Ngoại truyện: Thanh mai trúc mã (2)
| ← Ch.103 | Ch.105 → |
Chương 102: Một mình không ngủ được.
Edit: Thanh
"Để anh cho em biết thế nào gọi là ♓_ô𝓃_."
Thế giới chìm trong bóng tối.
Giác quan của Khương Mạt chỉ còn tập trung vào vòng tay şⓘ_ế_† 𝒸_hặ_ⓣ quanh eo cô và hơi thở 𝐧ó𝓃.🌀 ⓑ.ỏ.n.g trên môi cô.
Khoảnh khắc Khương Mạt kiễng chân ♓·ô·ռ Cận Hành Giản là nhất thời nổi giận, thật ra không có cảm giác gì, giờ đây cô ngồi trên đùi anh, được anh ôm chặt trong lòng, cổ anh được anh đỡ lấy, môi bị anh 𝐡*⛎𝐧*🌀 𝖍ă𝐧*ℊ nghiền ép, được bao bọc bởi mùi hương nam tính của anh.
Chóp mũi chạm vào nhau, cảm giác choáng váng ập đến.
Trong không gian tối tăm, tiếng gõ cửa ồn ào của bạn bè biến mất, tiếng rung của điện thoại cũng tắt, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch và những âm thanh ư-ớ-🌴 á-🌴 của những nụ 𝖍·ô𝓃·.
Lòng bàn tay Khương Mạt chống lên п🌀ự·🌜 Cận Hành Giản, tim anh đập rất rất nhanh, cách lồng 𝐧*ɢ*ự*c rung lên trong lòng bàn tay cô, ⓒả.ⓜ 𝐠ï.á.𝒸 ✞.ê ◗.ạ.ⓘ này từ từ lan tỏa khắp các dây thần kinh, xương cốt và từng tấc cơ thể cô, eo cô dần mềm nhũn, chùng xuống, các khớp ngón tay co lại, những đầu ngón tay dần trườn lên đến phần cổ đổ mồ hôi ẩm ướt của anh, ôm lấy anh.
Bàn tay đặt trên eo cô ngày càng 💲_ℹ️ế_𝐭 ↪️𝖍ặ_𝖙, lòng bàn tay ấm áp ấn vào eo cô, giữ chặt cô trong vòng tay, kéo cô sát vào người anh.
Khương Mạt cảm thấy Cận Hành Giản muốn khảm cô vào cơ thể anh.
Cả người anh rất nóng, môi cũng nóng, hơi thở càng nóng hơn, những đầu ngón tay đã chạm vào d** tai cô cũng 𝖓ó●ռ●ⓖ 🅱️ỏn●𝐠.
Trước giờ Khương Mạt không biết nụ 𝐡.ô.𝐧 lại có thể tuyệt vời đến thế, tuyệt vời đến mức cô không muốn dừng lại, muốn tiếp tục 𝒽ô●𝖓 anh, muốn được anh ⓗ-ô-𝖓 mãi, tuyệt vời đến nỗi một tiếng rên khẽ thoát ra từ môi cô, rồi cô lại càng bị ôm chặt hơn.
Hơi thở của Cận Hành Giản bỗng nặng nề, dồn dập cắn lấy đôi môi cô, nuốt lấy không khí của cô, oxy dần cạn kiệt, nước mắt trào dâng trong mắt Khương Mạt, đầu ngón tay cong lên lướt qua cổ anh mới được anh buông ra.
Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, áp sát vào trán anh, tiếng hít thở của Cận Hành Giản chầm chậm, anh đưa đầu ngón tay lên xoa nhẹ khóe mắt cô, giọng anh khàn đặc.
"Đây mới là 𝖍ô-ⓝ-."
Khương Mạt cảm thấy dù cô mặc quần áo nhanh khô nhưng vẫn mồ hôi đầm đìa, cô 𝖙♓_ở ⓗổ_ⓝ ⓗ_ể_ռ vì câu hỏi của anh, nhưng vẫn cố gắng đáp lại: "Mười bảy tuổi thì không được ⓗ.ô.𝐧.."
"Cùng anh thì được."
"Vậy mười bảy tuổi cũng có thể uống rượu."
"Cùng anh thì được, những người khác không được."
"Anh trai, sao anh không nói lý lẽ thế."
"Đừng gọi anh là anh trai."
"Tại sao?"
Cận Hành Giản ôm chặt cô, cằm áp trên trán cô không trả lời.
Nhưng Khương Mạt hiểu.
Cô thực sự cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể anh, mặt cô đỏ bừng, cô đẩy anh ra, không muốn ngồi lên đùi anh nữa.
Cô mở tung cửa tủ quần áo, nheo mắt trước ánh sáng, lấy một bộ quần áo từ giá treo bên cạnh ném lên eo anh, "Anh che lại đi."
Rồi khi nhận ra đó là chiếc áo ngủ của mình, cô ấy chỉ muốn tự đấm vào mặt mình hai cái.
Tấm vải lụa ⓜề.ⓜ ⓜạ.i được khoác lên eo Cận Hành Giản thực ra chẳng giúp ích được gì nhiều.
Ngược lại càng...
Khương Mạt đóng sầm cửa tủ lại, quạt quạt gò má hạ nhiệt, nói cách một cánh cửa, "Em đi tắm đây, anh nghỉ ngơi xong thì ra."
Cô bước ra ngoài vài bước rồi quay lại, mở cửa tủ ra nói, "Em lấy một cái..."
Còn chưa nói hết câu đã bị kéo vào.
...
Ra ngoài lần nữa thì đã là một tiếng sau, eo mềm, chân mềm, cả người rã rời, môi đỏ mọng, đôi mắt ướ*𝖙 á*🌴, cả người như bị mồ hôi thấm đẫm, giống như là bị hơi thở của Cận Hành Giản thấm đẫm.
Bạn học không biết đã rời đi từ lúc nào, trong nhóm có rất nhiều người hỏi cô lén đi đâu chơi, sau khi Trình Ngu nói một câu "cậu ấy không khỏe, chắc đi tắm rồi ngủ", mọi người liền chuyển sang nói chuyện khác.
Còn Trình Ngu thì nhắn riêng cho cô một loạt meme "dì Tuyết gõ cửa" oanh tạc, cuối cùng cười gian hỏi cô có phải bị 𝒽-ô-𝓃 đến thiếu oxy rồi không.
Khương Mạt gửi lại một meme "nhân tài" rồi tự mình bật cười trước, ném điện thoại 🦵-ê-𝐧 𝐠𝒾ườ-ⓝ-🌀 đi tắm, lúc ra đã thấy màn hình đầy "aaa".
Cô xoa xoa hai má cười đến mỏi, nằm sấp trên giường tiếp tục nhắn tin với Trình Ngu.
Cửa phòng mở ra, tiếng nước trong phòng tắm vẫn rơi lách tách, khi Cận Hành Giản đi ra, Khương Mạt nói với Trình Ngu một câu "đi ngủ đây" rồi đặt điện thoại xuống bật dậy, đứng nép ở cửa phòng ngủ.
Đèn phòng khách đã tắt, người đàn ông mang theo hơi nước ẩm ướt đi ngang qua trước mặt cô rồi dừng lại, khẽ nâng mắt, ánh đèn vàng ấm trong phòng ngủ chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét ngũ quan tinh xảo, tuấn tú, anh không mặc đồ ngủ mà thay bằng áo T-shirt và quần thể thao nhẹ nhàng thoải mái, dáng người cao ráo thẳng tắp, cánh tay có một lớp cơ mỏng, đuôi tóc còn hơi ướt.
Trước đây sao cô không nhận ra, người này hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của cô.
"Sao vậy?" Anh nhếch môi hỏi.
Ánh mắt Khương Mạt lướt một vòng trên người anh, "Giờ đi ngủ luôn à?"
Cận Hành Giản "ừ" một tiếng, yết hầu lăn chậm trong tầm mắt cô, dường như không quá tình nguyện, "Sáng mai có cuộc họp video, xong rồi có thể ở bên em chơi cả ngày."
"Ồ." Khương Mạt không vì thế mà hào hứng, ⓒắ●𝓃 𝐦●ô●1 nhìn anh vài giây, "Vậy ♓ô.п một cái rồi đi ngủ nhé!"
Nói xong cô nhanh chóng kiễng chân ♓●ô●ռ nhẹ lên cằm anh một cái.
"Thích ♓ô·ⓝ à?" Cận Hành Giản cúi mắt, ánh nhìn mang ý cười, vòng tay ôm eo cô không cho cô lùi lại.
Bị anh nhìn như vậy, má Khương Mạt lại nóng lên, cô nhìn chằm chằm vào mắt anh, như một chú mèo nhỏ kiêu kỳ, ngẩng cằm hỏi lại: "Anh không thích à?"
Cận Hành Giản lặng lẽ nhìn cô, nhìn đến khi cổ họng cô bỗng khô khốc nuốt khan vài lần mới cúi đầu, khẽ ♓·ô·𝓃 lên trán cô như chuồn chuồn lướt nước, cười khẽ đáp: "Thích."
Nói xong chậm rãi buông cô ra.
Lúc này Khương Mạt mới nhận ra hơi lạnh ẩm trên người anh, mắt không khỏi mở to: "Anh tắm nước lạnh nửa tiếng à?"
"...Không."
Anh đúng là đã nghĩ đến việc tắm nước lạnh, nhưng sợ bị cảm rồi lây cho cô, nên chỉ xả nước lạnh vài phút cuối để miễn cưỡng kiềm lại.
"Vậy đi ngủ đi."
Hôn cũng đã 𝒽·ô·ⓝ rồi, dường như không còn lý do gì để tiếp tục զ.⛎.ấ.𝓃 🍳u.ý.✝️, Khương Mạt quay đầu nhìn chiếc giường lớn cô đơn kia, thử dò hỏi: "Hay là... anh vào ngủ trên giường đi?"
Cận Hành Giản khẽ nhướng mày, ánh mắt mang ý vị sâu xa nhìn cô chứ không phải nhìn chiếc giường.
Mặt Khương Mạt đỏ bừng, tim đập nhanh, tiến một bước giải thích, "Chỉ ngủ thôi."
"Cái đầu nhỏ của em nghĩ gì thế hả?" Cận Hành Giản cười ấn lên trán cô một cái, "Vào ngủ đi."
Anh không nán lại lâu, đi đến ghế sofa ngồi xuống, lau khô tóc, đặt khăn sang một bên rồi vén chăn lên nằm xuống.
Chiếc ghế sofa này rất lớn, giống như một chiếc giường nhỏ, một người có thể nằm thoải mái.
Hai người nằm cạnh nhau sẽ thích hợp hơn chăng?
Đã quyết định xong, Khương Mạt không do dự thêm nữa, cô rón rén đến ghế sofa, trong ánh sáng lờ mờ, đôi mắt Cận Hành Giản sáng ngời, không hề có dấu hiệu buồn ngủ, anh nhìn cô đầy cảnh giác: "Sao chưa đi ngủ."
"Em muốn ngủ với anh." Cởi giày ra, Khương Mạt vén chăn lên và chui vào ghế sofa, không giống với sự ɱ*ề*Ⓜ️ ɱạ*𝐢 của một cô gái, cơ thể của Cận Hành Giản cứng rắn, bả vai cứng, cánh tay cứng, chân cứng, không nhúc nhích tí nào.
Anh hạ giọng đuổi cô về."Tự vào ngủ đi."
"Một mình không ngủ được." Khương Mạt đáng thương bám chặt lấy anh, "Anh không muốn ôm em ngủ sao?"
Ôm thì sao ngủ được.
"Em sắp ngã rồi." Khương Mạt tiếp tục nói với vẻ đáng thương, nhưng thấy anh vẫn im lặng, cô đột nhiên buông tay anh ra, "Á rơi xuống rồi!"
Trước khi cơ thể vốn đang lơ lửng nửa người bên ngoài ghế sofa của cô kịp rơi xuống, Cận Hành Giản đã nhanh chóng nghiêng người ôm lấy cô, cánh tay mạnh mẽ dễ dàng kéo cô, Khương Mạt còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo vào trong, kẹp giữa anh và lưng ghế sofa.
Cận Hành Giản nâng cằm cô lên 𝐡ô_𝖓 một cách nồng nhiệt.
Khác với hai lần trước, lần này nụ 𝒽.ô.n của anh mãnh liệt hơn hẳn, Khương Mạt bị giữ chặt, không thể cử động, cố gắng tiếp nhận nụ 𝒽ô*ռ của anh, oxy trong lồng 𝖓-ⓖ-ự-↪️ cô nhanh chóng cạn kiệt, nⓖ-ự-𝒸 cô phập phồng dữ dội, lúc anh buông ra cô có thể nghe thấy tiếng ✝️𝖍_ở h_ổ_ⓝ 𝐡ể_𝓃 của chính mình, nước mắt trào ra nơi khóe mắt, Cận Hành Giản dùng đầu ngón tay lau đi, đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô, "Em có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu em ngủ với anh không?"
Ánh mắt anh thật sự đáng sợ, như thể muốn nuốt chửng cô, một tay anh vẫn còn đặt trên eo cô, áo ngủ của cô hơi vén lên một góc, những ngón tay anh không chút trở ngại v**t v* eo cô một cách ✞*♓â*𝓃 ⓜ*ậ*𝖙, cảm giác tồn tại rõ rệt, giống như chỉ cần anh muốn liền có thể tiến lên.
Khương Mạt bị anh dọa sợ, nuốt nước bọt mấy lần, nhìn anh chằm chằm với đôi mắt mờ nhòe, ướt đẫm, trong đầu cô không ngừng tua lại cảnh tượng vừa rồi, toàn thân cô tê dại, ngứa ran, dần dần trở nên ướ.𝐭 á.ⓣ.
Cô nhắm chặt mắt, xua đi hình ảnh đó khỏi tâm trí, lấy lại được sự tỉnh táo, ưỡn ռ*ɢ*ự*𝖈, lần nữa lên tiếng, giọng cô ngọt ngào hơn bao giờ hết, "Em còn chưa trưởng thành đâu."
Cảnh tượng như đông cứng lại sau lời này, cô lặng lẽ hé mắt nhìn, thấy Cận Hành Giản nhướng mày nhìn cô, nhếch môi cười, "Cầm kim bài miễn tử trêu chọc anh đúng không?"
Nguy hiểm được giải trừ, Khương Mạt cười, "Không có nha, anh thật sự không muốn ôm em à, nhưng em thơm thơm Ⓜ️ề.ⓜ ɱ.ạ.ℹ️ lắm nha."
Vì như vậy nên mới không ôm.
Cô gái nhỏ nằm dưới anh κ*♓*é*p 𝖍*ờ mắt, đôi mắt ướt đẫm vì những nụ ♓ôп-, đôi môi đỏ mọng mề●〽️ mạ●ⓘ, hơi thở ngọt ngào.
Cận Hành Giản thất bại xoay người nằm xuống, chống một chân lên, tay đặt lên trán bất lực nói: "Nhắm mắt lại ngủ đi."
"Ồ, " Khương Mạt nhích lại gần anh, nghiêng người, tay khoác lên người anh, lúc định gác chân lên thì bị chặn lại, "Anh ơi, chân anh có thể duỗi thẳng ra được không?"
"Không thể." Giọng anh không vui, "Đừng gọi anh là anh."
"Vậy sau này em gọi thẳng tên anh nhé? Cận Hành Giản?"
"...Ừm."
"Cận Hành Giản? Cận Hành Giản ~ Cận Hành Giản!" Giọng cô càng lúc càng đắc ý, "Sao em thấy gọi tên anh tự nhiên có cảm giác ngang hàng luôn, thậm chí còn có thể leo lên đầu lên cổ anh ấy nhỉ?"
"Chuyện này em làm còn ít à?"
Khương Mạt tựa trán vào vai anh cười, chân anh vẫn chống lên, tư thế này của cô không tính là thoải mái, nhưng cô quá muốn dính lấy anh, cô rất thích anh, cơ thể cô cũng rất thích anh.
"Cận Hành Giản, bây giờ chúng ta có tính là đang yêu nhau không?" Cô nhắm mắt khẽ hỏi.
"Không tính."
"Hả?!" Khương Mạt lập tức mở to mắt.
Cận Hành Giản dang tay để cô gối lên cánh tay mình, giọng trầm thấp dễ nghe:
"Cô Khương Mạt thân mến, em có đồng ý trở thành bạn gái của Cận Hành Giản không?"
"Đồng ý... nhỉ?" Giọng cô nghịch ngợm.
Cổ cô bị siết nhẹ, anh nghiêng đầu, ánh mắt trầm xuống nhìn cô, cô lập tức chịu không nổi, "Em đồng ý!"
Anh quay mặt đi, khóe 𝐦ô·𝐢 ⓒ·𝑜п·ℊ 🦵ê·𝓃 thành nụ cười, "Hôm nay muộn rồi, mai anh sẽ nói với chú dì là chúng tahẹn hò."
"Không được!" Khương Mạt ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn vào mắt anh, "Ba em sẽ đánh anh đó!"
Cận Hành Giản quay đầu, "Vậy em nói?"
"Thôi khỏi." Khương Mạt "bịch" một cái nằm lại, "Chân em cũng là chân mà."
Ngay sau đó trán cô bị gõ nhẹ một cái.
Cô ôm trán cười, hào hứng đề nghị, "Hay là tụi mình yêu đương bí mật một năm đi?"
"Không."
"Yêu đi mà." Khương Mạt bò lên người anh, "Anh nghĩ xem, anh có thể nửa đêm trèo cửa sổ đến tìm em hẹn hò, trước mặt người khác em gọi anh là anh trai, sau lưng gọi anh là Cận Hành Giản, lén lút ♓ô_𝐧 nhau sau lưng mọi người, có phải rất k*ch th*ch không?"
Cô gái thân hình mảnh mai, nhưng chỗ nào cần ɱề●𝖒 〽️●ạ●ⓘ thì không thiếu, Cận Hành Giản bị cô cọ đến mức gân xanh trên trán nổi lên, liền nhấc cô xuống, lấy chăn quấn lại, cuộn như bánh bông lan rồi đẩy vào góc sofa, đè cô xuống 𝒽ô.𝐧., ♓●ô●𝖓 đến khi mặt cô đỏ bừng, thở không nổi, bản thân anh cũng khó chịu hơn mới buông ra, cuối cùng cũng nhượng bộ: "Chỉ mấy ngày này thôi, em không được lại gần Keith quá."
"Liên quan gì đến Keith?" Khương Mạt suy nghĩ một lúc, hơi do dự, "Anh đang ghen à?"
Không ai trả lời.
"Anh đang ghen với Keith à?" Nghĩ lại cảnh gặp ở ngoài khách sạn, Khương Mạt hiểu ra hết, "Anh tưởng em đi một mình mừng sinh nhật với Keith? Uống rượu với cậu ấy?"
Không ai trả lời.
"Là sinh nhật bạn khác, mọi người đều có mặt." Khương Mạt giải thích, "Em thấy tin nhắn của anh là về liền."
"Ừ, ngủ đi." Cuối cùng Cận Hành Giản cũng lên tiếng, giọng trầm thấp dễ nghe, dường như đã hài lòng.
Nhưng Khương Mạt lại không ngủ được, thật mới lạ, hóa ra Cận Hành Giản cũng biết ghen, cô nghĩ tiếp theo hướng đó, sắc mặt u ám của anh ban ngày, chuyện mùa hè lái xe mui trần thổi bay bức thư tình Keith đưa cho cô, tất cả đều có lời giải.
Cô cựa quậy, cuộn trong chăn nhích về phía anh, cho đến khi chạm vào người anh mới thỏa mãn dừng lại, đôi chân nhỏ của cô lộ ra, vô tư gác lên cổ chân anh, vui vẻ tuyên bố: "Anh, giờ em thoải mái muốn bay lên luôn rồi!"
Cận Hành Giản nhịn vài giây, mặt đen lại đứng dậy, xách cả cuộn chăn vác lên vai, giữa chuỗi tiếng cười mà ném tổ tông nhỏ không biết điều này 🦵ê.𝖓 𝐠ıư.ờ.𝖓.g lớn trong phòng ngủ.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 103 | Ch. 105 → |
