Khi đó
| ← Ch.043 | Ch.045 → |
Chương 44: Đừng cọ nữa
Edit: Thanh
—————-
Cận Hành Giản vẫn còn nhớ.
Năm đó anh mười ba tuổi, kỳ nghỉ hè lại trở về nước như mọi năm.
Thẩm Hoài Kinh nói mình đã mua một mảnh đất ở Nam Thành, định xây một khu trang viên kiểu Trung để dưỡng già, ba hoa chích choè nói về kế hoạch của mình, kéo anh và Kỷ Nhị đi xem. Khi đó, ở độ tuổi của họ đã bắt đầu theo gia đình học đầu tư, có người chơi chứng khoán, có người đầu tư dự án, nhưng người sớm định sẵn nơi dưỡng già như Thẩm Hoài Kinh thì chỉ có một.
Anh và Kỷ Nhị đều khá tò mò, nhưng đến nơi mới phát hiện thật sự chẳng có gì thú vị.
Đó hoàn toàn là một mảnh đất hoang.
Mùa hè ở Nam Thành oi bức ẩm thấp, đứng ngoài một lúc là mồ hôi nhễ nhại, anh và Kỷ Nhị chỉ bước tượng trưng vài bước trên mảnh đất hoang rồi chui lại vào xe, Thẩm Hoài Kinh lại nói gần đây có một quán chè rất ngon.
Anh không hứng thú với mấy món ngọt, nhưng Kỷ Nhị thì rất thích, thế là xe chạy xuyên qua các con phố, dừng trước một quán nhỏ bảng hiệu đã bạc màu, Kỷ Nhị và Thẩm Hoài Kinh bước vào, còn anh thấy đầu ngõ có một tiệm tạp hóa nhỏ nên qua đó mua nước.
Dòng nước tinh khiết mát lạnh trôi xuống cổ họng, dạ dày cảm thấy dễ chịu hẳn, anh vặn nắp chai, chuẩn bị quay lại xe chờ hai người kia thì nghe thấy tiếng cãi vã từ một sân nhà bên cạnh.
Chính xác hơn là hai đứa trẻ đang đánh nhau.
Hàng rào sân là loại sắt sơn đen, anh đứng ngoài đường nhìn thấy rất rõ.
Một cậu bé khoảng bảy tám tuổi đang đè một bé gái nhỏ hơn xuống đất, vừa uy h**p vừa giành lấy thứ trong tay cô bé. Bé gái sức nhỏ nhưng rất bướng, nắm chặt tay không buông, khi các ngón tay sắp bị bẻ ra, cô bé bất ngờ cắn mạnh lên mu bàn tay cậu bé, cắn rất mạnh, cậu bé hét lên, giơ nắm đấm định đánh xuống.
Viên đá trong tay được ném ra đúng lúc đó.
Viên đá nhặt ven đường, viên thứ nhất trúng vào trán cậu bé, lực không quá mạnh cũng không quá nhẹ, cậu bé sững lại, ngẩng đầu nhìn thấy anh, chửi một câu "đồ nhiều chuyện", rồi lại tiếp tục giật đồ của bé gái.
Viên đá thứ hai bay ra, trúng đúng chỗ vừa rồi, lực mạnh hơn một chút.
Cậu bé hoảng sợ, ôm trán, lời chửi còn chưa nói hết thì viên đá thứ ba lại ném tới, cũng trúng chỗ đó, lần này mạnh hơn nữa.
Cậu bé đứng bật dậy, vừa xoa tay vừa hỏi anh là ai.
Lúc đó anh tung hứng mấy viên đá còn lại trong tay, bịa chuyện về một nhân vật trong bộ phim đang nổi khi ấy bị bắn trúng đầu mà 𝐜-𝐡ế-𝐭, nói mình từng luyện bắn súng, nếu cậu bé còn bắt nạt người khác thì anh sẽ mang súng tới.
Cậu bé bị dọa chạy mất.
Anh ném đá xuống, định rời đi thì cô bé trong sân gọi một tiếng "anh ơi", anh dừng lại, cô bé đứng dậy, lau vết bẩn trên mặt, mỉm cười ngọt ngào với anh.
Dù còn nhỏ nhưng có thể thấy cô bé rất xinh đẹp, đôi mắt đen trong veo.
"Cảm ơn anh." Cô bé nói rồi đi đến bên hàng rào, xòe lòng bàn tay ra, đôi mắt lấp lánh, "Anh có ăn kẹo không? Em chia cho anh một viên."
Anh liếc nhìn hai viên kẹo đã bị cô bé nắm đến méo mó, đáp một câu "không ăn", rồi quay người rời đi.
Sau này trở về Bắc Thành, khi Cận Tinh Doãn dọn lại đồ cũ, anh nhìn thấy một tấm ảnh chụp chung thời trẻ của Cận Tinh Doãn và Thẩm Vân Sanh, anh chỉ vào ảnh Thẩm Vân Sanh nói: "Con từng gặp một bé gái ở Nam Thành, trông rất giống dì Sanh."
Dáng vẻ của cô bé giờ đây đã mờ nhạt trong ký ức anh, nhưng may thay, cô đã đi qua năm tháng, vượt qua thời gian, giờ đang ngồi ngay bên cạnh anh.
Cận Hành Giản nhìn sang Khương Mạt, chậm rãi lên tiếng.
"Nhớ."
Khương Mạt cẩn thận lái xe, không dám nhìn ngang ngó dọc, nên không thấy được sự dịu dàng hiếm hoi trong mắt anh, cô nhỏ giọng lẩm bẩm: "Lâu vậy không nói gì, em còn tưởng anh không nhớ rồi chứ."
"Nhớ, chỉ là anh tiếc, lúc đó không thể đưa em đi, cũng không nhận lấy viên kẹo ấy."
"Hồi đó anh cũng còn nhỏ mà, lại không biết em là ai." Khương Mạt cười, "Nhưng kẹo đó thật sự rất ngon, là loại em thích nhất, đã nhiều năm rồi không thấy nữa. Loại kẹo này em chỉ chia cho ba người, mẹ, anh, và một chị gái nhỏ."
Giọng cô chùng xuống, "Có lẽ anh không biết, ngày hôm đó thực ra là ngày giỗ mẹ em, viện trưởng dẫn em đi đốt vàng mã, em năn nỉ mới được mua kẹo, lúc đó em nhát lắm, không dám xin nhiều, chỉ mua bốn viên, hai viên để lại cho mẹ, hai viên mang về."
Ở cái tuổi anh có thể tùy ý tiêu xài, thì cô lại liều mạng với người khác chỉ để giữ lấy hai viên kẹo, lồng ռⓖ*ự*🌜 Cận Hành Giản dâng lên một cảm giác chua xót, anh xoa nhẹ sau đầu Khương Mạt, Khương Mạt quay đầu nhìn anh, nở nụ cười ngọt ngào rồi lập tức quay lại, cẩn thận lái xe.
"Nói ra thì em còn phải cảm ơn anh, nếu không gặp anh, bây giờ em cũng không biết mình sẽ ở đâu." Cô khẽ hít mũi, "Mẹ em, dì Cận, và anh, chỉ có ba người là đối xử tốt với em vô điều kiện. Giờ họ đều không còn nữa... chỉ còn lại mình anh."
Bàn tay Cận Hành Giản hơi khựng lại, anh lại xoa đầu cô một cái, rồi chậm rãi thu tay về, khẽ co ngón tay lại.
"Thôi không nói cái này nữa, giờ em sống cũng rất tốt rồi." Khương Mạt liếc anh, "Đương nhiên với điều kiện là anh phải nhận ra lỗi của mình."
"Anh sai rồi." Cận Hành Giản hơi sững lại rồi thẳng thắn nói, "Trước đây quen sống không vướng bận, không ai quản anh, anh cũng không cần quản ai, nhưng bây giờ thì khác rồi."
Bàn tay lớn của anh dịu dàng phủ lên tay cô đang nắm vô lăng, anh không nói thêm gì nữa.
Khương Mạt cảm thấy sống mũi cay cay, những tổn thương tích tụ từ sự thiếu thốn tình thân e rằng cần rất nhiều thời gian mới có thể chữa lành, cô khẽ hít mũi: "Vậy nói về anh và Lê Đông đi."
Người đã giữ một vị trí quan trọng trong quá trình trưởng thành của anh, Lê Đông.
Giờ cao điểm buổi tối tắc đường, hàng dài xe nối nhau, đèn hậu đỏ rực chậm rãi di chuyển, ánh mắt Cận Hành Giản hướng về khoảng không phía trước, rất lâu sau mới lên tiếng.
"Năm mẹ anh mất, sau khi trở lại Mỹ, anh gặp một tai nạn xe."
Đó là trên một cây cầu, một chiếc xe như phát điên liên tục tông vào chiếc xe bị lật của anh, đẩy nó sát mép cầu, chực rơi xuống, đúng lúc nguy hiểm nhất, một chiếc Rolls-Royce chống đạn kéo dài lao tới húc văng chiếc xe kia, Lê Đông và Thương Thần đã cứu anh ra khi anh chỉ còn thoi thóp.
Khương Mạt cố nén lại cảm xúc dâng trào, liên tục liếc nhìn anh, nghe anh bình thản kể lại đoạn quá khứ kinh tâm động phách ấy.
Sau đó, tài xế gây tai nạn mang khoản nợ cờ bạc khổng lồ rồi tự sát, anh bị gãy ba xương sườn, phải dưỡng thương hơn nửa năm, cũng từ đó quen thân với Lê Đông và Thương Thần.
Nếu nói Cận Tinh Doãn là người khai sáng thương nghiệp cho anh, thì Thương Thần chính là người thầy, dẫn dắt anh bước vào con đường, dạy anh cách lựa chọn, công ty Eterno mà anh thành lập khi còn học đại học, đến lúc tốt nghiệp đã trở thành tiêu chuẩn của ngành.
"Chú Thương không lập gia đình, anh và Lê Đông cũng đều không còn cha mẹ. Ông ấy đối xử với bọn anh như con ruột, một phần sản nghiệp đứng tên anh. Sau này anh sẽ dẫn em đi gặp ông ấy. Lần này Lê Đông cùng anh về Bắc Thành, một là vì bạn trai cô ấy, Hoắc Dư Hành đang ở đây, hai là để gặp em."
Khương Mạt hơi ngạc nhiên, trong đầu hiện lên hình ảnh Hoắc Dư Hành lạnh lùng như tảng băng, rồi ghép anh ấy với Lê Đông dịu dàng.
Lê Đông chắc mùa hè không cần mua điều hòa nữa rồi.
"Cục cưng." Cận Hành Giản gọi cô.
Chiếc Cullinan cuối cùng cũng chạy vào gara Thiên Việt, lòng bàn tay Khương Mạt rịn một lớp mồ hôi mỏng, cô tập trung lùi xe, chỉ khẽ "ừ" một tiếng đáp lại.
"Dù chúng ta quen nhau bao lâu, ở bên nhau bao lâu, trong lòng anh, em quan trọng hơn bất kỳ ai khác."
"Thật không đấy." Khương Mạt cong môi dừng xe lại, ngoài miệng giả vờ hậm hực đe dọa, "Tốt nhất anh đừng chỉ nói lời đường mật, em là người rất hay ghi thù, từng câu anh nói đều đã thành bằng chứng rồi, nếu để em phát hiện anh lừa em, em có khối cách xử anh."
"Vậy cục cưng đại nhân có thể cho anh một cơ hội sửa sai không?"
Khương Mạt suýt bị cách gọi "cục cưng đại nhân" của anh chọc cười, cố nén lại khóe môi mà gật đầu, nghĩ đến những chuyện mấy ngày qua, cô lại nghiêm mặt nhìn anh.
"Cận Hành Giản, giữa chúng ta có khoảng cách tuổi tác, trải nghiệm cũng khác, suy nghĩ chắc chắn sẽ không giống nhau, có thể trong nhiều chuyện em không giúp được anh, nhưng em hy vọng được anh coi trọng, em không muốn chỉ khi yêu đương anh mới nhớ tới em, so với việc được anh bảo vệ phía sau, em càng muốn cùng anh trải qua mọi thứ."
Ánh đèn trong gara mờ tối, Cận Hành Giản lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, trong lòng ngổn ngang khó tả.
Trước đây anh chỉ muốn bảo vệ cô phía sau, để cô yên tâm học hành, cũng không muốn chuyện nhà họ Khương làm phiền cô, nhưng cô gái nhỏ của anh muốn trưởng thành, muốn đứng bên cạnh anh.
Anh nắm lấy tay cô, nói: "Được."
Mọi chuyện cuối cùng cũng được giải quyết, Khương Mạt cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhắc đến Lê Đông, cô nói: "Vậy anh giúp em hẹn Lê Đông đi."
Nghĩ đến điều gì đó, cô đổi ý, vừa mở điện thoại vừa nói: "Hay để em tự hẹn cô ấy nhé? Mời cô ấy đến nhà mình chơi có được không?"
"Có gì mà không được, chuyện trong nhà em quyết là được."
Hai người xuống xe, điện thoại Khương Mạt rung lên, Kỳ Cận gửi tin nhắn: [Ca phẫu thuật của dượng đã thành công. ]
Ngón tay cô khẽ di chuyển, trả lời lại một chữ "Được".
Có bóng người bên cạnh tiến lại gần, cô chuyển khung chat, tìm avatar của Lê Đông, mời cô ấy đến nhà, Lê Đông dường như đã mong chờ cuộc gặp này từ lâu, hỏi tối nay có thể qua ngồi chơi không.
Lần này khiến Khương Mạt luống cuống hẳn.
Do hoàn cảnh gia đình, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng mời bạn học hay bạn bè đến nhà, may mà có chị Lâm giúp đỡ, trong lúc cô ăn tối, chị Lâm đã chuẩn bị mọi thứ ổn thoả.
Chỉ có một thứ chưa ổn thoả... chính là Cận Hành Giản.
Đôi môi vốn vẫn bình thường trước khi quay về giờ đã sưng rõ, khóe môi dưới có một vết rách đóng lớp vảy m_á_⛎ mỏng, kết hợp với gương mặt cấm dục của anh, lại mang một vẻ đẹp như bị "làm nhục".
Đẹp thì đúng là đẹp, chỉ là quá mất mặt.
Nhìn là biết đã xảy ra chuyện gì.
Bản thân anh thì chẳng để ý, cứ để vậy, Khương Mạt tìm cho anh một chiếc khẩu trang, ép anh đeo vào.
Kết quả là Thẩm Hoài Kinh vừa bước vào cửa đã nhìn chằm chằm Cận Hành Giản, rất "tinh tế" hỏi: "Bị cảm à? Sợ lây cho tôi sao?"
Bên kia, Khương Mạt đã ra đón Lê Đông vào nhà, hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía sofa.
Cận Hành Giản liếc Thẩm Hoài Kinh một cái, vẻ mặt đầy ghét bỏ, "Cậu tới làm gì?"
Thẩm Hoài Kinh tự nhiên thay giày đi vào, tiến về phía phòng của Jan: "Thái độ này với ông tơ bà nguyệt có phù hợp không?"
Năm đó nếu không phải anh ấy kéo anh đi Nam Thành thì cũng không gặp được Khương Mạt, càng không có ngày hôm nay.
Jan thấy Thẩm Hoài Kinh tới, lập tức vẫy đuôi điên cuồng, giơ một chân vỗ xuống, một tiếng "bác" vang lên trong phòng khách, Cận Hành Giản nhìn cái nút tím, cong môi cười, đứng xem một người một chó tương tác.
Khương Mạt kéo Lê Đông ngồi xuống sofa, đang thắc mắc sao Cận Hành Giản và Thẩm Hoài Kinh chưa qua thì Lê Đông đã nắm tay cô, nói: "Em đáng yêu giống hệt như trong ảnh A Giản gửi."
Câu này khiến Khương Mạt sững lại, nghĩ mãi mới nhớ ra hồi ở Vail, Cận Hành Giản từng chụp lén cô một tấm lúc khóe miệng dính sốt, sau đó anh đánh lạc hướng khiến cô quên luôn việc bắt anh xóa ảnh, đang xấu hổ bực bội thì nghe Lê Đông nói tiếp: "Cũng xinh đẹp như hồi nhỏ vậy."
Khương Mạt càng ngơ ngác hơn.
Lê Đông đưa cho cô chiếc túi xách nhỏ mang theo từ lúc vào cửa, ra hiệu cô mở ra.
Trong khoảnh khắc những giấy gói kẹo đủ màu sắc xinh đẹp lọt vào tầm mắt, Lê Đông nhẹ giọng nói: "Chị là Trần Đông, Mạt Mạt, em còn nhớ chị không?"
Khương Mạt ngẩng đầu lên, ký ức xa xôi như được lật mở.
Chị gái nhỏ chủ động ngồi cạnh cô khi cô mới vào cô nhi viện, nắm tay cô, những ngày mưa sấm sét cho cô chui vào chăn mình, bật chiếc đèn pin nhỏ lén mua để cô đỡ sợ, người chị mà cô từng chia kẹo, người chị đã được nhận nuôi và tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại... Vậy mà trong một ngày bình thường nhưng đầy biến động như hôm nay, lại mang theo loại kẹo cô thích nhất, bất ngờ xuất hiện trước mặt cô.
Cô không chắc chắn quay đầu nhìn về phía Cận Hành Giản, anh đang khoanh tay dựa vào tường, đeo chiếc khẩu trang đen cô đưa, nghe Thẩm Hoài Kinh nói chuyện, đầu hơi nghiêng về phía cô, ánh mắt mang ý cười, vẫn luôn nhìn cô.
Niềm vui và hạnh phúc to lớn ập đến, mắt Khương Mạt nóng lên, có cảm giác muốn khóc, cô khẽ hắng giọng, nhìn lại Lê Đông, thấy cô ấy đang dịu dàng nhìn mình.
"Nhớ ạ."
Thời gian trò chuyện buổi tối quá ngắn, Khương Mạt chỉ kịp biết rằng sau khi được nhận nuôi, cuộc sống của Lê Đông không hề suôn sẻ. Cô ấy theo cha mẹ nuôi ra nước ngoài, nhưng không lâu sau công ty của họ phá sản rồi ly 𝒽ô.𝖓., không ai muốn nhận cô ấy. Sau đó cô ấy được Thương Thần nhận nuôi, đổi tên thành Lê Đông, rồi sau này cứu Cận Hành Giản.
Một ngày trải qua quá nhiều biến động khiến Khương Mạt khó ngủ, cô nằm trong lòng Cận Hành Giản, khẽ thở dài cảm thán.
Bốn tuổi cô vào cô nhi viện, quen Lê Đông rồi chia xa, tám tuổi gặp Cận Hành Giản, được đón về Bắc Thành, hai năm sau, Lê Đông và Cận Hành Giản quen nhau ở Mỹ, trở thành bạn thân như người nhà, lại thêm mười năm sau, cô kết ♓*ô*п với Cận Hành Giản, rồi gặp lại Lê Đông.
Số phận thật kỳ diệu, như một vòng tròn năm tháng khổng lồ, cứ thế nối họ lại với nhau.
Cô nhớ đến lời Lê Đông nhắc tới viện trưởng trong cuộc gọi hôm đó, liền chọc vào ռ*ɢ*ự*🌜 Cận Hành Giản: "Hôm qua các anh đến cô nhi viện à?"
Hai ngày một đêm không chợp mắt, giọng Cận Hành Giản trầm xuống, khẽ "ừm" một tiếng: "Anh định gọi em đi cùng, nhưng đúng lúc hôm đó em phải nghe bài giảng của 'thầy đẹp trai'."
"Thầy đẹp trai gì cơ?"
"Chẳng phải em cố ý quay cho anh xem sao?"
Khương Mạt suýt bị cách anh đặt biệt danh chọc cười, nhớ lại chuyện hôm đó, cô không che giấu tâm tư nhỏ của mình nữa, "Thật ra em giận vì anh không nói trước mà vì bạn bè lại cho em leo cây, giống như em có cũng được không có cũng chẳng sao, chỉ cần nghe anh sắp xếp là đủ, nhưng em đâu phải búp bê không có cảm xúc. Anh hoàn toàn có thể bàn trước với em mà, đúng không?"
"Còn nữa, Lê Đông muốn anh giữ bí mật thì anh giữ, dù em biết hai người chỉ là bạn, dù tối nay gặp chị ấy em thật sự rất vui và hạnh phúc, nhưng lúc đó em không biết gì cả, không khỏi nghĩ rằng anh thiên vị chị ấy. Anh không thể lén tiết lộ trước cho em chút sao? Rốt cuộc ai mới là người thân hơn với anh hả?!"
"Xin lỗi cục cưng." Một nụ ♓·ô·ⓝ nhẹ đặt lên trán cô, Cận Hành Giản vuốt lưng cô, giọng khàn khàn, "Là anh không suy nghĩ chu toàn, đã bỏ qua cảm nhận của em."
Khương Mạt áp vào п𝖌ự-𝐜 anh, bên tai là nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ, cô nghe anh hỏi: "Gợi ý trước chiều nay em nhận được chưa?"
"Gợi ý gì cơ?"
Im lặng một lúc, trên đỉnh đầu vang lên giọng anh: "Kẹo."
"??"
"Kẹo là Lê Đông chuẩn bị cho em, anh lén lấy một viên đưa trước cho em. Tính là gợi ý trước được không?"
"...??"
Khương Mạt ngẩn ra vài giây, rồi vùi mặt vào 𝖓.𝐠.ự.↪️ anh, cười run cả người: "Anh muốn em khen anh 'trộm' giỏi thật đấy, hay khen anh gợi ý kín đáo đến mức em chẳng hiểu gì?"
Cô chọc vào п𝖌ự*ⓒ anh: "Lần sau nói thẳng ra được không?"
"Được, cục cưng đừng cọ nữa, cọ nữa là anh... cứng mất."
"...Em có làm gì đâu?!" Khương Mạt đỏ mặt đẩy anh ra vì câu nói quá thẳng thắn, rồi nằm lại lên gối mình, một lúc sau lại vén chăn nhìn anh, giọng điệu có chút hả hê phàn nàn, "Cận Hành Giản, anh đúng là biết phá hỏng bầu không khí."
Cận Hành Giản thở dài, kéo cô lại, ấn vào 𝐧ⓖự.🌜 mình.
"Hôm nay chỉ ôm em ngủ thôi."
Nhịp tim vững vàng lại vang lên bên tai, Khương Mạt ngẩng lên nhìn, Cận Hành Giản đã nhắm mắt, ánh đèn đầu giường màu vàng ấm chiếu lên góc nghiêng của anh, hàng mi đổ bóng.
"Cận Hành Giản, " Khương Mạt khẽ gọi.
"Ừm?"
"Anh tắt đèn đi."
Cận Hành Giản mở mắt: "Không sợ tối à?"
"Em muốn thử... nghe nhịp tim anh rồi ngủ."
"Được."
"Cạch" một tiếng, đèn đầu giường tắt, trong bóng tối, Khương Mạt chớp mắt hai cái, vòng tay anh ş*1ế*✞ 𝐜*♓*ặ*t lấy eo cô.
Nhịp tim "thình thịch" gần bên tai, từng chút xua tan bóng tối và bất an, cơn mệt mỏi dần kéo đến, Khương Mạt nhắm mắt lại.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô lẩm bẩm: "Em đã nói với người kia là em không độc thân."
"Hửm?"
"Cái người hỏi xin số em ấy." Khương Mạt hơi dừng lại, "Sau đó người đó nói là muốn biết lịch học của ngành em để đến nghe giảng... nhưng cuối cùng cũng không thêm em."
Rất lâu sau, Cận Hành Giản khẽ "ừm" một tiếng, giọng trầm khàn, cằm anh cọ nhẹ l*n đ*nh đầu cô, như cuối cùng cũng yên tâm: "Ngủ đi."
Tác giả có lời muốn nói:
Chương này toàn là hồi ức, viết mà lại bị kéo về tuổi thơ của Mạt Mạt.
Duyên phận của cô và Cận Hành Giản bắt đầu từ năm cô 8 tuổi, anh 13 tuổi.
Dù là bạn bè hay người yêu, đều vòng vèo gặp nhau, vòng vèo xa nhau, rồi lại vòng vèo gặp lại.
Những vấn đề nhỏ trước mắt đã giải quyết xong, còn những vấn đề lớn từng bị chôn giấu sẽ dần dần lộ ra. Mình chưa từng viết truyện quá ngược nên cũng chưa biết sẽ ngược đến mức nào ~
Nói thêm về Lê Đông, cô ấy và Hoắc Dư Hành là nam nữ chính của một truyện khác tên "Dẫn Đông Tự".
Ngay từ đầu ở chương 3 đã từng nhắc đến cô ấy một cách ẩn ý.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 043 | Ch. 045 → |
