Truyện:Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh - Chương 085

Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
Trọn bộ 190 chương
Chương 085
Bóng Ma Không Tên
0.00
(0 votes)


Chương (1-190)

Tôn La Hoa sợ hãi, mặt cắt không còn giọt 𝖒á.ц:

"Con trai, con không thể vì Tiểu Nguyệt mà làm chuyện phạm pháp được. Nếu con mà đi tù, ai nuôi mẹ lúc về già?"

"Đã nói là không cần mẹ quản." Vẻ mặt lạnh lùng của Khâu Tùng hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác của cậu."Nếu mẹ không ký tên, vậy thì bây giờ mẹ đi đi. Sau này con sẽ không nhận mẹ là mẹ nữa. Mẹ già rồi bệnh tật, đừng hòng con lo cho mẹ dù chỉ một chút."

"Đừng mà, con trai." Tôn La Hoa rụt rè nói."Chỉ cần không bắt mẹ bỏ tiền, ký một chữ thì có gì mà không được? Mẹ ký, mẹ ký."

Cứ như vậy, Tôn La Hoa, với tư cách là người thân trực hệ của Khâu Nguyệt, đã ký vào giấy đồng ý phẫu thuật. Khâu Nguyệt được tiến hành ca mổ và cấy máy tạo nhịp tim.

Trong thời gian này, Tôn La Hoa tình cờ biết được tổng chi phí phẫu thuật và viện phí của Khâu Nguyệt lên đến hơn mười vạn tệ, khoảng một trăm nghìn nhân dân tệ.

Đối với một người nghèo như bà, đó là con số thiên văn.

Bà không biết Khâu Tùng lấy đâu ra số tiền lớn như vậy, trong lòng luôn thấp thỏm bất an.

Bà dò hỏi vài lần, khiến Khâu Tùng bực mình, cậu liền đưa mẹ lên tàu hỏa, tống bà về quê.

Bà trở lại thành phố tiếp tục làm công. Hơn nửa tháng sau, Tôn La Hoa bất ngờ nhận được cuộc điện thoại từ Khâu Trường Phú.

Giọng ông ta gào lên trong điện thoại:

"Thằng nhóc ranh Khâu Tùng có đi tìm bà không?"

Tôn La Hoa giật mình, vội nói dối:

"Không có, nó chẳng phải đi theo ông sao?"

"Cái thằng khốn kiếp này, to gan lớn mật! Để tôi tóm được nó, tôi đánh gãy chân nó!"

Trong tiếng gào thét giận dữ của Khâu Trường Phú, Tôn La Hoa mới biết mười vạn tệ mà Khâu Tùng dùng để phẫu thuật cho em gái là từ đâu mà ra.

Khi bệnh tình của Khâu Nguyệt ngày càng nghiêm trọng, Khâu Tùng đã cầu xin Khâu Trường Phú đưa em vào viện.

Cậu nói:

"Bố có tiền, con biết."

Khâu Trường Phú trợn mắt quát:

"Tiền đó là để dành cho mày mua nhà lấy vợ, sao có thể đụng vào?"

Ông ta dĩ nhiên không chịu bỏ tiền cho đứa con gái mà trong mắt mình chỉ là "khoản lỗ vốn", sống thêm ngày nào chỉ khiến ông ta thêm bực bội ngày đó.

Khâu Tùng im lặng, không nhắc lại chuyện này nữa.

Vài ngày sau, cậu nói muốn ra ngoài làm công. Lúc đó Khâu Tùng vừa học xong lớp 11, chuẩn bị lên lớp 12, nói rằng chỉ đi làm thêm trong kỳ nghỉ hè.

Cậu không yên tâm để em gái ở nhà, nên nói sẽ đưa Khâu Nguyệt đi cùng.

Từ lâu Khâu Nguyệt đã quen được anh trai chăm sóc, Khâu Trường Phú nghe vậy càng mừng, vì thoát được gánh nặng, liền vui vẻ đồng ý.

Thế là Khâu Tùng sắp xếp hành lý, cõng em gái rời khỏi nhà.

Cho đến khi kỳ nghỉ hè đã trôi qua một nửa, Khâu Trường Phú mới nhớ ra tiền gửi tiết kiệm trong thẻ ngân hàng sắp đến hạn nên định mang ra gửi lại. Ông mở ngăn kéo tìm thẻ thì phát hiện nó đã biến mất.

Ban đầu ông nghĩ mình làm rơi đâu đó, liền lục tung cả nhà để tìm, nhưng tìm suốt mấy ngày vẫn không thấy.

Không còn cách nào khác, ông định đến ngân hàng báo mất thẻ. Khi chuẩn bị giấy tờ, ông lại phát hiện chứng minh thư của mình cũng không thấy đâu.

Một cảm giác bất an trào lên trong lòng. Ông cầm sổ hộ khẩu đến ngân hàng kiểm tra, thì phát hiện số dư trong thẻ đã không còn.

Ông hoảng hốt đến mức tay run bần bật, vội bấm điện thoại định gọi báo án. Nhưng khi vừa bấm đến số 11, ông đột nhiên dừng lại.

Là Khâu Tùng. Chắc chắn là thằng nhóc Khâu Tùng đã lấy trộm thẻ.

Khâu Tùng tuy còn nhỏ, nhưng vì cha không có chí tiến thủ, mẹ thì bỏ đi, nên từ nhỏ cậu đã phải gánh vác mọi việc trong nhà. Tiền điện, tiền nước, tiền gas đều do cậu đi đóng.

Khâu Trường Phú đã quen giao thẻ ngân hàng cho con giữ, mật khẩu đương nhiên Khâu Tùng biết. Những khi cần dùng chứng minh thư, ông cũng chẳng ngần ngại đưa cho cậu.

Không biết từ khi nào, tin nhắn thông báo biến động số dư trong thẻ đã bị Khâu Tùng hủy.

Vì vậy, suốt thời gian đó, Khâu Trường Phú hoàn toàn không nhận được bất kỳ tin nhắn nào về việc rút tiền trong thẻ.

Khâu Trường Phú nổi trận lôi đình, nhưng cuối cùng vẫn không báo cảnh sát. Dù sao đó cũng là con trai ông.

Ông nhất thời không đoán ra Khâu Tùng lấy số tiền đó đi làm gì. Theo suy nghĩ của ông, ngoài ăn chơi và cờ bạc ra thì chẳng còn khả năng nào khác.

Khâu Tùng không có điện thoại di động, hoàn toàn không thể liên lạc.

Khâu Trường Phú đi hỏi thăm bạn bè và bạn học của Khâu Tùng, ai nấy đều nói không biết cậu đi đâu.

Mãi đến khi một người bạn của Khâu Tùng ngạc nhiên hỏi ngược lại:

"Khâu Tùng bỏ nhà đi à? Không thể nào. Cháu nhớ nó từng nói em gái nó sức khỏe không tốt, bình thường đều do nó chăm sóc. Bọn cháu rủ nó đi chơi nó còn không đi, làm sao nó có thể bỏ em gái mà đi được?"

Khâu Trường Phú lúc này mới sực nhớ ra, mình còn có một đứa con gái. Và con trai ông, khi rời nhà, đã mang con gái đi cùng.

Ông lờ mờ nhớ lại, hình như Khâu Tùng từng nói qua chuyện muốn đưa em gái đi khám bệnh.

Lẽ nào, Khâu Tùng lấy trộm số tiền đó là để chữa bệnh cho Khâu Nguyệt?

Ông thấy chuyện này thật khó tin.

Ông đã nói rất rõ ràng, số tiền đó là dành cho Khâu Tùng sau này mua nhà và cưới vợ.

Khâu Tùng sao lại nỡ lòng nào tiêu tiền cho đứa em gái không đáng giá ấy?

Những người có tầm nhìn hạn hẹp, luôn quen dùng giá trị quan của mình để phán đoán người khác.

Khi gọi điện cho Tôn La Hoa, Khâu Trường Phú giận dữ quát mắng, nói rằng nếu bà dám lừa ông, dám tiêu một xu nào trong thẻ, ông sẽ chém c_𝐡_ế_т bà. Đợi Khâu Tùng về nhà, ông nhất định sẽ đánh gãy chân nó.

Thế nhưng...

Trong ống nghe điện thoại của Trần Hà, vang lên tiếng thở dài đầy oán than của Tôn La Hoa: "Tiểu Tùng không bao giờ về nhà nữa, nó 𝖈h·ế·✞ ở bên ngoài rồi."

Thực ra, Khâu Tùng đã trở về quê ngay khi kỳ nghỉ hè kết thúc. Cậu đưa em gái đã hồi phục sức khỏe đến trường cấp hai, làm thủ tục đăng ký nội trú cho cô bé.

Sau đó, cậu không về nhà gặp cha, cũng không quay lại trường cấp ba của mình để tiếp tục học, mà rời quê ra tỉnh ngoài làm công.

Mãi rất lâu sau, Khâu Trường Phú mới biết con gái đã trở lại trường.

Ông đến trường tìm Khâu Nguyệt. Vì chưa từng đến đó lần nào, không ai nhận ra ông. Bảo vệ không cho ông vào, chỉ gọi điện thông báo cho Khâu Nguyệt ra cổng.

Khâu Nguyệt đi đến cổng trường, đứng bên trong hàng rào sắt nhìn cha mình.

Nhìn thấy cô con gái trông khá hơn trước rất nhiều, Khâu Trường Phú hiểu ra mọi chuyện.

Trong mắt ông, Khâu Nguyệt bỗng hóa thành mười vạn tệ chất đống. Ông nổi cơn thịnh nộ.

Ông gầm lên giận dữ: "Mày sao dám dùng số tiền này? Sao mày có mặt mũi mà dùng! Đây là tiền để anh mày lấy vợ!"

Khâu Nguyệt không nói gì, chỉ nhìn ông như nhìn một con vật đang gào thét.

Khâu Trường Phú 𝖓.ɢhıế.𝓃 ⓡ.ă.ռ.ⓖ hỏi: Khâu Tùng đi đâu rồi?

"Không biết, " Khâu Nguyệt đáp.

Khâu Trường Phú thò tay qua hàng rào, chỉ vào mặt con gái: "Đừng giả vờ ngu ngốc! Mày chắc chắn có điện thoại của nó! Tiền học phí, tiền nội trú của mày chắc chắn cũng là thằng nhóc này đưa cho mày! Mày là con gái thì học hành làm cái gì? Còn bắt anh mày nuôi mày đi học, mày xứng sao?"

Nếu không có hàng rào sắt ngăn cách, ông đã xông lên tát cô bé hai cái.

Nhưng ông không thể với tới Khâu Nguyệt.

Ông giận dữ đến mức không kiềm chế được, quát lớn:

"Cái con đ* tiện này, nếu anh mày không về nhà, mày cũng đừng về nữa!"

"Vâng."

Khâu Nguyệt quay người, lặng lẽ trở lại trường.

Khâu Trường Phú nắm chặt cánh cổng sắt, lay mạnh và gầm thét, cuối cùng bị bảo vệ đuổi đi.

Từ đó, Khâu Nguyệt luôn ở nội trú, quả nhiên không trở về nhà một lần nào nữa.

Còn Khâu Tùng, một năm sau, khi đang làm công ở tỉnh ngoài, đã c♓·ế·ⓣ trong một vụ nổ ngoài ý muốn.

Chương (1-190)