Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 075

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 075
Sảnh tiệc
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 74: Em tưởng chúng ta ly 𝖍ô.𝓃 thật à, cục cưng.

Edit: Thanh


Có một số việc đã không còn là bí mật trong giới, Khương Mạt không đi tìm hiểu, nhưng cũng biết sau khi Khương thị bị Cận Hành Giản thâu tóm, Kỳ Tĩnh Vân đã bệnh nặng một trận.

Danh tiếng của Cận Hành Giản ở bên ngoài vốn dĩ không tốt đẹp gì, trước đó từng có tin đồn anh gửi vòng hoa tang cho chính cậu ruột của mình, sau khi chuyện Cận Quân Cảnh thuê người hãm hại anh được xác thực, người này không rõ bị anh xử lý ra sao mà biến mất không dấu vết, khiến những suy đoán của người ngoài về anh càng nhiều hơn.

Trước đó anh và Khương Mạt kết 𝐡ô𝖓*, lại rót vốn vào Khương thị, từng được xem là một câu chuyện đẹp, nhưng giờ người tinh ý đều nhìn ra nhà họ Khương bị anh làm sụp đổ rồi thâu tóm với giá rẻ, câu chuyện đẹp trở thành trò cười, chỉ là vì thân phận và địa vị của Cận Hành Giản mà không ai dám nói thẳng.

Về phần Khương Mạt, lúc mới kết 𝐡.ô.ⓝ với Cận Hành Giản cô đã không được nhiều người coi trọng. Sau khi ồn ào ly 𝒽·ô·𝖓 rồi dọn ra khỏi nhà họ Cận, cũng có không ít người âm thầm cười nhạo, những chuyện này cô không hỏi thăm, không để tâm, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không biết, chỉ là những âm thanh đó cũng nhanh chóng biến mất.

Lần này nhà họ Khương bị Cận Hành Giản thâu tóm, ánh mắt của người ngoài nhìn vào mối ⓠ𝐮·𝖆·𝓃 𝒽·ệ giữa cô và anh trở nên đầy ẩn ý.

Sau trận bệnh của Kỳ Tĩnh Vân, gần đây lại truyền ra tin bà ta đi khám tâm thần, khiến ánh mắt dành cho Cận Hành Giản càng nhiều hơn, có lần anh còn nhỏ giọng "tố khổ" với cô, nói rằng bây giờ mọi chuyện đều bị đổ lên đầu anh, khiến Khương Mạt cười không ngớt.

Điện thoại vang lên một tiếng, Khương Mạt thu lại dòng suy nghĩ đang trôi dạt, hẹn ngày gặp Kỳ Cận vào cùng ngày với vũ hội tân sinh viên.

Chương trình năm nhất nghiên cứu sinh khá dày, để tiện đi học, Khương Mạt đăng ký ở ký túc xá, rất may vẫn được ở cùng phòng với Hạ Nam.

Vũ hội tân sinh viên được tổ chức vào tối thứ sáu sau khi nhập học nửa tháng, hôm đó chỉ có tiết học buổi sáng, sau khi tan học, Khương Mạt về nhà ăn trưa cùng Khương Thương Thần, tiễn ông ra sân bay rồi quay lại trường.

Cô hẹn Kỳ Cận gặp ở một quán cà phê gần trường.

Khi đến nơi, Kỳ Cận đang ngồi xử lý công việc trên laptop, mấy tháng không gặp, anh ấy gầy đi nhiều, dù ngồi đó vẫn ngay ngắn, khí chất ôn nhu như ngọc vẫn còn, nhưng Khương Mạt vẫn nhìn ra sự mệt mỏi ẩn sâu trong anh.

Khi cô ngồi xuống, Kỳ Cận ngẩng đầu, gập laptop lại đặt sang một bên, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp nhìn cô.

Hai năm qua liên lạc giữa họ ngày càng ít, sự quen thuộc trước kia vẫn còn, nhưng vì tồn tại nút thắt Kỳ Tĩnh Vân, những chủ đề có thể nói chuyện thực sự không nhiều, Kỳ Cận hỏi về việc học gần đây của Khương Mạt, hai người trò chuyện gượng gạo một lúc, rồi Khương Mạt quay lại vấn đề chính.

"Sau này anh định đi đâu?" cô hỏi.

"Anh sang Anh, Khương 𝐌-ôп-g đang học ở đó, cô và Khương Đồng cũng đã qua rồi, tình trạng của cô..." Kỳ Cận hơi dừng lại, không nhắc đến Kỳ Tĩnh Vân nữa, nhưng Khương Mạt hiểu, với tình trạng hiện tại của bà ta, anh sẽ không thể mặc kệ.

"Xử lý xong chuyện trong nước anh cũng sẽ qua đó. Lần này hẹn em ra một là để chào tạm biệt, hai là để đưa thứ này cho em." Kỳ Cận đưa cho cô một phong thư, "Tìm thấy trong phòng của chú khi dọn nhà."

Khương Mạt nhận lấy, mở ra, khi ⓡ-ú-𝖙 ⓡ-ⓐ một tấm ảnh cũ đã ố vàng ở góc, ánh mắt cô khẽ run lên.

Bức ảnh chụp từ bên cạnh, ở đầu một con hẻm cũ kỹ, một nam một nữ bước ra, người đàn ông trẻ cầm vài món đồ trong tay, cúi đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, dù mệt mỏi nhưng ánh mắt lại mang theo nụ cười.

Đó là Khương Thương Thần và Thẩm Vân Sanh của hơn hai mươi năm trước.

Theo độ tuổi, có lẽ là sau khi Thẩm Vân Sanh ly ♓ô.ռ với Khương Thương Nguyên, Khương Thương Thần quay lại tìm bà.

"Bức ảnh được cất rất kỹ, chắc chỉ có chú biết." Kỳ Cận lên tiếng.

Khương Mạt lặng lẽ sïế-т 🌜ⓗặ-✞ tấm ảnh.

Ảnh được tìm thấy trong phòng của Khương Thương Nguyên, chứng tỏ ông đã sớm biết Khương Thương Thần chưa 𝐜_♓ế_ⓣ, cũng biết cô là con của ai ngay từ lúc nhận nuôi cô.

Thế nhưng cho đến lúc qua đời, ông vẫn không nói ra chuyện này.

Khương Mạt càng không hiểu nổi cách làm của Khương Thương Nguyên.

Nhưng giờ cũng không còn ai để hỏi nữa.

"Mạt Mạt, chuyện này là của thế hệ trước rồi, chú cũng đã mất, không nghĩ ra thì cứ để nó qua đi thôi."

Kỳ Cận kéo suy nghĩ của Khương Mạt lại, "Hiện tại Thương tiên sinh cũng đã về nước, bên cạnh em có người chăm sóc, anh cũng..."

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang lời anh ấy, anh ấy khẽ cười, kiềm lại, không nói tiếp nữa.

Khương Mạt nhìn tên hiển thị trên điện thoại rồi nhận cuộc gọi.

"Em đang ở đâu?" Cận Hành Giản hỏi.

Khương Mạt ngẩng đầu nhìn Kỳ Cận ngồi đối diện, "Ở gần trường, anh Kỳ Cận sắp ra nước ngoài nên đến tạm biệt em."

Nghĩ đến giờ giấc bên kia, cô cười hỏi: "Hôm nay sao anh dậy sớm vậy?"

Cảm xúc của cô vẫn còn quấn quanh ở chuyện vừa rồi, giọng nói không còn tươi sáng như thường ngày.

Có lẽ Cận Hành Giản đã nhận ra, anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ hỏi lại: "Sao lại buồn thế?"

"Không có, em chỉ là..." Kỳ Cận vẫn đang ở đây, không tiện nói dài qua điện thoại, Khương Mạt cười, "Đợi anh về rồi em nói nhé."

Bên kia "Ừm" một tiếng, "Vũ hội mấy giờ bắt đầu?"

"8 giờ tối." Khương Mạt nhìn đồng hồ, "Em cũng sắp đi chuẩn bị rồi, lát nữa Thất Thất đến trang điểm cho tụi em."

Bên Cận Hành Giản dường như có người nhỏ giọng thúc giục, hai người không nói thêm liền cúp máy.

Kỳ Cận cũng không nhắc lại chủ đề vừa rồi, anh đẩy sang một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, "Quà tốt nghiệp bù cho em."

Sợ cô từ chối, anh lại nói: "Sau này e là không còn cơ hội nữa."

Khương Mạt sững lại, rồi cười cảm ơn.

Kỳ Cận như trút được gánh nặng, đứng dậy, dịu dàng cười, "Sau này nếu đến Anh, có thể tìm anh."

"Được." Khương Mạt đáp, nhưng cũng biết với tình hình hiện tại đó chỉ là lời xã giao. Cô cất tấm ảnh vào lại phong thư, cùng chiếc hộp bỏ vào túi, rồi cũng đứng lên, "Hôm nay cảm ơn anh, em không ra sân bay tiễn nữa, chúc anh lên đường thuận lợi trước."

"Cảm ơn." Kỳ Cận lặng lẽ nhìn cô, sự lưu luyến ẩn sau cặp kính, dường như không biết nói gì thêm, anh mở rộng vòng tay, cười, "Có thể ôm một lần không?"

Khương Mạt hơi khựng lại, nghĩ rằng sau này có lẽ rất khó gặp lại, liền bước tới ôm nhẹ anh.

Cái ôm rất ngắn, chỉ vài giây, khi tay Kỳ Cận vừa đặt lên vai cô, cô đã buông ra, tiện tay chỉnh lại chiếc cà vạt bị lệch của anh.

Kỳ Cận kiềm chế thu tay lại, hai người một trước một sau bước ra khỏi quán cà phê, đều không để ý chiếc Bentley màu đen đang đỗ bên đường.

*-*

Lần này vũ hội có cả sinh viên đại học và nghiên cứu sinh, Hạ Nam mặc một chiếc váy trắng rất hợp khí chất, trang điểm thanh thuần, chuẩn bị đầy đủ để người định mệnh. Còn Khương Mạt thì nhẹ nhàng hơn, một chiếc váy dạ hội đen đơn giản, tóc búi sau đầu, trên cổ tay là chiếc vòng chuông gió cùng kiểu mà Hạ Nam vừa đưa cho cô.

Vũ hội do nhiều khoa phối hợp tổ chức, diễn ra tại một sảnh tiệc rộng. Khương Mạt và Hạ Nam đến khá muộn, vừa bước vào đã có cảm giác như lạc vào một buổi tiệc lớn. Sảnh tiệc được trang trí công phu, đồ ăn nhẹ và rượu đặt một bên, đèn chùm pha lê trên cao sáng rực, dưới ánh đèn là các cô gái váy áo lộng lẫy, các chàng trai ăn mặc chỉnh tề.

Hạ Nam "wow" một tiếng, kéo Khương Mạt đi vào thì bị một nam sinh chặn lại.

"Xin hỏi..." Chàng trai còn non nớt mở lời, khi nhìn Khương Mạt thì hơi sững lại, một lúc sau mới chuyển ánh mắt sang Hạ Nam, "Đàn chị, chị có bạn nhảy chưa?"

Nhớ lại lúc ở ký túc xá, sau khi Kiều Thất trang điểm xong cho Hạ Nam, cô ấy còn tự tin tạo dáng, rồi Trương Tĩnh buột miệng một câu "nhìn là biết đàn chị", khiến Hạ Nam lập tức xụ mặt, giờ lại nghe một cậu đàn em vừa mở miệng đã gọi "đàn chị", Khương Mạt quay đi cười trộm.

Hạ Nam âm thầm đảo mắt, "Xin lỗi nhé, chị đây không thích em trai nhỏ."

Chàng trai nghẹn lại, đang định đi thì Hạ Nam kéo Khương Mạt, nói thêm: "Cậu có thể hỏi đàn chị này."

"C.. chị ấy cũng là đàn chị ạ?" Chàng trai lắp bắp, liếc nhìn Khương Mạt vài lần rồi ngượng ngùng hỏi: "Xin hỏi đàn chị có bạn nhảy chưa?"

Khương Mạt vội nghiêm mặt, đang định từ chối thì Hạ Nam lại chen vào: "Xin lỗi nhé, vị chị này cũng không thích em trai nhỏ."

Cậu trai đỏ mặt, quay người rời đi.

Khương Mạt kéo Hạ Nam, nhìn theo bóng lưng cao ráo, mái tóc chải gọn gàng của cậu, "Cậu này ăn mặc rất chỉnh tề, cũng đúng gu 'cún con' gần đây của cậu đấy."

Hạ Nam liếc qua, "Không được, ngốc quá."

Cô thích kiểu "cún con", nhưng không thích bị gọi là chị, hơn nữa trêu rõ như vậy mà còn không nhận ra, quá ngốc.

"Thế cậu có ai ưng chưa? Chúng ta có thể chủ động." Khương Mạt gợi ý.

Hạ Nam hơi làm bộ e thẹn, "Xem có gặp được nam thần mới của khoa Công nghệ không."

Nói đến đây cô ấy hứng khởi hẳn, "Cao 1m88, mắt xanh lai Tây, khiến người ta vừa nhìn là muốn sống trong mắt cậu ấy luôn!"

Hai người vừa nói vừa đi, nhưng không dễ dàng tiến bước.

Theo quy định của vũ hội, trước khi bắt đầu nếu không có bạn nhảy cố định thì sẽ phải nghe theo "hệ thống phân phối", Khương Mạt xinh đẹp nổi bật, Hạ Nam dịu dàng dễ thương, vừa vào chưa bao lâu đã có vài nhóm nam sinh đến hỏi.

Trước khi đến hai người đã bàn trước, nếu Hạ Nam tìm được bạn nhảy thì Khương Mạt sẽ rút lui sớm, còn không thì hai người tự thành một cặp.

Khi vũ hội sắp bắt đầu, tuy chưa thấy "nam thần lai" mà Hạ Nam nhắc tới, nhưng lại có người lọt vào mắt cô ấy.

Khương Mạt nháy mắt với cô ấy, chuẩn bị rút lui.

Ánh đèn sân khấu sáng hơn, điệu waltz vang lên trong sảnh tiệc, khi Khương Mạt tăng tốc bước qua đám đông thì bị người chặn lại, trước mặt cô là một chàng trai cao lớn, điển trai, sống mũi cao, đôi mắt xanh cong cong, ánh nhìn mê hoặc.

Chính là nam thần lai kia.

Khương Mạt phản xạ quay đầu tìm Hạ Nam, thấy cô ấy đang cười nói với một chàng trai khác, người kia cúi đầu không biết đang nói gì.

Người dẫn chương trình chậm rãi bước lên sân khấu, chào mừng mọi người đến vũ hội, nhắc những ai chưa có bạn nhảy tập trung về phía bên phải sân khấu.

Chàng trai lai đưa tay ra, chuẩn bị mời cô, ngay khoảnh khắc cuối cùng khi cô sắp có bạn nhảy, một bóng dáng kiêu ngạo đã nhanh hơn một bước, nắm chặt cổ tay Khương Mạt.

Khương Mạt giãy nhẹ, cảm nhận lực siết trên cổ tay tăng lên, nhíu mày quay đầu lại, ngay sau đó cô sững sờ tại chỗ.

Cận Hành Giản lẽ ra đang ở New York lúc này lại đứng ngay bên cạnh cô, có vẻ anh vừa vội vã chạy tới, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, ánh mắt đang dán chặt vào hai bàn tay đang chạm vào nhau.

Biển người di chuyển, đã có người theo lời nhắc của MC di chuyển về phía bên phải sân khấu, chàng trai lai không bỏ qua cái nhíu mày vừa rồi của Khương Mạt, ánh mắt đảo qua hai người rồi lên tiếng: "Này, anh là ai vậy? Buông cô ấy ra, không thấy cô ấy không muốn à?"

"Tôi không..." Khương Mạt vừa lên tiếng đã bị Cận Hành Giản giữ cổ tay, kéo ra phía sau lưng anh.

Ánh mắt Cận Hành Giản chậm rãi chuyển sang chàng trai, giọng nói lạnh lẽo: "Cận Hành Giản, chồng cô ấy, vẫn chưa ly ♓ô-ռ-."

Nói xong liền kéo Khương Mạt, theo dòng người đi về bên phải.

Eterno do Cận Hành Giản sáng lập dẫn đầu công nghệ toàn cầu, sinh viên ngành máy tính hiếm ai không biết anh, tin tức anh đã kết ⓗô·ⓝ cũng từng lên hot search, chàng trai khẽ nuốt nước bọt, hạ tay xuống, nhìn theo bóng hai người rời đi.

"Sao hôm nay anh đã về rồi?" Khương Mạt bị anh nắm tay kéo phía sau, lên tiếng hỏi.

Trên sân khấu, MC đang yêu cầu nam nữ chia nhóm đứng, âm thanh dễ dàng lấn át giọng cô.

Cận Hành Giản nắm cổ tay cô đi đến phía phải sân khấu vẫn không dừng, rẽ một cái, vòng ra phía sau sảnh tiệc, lúc này Khương Mạt mới thấy có gì đó không ổn, giật nhẹ tay hỏi: "Đi đâu vậy?"

Cận Hành Giản không trả lời, đi thêm một đoạn rồi tiện tay đẩy mở một cánh cửa.

Trong phòng không bật đèn, ánh sáng từ hành lang chiếu vào đủ để nhìn ra đây là phòng nghỉ chuẩn bị của nhân viên biểu diễn, bàn trang điểm dựa sát tường, phía trong còn có phòng thay đồ.

"Cạch" một tiếng, cửa đóng lại phía sau Khương Mạt, ánh đèn và âm thanh từ sảnh tiệc bị chặn bên ngoài, chỉ còn lọt vào chút ít qua khe cửa.

Trong bóng tối, Khương Mạt nghe rõ tiếng thở nặng nề của Cận Hành Giản.

Cảm xúc của anh rõ ràng không ổn.

"Anh sao vậy, Cận Hành Giản?" Lực tay anh không hề giảm, cô có chút đau nhưng cũng không để ý, tay còn lại đưa lên chạm vào mặt anh.

Khi lòng bàn tay chạm phải lớp mồ hôi ẩm, cổ tay cô lại bị 𝐬●ⓘế●т 𝒸♓ặ●🌴, Cận Hành Giản bế cô lên, bước vào trong vài bước, tầm nhìn càng hẹp hơn, cô bị đặt vào phòng thay đồ bên trong, đèn cảm ứng bên tường sáng lên theo chuyển động.

Dưới ánh sáng mờ, trên tường treo vài bộ trang phục biểu diễn, dưới đất có một tấm đệm mềm.

Cận Hành Giản ép cô vào góc, buông cổ tay, cúi đầu 𝖍.ô.𝖓 cô.

"Anh sao vậy Cận Hành Giản?" Khương Mạt tránh anh hỏi.

Áo vest của Cận Hành Giản đã tuột xuống một nửa, một tay nâng cằm cô lên, ép cô ngẩng đầu để ♓ô*ռ*, hơi thở ẩm nóng tràn vào khoang miệng cô.

Cận Hành Giản cởi hẳn áo vest ném xuống tấm đệm, ôm cô ngồi xuống, bản thân quỳ trước mặt cô, cơ thể ép sát hơn, vừa chậm rãi tháo cà vạt vừa trầm giọng: "Hôm nay em đi gặp Kỳ Cận?"

"Ừm, chiều em chẳng đã nói với anh rồi sao..." Khương Mạt muốn né mà không được, đưa tay đẩy ra, chỉ chạm vào lồng 𝐧●gự●🌜 rắn chắc như sắt của anh.

"Còn ôm anh ta?"

"Ừm... chỉ ôm một cái..." Khương Mạt bị 𝒽.ô.ռ đến rối loạn hơi thở, đầu óc chậm lại một nhịp, "Sao anh biết?"

"Còn chỉnh cà vạt cho anh ta?"

"Cà vạt? Em..."

"Lần đầu tiên em thắt cà vạt là cho anh ta đúng không?" Cận Hành Giản cắt lời cô, "Là vì anh ta mà học thắt?"

"Hai người ở cùng nhau bao nhiêu năm, em có từng nấu ăn cho anh ta không?"

"Bánh ngọt thì sao, trước đây có làm cho anh ta chưa?"

Sau mỗi câu hỏi, anh lại ♓●ô●𝐧 mạnh cô một lần, hoàn toàn không cho cô cơ hội trả lời.

Cổ tay bỗng s𝐢ế_𝖙 𝒸♓ặ_†, Khương Mạt nhíu mày, cuối cùng cũng có được chút không khí để thở, cô cúi đầu xuống, phát hiện chiếc cà vạt vốn trên cổ Cận Hành Giản giờ đã quấn quanh cổ tay mình.

"Tại sao lại ôm anh ta?"

"Anh ta tỏ tình với em rồi?"

Đèn cảm ứng lần lượt tắt, căn phòng lại chìm vào bóng tối, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm ngày càng rõ, tim Khương Mạt đập loạn.

"Không có... những điều anh nói phần lớn đều không có..." Khương Mạt run nhẹ, ngẩng đầu, trong bóng tối, cô không nhìn rõ mắt anh, chỉ thấy lờ mờ đường nét gương mặt anh đang cúi xuống.

"Vậy có gì?"

"Anh ấy có tặng em quà."

Chiếc vòng trên cổ tay khẽ rung, phát ra tiếng leng keng nhỏ, trong bóng tối, Cận Hành Giản ngẩng đầu lên.

"Em ôm anh ta, chỉnh cà vạt cho anh ta, còn đeo quà anh ta tặng khi anh không ở đây."

Anh cúi xuống, 🌜*ắ*𝓃 𝓃*ⓗ*ẹ khóe môi cô, giọng khẽ thì thầm.

"Em tưởng chúng ta ly ♓ô.ⓝ thật à, cục cưng."

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)