vài trang, Ôn Thần thường mua hoa c*m v** bình, khi thì là hoa ly, đôi khi là hoa hồng, có lúc là cát tường, đôi khi lại là hoa cát cánh, Cù Dĩnh thì lại mua rất nhiều bánh quy và socola.
(*) đi đường hay gặp mấy khóm hoa tím tím lúc thấy bình thường lúc thấy đẹp, dịch truyện gặp nhiều nay tò mò tra tên trên baidu mới biết hoá ra tên em nó là cát cánh nghe cũng hay phết: D
Đây không giống một căn phòng cho thuê, mà giống một căn nhà thật sự.
"Thế nào rồi?" Trần Ý An hỏi cô ấy, "Đau lắm hả?"
"Mới nên đau vậy thôi, qua đợt này chắc là sẽ đỡ, " Ôn Thần đã ăn nên sắc mặt không còn nhợt nhạt như trước nữa, cô ấy khá thoải mái chủ động kể lại đầu đuôi câu chuyện với cô, "Bạn trai cũ của mình mở quán bar, đã chia tay rồi mà anh ta vẫn muốn quay lại, đoàn kịch của mình có mấy cậu bạn hát cố định ở đó, đều là bạn bè quen biết, bọn họ thường gọi mình đến, mình thì sao cũng được, chia tay cũng chia tay rồi, cái chỗ đó thì có gì ghê gớm đâu. Trùng hợp thời gian này có một cậu bạn kia theo đuổi mình."
"Sau đó thì đụng mặt nhau."
"Ừ."
Trần Ý An gật đầu, Ôn Thần là kiểu mỹ nhân lạnh lùng, chắc chắn không thiếu người theo đuổi.
"Sao hai người lại chia tay?"
"Anh ta uống rượu, " Ôn Thần nói ngắn gọn, "Rượu say vào là nổi điên. Hết say thì lại quỳ xuống thề thốt, chuyện này có lần một chắc chắn sẽ có lần hai, mình không tin bản tính con người lại có thể thay đổi, sau khi chia tay còn đòi tự tử."
"Chia tay là đúng." Trần Ý An lại gật đầu, "Loại đàn ông này không ổn."
"Cậu thì sao?" Ôn Thần nhướn mày, "Muốn kể ra không, nhìn cậu như là sẽ thức trắng đêm nay luôn ấy."
Đúng là Trần Ý An đang sầu muốn ↪️♓ế·🌴.
Thật ra nhiều năm nay, người cô thật sự có thể mở lòng tâm sự cũng chỉ có Judy, tiếc là Judy đang ở nước ngoài, cô không phải người dễ dàng kể chuyện của mình với người khác, nhưng không hiểu sao với hai người bạn cùng nhà này, cô lại thấy rất yên tâm.
Giống như gặp được tri kỷ muộn màng vậy.
"Thì, đó là sếp tổng của công ty bọn mình." Trần Ý An ngượng ngùng gãi đầu."Mà mình chỉ là nhân viên thực tập."
"Nhân viên thực tập sinh thì sao, nhân viên thực tập không được yêu à?"
"Không phải chuyện đó, chỉ là cảm thấy... cách biệt quá lớn, " Trần Ý An nghĩ nghĩ, "Bằng cấp, kinh nghiệm, vị trí... mình thấy bản thân chưa đủ tốt, huống hồ còn chưa chắc chắn có thể ở lại Kenton hay không, mình cảm thấy chuyện tình cảm vẫn cần có, ừm... sự tương xứng, về mặt kinh tế, tư tưởng, hoặc là tinh thần."
"Hai người thì sao?"
Trần Ý An im lặng mấy giây, chỉ có thể nói, "Nói chuyện khá hợp."
"Người đó cũng không chê bai cậu."
"Chắc là vậy nhỉ?"
"Với những người như thế, thời gian chính là vàng bạc, không có thiện cảm thì sẽ chẳng đời nào làm gì cho cậu, " Ôn Thần nói, "Dùng kinh nghiệm yêu đương của mình khuyên cậu, muốn yêu đương cũng không thể chọn bừa một người, đã yêu là phải chọn người xứng đáng."
Trần Ý An bật cười, "Thất bại là mẹ thành công mà."
"Cái đó thì đúng rồi, nhưng đừng quá bận tâm đến đàn ông, thuận theo tự nhiên thôi, tình cảm cũng vậy, s*x cũng vậy, đều là nhu cầu bình thường của con người, là quyền lợi cậu được theo đuổi, dù anh ta từ chối cậu thì cũng chẳng sao cả, ngày hôm sau cứ thế mà đi làm thôi, nên làm cái gì thì làm cái đó, công tư phân minh."
"Cậu đỉnh thật đó." Trần Ý An hâm mộ nói, "Giống hệt cô bạn thân Judy của mình luôn."
"Good luck."
(*) chúc may mắn
Trần Ý An về phòng, ngồi chỉnh lại bản kế hoạch.
Chỉnh xong, cô thở phào một hơi.
Lật xem lịch, đánh dấu ngày.
Thời gian trôi qua nhanh thật, cô đã ở Kenton gần ba tuần rồi, sắp đến ngày kiểm tra sát hạch, Hedy nói thời gian hẳn là trước Tết.
Hedy nói mình và Max đều rất ưng ý Trần Ý An, cho nên kỳ thực tập ba tháng này bọn họ sẽ cố gắng rút xuống còn một tháng.
Trần Ý An khoanh một vòng tròn đỏ vào ngày cuối tháng.
Cô nghĩ, chờ kiểm tra sát hạch xong, không cần biết có được ở lại hay không, cô đều sẽ tìm Hoắc Thanh Lan nói rõ lòng mình.
Ít nhất là cô không cảm thấy tình cảm của bản thân không quan trọng, cũng không cảm thấy xấu hổ với phần tình cảm này.
Thích là một chuyện rất đỗi bình thường của loài người.
Giống như Ôn Thần đã nói — Tỏ tình thất bại thì có làm sao? Hôm sau vẫn đi làm như vậy thôi.
Trần Ý An nhanh chóng quyết định xong.
Trong lòng nhờ vậy mà nhẹ nhõm hẳn.
Cô vẫn bận rộn mỗi ngày, ngẫu nhiên gặp Hoắc Thanh Lan vào buổi tối, anh sẽ thuận miệng hỏi cô có ăn khuya không.
Thế là lại đến quán cũ, vẫn mấy món quen thuộc.
Hoắc Thanh Lan không phải kiểu người quá mức kiệm lời, anh sẽ tiếp lời của Trần Ý An, cũng kể về thời đi học của mình.
Trần Ý An sẽ vờ như thuận miệng hỏi, "Thế có ai theo đuổi sếp không ạ?"
"Có." Hoắc Thanh Lan bình thản đáp, trải qua nhiều chuyện, đối mặt với chuyện gì cũng có thể giữ vẻ vững vàng không dễ bị lay chuyển.
"Vì sao không hẹn hò ạ?"
"Vì khi đó bận nộp hồ sơ du học, đối phương cũng rất tốt, chỉ là tôi phải ra nước ngoài, cũng không muốn khiến đối phương có thêm những gánh nặng không cần thiết, " Hoắc Thanh Lan nói, "Tôi càng không mong đối phương vì mình đưa ra quyết định quan trọng nào đó thay đổi kế hoạch cuộc đời."
Trần Ý An hiểu, trong lòng lặng lẽ cộng thêm điểm cho anh: Là một người có trách nhiệm.
"Vậy sau này đã đi làm thì sao ạ?"
"Những năm đó sự nghiệp với tôi quan trọng hơn, " Hoắc Thanh Lan nói, "Có những cơ hội bỏ lỡ là sẽ không có lại nữa — Tôi nói là phương diện sự nghiệp."
Trần Ý An lại gật đầu, lại cộng thêm điểm cho anh: Là người có chí tiến thủ, khả năng phán đoán tốt.
Anh gần như đã đạt tới các tiêu chuẩn về hình mẫu lý tưởng của cô.
Hoặc là nói, anh chính là hình mẫu lý tưởng của cô.
"Chắc cũng từng có người theo đuổi em."
Vẫn là quán ăn tràn ngập khói lửa nhân gian, mười một giờ đêm không đông khách, ông chủ ngồi dưới tầng một xem Chân Hoàn Truyện, thi thoảng trên này cũng nghe thấy loáng thoáng lời thoại của các nhân vật.
Anh hỏi cô.
Trần Ý An không phủ nhận.
"Vì sao không đồng ý? Hơn hai mươi tuổi, yêu đương cũng rất tốt."
"Ôi, nhìn ai cũng không vừa mắt ạ." Trần Ý An học một câu nói đùa trên mạng, "Em thích người từng trải, có kiến thức, cảm xúc ổn định, trưởng thành và lý trí trong tình cảm, nhưng xung quanh lại không có ai như vậy, có thì chắc là người ta vừa nhìn điều kiện gia đình em đã loại luôn rồi."
"Vậy tức là em không thích con trai hơn hai mươi tuổi, " Hoắc Thanh Lan kết luận, "Người từng trải và kiến thức rộng cần có kinh tế làm trụ cột, cần tích luỹ qua thời gian, cảm xúc ổn định cũng cần thấy nhiều trải nhiều mới ổn định được."
Trần Ý An nghĩ nghĩ, "Chắc là vậy ạ, thế thì em thích người hơn ba mươi rồi, già nữa thì không được."
Hoắc Thanh Lan cố tình trêu cô, "Tôi vừa hay cũng hơn ba mươi, có phải kiểu người được em xem xét không?"
Trần Ý An đang ăn súp, nghe vậy tí thì sặc đồ ăn trong miệng, không biết là do chột dạ hay vì bị anh nói trúng tim đen, cô theo bản năng xua tay, "Đừng đừng đừng..."
"Tôi không phải hả?" Hoắc Thanh Lan nhìn phản ứng của cô, trong lòng bỗng có ý xấu muốn bắt nạt người, bèn bày ra dáng vẻ không hiểu, "Em có cần phản ứng mạnh vậy không."
Trần Ý An che miệng, khuôn mặt đỏ lên.
"Chờ mấy ngày nữa rồi nói mấy chuyện này sau đi ạ..."
Đúng, chờ thêm mấy ngày nữa thôi...
Cuối tháng sao mà lâu quá trời!
Lần đầu tiên Trần Ý An mong ngóng thời gian có thể trôi nhanh hơn như thế.
Hai ngày sau, Trần Ý An với Hedy và Max rốt cuộc kiểm tra hoàn tất dữ liệu mà bộ phận Khách sạn và Mua vé gửi về, mô hình được chạy thử hai lần, cảm thấy có thể đạt tới giá trị lợi nhuận mục tiêu, bèn gửi file đã đối chiếu cẩn thận cho phía Quảng cáo, chờ bọn họ đưa ra các kế hoạch quảng cáo, lại kết nối với phía hợp tác, cuối cùng tổng hợp lại một lần là gần như hoàn thiện rồi.
Mọi thứ đều cực kỳ thuận lợi, cô cẩn thận gửi toàn bộ bản sao của mỗi giai đoạn cho Henry, Eric, cả các vị giám đốc của những bộ phận khác — Hedy đã giao nhiệm vụ này cho cô, để cô nhớ kỹ quy trình, Hedy còn dự án khác cần làm, nhưng vẫn giúp soát qua một lượt, xác nhận không có vấn đề gì mới thả tay giao hẳn cho Trần Ý An: Các mốc thời gian đều không có vấn đề gì, thông số không có sai sót, dữ liệu của các bộ phận đều khớp nhau.
Nhưng khi gửi lại file dữ liệu cho bên thứ ba, cô nhận được mail trả lời của Eric.
Eric: File nặng bao nhiêu?
Trần Ý An trả lời: 12TB ạ.
Eric: Hạn truyền?
Trần Ý An: 17h chiều mai ạ.
Eric: Mua vé.
Trần Ý An không hiểu.
Cô không biết vì sao phải mua vé.
Hoắc Thanh Lan biết cô không hiểu, nhanh chóng gửi thêm một tin nhắn cho cô: Tốc độ mạng nhanh nhất của công ty cũng cần 49-52 tiếng để truyền đi file dữ liệu lớn như vậy, em không gửi xong trước chiều mai được, thường với những văn kiện lớn như vậy cần mua vé đích thân mang ổ cứng đi.
Trần Ý An bừng tỉnh, nhưng giờ này Henry đã tan làm, nếu muốn đi Thanh Đảo gửi ổ cứng thì cô phải mua vé ngay từ bây giờ, sáng mai khởi hành.
Không kịp rồi.
Đầu Trần Ý An phình to, ngàn vạn lần không ngờ bản thân sẽ mắc kẹt ở khúc này, một sai lầm nhỏ bé nhưng trí mạng, cô biết điểm thực tập của mình phụ thuộc hoàn toàn vào kế hoạch marketing Thanh Đảo, nếu xảy ra sai sót vào ngay lúc này, cái giá phải trả sẽ rất lớn.
Cả kỳ thực tập của cô cũng đổ bể theo.
Đầu óc Trần Ý An trống rỗng, cô hít sâu một hơi nghĩ cách giải quyết, thậm chí đã tính đến việc bỏ tiền túi mua vé rồi bay ngay trong đêm, ngày mai viết đơn xin phép đến muộn vài tiếng.
"Viết một bản xin công tác khẩn rồi đưa đến văn phòng tôi để đặc cách phê chuẩn, " Hoắc Thanh Lan gọi qua đường dây nội bộ cho cô, "Mười lăm phút nữa tôi tan làm."
Trần Ý An nghe được lời này của anh, những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu thoáng chốc ngay ngắn trở lại, trái tim cũng thả lại về chỗ cũ, cô bổ sung một câu, "Nhưng mà nhân viên thực tập không được tự đi đưa, em thấy trong quy tắc nhân viên còn ghi là những tài liệu quan trọng cần hai nhân viên cùng đi giao."
"Vậy thêm tôi vào, " Hoắc Thanh Lan nói, "Hoặc là bây giờ em tìm được những người khác."
Trần Ý An cúp máy, Max và Hedy đều có một đống hạn nộp cần xử lý, Henry cũng đã kín lịch.
Hình như thật sự chỉ có Hoắc Thanh Lan.
Trần Ý An nhanh chóng viết một bản xin công tác khẩn, in ra rồi mang đến văn phòng anh.
Cô cúi đầu, tự biết mình đã sơ suất, "Xin lỗi, em không nghĩ tới chuyện này."
Nhưng cũng có cả biết ơn, nếu không có Hoắc Thanh Lan nhắc nhở, sợ rằng cô sẽ gây ra lỗi lớn.
"Xem như có thêm kinh nghiệm đi, vẫn chưa tính là quá muộn, " Hoắc Thanh Lan ký tên, "Không có lần sau."
"Vâng." Trần Ý An chuẩn bị đi scan rồi gửi bản sao cho Henry.
Cô đi đến cửa, bước chân dừng lại, quay đầu thấy Hoắc Thanh Lan ngồi ở bàn làm việc tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính, cô trịnh trọng nói, "Sếp Eric, cám ơn anh, lỗi sai thế này lần sau em sẽ không tái phạm nữa."
| ← Ch. 19 | Ch. 21 → |
