Chương 67
← Ch.67 | Ch.69 → |
Đó là cảnh quan trọng cuối cùng của Thẩm Ấu Dao khi cô đến phim trường.
Tuy dựa trên tình huống bình thường, đương nhiên không được phép tiết lộ cảnh quay trên phim trường trước khi phim truyền hình được công chiếu và phát sóng. Nhưng lần này phát sóng trực tiếp lại nhận được rất nhiều phản hồi, nếu có lượng truy cập lớn như vậy mà không chịu "làm nóng" lên thì đúng là đồ ngu.
Vì vậy, khi anh ấy xem chương trình phát sóng trực tiếp của Đỗ Trạch Thần vào buổi sáng và biết rằng anh sẽ đến đón Thẩm Ấu Dao, Kỷ Minh Thành đã đưa cô đến quay vào ngay lúc này.
Lúc này đây, máy quay phát sóng trực tiếp hướng theo tầm nhìn của Đỗ Trạch Thần về phía người phụ nữ rực rỡ ở giữa trường quay.
Cô mặc một bộ trang phục màu đỏ tươi, tay cầm thanh kiếm thẳng, tà áo phất phơ tung bay trong gió, mái tóc đen dài cũng phất phơ trước gió khiến khuôn mặt cô vốn đã độc ác lại càng thêm tàn nhẫn.
Trước mặt cô là cổng thành của nước Hạ sắp bị phá vỡ, sau lưng cô là quân đội nước Kim hùng mạnh.
Hạ Diên đã trở thành hoàng hậu của nước Hạ, tuy nàng có đôi mắt kiên định, nhưng cả người nàng đều nhếch nhác, những tướng quân khác cũng đã vì sự xuất hiện của nàng mà cũng bắt đầu tuyệt vọng: Vào thời điểm quan trọng như vậy, sự xuất hiện của cung Lưu Ly, vốn căm ghét hoàng thất nước Hạ càng khiến cho tình hình thêm tồi tệ hơn.
Hạ Diên lau vết máu trên khóe miệng, nàng hét vào mặt Tiêu Diều, chủ nhân của cung Lưu Ly cũng như tất cả mọi người có mặt tại đó rằng: "Ta thề sẽ bảo vệ đất nước đến cùng, nước mất ta cũng không còn!"
"Ta thề sẽ bảo vệ đất nước đến cùng, nước mất ta cũng không còn!"
Những người lính được truyền cảm hứng từ nàng, lê lết tấm thân mỏi mòn để níu giữ niềm tin chiến thắng trong tim.
Khóe miệng Tiêu Diều khẽ cong, lộ ra một nụ cười giễu cợt, lòng dân chúng chợt thắt lại, còn chưa kịp hiểu ra điều gì, họ đã thấy nàng đột nhiên xoay người, bay về phía đại quân nước Kim, lớn tiếng hô: "Mọi người trong cung Lưu Ly nghe lệnh, không được để con chó nước Kim giày xéo nước Hạ chúng ta!"
Không chút do dự, các đệ tử của cung Lưu Ly nhanh chóng gia nhập đội phòng thủ trước nước Kim.
Các tướng lĩnh của nước Hạ vui mừng khôn xiết, Hạ Diên cũng hạ lệnh: "Mở cổng thành, nghênh chiến!"
Cảnh tàn sát khốc liệt, xác người chất thành núi, máu tràn lan khắp nơi, trong đội quân đang tiến lên, một nữ quỷ mà mọi người trong nước Hạ đều sợ hãi đương đầu với vị tướng mạnh nhất của nước Hạ, nàng cố gắng kéo dài thời gian cho quân đội nước Hạ lấy sức.
Từ đầu chiến trận cho đến phút cuối cùng, cả người Tiêu Diều đầy máu, nhưng vẫn không đả thương được chỗ yếu của kẻ địch. Cho đến khi nhìn thấy Hồ Trường Thanh đang giương cung từ phía xa, đôi mắt lạnh lùng của nàng đột nhiên di chuyển, nàng nhanh chóng chặn đường lui của tướng quân nhà Kim, muốn cùng hắn ta đồng vu quy tận (cùng nhau chết).
Mũi tên dài xuyên qua ngực của tướng quân nước Kim, nhưng đồng thời cũng xuyên qua trái tim của Tiêu Diều.
"Tỷ tỷ!" Hạ hoàng hậu nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đột nhiên nàng rống to một tiếng.
Máu đỏ tươi từ không trung rơi xuống, nữ ma đầu tàn nhẫn vô tình khó khăn quay đầu nhìn muội muội ruột thịt của mình. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, đôi mắt lạnh lùng và vẻ nghiêm nghị đều hoàn toàn biến mất, thay vào đó chỉ còn lại màu sắc trong veo lúc ban đầu.
"Tỷ tỷ! Hạ Diều!" Giữa tiếng rống của Hạ Hoàng hậu, nàng ngã vào lòng Hồ Trường Thanh, quay đầu nhìn về phía cổng thành của nước Hạ, nhìn những ngọn núi và con sông mà nàng đang canh giữ, sau đó lại đưa mắt nhìn về phía người đàn ông nàng yêu say đắm, cười nói: "Ta cũng là công chúa của nước Hạ..."
..................
"Cắt!" Kỷ Minh Thành hưng phấn nói: "Rất tuyệt!"
Thẩm Ấu Dao từ trong ngực nam chính Diêm Khải Tư đứng dậy, Diêm Khải Tư nói với cô: "Chúc mừng đã đóng máy thành công."
Thẩm Ấu Dao cười đáp: "Cảm ơn." Sau đó, cô xoay người đi tìm Đỗ Trạch Thần.
Đỗ Trạch Thần sải bước đi tới, giang rộng vòng tay ôm lấy cô: "Ấu Dao."
Thẩm Ấu Dao vui vẻ ôm lấy anh: "Em quay xong rồi!"
"Ừm, anh thấy rồi. Em làm tốt lắm!"
[Mèn đét ơi, phim gì đây? Cảnh vừa rồi mang lại cảm xúc thật tuyệt vời. ]
[Kỹ năng diễn xuất Thẩm Ấu Dao thật tốt, tôi không biết đầu đuôi thế nào nhưng xem mà phát khóc luôn đấy. ]
[Cái nhìn trong mắt tên đại ác nhân đột nhiên biến thành người tốt thực sự rất tuyệt vời. 】
[Cho tôi hỏi đây là thể loại phim gì vậy? Tôi nghĩ cảnh lúc nãy được diễn rất tốt, tôi không chờ được muốn xem bộ phim này quá!]
Kỷ Minh Thành vui mừng đến mức không ngậm miệng lại được, quả nhiên làm nóng là một quyết định đúng đắn. Nhà sản xuất nhanh chóng sắp xếp bộ phận marketing để thực hiện kế hoạch quảng bá tiếp theo.
Chuyện này không liên quan gì đến Đỗ Trạch Thần và những người khác, trên đường đưa Thẩm Ấu Dao đi tẩy trang, anh nắm tay cô giới thiệu với mọi người: "Mọi người đều biết cô ấy rồi đó. Mọi người thấy vợ tôi diễn có hay không nào?"
Thẩm Ấu Dao xấu hổ cười cười, kéo tay anh không cho anh kêu to: "Anh nói cái gì vậy!"
Đỗ Trạch Thần cười: "Ừm, cô ấy hơi nhút nhát, sau này mọi người sẽ biết thôi."
[Đây chính là nhân vật chính phản diện vừa nãy sao? Không thể tưởng tượng nổi mà. ]
[Đúng vậy đó, làm thế nào mà cô ấy lại diễn với cảm giác chân thật đến vậy?]
[Đó là lý do tại sao tôi nói kỹ năng diễn xuất của cô ấy rất tuyệt!]
Lúc Thẩm Ấu Dao tẩy trang, Đỗ Trạch Thần nằm một bên theo dõi, sợ cư dân mạng phát chán nên trực tiếp nói với người dẫn chương trình: "Mọi người có thể đi quay người khác, phỏng vấn họ một chút cũng được."
[Mạc Duyệt, Mạc Duyệt, đi phỏng vấn nữ thần Mạc Duyệt của tôi đi!]
[Diêm Khải Tư, Diêm Khải Tư, đi phỏng vấn nam thần Diêm Khải Tư của tôi đi!]
[Tôi cảm thấy Đỗ thiếu gia đưa yêu cầu này thật không đơn giản, chắc chắn là do lâu ngày không được gặp Thẩm Ấu Dao, muốn làm chút chuyện xấu đây mà, cho nên mới đuổi chúng ta đi đấy, đúng không?]
[Này, này, nam thần hay nữ thần có thể phỏng vấn sau, bây giờ chúng tôi chỉ muốn nhìn hai người đó mà thôi!]
Thế là người dẫn chương trình dứt khoát dẫn đoàn quay phim đi phỏng vấn các diễn viên chính khác.
Cư dân mạng:...
Cái gọi là phỏng vấn nhưng lại không hỏi quá nhiều, tất cả chỉ xoay quanh về Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần.
Mọi người đều đánh giá rất cao về kỹ năng diễn xuất của Thẩm Ấu Dao.
Anti fan không cam tâm làm người ngoài cuộc lại bất chấp lên tiếng.
[Cái kiểu phát sóng trực tiếp này đâu ai dám nói cô ta không tốt chứ. Hơn nữa, cho dù những gì họ nói là thật thì cô ta ngày nào cũng chỉ nghĩ đến tương lai của chính mình, căn bản không hề quan tâm gì tới Đỗ thiếu gia, sau tai nạn xe cộ cô ta chỉ ở bên anh ấy một thời gian ngắn, sau đó cũng đâu có làm gì giúp anh ấy chứ? Ngược lại, cô ta cứ một mực đeo bám Đỗ thiếu gia để lấy được tài nguyên tốt nhất. ]
Người ta ước tính những lời nhận xét và bình luận tương tự như thế này thực sự rất phiền toái, nhưng cư dân mạng cũng lười để ý đến đám người đó. Bọn họ chỉ cần cảm thấy sung sướng khi nhìn thấy những dòng nhận xét ngọt ngào mà thôi.
[Ha ha, đi ra, Thẩm Ấu Dao đỏ mặt rồi kìa!]
[Nhìn đôi mắt như sói của Đỗ thiếu gia mà xem, tôi dám cá vừa rồi hai người họ nhất định đã làm chuyện không thể diễn tả được. ]
[Còn cần phải cá cược sao? Ai có con mắt tinh tường cũng có thể nhìn ra được. ]
......
Mọi người thảo luận sôi nổi, nhưng không biết phải làm thế nào để trấn áp bọn anti fan này nữa.
Cả hai chào tạm biệt mọi người và lên xe về nhà.
Trong xe, Đỗ Trạch Thần cuối cùng cũng lộ dấu hiệu mệt mỏi, yên tâm dựa vào vai Thẩm Ấu Dao nghỉ ngơi.
Thẩm Ấu Dao nhẹ giọng nói: "Anh mệt lắm sao?"
Đỗ Trạch Thần buồn bực gật đầu: "Mọi người chẳng chịu tin anh."
Thẩm Ấu Dao sờ đầu anh, dịu dàng nói: "Em tin anh nhất định sẽ làm được."
Đỗ Trạch Thần ngẩng đầu lên: "Cục cưng của anh."
Thẩm Ấu Dao nghiêng đầu nhìn anh.
Đỗ Trạch Thần vội vàng cắn môi cô: "Cám ơn em."
Sắc mặt Thẩm Ấu Dao rõ ràng đỏ lên, mặc dù thẹn thùng nhưng vẫn xoa trán anh coi như đáp lại lời anh.
[Cô gái này sao mà mềm mại quá vậy!]
[Tôi thực sự không thể tin nổi người này với cái cô diễn viên lúc nãy là cùng một người, cảnh quay vừa rồi thật sự quá tuyệt vời!]
Khác với sự phấn khích khi Đỗ Trạch Thần đến đón người, ngồi bên cạnh Thẩm Ấu Dao, anh dựa vào vai cô nhanh chóng ngủ thiếp đi. Thẩm Ấu Dao dịch chuyển đầu anh vào lòng mình, điều chỉnh tư thế để anh ngủ thoải mái hơn, còn dùng cánh tay của mình để bảo vệ anh suốt cả quãng đường.
Thậm chí cô âu yếm nhìn anh suốt cả quãng đường về nhà.
[Đôi mắt dễ thương quá đi!]
[Tôi cảm thấy cô ấy là một người rất kỳ quái, ban đầu cô ấy rất tuyệt, nhưng sau đó lại rất mềm mại, cũng có thể gọi là yếu đuối, bây giờ lại cảm thấy cô ấy rất bao dung, chiều chuộng thiếu gia nhà mình. ]
[A, trái tim thiếu nữ của ta, bây giờ tôi có hơi thích Thẩm Ấu Dao rồi đó!]
Không giống như cư dân mạng bàn tán xôn xao, không gian trong xe rất yên tĩnh, Đỗ Trạch Thần ngủ suốt cả quãng đường, khi về đến nhà thì trời đã tối hẳn.
Đỗ Trạch Thần tỉnh lại từ trong lòng Thẩm Ấu Dao, đầu tiên là nở nụ cười thật tươi, sau đó xoay người ôm lấy eo cô, vùi đầu vào trong lòng cô như một đứa trẻ thơ.
Thẩm Ấu Dao cười vỗ vỗ đầu của anh: "Anh làm sao vậy? Mau đứng dậy đi, chúng ta về nhà rồi."
Đỗ Trạch Thần nằm trong vòng tay cô một lúc mới chịu đứng dậy.
[Ngọt ngào quá đi, nụ cười như mẹ hiền. ]
[Cô ấy bảo Đỗ thiếu gia bỏ tay ra mà anh ấy cứ đắm chìm trong hạnh phúc không chịu bỏ ra kìa. Thật tội nghiệp cho nhân viên mới của cô ấy, nhìn thấy cảnh này chắc phải chuyển sang làm việc ban đêm quá!]
[Tôi đã thay đổi suy nghĩ về cô Bành rồi, cứ tưởng cô ấy là một kẻ lang thang chỉ biết ăn uống ham vui, không ngờ cô ấy lại là người đầu tiên nghĩ ra cách hay. ]
Hóa ra sau khi Bành Khả quyết định hợp tác với Đỗ Trạch Thần, cô ấy đã bắt đầu hành động không ngừng. Khi Đỗ Trạch Thần đến đón Thẩm Ấu Dao, cô ấy đã đi hỏi Tiếu Minh Chính danh sách các dự án của tập đoàn Đường thị, chọn một dự án để bắt đầu mày mò phân tích.
Trong khi Đỗ Trạch Thần và những người khác đang ngủ, cô ấy đã lên kế hoạch cho đến nửa đêm mới đặt bút xuống nghỉ ngơi.
Bởi vì phải giữ bí mật, nên kế hoạch cụ thể không được tiết lộ, nhưng nhìn nụ cười tự tin của cô ấy, chắc hẳn cô ấy đã vạch ra chiến lược rất tốt.
[Nghe nói phụ nữ khi nghiêm túc là đẹp nhất, tôi đã nhìn chằm chằm vào cô ấy đến nửa đêm mà không hề mệt mỏi. ]
[Nhìn nụ cười của cô ấy đi, tôi phần nào cảm nhận được cô gái trẻ này trở thành đại boss sẽ như thế nào?]
[Đồng ý. ]
[Đồng ý+1. ]
Cuối cùng Bành Khả cũng dừng lại, tất cả các máy quay trực tiếp đều đã tắt.
Khi trời sắp tối, Đỗ Trạch Thần là người đầu tiên thức dậy và bật máy ảnh.
Hôm qua anh đã ngủ một giấc trong xe, sau đó còn đi ngủ sớm nên sáng hôm nay cả người anh tràn đầy năng lượng.
Nhẹ nhàng tắm rửa xong, đột nhiên anh nghĩ ra cái gì đó, anh xin người chụp ảnh máy quay phim, cười như một đứa trẻ muốn khoe khoang: "Tôi muốn cho các bạn xem một thứ rất dễ thương."
Vừa nói anh vừa cầm máy ảnh bước vào phòng ngủ, chiếc giường trong phòng ngủ rất lớn, anh có thể nhìn thấy một người phụ nữ mảnh mai đang ngủ ngon lành dưới lớp chăn mỏng.
Đỗ Trạch Thần giơ máy ảnh tiến lại gần, khuôn mặt đang ngủ đỏ bừng của Thẩm Ấu Dao xuất hiện trong máy ảnh. Thật là đẹp! Đỗ Trạch Thần thì thầm: "Cô ấy sắp tỉnh dậy rồi, lát nữa mọi người xem đi, cô ấy tỉnh dậy rất thú vị, giống như một con vật nhỏ dễ thương vậy. Đầu tiên là mở một mắt để quan sát tình hình, sau đó mới mở cả hai khi đã cảm thấy an toàn."
[Đột nhiên tôi tin rằng máy ảnh thực sự có thể thể hiện cảm xúc của chủ nhân, nhiếp ảnh gia khi chụp ảnh cũng không mang nhiều cảm xúc, nhưng dưới ống kính của Đỗ thiếu gia, Thẩm Ấu Dao thực sự rất đáng yêu. ]
[Đồng ý với bạn phía trên, ngắm nhìn cô ấy ngủ mà xem, thế mà vẫn có thể lộ ra nụ cười dịu hiền là như thế nào nhỉ?]
Nhưng dường như Đỗ Trạch Thần vẫn cảm thấy vẫn chưa đủ, vì vậy anh đã di chuyển máy ảnh lại gần hơn nữa: "Lại đây và cho các bạn xem lông mi của Ấu Dao nhà tôi, chúng siêu dài và đẹp, phải không nào?" Trong khi nói chuyện, máy ảnh tiếp tục di chuyển xuống dưới: "Ồ, chẳng phải cái mũi này cũng rất đẹp sao? Cái miệng..."
[Ôi, tôi đi đây, Đỗ thiếu gia này điên cuồng bà vợ của mình quá rồi. ]
Khi đang nói chuyện, Thẩm Ấu Dao dường như bị Đỗ Trạch Thần quấy rầy, đầu cô di chuyển một chút, sau đó hình như có dấu hiệu tỉnh lại.
Đỗ Trạch Thần nhanh chóng giơ máy ảnh lên, quả nhiên cô mở một mắt ra trước, hàng mi dài khẽ rung hai lần, sau đó mở mắt còn lại khi nhìn thấy Đỗ Trạch Thần, giống như một con thú nhỏ vô tội, sau khi xác nhận an toàn, cô lộ ra vẻ vui mừng tột độ, còn làm cái dáng vẻ ỷ lại vào anh: "Chào buổi sáng."
[Ahhh! Trái tim bé nhỏ của tôi chịu không nổi rồi, sao có thể đáng yêu như vậy chứ?]
[Phải có tình yêu đích thực mới phát hiện ra những động tác nhỏ đáng yêu của cô ấy, Đỗ thiếu gia thực sự rất yêu Thẩm Ấu Dao. ]
Đương nhiên là rất yêu rồi. Mặc dù rất quen thuộc thói quen nhỏ này của cô, nhưng Đỗ Trạch Thần cũng không nhịn được cúi đầu hôn lên môi cô một cái: "Chào buổi sáng."
[Đỗ thiếu gia à, anh còn chưa đánh răng đấy, không tốt đâu nha! Tôi vừa mới đánh răng xong đấy!]
[Người phía trước chưa đánh răng ơi, bạn có phải là quỷ không vậy? Bức tranh đẹp như vậy lại bị bạn phá hỏng. Đỗ thiếu gia à, tôi cũng vừa mới đánh răng đấy, thậm chí còn nhai kẹo cao su nữa nè!]
[Đỗ thiếu gia mau buông cô gái kia ra, để tôi thế chỗ anh cho. ]
Thẩm Ấu Dao vừa định đứng dậy, Đỗ Trạch Thần liền cầm máy quay ra ngoài: "Tôi chỉ cho các bạn xem một tí thôi, không thể cho các bạn xem mấy cái dễ thương hơn được, cái đó chỉ có mình tôi mới được xem thôi."
[Ghen tị quá! Tôi không muốn làm fan của anh nữa đâu!]
[Nếu muốn khoe khoang thì phải khoe khoang từ đầu đến cuối chứ, mới khoe khoang có một nửa thì anh hùng cái gì. ]
← Ch. 67 | Ch. 69 → |