Truyện:Mùa Thu Không Đến - Chương 38

Mùa Thu Không Đến
Trọn bộ 39 chương
Chương 38
Ngoại truyện 1: Trần Hoài
0.00
(0 votes)


Chương (1-39)

Có lẽ tạo hóa đã định sẵn, có những nỗi đau mà người ta không thể quên, vậy nên Trần Hoài chỉ có thể thôi miên bản thân bằng sự bận rộn.

Anh bận tối mặt tối mũi, bận tới mức không có thời gian đau buồn, không có thời giờ nhớ nhung. Dường như cũng chỉ khi làm như thế, anh mới có thể tiếp tục bước qua những ngày tháng không có Phương Hạ.

Trần Hoài biết anh phải tiến về phía trước, chắc hẳn Phương Hạ cũng không muốn nhìn anh dậm chân tại chỗ.

Trần Hoài không đọc những quyển sách tự học kia nữa, anh có một suy nghĩ táo bạo, anh muốn đỗ vào trường đại học của Phương Hạ.

Đối với một người đã bỏ học bốn năm, mà còn chẳng có giấy chứng nhận tốt nghiệp cấp ba như Trần Hoài, đây là một quyết định rất điên rồ.

Lúc trước anh muốn tự học cũng vì muốn nâng cao bằng cấp, để sau này có được một công việc có thể diện hơn, nhưng bây giờ, thứ anh muốn không chỉ là nâng cao bằng cấp. Anh muốn đến thăm trường đại học của Phương Hạ, sống cuộc sống sinh viên thay cô.

Số phận luôn thật kỳ diệu, năm ngoái, vì Phương Hạ nên Trần Hoài đi hỏi thăm thông tin về việc đi học tiếp, còn bây giờ, chúng đã phát huy tác dụng với anh.

Tháng chín, anh lên sở giáo dục thành phố xin giấy xác nhận trình độ học lực tương đương, quay về trấn đóng dấu, thế thì anh có thể đăng ký thi đại học với tư cách thí sinh xã hội vào cuối tháng mười.

Chỉ còn chín tháng nữa là đến kỳ thi, anh biết rõ mình có bao nhiêu sức lực, cũng không mơ kỳ tích, anh chọn cách đi đường vòng.

Anh nghĩ, lần này, chỉ cần anh có thể đỗ vào trường nghề là đủ.

Trần Hoài tìm công việc bán thời gian ở nhà máy gia công thực phẩm gần đó, mỗi tuần chỉ mất hai ngày đi làm. Thế thì một tháng không được bao tiền nhưng vẫn đủ cho chi tiêu hằng ngày của anh, quan trong nhất là tự do về mặt thời gian, tiện để anh bổ túc kiến thức.

Ngoài hai ngày đi làm kia, thời gian còn lại, Trần Hoài đều học.

Anh không tới trường, cũng không có tiền thừa đăng ký lớp phụ đạo nên ở lại phòng trọ đọc vở của Phương Hạ, hoặc lên mạng nghe thầy cô giảng bài. Nhưng bỏ bê bốn năm, trước đây khi đi học, anh cũng chỉ ⓒ𝒽-ố-ⓝ-🌀 đ-ố-ï thầy cô chứ không tập trung vào việc học nên nền móng căn bản rất yếu, ôn bài rất khó.

Anh không nhớ được nhiều từ vựng tiếng Anh, văn học thì thơ cổ bắt buộc chẳng thuộc nổi mấy bài, toán học thì công thức định lý đều mù tịt.

Anh chầm chậm nhặt từng chút từng chút tri thức mà mình từng vứt bỏ trong quá khứ. Anh cẩn thận đọc sách vở Phương Hạ ghi chép, nối gót bước chân cô, mò mẫm tiến về trước.

Trần Hoài từng suy nghĩ, có cần trả phòng trọ, về sống ở nhà cũ hay không. Nếu là thế, anh sẽ tiết kiệm được tiền thuê nhà hằng tháng, giảm bớt rất nhiều phí chi tiêu.

Nhưng chẳng mấy chốc, anh phủ quyết suy nghĩ này, dấu vết của Phương Hạ ở khắp trong căn phòng trọ, anh không nỡ rời khỏi đây. Thế là sau khi đến thời hạn hết hợp đồng thuê nhà trọ, Trần Hoài lại thuê tiếp.

...

Mãi rồi cũng đến Tết, Trần Hoài tới thôn Thanh Bình thăm Phương Hạ và bà ngoại, rồi tới thị trấn Vân Giang cúng bà nội.

Con đường ở thị trấn vẫn chưa được sửa, gạch đá chỗ lõm chỗ lồi, gồ ghề gập ghềnh. Những người bán trái cây trước cổng chợ thị trấn vẫn là những gương mặt quen thuộc. Cửa hàng nướng của thím Triệu đã đổi thành lẩu mini băng chuyền, làm ăn rất khá.

Trần Hoài còn gặp lại vài người bạn đồng nghiệp ở nhà máy anh từng làm trước đây. Nghe chuyện Trần Hoài sắp thi đại học, ai nấy đều kinh ngạc.

Một người từng ghét việc học, điểm số thấp tè như anh, giờ lại bắt đầu nghiêm túc học tập, còn muốn đỗ vào trường đại học.

Bọn họ vỗ vai Trần Hoài, khuyên anh nên học nghề kỹ thuật nào đó làm ra tiền, đừng mơ đến thứ mình không với tới được.

...

Vào đêm giao thừa, Trần Hoài nấu cá hầm dưa chua, mua sữa đậu Duy Di và rượu trái cây, một mình tự nhấm nháp.

Tết Đoan Ngọ, anh nấu khoai tây hầm gà, làm bánh tro nhân táo đỏ và bánh chưng nhân đậu đỏ, cũng một mình ăn.

Ngày bước ra khỏi phòng thi đại học, buổi chiều, anh tự mua một bó hướng dương.

Anh đang sống với lộ trình như năm ngoái. Như thể chỉ cần nấu món ăn giống năm ngoái, mua bó hoa giống năm ngoái, thì Phương Hạ vẫn còn ở cạnh anh như năm ngoái...

Tiếc là dù đồ ăn, đồ uống bày trên bàn vẫn như thế, thì cô gái ngồi đối diện, mỉm cười ăn cơm ngày ấy cũng sẽ không trở về.

Ngày 20 tháng 6, đã có kết quả thi đại học. Điều bất ngờ là Trần Hoài làm bài rất tốt, điểm số của anh vừa hạm được mức chuẩn của hệ đại học.

Với thành tích này, muốn vào trường đại học là không thể, nhưng thi vào cao đẳng thì đã quá đủ.

Lúc điền nguyện vọng, Trần Hoài vẫn tới tiệm net.

Tất cả quỹ tích điều như năm trước, khác biệt duy nhất là này chỉ có một m*nh tr*n Hoài tới tiệm net điền nguyện vọng, không có Phương Hạ ngồi cạnh. Trần Hoài điền một vài trường cao đẳng trong thành phố, cuối cùng cũng thuận lợi đỗ vào một trường.

Khi điền nguyện vọng, Trần Hoài chỉ nghĩ miễn là ở trong thành phố là được, hoàn toàn không chú ý xem trường nằm ở đâu. Nhưng rồi đến hôm khai giảng, anh mới nhận ra trùng hợp đó chính là ngôi trường năm ấy anh và Phương Hạ đến bán hoa.

Dường như mọi thứ đều đã được an bài từ lâu.

...

Trần Hoài không muốn ở ký túc xá, anh vẫn sống trong căn nhà trọ từng thuê với Phương Hạ. Anh thường cầm chiếc điện thoại rồi thả hồn lên mây, đây là điện thoại Phương Hạ tặng cho anh, ảnh nền là ảnh của anh, cô và Sơ Tam.

Anh không muốn đổi điện thoại mới.

Mấy tháng trước, anh bất cẩn đánh rơi điện thoại xuống nước, bèn vội nhặt lên đem đi sửa. Quá trình hơi cam go, sau khi sấy khô, đổi linh kiện, dù thợ có lắp ráp lại, điện thoại vẫn im lìm không khởi động được.

Chủ tiệm nói chắc là nó ngấm nước hỏng mạch chính rồi, mà dụng cụ trong tiệm lại không đủ để xử lý. Ông ấy còn khuyên anh, hay đừng sửa nữa.

Dù gì cũng là máy mấy năm rồi, hỏng thì thôi, tiền sửa cộng thêm chút nữa là mua được cái mới rồi. Nhưng Trần Hoài không nghe lời khuyên nhủ tốt này, anh vẫn cố chấp muốn sửa.

Đây là điện thoại cô tặng anh, trong điện thoại còn có ảnh của Phương Hạ do anh chụp cùng tin nhắn cô gửi cho anh. Nó không thể hỏng, cũng không thể mất dữ liệu.

Trần Hoài nỗ lực chạy đi sửa ở nhiều tiệm, vì không rành giá cả nên anh còn bị hố mấy lần, may mà cuối cùng vẫn sửa được.

...

Thời gian thấm thoát trôi qua, vết hằn của bánh xe tan vào trong gió, chẳng để lại dấu vết. Mùa hè vẫn vang tiếng ve. Hoa quế vẫn nở rộ vào thu. Chỉ là, mỗi năm đứng nghe tiếng ve, nhìn hoa quế... lại là những người khác nhau.

Từng tốp người thay phiên câu cá bên bờ sông, hàng cây bên đường cao dần qua từng năm. Thời gian không dừng lại vì bất kỳ ai, nhưng Trần Hoài vẫn luôn cảm thấy anh đã đứng lại ở mùa hè năm ấy.

Dường như sự ra đi của Phương Hạ đã lấy đi từng phần trong người anh, bây giờ anh không còn nguyên vẹn.

Sơ Tam mất vào lúc Trần Hoài học đại học năm hai. Rõ ràng nó còn nhỏ tuổi, cũng không mắc bệnh gì, nhưng nó vẫn ⓒ♓*ế*t vì bị mèo khác cắn.

Khi Trần Hoài tìm thấy Sơ Tam trong bồn cây dưới lầu, cơ thể nó cứng đờ từ lâu, còn có vài vết thương bị cắn xé.

Anh chôn Sơ Tam, hệt như năm ấy anh chôn mẹ Phương Hạ của nó. Anh cứ ngỡ nó sẽ ở bên anh thật lâu nữa cơ...

Mấy năm nay, Sơ Tam là người bạn duy nhất, cũng là nơi anh gửi gắm tâm sự, giờ thì không còn gì. Anh hoàn toàn cô độc, ngoài anh ra, trong căn nhà trọ ấy chẳng còn vật sống nào nữa.

...

Chắc là vì không có mèo trong nhà nên dần dà, chuột bắt đầu xuất hiện. Ban đầu, Trần Hoài không quan tâm tới chúng, mãi đến một hôm, chú thỏ anh đặt bên gối bị chuột cắn rách...

Trần Hoài nổi giận, nửa đêm anh ra ngoài mua keo dính chuột và bẫy về.

Với anh, chú thỏ bông ấy như báu vật, thường ngày không dám chạm mạnh, vậy mà giờ bị cắn toạc một mảng, bông bên trong lòi cả ra. Anh muốn mang ra tiệm vá nhưng lại không muốn ai khác chạm vào nó, thế là anh tự học cách khâu vá trên mạng, từng mũi từng mũi sửa lại.

Sợ mình khâu xấu, anh còn luyện trên quần áo của mình mấy ngày, rồi mới dám khâu lên con thỏ.

May mà... cuối cùng cũng sửa được.

Mặc dù vết may không rõ ràng nhưng vẫn như miệng vết thương, nằm lại trên người chú thỏ mãi mãi.

...

Lên năm ba, các bạn học trong lớp Trần Hoài bắt đầu đi thực tập hoặc tìm việc làm.

Trần Hoài vẫn luôn chỉ có một mục tiêu: liên thông lên đại học. Lần này, anh muốn nộp vào trường công nghệ Khê Bắc.

Ngày nào anh cũng chôn mình trong phòng để học hoặc ngồi bên sân vận động ôn sách. Chỉ cần nghĩ đến việc hiểu thêm được một chút kiến thức là có thể tiến gần Phương Hạ hơn... là trong người anh lại có vô vàn sức lực.

Tháng 4, Trần Hoài tham gia kỳ thi liên thông đại học ở tỉnh nhà.

Tháng 6, Trần Hoài tốt nghiệp trường nghề ở tỉnh nhà.

Tháng 7, Trần Hoài thành công lấy được giấy báo trúng tuyển của đại học công nghệ Khê Bắc.

Tuy vẫn thua Phương Hạ một quãng xa nhưng cuối cùng anh cũng đã có thể công khai bước vào trường đại học của Phương Hạ. Anh sẽ đến phòng học mà lẽ ra cô nên đi, sẽ trải nghiệm tất cả những gì có thể xảy ra với Phương Hạ ở đó.

...

Vào ngày nhập học, trong balo của Trần Hoài vẫn còn một tờ giấy báo trúng tuyển khác - là giấy của Phương Hạ. Dù muộn một năm nhưng cuối cùng, tờ giấy báo này vẫn tới đúng nơi nó thuộc về.

Trong sân trường rất náo nhiệt, có tân sinh viên tò mò về cuộc sống đại học, có phụ huynh đi cùng con tới đăng ký, có sinh viên tình nguyện mặc áo đỏ đi đón người mới...

Trong tiếng nói ồn ào, Trần Hoài thì thầm tự nhủ, anh nói: "Hạ Hạ, cuối cùng anh cũng đến trường đại học của em rồi."

...

Mấy năm nay, động lực giúp anh tiến về trước chính là đến đây thay Phương Hạ, mà bây giờ, cuối cùng anh cũng đã đến rồi. Nhưng sau khi đạt được mục tiêu, Trần Hoài như mất đi phương hướng, cũng đã kiệt sức.

Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất...

Anh nhớ Phương Hạ, rất nhớ rất nhớ Phương Hạ.

Anh từng hứa với cô rằng mình sẽ cố gắng phát triển từng ngày, anh không muốn nuốt lời.

Nhưng hình như anh không làm được.

Trần Hoài đã bước đi một mình trong cuộc sống không có Phương Hạ lâu đến thế rồi, anh thường nghĩ, con đường này còn dài bao nhiêu, phải đi bao lâu nữa mới gặp lại cô chứ?

Anh nhớ cô khôn xiết.

Thời gian trôi qua càng lâu, nỗi nhớ chỉ càng lớn dần.

...

Trần Hoài mất vào ngày sinh nhật của Phương Hạ, anh mất dưới con sông không sâu, nằm ở ngoại ô thị trấn Vân Giang.

✝️♓*❗ t*𝖍*ể Trần Hoài được vớt lên kèm theo một chiếc điện thoại cũ, không ai biết tại sao anh mất, mất như thế nào. Người dân trong thị trấn chỉ thở dài.

"Không biết cậu ấy gặp chuyện gì, chuyện đâu còn có đó, phải ↪️_𝐡_ế_✝️ mới giải quyết được sao?"

"Thằng bé ấy còn trẻ lắm, haiz, tiếc thật, tiếc thật."

Chương (1-39)