Truyện:Vị Tiên Tri Cuối Cùng - Chương 1

Vị Tiên Tri Cuối Cùng
Trọn bộ 4 chương
Chương 1
0.00
(0 votes)


Chương (1-4)

1.

Năm nay, ta mười sáu tuổi. Mười lăm năm đầu đời, ta có cha mẹ yêu thương và một cuộc sống tự do tự tại. Khoảng mười năm trước, tượng gỗ Cảm Ứng Tùy Thế Tam Tiên Cô trong miếu Tiên Cô bỗng linh ứng, hóa thành ba vị tiên tri. Bất cứ ai đến cầu hỏi tiền tài vận mệnh đều nhận được lời tiên tri từ miệng họ.

Khi tỷ tỷ Khương Hạnh đến tuổi cập kê, cha mẹ cầu được cho nàng một quẻ gả vào nhà cao cửa rộng, một đời thuận buồm xuôi gió, con cháu đầy đàn. Họ vui mừng khôn xiết, náo nức mổ gà ăn mừng, chẳng mảy may để tâm đến nét u sầu thoáng qua trên gương mặt tỷ tỷ.

Năm sau, ta đến tuổi cập kê. Đợi đến lúc hoàng ⓗô.ⓝ buông xuống, cha mẹ mới từ miếu Tiên Cô hoảng hốt trở về nhà. Họ ấp úng nói rằng: 

"A Phúc, Tiên Tri nương nương nói... năm mươi sáu tuổi, con sẽ g, i, ế, t ↪️♓ế·🌴 hai thân già này."

Lúc đó, ta đang bẻ cổ một con gà, vặt sạch lông, lưỡi dao phay đang kề lên lớp da cổ mỏng manh của nó.  

"Cái gì?" 

Nghe vậy, tay ta run lên, lưỡi dao cứa một đường không nông không sâu trên cổ gà. Ⓜá*ц tuôn ra, con gà giãy giụa kịch liệt. Ta bị móng gà cào rách mặt, vạt áo trước và đôi bàn tay đều loang lổ ⓜá.𝐮. Cha mẹ ngơ ngác nhìn ta, đáy mắt giấu không nổi vẻ sợ hãi. Ta tiến một bước, họ lùi một bước.  

"Tiên Tri nương nương nói như thế nào?" Ta 𝓇_u_п 𝖗_ẩ_🍸 hỏi.  

"Nói con, con..." Họ ép lưng vào cánh cửa, không còn đường lui, dán chặt mắt vào con dao trong tay ta, "Con sẽ g, i, ế, t cha g, i, ế, t mẹ."

"Chuyện đó làm sao có thể?" 

Ta còn hoảng sợ hơn cả họ.

"Đây hoàn toàn là lời không có căn cứ!"

Ta có những người cha, người mẹ tốt nhất thế gian. Họ đối xử công bằng với cả ta và tỷ tỷ. Một con gà có hai đùi, mỗi người một cái. Tỷ tỷ muốn một viên kẹo mạch nha, dù ta đứng im không mở miệng cũng sẽ được phần một viên. Đến Tết được may quần áo mới, cha mẹ có chắt bóp chi tiêu cũng phải may đủ hai bộ, tuyệt đối không bao giờ bắt ta phải mặc lại đồ cũ của tỷ tỷ cho qua chuyện. Họ chất phác, hiền lành, hết mực thương yêu hai đứa con nhỏ.

Vậy mà, họ vui vẻ hớn hở bước chân ra khỏi cửa để đến miếu Tiên Cô, lúc trở về lại treo vẻ kinh hãi đầy mặt, nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một đao phủ. Tim ta đau thắt lại như bị ai bóp nghẹt.  

"Dù là lời Tiên Tri nương nương nói, chẳng lẽ cha mẹ thà tin một bức tượng gỗ vô tri, chứ không chịu tin đứa con gái sớm tối ở bên cạnh hai người sao?"

Cha mẹ thoáng một chút lưỡng lự, nhưng ngay sau đó lại khẳng định chắc như đinh đóng cột: "Nhưng... đó là lời của vị ngồi ở chính giữa nói."

Tam Tiên Cô là một bức tượng gỗ liền thân, ba vị tiên cô có gương mặt từ bi nhân hậu dính chặt vào nhau, lần lượt hướng về ba phía trái, giữa và phải. Nghe nói, lời tiên tri của vị nương nương ở chính giữa bao hàm cả ý kiến của hai vị còn lại, luôn là người chuẩn xác nhất. Ta giận quá hóa cười, nhưng đối diện với ánh mắt đầy cảnh giác của họ, ta lại chẳng thể thốt lên lời nào.

"Cha, mẹ, A Phúc tuyệt đối không bao giờ làm chuyện như vậy." 

Tỷ tỷ đứng bên cạnh cũng cố gắng khuyên can, ý tứ sâu xa, "Tiên Tri nương nương cũng có lúc tính sai mà." 

"Làm sao mà sai được!" 

Mẹ ta kích động hẳn lên.

"Nương nương nói con gả vào nhà cao cửa rộng, hưởng tận vinh hoa, chuyện này không thể sai được!" 

Sắc mặt cha ta cũng sa sầm xuống: "A Hạnh, nương nương đã tiên tri rồi thì số con là phải gả vào gia đình giàu có, đừng có tơ tưởng đến thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi nhà họ Tề cách vách nữa." 

Tỷ tỷ bị nói trúng tim đen, mím môi không dám phản kháng. Rốt cuộc con gà của ta không bị 𝖌ℹ️ế_†, nó mang theo vết sẹo 𝖒á.u trên cổ tiếp tục nghênh ngang đi lại trong sân. Tuổi mười lăm của ta không một ai chúc mừng, trôi qua một cách vô cùng thảm hại.

Nửa đêm đi vệ sinh, ta nghe thấy tiếng cha mẹ lầm rầm bàn tán trong phòng. Họ đã bàn bạc suốt mấy tháng trời, xem có nên ra tay g, i, ế, t ta trước để trừ tai họa về sau hay không. Nhưng g, i, ế, t người thì phải đền mạng, bản tính họ vốn lương thiện một cách ngu muội, không có gan g, i, ế, t người, càng không có cách dọn dẹp hậu quả.  

Họ lại bàn đến chuyện nhét ta vào bao tải, kéo vào núi sâu bỏ rơi. Hoặc bán cho bọn mối giới, tống ta đến phương Bắc làm phu phen khổ dịch, hay ném vào thanh lâu, cả đời không ngẩng đầu lên được. Thế nhưng họ lại sợ, nếu họ ra tay làm kẻ ác trước, nhỡ đâu sau này ta trốn thoát được, nhất định sẽ quay về trả thù. Đến lúc đó, ta lại trở thành kẻ có lý. Chuyện g, i, ế, t cha g, i, ế, t mẹ sẽ từ lời tiên tri biến thành hành động tất yếu của ta, và là quả báo mà họ tự chuốc lấy.

Thế là họ né tránh ta, dè chừng ta, không dám nhìn thẳng vào mắt ta, không muốn ăn chung một mâm với ta, ngày nào cũng sống trong hoảng loạn lo sợ. Cuối cùng, ngay trước ngày sinh nhật mười sáu tuổi của ta một ngày, họ đã nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường.

2.

Ta bị chính cha mẹ ruột của mình dùng xích chó xích lại nơi góc sân, phạm vi di chuyển chỉ vỏn vẹn trong vòng bán kính nửa trượng. Đầu bù tóc rối, cơm không đủ ăn áo không đủ mặc, ta biến thành một con súc vật mất đi quyền tự do, sống không bằng c, h, ế, t.

Những ngày đầu đi ngang qua sân, cha mẹ vẫn còn lộ vẻ không đành lòng, giải thích với ta.

"A Phúc đừng trách cha mẹ, chuyện này cũng là bất đắc dĩ thôi. Nếu không làm vậy, sao ba người chúng ta có thể bình an vô sự?" 

"Ráng nhịn hết năm nay là được, đợi con qua tuổi mười sáu, chúng ta sẽ thả con ra." 

Về sau, họ dần quen với việc đó, tâm trí cũng buông lỏng theo. Họ xem ta như vô hình, không thèm nhìn tới, cũng chẳng buồn nhắc đến.

Dưới sự hành hạ của đám muỗi và mưa gió bão bùng, thần trí ta trở nên mơ hồ, đôi khi ta còn nghĩ rằng mình sinh ra đã bị xích vào sợi xích sắt này, chưa từng có cha mẹ yêu thương 𝒸𝒽●ïề●𝖚 𝖈𝖍●ⓤộ𝖓●ℊ. Những lúc tỉnh táo hiếm hoi, ta oán, ta hận. Nhưng so với việc trách cứ cha mẹ, ta càng căm hận vị tiên tri kia hơn. Tiên Tri nương nương ngồi ở trên cao, không duyên không cớ lại khép cuộc đời vốn dĩ lương thiện của ta vào bản án tử.

Bị xích suốt chín tháng trời, bức tường sân dột nát của nhà ta sớm đã bị người đời dòm ngó không sót một li. Khắp cái huyện này ai ai cũng biết, thứ nữ nhà họ Khương sắp sửa g, i, ế, t cha g, i, ế, t mẹ. Còn cha mẹ nàng ta nhân từ nên chỉ xích nàng ta lại để tự bảo toàn mạng sống. Nhiều kẻ bàn tán xôn xao vốn là những người nhìn ta lớn lên từ nhỏ, nhưng không một ai dành cho ta lấy một ánh mắt đồng tình, càng không có một ai mảy may nghi ngờ lời tiên tri của vị kia.

Lý do duy nhất khiến ta vẫn gượng sống lay lắt là vì tỷ tỷ vẫn thường lén lút đến đưa cơm cho ta.  

"A Phúc, đến tận bây giờ ta vẫn thấy chuyện này không đúng." 

Tỷ ấy đặt chậu cơm xuống, nhìn đỉnh đầu ta bằng ánh mắt bi thương, "Lời tiên tri của muội, và cả lời tiên tri của ta, đều không đúng."

Ta bò rạp trên đất, ngoác miệng nuốt chửng thức ăn giống như một con chó, phát ra những tiếng nhai nuốt nhồm nhoàm. Sau khi no bụng, ta ợ một cái, ngước nhìn tỷ tỷ đang tràn ngập ưu sầu trước mặt.  

"Hay là, tỷ bỏ trốn cùng Tề ca ca đi."

Tỷ ấy hoảng loạn, hạ thấp giọng: "Thế sao được..." 

Ta bật cười thành tiếng: "Tỷ nhìn bộ dạng thảm hại này của ta đi. Tình thân, danh tiếng, tôn nghiêm, cái nào cũng chẳng đáng một xu. Tỷ cũng muốn rơi vào kết cục như ta sao?" 

Tỷ tỷ không lên tiếng.

3.

Tháng thứ mười sắp sửa trôi qua, tiết trời đã lạnh đến mức không nên hình nên dạng nữa rồi. Ta quấn chặt lấy chiếc áo cũ của tỷ tỷ, г⛎·𝓃 𝖗ẩ·y co rúm nơi góc sân. Khi Huyện lệnh Lý Bá Hành mới nhậm chức rảo bước tiến vào nhà ta, tà áo xanh phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo của vòm trời khiến ta phải nheo mắt lại.

Rốt cuộc thì cha mẹ cũng đợi được hào môn ghé cửa, nhiệt tình ra mặt chào đón. Trong khi đó, tỷ tỷ sống c.𝐡.ế.𝖙 b●ấ●⛎ c●ⓗặ●✞ lấy thành cửa, không chịu bước ra. Cha mẹ ta bối rối vô cùng, sợ đắc tội với vị con rể phú quý tương lai, bèn xoa tay cười gượng.

"Tiểu nữ xấu hổ, không phóng khoáng, để quan nhân phải chê cười rồi."

Lý Bá Hành chẳng hề để tâm, hắn nở nụ cười ấm áp rồi quay đầu chỉ tay về phía ta đang co quắp nơi góc khuất.  

"Hai vị hiểu lầm rồi. Người ta muốn cưới là thứ nữ của hai vị, Khương Phúc."

Cha mẹ há hốc miệng th* d*c, hai mắt trợn tròn. Còn chưa đợi họ kịp phản ứng, ta đã nhíu mày lạnh lùng lên tiếng: "Không gả."

Lý Bá Hành chớp mắt rồi hạ mình cúi người ngồi xổm xuống trước mặt ta, ngay cả mũi cũng không thèm che lại.  

"Ngươi đã có người trong lòng rồi sao?" 

"Không có." 

"Ồ." 

Hắn thở phào, nụ cười càng thêm sâu, "Vậy nghĩa là ta vẫn còn cơ hội."

Lúc này cha mẹ mới hoàn hồn, cuống cuồng đỡ hắn đứng dậy. Mẹ ta cẩn thận nhắc nhở: 

"Quan nhân, chắc chắn có chỗ nào nhầm lẫn rồi. Tỷ tỷ còn chưa gả, sao muội muội có thể gả trước được?" 

"Đúng vậy, " cha ta hùa theo, "Tính tình A Hạnh dịu dàng ngoan hiền, sau này định sẵn là một người vợ hiền thục. Còn A Phúc... Ngài cũng thấy rồi đấy, cái đức hạnh này của nó thì làm sao xứng với ngài được."

"🌴♓.â.ⓝ 🌴𝖍.ể tóc da, nhận từ cha mẹ. Nàng ấy ra nông nỗi này, tất nhiên không phải tự nguyện." 

Lý Bá Hành chẳng thèm nhìn cha mẹ ta, chỉ rủ mắt đầy xót thương nhìn về phía ta.

"Hơn nữa, chẳng qua da thịt cũng chỉ là một lớp bọc ngoài xương 𝐦á.𝐮, là vật ngoài thân. Ta chỉ coi trọng người."

Lời không hợp ý thì nửa câu cũng bằng thừa, hắn vẫn chưa hề đụng tới chén trà nóng cha mẹ pha, chỉ khẽ nói với ta một câu: "Hôm khác ta lại đến thăm ngươi" rồi quay người rời đi.

Cánh cửa viện vừa khép lại, tỷ tỷ như trút được gánh nặng bước ra khỏi phòng, bất an nhìn vào mắt ta. Cha mẹ đứng ngây người một lúc lâu rồi lập tức đổi giọng, mắng nhiếc ta bằng giọng điệu muốn tốt mà cũng không được.  

"Nguwoi còn dám nói 'không gả'? Ngươi có giá trị gì mà dám nói từ chối với Huyện lệnh?" 

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Cái thứ vô dụng, ta thấy ngươi muốn bị xích ở đây cả đời, khỏi phải làm việc mà vẫn có cơm ăn chứ gì!"

Ta nhìn bộ mặt giờ đây đã hoàn toàn xa lạ của họ, trong lòng còn lạnh lẽo hơn cả thân xác này.  

"Chính hai người cũng hiểu rõ, một người bình thường nhìn thấy bộ dạng này của ta sẽ chẳng đời nào muốn cưới. Hắn ta vừa mới chân ướt chân ráo đến đây đã lập tức tới cửa cầu ♓ô*ռ*, ai biết được hắn ta đang mưu tính điều gì. Ta không gả."

Cha ta giận quá hóa cười: "Có thể mưu tính điều gì ở ngươi? Thèm khát cái vẻ nhếch nhác bẩn thỉu của ngươi, hay là thèm khát một kẻ sát nhân như ngươi?" 

Tỷ tỷ hít vào một hơi: "Cha!"

Sắc mặt ta đanh lại, u ám nhìn chằm chằm vào ông ta, gằn từng chữ: "Ta không phải là sát nhân."

Nếu như ta buộc phải gánh chịu tội ác mà mình chưa từng phạm phải, phải chịu đựng biết bao nhục nhã và đày đọa này, thì chẳng lẽ lời tiên tri của vị tiên tri từ bi bác ái trong ngôi miếu kia không phải là ác ý sao? Kẻ có tội, chẳng lẽ không phải là bà ta?

Cha ta vốn còn định mắng thêm vài câu, nhưng bị ánh mắt của ta dọa cho bất giác lui lại nửa bước, nuốt ngược lời vào trong. Mẹ ta cũng sợ, không dám nhìn ta, quay sang mắng tỷ tỷ.

"Con cũng là đồ không biết điều, phàm là vừa nãy con chịu ra mặt gặp người ta một chút thì làm gì còn đến lượt A Phúc!"

Tỷ tỷ ⓒắ*n 𝐦ô*ℹ️, lần đầu tiên cãi lại cha mẹ.

"Con cũng không gả." 

"Con...!" 

Cha ta nóng nảy vớ lấy chiếc ghế định lao vào đánh tỷ tỷ. Ta chồm người lao về phía trước, hét lớn "Dừng tay!", sợi xích sắt giật mạnh một cái kéo tuột ta lại, 𝖘-❗ế-✞ 𝒸-𝖍ặ-† lấy cổ đau nhói. Lúc này mẹ ta mới sực tỉnh, lao đến trước mặt cha ta mà liều mạng cản lại.  

"Cha nó kìa! Đánh hỏng người là không gả đi được đâu!"

Mọi động tác chợt khựng lại, những tiếng thở hồng hộc thô bạo trong sân dần dần lắng xuống. Bốn cặp mắt nhìn nhau, chỉ còn lại sự ngơ ngác và oán hận. Tuyết rơi lất phất, phủ lên vạn vật một màu trắng xóa.

Chương (1-4)