Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 057

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 057
Thuốc
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Lát nữa đào được quặng mang về cho mọi người chút."

Phó Kính Thâm vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng giọng điệu ngọt ngào của Lương Tri đã khiến tim anh rung động.

Dạo gần đây không biết cô gái nhỏ này học được từ đâu mấy chiêu trò, đã không ít lần khiến anh không thể kiềm chế.

Trong lòng anh vẫn canh cánh chuyện lát nữa cô sẽ phải rời xa mình nên cảm thấy không vui. Nhưng trước "món quà nhỏ" đang dâng đến tận miệng này, anh đành miễn cưỡng chấp nhận vậy.

Hầm để xe tối tăm, Phó Kính Thâm cũng chẳng mềm lòng chút nào. Anh cao lớn, khi cúi người xuống đã che khuất gần hết ánh sáng hắt vào từ bên ngoài.

Xung quanh anh toát ra sự chiếm hữu mãnh liệt. Lương Tri đã nếm trải sự lợi hại của anh không chỉ một lần. Lúc này, khi ngước nhìn anh, trong lòng cô lại dâng lên cảm giác vừa sợ vừa hồi hộp.

Nhưng người vừa đỏ mặt nói muốn tặng quà là cô, quà đã tặng đi thì không có lý gì lại đòi lại.

"Đừng căng thẳng, trước đây em cũng thích mà, phải không?" Giọng anh đầy ẩn ý, ngón tay thon dài nhẹ nhàng nâng cằm cô.

Nhưng mà, chuyện này làm sao giống được! Đây là bên ngoài chứ không phải ở nhà!

Thế nhưng, lời đã nói ra, cô chỉ còn cách chấp nhận để anh mặc sức "mở quà".

Màn "miễn cưỡng" này của Phó Kính Thâm kéo dài suốt ba tiếng.

Lâu đến nỗi Lương Tri gần như không thể cất lời, quên mất mình đang ở đâu, lúc đó anh mới cảm thấy tạm hài lòng.

Cô gái mềm oặt dựa vào ghế phụ, đôi mắt thất thần ướt đẫm, cái miệng nhỏ bĩu ra, cả người không còn chút sức lực nào.

Còn người đàn ông vừa ăn uống no say, bóc quà suốt ba tiếng đồng hồ thì đã thu lại sự hoang dã lúc nãy. Anh mỉm cười, vẻ mặt như được tắm mình trong gió xuân. Bàn tay lớn của anh nắm lấy mắt cá chân trắng mịn của cô, kiên nhẫn mặc lại quần cho cô gái nhỏ.

Trong lòng anh nghĩ đến việc lát nữa cô sẽ phải đến khách sạn nên lúc "bóc quà", anh đã kiên nhẫn "gói quà" lại cẩn thận. Cũng may thời tiết tháng 12 lạnh, Lương Tri lại sợ lạnh nên chiếc quần mặc khi ra ngoài cũng dày dặn, chịu được sự giày vò vừa rồi.

"Món quà nhỏ" đã hết sức nên toàn bộ quá trình đều do anh chăm sóc. Khi Phó Kính Thâm chu đáo mặc xong quần áo và đi tất cho cô, trên mặt cô vẫn là vẻ tủi thân. Khi làm những chuyện này, anh không thể dừng lại được, sự dịu dàng thường ngày cũng biến mất. Sau khi thỏa mãn, anh lại dịu giọng đến gần dỗ dành.

"Bảo bối, quay lại đây một chút, hửm?" Lúc này, Lương Tri không thèm nhìn anh, quay mặt đi, môi mím chặt. Mặc dù chuyện này rõ ràng là do cô khơi mào nhưng khi cô gái nhỏ đã giận thì không có lý lẽ nào có thể nói được.

"Ngại à? Không sao, chỉ có anh thấy thôi." Anh cố nhịn cười.

Lương Tri quay đầu lại lườm anh. Anh vẫn đang cài cúc áo giúp cô, trong khi cô gần như chẳng còn sức để nhúc nhích ngón tay.

Thấy cô im lặng, anh lại cười một cách đểu cáng hơn. Lòng hư vinh của đàn ông luôn dễ được thỏa mãn bởi những điều kỳ lạ. Chẳng hạn như mỗi khi "xong việc", nhìn thấy vẻ đáng thương của Lương Tri, anh xót nhưng cảm giác thỏa mãn lại nhiều hơn.

"Đau à? Để anh xem có bị thương không?" Anh vẫn không bỏ được cái tính lưu manh, thấy cô không còn sức nên cứ sờ mó lung tung.

"Phó Kính Thâm!" Cô tức đến mức sắp khóc, dồn chút hơi tàn để gọi tên anh. Người đàn ông này còn cần thể diện nữa không?

Anh khẽ cười.

"Thôi được rồi, không trêu em nữa, để anh bế em lên nhé?"

"Em tự đi được."

Trong gara không có ai thì còn đỡ, chứ trong khách sạn người ra kẻ vào, còn có cả những nhân viên và diễn viên sau này sẽ làm việc cùng đoàn phim. Anh không cần thể diện nhưng cô thì có. Đến tham gia hội ý đàng hoàng mà lại bị đàn ông bế vào thì còn ra thể thống gì nữa.

Thế là Phó Kính Thâm lười biếng dựa vào ghế da, một tay tùy ý đú.✝️ vào túi quần, nhướng mày, khóe môi khẽ cong, thích thú nhìn món quà nhỏ bên cạnh cố gắng gượng người dậy lục trong ba lô ra một chiếc gương rồi chỉnh trang lại bản thân thật cẩn thận, sau đó từ từ mở cửa xe.

Thế nhưng, khoảnh khắc chân vừa chạm đất, cô vẫn không thể kiểm soát được mà khuỵu xuống. Phó Kính Thâm vẫn luôn dõi theo cô, phản ứng rất nhanh, anh nghiêng người, một tay ôm lấy 𝖊.🔴 ✞.♓ⓞ.ⓝ của cô để giữ cô đứng vững.

"Còn mạnh miệng nữa à? Anh bế em thì sao, yên tâm, khách sạn này là của anh, thang máy VIP chỉ có chúng ta thôi, không có người khác đâu. Anh bế em, còn em dẫn anh đến phòng em để anh biết đường, được không?"

"Chúng em thảo luận kín mà, anh biết rồi cũng đâu có vào được." Lương Tri vừa bực vừa buồn cười nhìn người đàn ông khăng khăng đòi đi theo mình.

Thế nhưng, chưa đợi cô nói hết câu, anh đã nhướng mày, vẻ mặt bất cần: "Từ bé đến giờ, chưa từng có nơi nào anh không vào được."

Lời này cũng không sai, cả khách sạn là của anh, cả Càn thị này đều phải nhìn sắc mặt anh, nếu anh thực sự muốn đi đâu thì có gì là khó.

Lương Tri đành chịu, nhưng nhìn dáng vẻ của anh, cô thấy mình như một người tàn nhẫn bỏ rơi anh vậy. Trong lòng cô cũng rất luyến tiếc, dù lúc này phía dưới vẫn hơi đau nhưng cô vẫn nhớ đến những điều tốt đẹp anh đã làm. Cô gái nhỏ quay người nhẹ nhàng chui vào xe, vẫy vẫy ngón tay với anh. Người đàn ông tự nhiên cúi xuống gần hơn.

Bàn tay nhỏ của cô vòng qua cổ anh, ♓.ô.𝖓 lên môi và má anh rồi dịu dàng nói: "Phó tiên sinh ngoan ngoãn ở nhà với Cầu Cầu nhé, em sẽ về nhanh thôi."

Ai mà thèm ở với cái thứ đó!

Dù trong lòng không tình nguyện, anh vẫn giữ đầu cô, 𝖍ô●𝖓 thêm một lát rồi mới buông ra.

Dáng đi của cô gái nhỏ có chút khác lạ, Phó Kính Thâm định xuống xe thì cô như có thần giao cách cảm, ra lệnh: "Thu chân lại, không được đi theo em."

"..."

Đường đường là Phó thiếu mà lại ngoan ngoãn thu chân về thật, ánh mắt anh dán chặt vào cô, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Phần thảo luận của Lương Tri được sắp xếp vào ngày thứ ba nên ngày hôm sau, cô một mình rảnh rỗi, ngoan ngoãn ở trong phòng khách sạn, cầm kịch bản mới nhận đọc đi đọc lại vài lần.

Cô đã đọc qua tiểu thuyết nên lúc đọc kịch bản khá nhanh, nhưng những chỗ thay đổi cũng không ít, cô lấy bút đỏ đánh dấu từng chỗ. Cô ngồi ngay ngắn trước bàn học, trông giống hệt một cô bé học sinh tiểu học nghiêm túc.

Không có ai ở bên bầu bạn hay trêu chọc, Lương Tri tập trung đọc kịch bản, bị cuốn hút vào cốt truyện, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã gần mười một giờ.

Bình thường giờ này nếu ở nhà, Phó Kính Thâm đã đến thu điện thoại của cô, đưa cho cô một ly sữa nóng rồi giục cô đi ngủ.

Giờ đây, chiếc điện thoại đã tắt nguồn ba bốn tiếng bị khóa trong ngăn tủ đầu giường. Cô không biết anh có gọi cho mình không. Nghĩ lại thì chắc chắn là có, cô biết anh không thể chịu đựng được lâu.

Cô gái nhỏ trong lòng cũng nhớ anh. Đọc kịch bản được nửa chừng, theo thói quen cô đưa tay sang bên bàn nhưng tay không chạm được gì. Lúc này cô mới nhớ ra mình không ở nhà, không có ai như Phó Kính Thâm, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn hoa quả đã gọt vỏ cắt miếng và đồ ăn vặt cho cô.

Nghĩ đến đây, mắt cô hơi hoe đỏ nhưng trong lòng lại ngập tràn cảm giác ấm áp.

Chẳng biết từ lúc nào, người đàn ông này đã dần hòa vào cuộc sống của cô. Trước năm 18 tuổi, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ không sống nổi nếu thiếu vắng một ai đó. Ngay cả năm lớp 12, bố và bà nội cắt đứt 𝐪-𝖚🅰️-𝓃 ♓-ệ với cô, cô cũng không gặp lại người anh trai đã nuông chiều mình từ nhỏ, nhưng lúc đó, ngoài sự bất an và một chút buồn bã, cô không nhớ nhung đến mức như khi phải rời xa anh một thời gian.

Có lẽ ngay từ nhỏ, cô đã nhận thức được rằng mình không thuộc về ngôi nhà đó. Thế nhưng Phó Kính Thâm lại là người thực lòng chấp nhận, yêu thương và muốn dâng tặng tất cả những điều tốt đẹp nhất cho cô.

Nơi nào có anh, nơi đó là nhà của cô.

Cảm xúc nhớ nhung lúc này của cô lại vô cùng giống với cảm xúc của nhân vật Như Nguyệt trong kịch bản.

Đối với diễn viên, càng hiểu rõ kịch bản, càng đồng cảm với cảm xúc của nhân vật thì việc hóa thân vào vai diễn càng thuận lợi.

Kịch bản trôi chảy, trong lòng cô cũng bắt đầu mong chờ buổi hội ý sắp tới.

Buổi tối, cô đi vào giấc ngủ với nỗi nhớ về Phó Kính Thâm. Trong khi đó, văn phòng Phó tổng ở công ty vẫn sáng đèn. Ngôi nhà không có cô trở nên vô vị, chi bằng hoàn thành sớm công việc những ngày tới. Bảy ngày nữa, khi cô kết thúc hội thảo quay về cũng chính là kỷ niệm ba năm ngày cưới của hai người.

Trong quá khứ, ngày này là nỗi hận trong lòng cô, dù anh có muốn kỉ niệm, cô cũng chưa bao giờ hợp tác.

Nhưng giờ đây, nó đã có thể được đ*ư*ⓐ 𝖛à*0 kế hoạch. Ngoài giờ làm việc, anh lại nghĩ xem đến ngày đó nên dẫn cô đi đâu.

Kỷ niệm ba năm ngày cưới đầu tiên theo đúng nghĩa, anh cũng không có kinh nghiệm. Chỉ là mỗi khi nghĩ ra một ý tưởng, anh lại tưởng tượng ra phản ứng của Lương Tri rồi khẽ mỉm cười một mình.

Qua 12 giờ đêm, anh lấy điện thoại ra, Chu Tĩnh Hàng đang ở nước ngoài gọi tới.

"Hôm nay đào mỏ đủ chưa?"

Chu Tĩnh Hàng chỉ thiếu nước hộc ɱá·⛎.

"Anh Thâm, chị Quan cắn câu rồi."

Phó Kính Thâm không thay đổi sắc mặt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được thái độ của anh trở nên nghiêm túc hơn nhiều: "Khi nào?"

"Ngay tối nay. Lô thuốc anh bảo em điều tra cũng tìm ra rồi, là do bọn họ làm. Họ nói nó không màu không vị, nhưng nếu dùng đủ liều thì sẽ khiến người ta 𝖇-ố-𝖈 𝐡-ỏ-𝖆, xong xuôi thì e rằng ngay cả một con bò cũng không chịu nổi." Anh ta ngừng lại, muốn chuộc lỗi nên nói nhanh hơn, hận không thể nói hết tất cả những gì đã điều tra được trong mấy ngày nay: "Khu này hỗn loạn lắm, cũng không có ai quản lý. Nhiều thứ xấu xa đều làm ở đây. Anh Thâm, không phải em nói chứ, một thằng đàn ông như em đến đây còn sợ, thế mà chị Quan sao lại tài thế!"

"Người có tiền thì sợ c𝒽●ế●т, người không tiền thì liều mạng, nói cho cùng cũng chỉ vì tiền." Anh thản nhiên nói.

"Thứ đó... có hại cho người không?" Cuối cùng anh vẫn hỏi câu này.

"Đủ liều lượng thì có hại, nhưng không đủ thì chẳng có tác dụng gì." Chu Tĩnh Hàng nói bâng quơ.

Phó Kính Thâm trầm mặc.

Hồi đó, anh đã tìm thấy gói thuốc này trong túi xách của Lương Tri tại hiện trường vụ tai nạn. Dưới ánh đèn, trên mảnh giấy nhựa bọc ngoài có một dòng chữ: "Nhất định phải đủ liều lượng, đừng để Phó Kính Thâm tỉnh lại khi cô chưa kịp chạy. Hắn không phải người thường, có thể bỏ bao nhiêu thì bỏ."

Trên đó không nói đến tác hại, có lẽ Lương Tri không hề hay biết. Tuy nhiên, cô bé của anh có lẽ vẫn sợ thuốc làm hại người khác nên lúc cho vào đã không dám cho nhiều, chỉ cho một chút tượng trưng. Thấy anh bị k*ch th*ch đến mất hồn thì lập tức dừng tay. Cô ấy hoàn toàn không biết rằng liều lượng đó chẳng khác nào không cho. Ánh mắt khao khát của Phó Kính Thâm hoàn toàn là vì cô, chứ không phải vì thuốc.

Bây giờ anh cũng không hiểu nổi rốt cuộc Lương Tri làm vậy là vì bản tính tốt đẹp trời sinh hay là vì tình yêu? Cô thà 🌜·ⓗ·ế·𝖙 cũng phải trốn khỏi anh, rõ ràng đã kiếm được loại thuốc đó rồi mà ngay cả liều lượng cần thiết cũng không nỡ dùng.

Trong lòng cô thực sự không nỡ làm tổn thương anh sao?

Người đàn ông cười khẽ, không còn suy đoán những điều nực cười ấy nữa.

Dù là vì lý do gì, may mà thuốc không có tác dụng. Anh chẳng mảy may bận tâm đến đạo đức, diễn một màn kịch với cô, nếm thử sự chủ động của cô gái nhỏ, sau đó điềm nhiên bắt cô lại khi cô sắp chạy trốn. Anh muốn cô hiểu, muốn rời xa anh là điều không thể.

"Để mắt đến cô ta, đừng để sót một ai."

"Anh cứ yên tâm, anh Thâm. Việc này em lo được."

"À mà này, anh Thâm, mặt trời châu Phi nắng quá..."

Phó Kính Thâm nhếch miệng cười: "Xong việc anh sẽ cho người đón chú về."

Chu Tĩnh Hàng cảm động đến rơi nước mắt: "Huhu! Anh Thâm, em yêu anh ⓒ𝖍ế●✞ mất thôi!!!"

Phó Kính Thâm thản nhiên nói: "Lát nữa đào được mỏ gì thì mang về cho mọi người xem, mỗi nhà một ít, coi như Chu thiếu đây đào không uổng công."

Chu Tĩnh Hàng: "..."

Chương (1-112)