Vạt váy
| ← Ch.017 | Ch.019 → |
Chương 18: Đừng nhúc nhích
Edit: Thanh
————-
Ngày mai chính thức vào học, phần lớn sinh viên đã quay lại trường từ sớm, ký túc xá nữ ồn ào như vỡ chợ.
Khương Mạt kéo vali bước vào phòng, ba người bạn cùng phòng đã đến đủ, đang vây quanh một bàn đầy đồ ăn, trò chuyện rôm rả.
Thấy cô vào, Hạ Nam còn chưa kịp đặt cái chân gà xuống đã vèo một cái chạy ra ban công, bám lan can nhìn xuống dưới, đôi mắt quét qua đám người qua lại, Trương Tĩnh cũng chạy theo.
Hạ Nam hỏi: "Mạt Mạt, anh trai cậu là người nào vậy?"
Khương Mạt khựng lại, dựng vali trước bàn mình, cô há miệng đón lấy quả dâu Kiều Thất đưa, nuốt xuống rồi mới cúi mắt đáp: "Tớ tự đến."
Hạ Nam cầm chân gà thất vọng quay về, Trương Tĩnh đi theo sau cười trêu: "Đã bảo cậu với anh trai Mạt Mạt không có duyên rồi, lần nào cũng không gặp được."
Năm nhất nhập học, Kỳ Cận đưa Khương Mạt đến trường, Hạ Nam báo danh muộn nên không gặp, chỉ nghe Trương Tĩnh nói ký túc xá có hai anh siêu đẹp trai, một là bạn trai của Kiều Thất, một là anh trai Khương Mạt. Bạn trai Kiều Thất thì Hạ Nam gặp hoài, còn anh trai Khương Mạt thì chưa từng thấy lần nào.
Càng không gặp càng tò mò, Hạ Nam vừa gặm chân gà vừa lẩm bẩm: "Mạt Mạt, lần sau anh cậu đến nhớ gọi tớ nhé, không thì chụp ảnh anh ấy cho tớ xem cũng được."
Khương Mạt mở vali, lấy ra một thỏi son phiên bản sưu tầm của hãng C đưa qua, ra hiệu cô nàng tự bịt miệng lại.
Hạ Nam "oa" lên một tiếng, vứt luôn chân gà, vểnh ngón tay nhận lấy thỏi son mình từng nhắc mãi, cọ cọ vào vai Khương Mạt rồi chạy đi rửa tay lau miệng.
Khương Mạt lại lấy thêm hai món quà khác đưa cho Kiều Thất và Trương Tĩnh.
Mấy người lại ngồi xuống ăn uống, Kiều Thất nhìn Khương Mạt một cái, tiếp lời chủ đề ban nãy: "Lúc nãy bọn mình đang nói đến Thành Nguyên Đông."
Chuyện Thành Nguyên Đông học kỳ trước rầm rộ theo đuổi Khương Mạt, gần như cả học viện đều biết, dù Kiều Thất và Trương Tĩnh khác khoa, nhưng trong phòng ký túc xá này gần như không có chuyện gì trong trường là không bàn tới, cũng biết nhân vật ấy.
Khương Mạt vừa cầm lên một quả dâu, nghe vậy thì khựng lại.
Lần cuối cùng cô gặp Thành Nguyên Đông là tối hôm cô và Cận Hành Giản lên núi, sau đó không còn nghe tin gì về anh ta, Kiều Thất sẽ không vô cớ nhắc tới, Khương Mạt theo bản năng nghĩ chắc đã xảy ra chuyện gì, cô chậm rãi cắn một miếng dâu, đôi mắt xinh đẹp nhìn sang: "Anh ta sao rồi?"
"Cậu mất mạng hả?" Trương Tĩnh kinh ngạc, "Mấy hôm nay vụ nam minh tinh họ Z tụ tập hút thuốc phiện ầm ĩ khắp nơi, chiếm hot search mấy ngày liền, hợp đồng quảng cáo mất sạch trong một ngày. Sau đó lộ ra trong số người bị bắt còn có cậu hai nhà họ Thành, chính là Thành Nguyên Đông đó. Danh sách minh tinh với hot girl từng được anh ta bao nuôi dài cả dãy. Khiếp thật!"
Hạ Nam cầm lại chân gà, bổ sung: "Cổ phiếu nhà anh ta hai ngày nay mở sàn là nằm sàn luôn."
Trương Tĩnh nói thêm: "Nghe bảo còn bị đánh đến mức mẹ cũng không nhận ra."
Hạ Nam: "Không phải đâu, phiên bản tớ nghe là gãy xương cổ tay."
Vị ngọt của dâu bùng nổ trong miệng, Khương Mạt ăn hết một quả, lại với tay lấy thêm một quả nữa, ánh mắt lướt qua Trương Tĩnh và Hạ Nam đang tranh luận không dứt.
Cuối cùng Kiều Thất nhỏ giọng hỏi: "Kỳ nghỉ đông anh ta không tìm cậu gây phiền phức nữa chứ?"
Hai người kia lập tức ngừng tranh cãi, đồng loạt nhìn sang.
Động tác nhai của Khương Mạt khựng lại, đồng tử thoáng tối đi, cô cụp mi che giấu cảm xúc: "Không có."
*~*
Kỳ nghỉ đông như đảo lộn nửa cuộc đời, sau khi khai giảng trở lại ngôi trường tựa tháp ngà, thời gian dường như đột nhiên được vặn về tốc độ bình thường, Khương Mạt lại có chút không quen.
Chưa được mấy ngày, Lâm Nguyên mang hộ chiếu đến cho cô, báo rằng visa sang Mỹ đã làm xong.
Chiều hôm đó sau giờ học, cô nhận được tin nhắn của Cận Hành Giản, bảo cô xin phép nghỉ với trường, tháng Ba cần cô sang Mỹ một chuyến.
Tin nhắn được gửi từ một tiếng trước, theo giờ New York là hơn bốn giờ sáng, không biết anh bận cả đêm chưa ngủ hay đã dậy từ sớm.
Tin nhắn liên lạc lần trước của hai người vẫn nằm trên cùng một trang, ngày 16 tháng 2, ngày họ cùng về nhà cũ họ Cận.
Ánh mắt Khương Mạt không chút 𝖌ợ_𝖓 ⓢó_𝖓_g, trả lời lại, đợi năm phút không thấy đối phương nhắn thêm cô mới cất điện thoại.
Bức tranh cổ của Hạ Tuyển Hữu vẫn chưa phục chế xong. Vốn dĩ cô đã phải chạy qua lại giữa trường và Thiên Việt, tháng Ba sang Mỹ lại chiếm ít nhất hai tuần, sợ trễ hạn bàn giao đã hứa, Khương Mạt thức liền mấy đêm, không ngờ tiến độ phục chế cổ họa rất khả quan, nhưng lại mắc kẹt ở khâu xin nghỉ với nhà trường.
Giảng viên vẫn luôn phụ trách họ thì sau Tết bắt đầu nghỉ thai sản, giảng viên trẻ mới đến và Khương Mạt đều không quen quy trình xin nghỉ dài ngày, hỏi ra mới biết, nghỉ hơn một tuần thì hồ sơ phải trình lên lãnh đạo khoa, hơn nữa còn cần lý do hợp quy.
Giảng viên phụ trách mới tuy không truy hỏi đến cùng xem Khương Mạt xin nghỉ lâu như vậy để làm gì, nhưng cũng chẳng có ý giúp cô.
Lý do mà Khương Mạt có thể nghĩ đến chỉ có nghỉ bệnh, cô phải tìm cách lấy giấy chứng nhận của bệnh viện, còn phải cầu mong giảng viên phụ trách mới nhắm một mắt mở một mắt, đừng làm khó cô.
Dù sao thì mỗi tối cô đều dắt Jan ra ngoài, bị Jan "rèn luyện" đến mức khỏe như rồng như hổ, ngoài việc thức khuya nên có quầng thâm mắt, thực sự chẳng có bệnh tật gì khác.
Kiều Thất biết cô có việc phải rời trường, liền đưa ra một cách khác.
Học kỳ hai năm hai, nhà Kiều Thất có chuyện, ba Kiều trực tiếp gọi điện cho nhà trường trao đổi, xin nghỉ việc riêng, không cần giấy chứng nhận, hôm đó Kiều Thất đã rời trường ngay.
"Bảo người nhà cậu gọi điện cho trường nói đại một lý do là xong, đơn giản nhất, nhanh nhất." Kiều Thất chớp mắt với Khương Mạt.
Thế nhưng cách đơn giản nhất ấy, với Khương Mạt lại là khó nhất.
Cô cũng không tự làm khó mình, trực tiếp giao chuyện này cho Lâm Nguyên, bảo anh ấy đi lấy giấy chứng nhận bệnh viện.
Không ngờ tối hôm đó lúc dắt Jan ra ngoài dạo, cô lại nhận được điện thoại của Cận Hành Giản.
Hơn mười ngày không gặp, giọng người đàn ông khàn khàn, trầm thấp, có chút xa lạ.
"Chuyện xin nghỉ em không cần lo, tôi sẽ xử lý. Em thu dọn hành lý cho tốt là được."
Khương Mạt không biết vì sao Cận Hành Giản lại gọi vì chuyện này, chỉ "ừ" một tiếng đơn giản rồi không nói thêm gì.
Thiên Việt có một khu vui chơi trẻ em ngoài trời, Jan rất thích cầu trượt ở đó, những lúc không có trẻ con chơi, nó sẽ leo lên chơi một lúc.
Nó chạy phía trước dẫn đường, Khương Mạt cầm dây dắt theo sau.
Một lát sau, bên kia đầu dây, Cận Hành Giản bỗng lên tiếng: "Tuần sau tôi về, ký thỏa thuận với nhà họ Khương."
Cận Hành Giản từng tiết lộ, số tiền đầu tư cho nhà họ Khương sẽ được khống chế ở một "con số an toàn" để hạ thấp sự cảnh giác của Kỳ Tĩnh Vân.
Chính vì thế, Kỳ Tĩnh Vân đang khát vốn mới chủ động thúc đẩy việc gọi vốn, lôi kéo Cận Hành Giản làm chỗ dựa.
Cũng là tự mình nhảy vào cái bẫy.
Chuyện gọi vốn trọng đại như vậy, Khương Thương Nguyên không thể không biết, nhưng ông vẫn luôn giữ im lặng.
Khương Mạt không biết, có phải ông lại đang tự tìm chút bình yên cho lòng mình hay không.
Món nợ thiếu Thẩm Vân Sanh, thì trả lại cho con gái bà.
Chẳng bao lâu nữa, nhà họ Khương sẽ thuộc về cô, vậy mà tâm trạng Khương Mạt lại không nhẹ nhõm như tưởng tượng, ngược lại như bị khoét rỗng một mảng lớn.
Hôm nay gió ngoài trời rất mạnh, Thiên Việt tầng thấp, dù ở giữa cụm kiến trúc thành phố, tốc độ gió vẫn không nhỏ.
Khương Mạt vuốt lọn tóc bị thổi loạn trên mặt xuống, lơ đãng nói một câu "Cảm ơn."
Khu vui chơi vắng tanh, không có đứa trẻ nào, Khương Mạt cúi xuống tháo dây dắt khỏi cổ Jan, nhìn nó ba bước đã nhảy lên cầu trượt, chống chân trượt xuống, vui vẻ lè lưỡi chạy quanh cô một vòng, đuôi vẫy như quạt, ủi cô cùng chơi.
Khương Mạt lại chẳng hào hứng.
Bên khoảng đất trống cạnh đó có hình vẽ nhảy lò cò sắc màu rực rỡ, Khương Mạt đi qua, đứng ở điểm xuất phát, nhìn túi cát ném ở ô xa nhất phía trước, chỉ cần nhảy qua vòng này là có thể "giành nhà", đánh dấu thành lãnh địa của mình.
Gió rít bên tai, giọng nói nhẹ mà mạnh mẽ của Cận Hành Giản vang lên rõ ràng trong màng nhĩ cô.
"Khương Mạt, thứ nên thuộc về em, tôi sẽ lấy lại cho em."
*~*
Ngày Cận Hành Giản về là thứ hai.
Hai ngày cuối tuần Khương Mạt không ra ngoài. Cô thức khuya hoàn thiện phần toàn sắc cho bức tranh cổ, rồi bắt đầu mô phỏng lại bài thơ đề trên tranh.
Bản thân trình độ thư pháp của Khương Mạt thực ra rất cao, những dòng chữ hành thảo uyển chuyển dưới ngòi bút, với những đường nét uốn lượn và ý nghĩa tinh tế. Tuy nhiên, Lý Nam Kiều cho rằng phong cách cá nhân của cô quá mạnh mẽ, điều này không tốt cho việc phục chế. Khi phục chế tranh cổ, tiếp bút phải thấu hiểu và kế thừa bút pháp của người xưa, mới khiến nét bút liền mạch hài hòa, ý vị không suy giảm. Lần đầu tiên tiếp bút, Khương Mạt đã gặp vấn đề, suýt chút nữa hủy cả một tác phẩm.
Vì thế, về sau mỗi lần liên quan đến phục chế sách cổ, Lý Nam Kiều đều nhắc nhở cô.
Sáng thứ hai, khi Khương Mạt gắng sức từ phòng ngủ đi ra, đầu hơi cúi xuống, dưới lầu vang lên hai tiếng chó sủa, Mocha vốn đi bên chân cô khẽ "meo" một tiếng, động tác cực nhanh lao xuống lầu.
Cô nâng mi nhìn xuống.
Cửa dưới lầu đang mở, Cận Hành Giản vừa bước vào, áo khoác đen khiến dáng người anh càng thêm cao lớn, khí thế sắc lạnh, tóc anh cắt ngắn hơn một chút, lộ ra sống mũi cao thẳng, mày mắt tuấn tú, Lâm Nguyên đi theo sau, trên tay cầm một tập tài liệu, đang nói gì đó với anh.
Lúc cô nhìn xuống, Cận Hành Giản vừa khéo ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau.
Gầy đi rồi.
Khương Mạt nghĩ.
Cận Hành Giản cong môi cười với cô, khí thế trên người lập tức dịu lại.
Cánh cửa lớn phía sau anh vẫn còn mở, trong sân, cây anh đào sớm bung nở cánh hoa hồng trắng, dưới nắng đầu xuân lại thành một mảng rực rỡ.
Cận Hành Giản có một đôi mắt vô cùng đẹp.
Nhất là khi nhìn người như thế này.
Bên trong ẩn giấu một vòng xoáy c●♓●ế●t người.
Sắc mặt Khương Mạt bình tĩnh, gần như là căng mặt bước xuống lầu.
Cô mới không thèm học theo con Mocha kia, lắc đầu lắc đuôi mà chạy tới.
Mocha զ⛎ấ·𝐧 🍳·υ·ý·✞ bên chân Cận Hành Giản, ngẩng khuôn mặt mèo xinh đẹp lên kêu meo meo.
Cận Hành Giản bế nó lên ôm vào lòng vuốt lông.
Bên cạnh Khương Mạt bỗng có một cơn gió lướt qua, là Border Collie chạy tới.
Jan đưa chân khều cô, hướng về phía Mocha và Cận Hành Giản sủa một tiếng, lộ ra chút tròng trắng.
Giống như đang nói: Nhìn con mèo kia đi, nó đầu hàng địch rồi, nó căn bản không yêu mẹ nữa!
Ngày thứ hai Mocha dọn vào phòng ngủ chính, Jan đã nổi cáu, cũng muốn vào ở chung nhưng bị Khương Mạt ngăn lại.
Phòng thay đồ tầng một vẫn còn trống, Khương Mạt bảo chị Lâm tìm người chuyển khay vệ sinh của Mocha xuống đó, rồi dạy nó nhận đường, Mocha thông minh, rất nhanh đã học được, nửa đêm có thể tự đi vệ sinh.
Jan thì không được.
Chị Lâm chuẩn bị cho Jan một căn phòng riêng, hướng nắng, có ánh sáng, thông gió, thậm chí có một cánh cửa thông thẳng ra ngoài, vì vậy Jan vẫn giữ thói quen đi vệ sinh ngoài trời.
"Nhà vệ sinh" của nó nằm trong căn nhà gỗ nhỏ ngoài phòng.
Khương Mạt không thể vì tiện cho nó đi vệ sinh ban đêm mà không đóng cửa phòng khi ngủ.
Đối với Jan mà nói, Mocha mỗi tối chiếm lấy Khương Mạt, còn để lại mùi mèo trên người cô, nếu không phải sợ bị đuổi ra ngoài, nó thật sự muốn tè đánh dấu lên chủ nhân.
Khương Mạt nhận được "tín hiệu" của Jan, khẽ "ừm" một tiếng trấn an.
Jan "tố cáo" xong thì vui vẻ hẳn, đuôi lại vẫy như quạt.
Tín hiệu ấy không chỉ mình Khương Mạt nhận được, Cận Hành Giản cũng bắt được. Anh nhìn sang hai người, hỏi câu đầu tiên sau khi trở về: "Hai người đang nói gì thể?"
Chú Border Collie Jan lập tức chạy mất.
Chỉ còn lại chủ nhân bị Cận Hành Giản nhìn chằm chằm.
Khương Mạt chậm rãi thở ra một hơi, nụ cười nở nơi khóe môi: "Nó nói với anh, welcome back home. Em nói me too."
Cận Hành Giản khẽ nhướng mày, không vạch trần.
Anh không ở nhà điều chỉnh múi giờ mà cùng Khương Mạt ra ngoài, sau khi lên xe liền nhắm mắt nghỉ ngơi, điều này khiến tâm trạng rối bời của Khương Mạt tạm thời được nghỉ.
Cô biết tình cảm của mình với Cận Hành Giản không chỉ là thứ dịu dàng nảy sinh từ đồng bệnh tương liên, loại hảo cảm mơ hồ ấy đã nảy mầm thành chồi non nơi góc trái tim.
Còn Cận Hành Giản đối với cô chính là đánh một gậy thật đau, rồi lại đưa một viên kẹo ngọt.
Phiền thật.
Khương Mạt quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chiếc Bentley đen chạy về phía đại học B, lần này không cần cô nhắc, Lâm Nguyên đã thành thục dừng xe ở vị trí lần trước, còn tặng kèm một câu: "Phu nhân đi thong thả."
Cận Hành Giản mở mắt.
Đầu tháng ba vẫn còn là đầu xuân, nhiệt độ buổi sáng không cao, bóng dáng thon thả uyển chuyển của Khương Mạt đang chuẩn bị hòa vào dòng người.
Ánh nắng khẽ lay động, tóc đen như mây, vạt váy trắng bị gió hất lên một góc, lộ ra đoạn bắp chân trắng mịn óng ánh, chiếc áo khoác màu hạnh nhân trên người cô chẳng biết cản được bao nhiêu gió.
Một nam sinh cao ráo bước nhanh mấy bước, đuổi kịp cô. Khương Mạt nghiêng đầu cười với cậu ta, chàng trai đưa phần bữa sáng đang xách trên tay qua, Khương Mạt khựng lại một chút rồi nhận lấy.
Sau đó hai người sóng vai đi về phía trước.
Bóng lưng chàng trai nhẹ bẫng, nhìn bước chân như sắp nhảy lên.
Cận Hành Giản cau mày, nhưng câu hỏi lại là: "Sao lại dừng xe ở đây?"
Lâm Nguyên đương nhiên cũng nhìn thấy, anh ấy thầm nghĩ ngài không biết phu nhân vẫn luôn có người theo đuổi sao, ngài không thấy phu nhân không đeo nhẫn cưới sao, nhưng ngoài miệng vẫn thành thật đáp: "Phu nhân nói xe này quá phô trương."
Không thích hợp dừng trước cổng trường.
Cận Hành Giản không nói thêm, ra hiệu lái xe.
Chiếc Bentley đen lướt vào làn đường, rất nhanh vượt qua đôi nam nữ đang đi song song.
Lâm Nguyên liếc qua gương chiếu hậu, thấy nụ cười rạng rỡ của phu nhân nhà mình, rồi dời ánh mắt sang gương mặt chàng trai kia.
Cũng khá đẹp trai.
Phải nói là... cực kỳ đẹp trai.
Không dám nhìn sắc mặt của Cận Hành Giản phản chiếu trong gương, Lâm Nguyên lặng lẽ nhấn ga.
*v*
Buổi tối khi Khương Mạt trở về Thiên Việt, Cận Hành Giản vẫn chưa về.
Jan quấn lấy cô đòi ra ngoài. Cô phải gấp rút hoàn thành phục chế cổ họa, thực sự không có thời gian, dỗ nó một lúc rồi nhờ chị Lâm tìm người dắt đi, ăn tối xong liền lên lầu, chui vào phòng làm việc.
Giữa chừng có tiếng gõ cửa, Khương Mạt tưởng là chị Lâm mang trái cây lên, không ngẩng đầu, nói một tiếng "Mời vào", đến khi bị bóng dáng cao lớn phủ xuống mới phát hiện là Cận Hành Giản.
Anh như vừa trở về, trên người vẫn là bộ vest buổi sáng, cúi đầu, ánh mắt rơi xuống bức tranh chữ cô vừa mô phỏng xong.
Đầu ngón tay Khương Mạt khẽ cong lại, cô cất bút, tìm chuyện nói một cách gượng gạo: "Anh mới về à?"
Nói xong lặng lẽ bấu vào lòng bàn tay.
Nghe như đang kiểm tra hành tung vậy.
May mà Cận Hành Giản không để ý, "Ừm" một tiếng, thu ánh mắt khỏi tranh chữ, rơi xuống người cô:
"Còn mấy ngày nữa?"
Áo khoác trên người cô đã cởi ra, để viết chữ không bị vướng, tóc được búi gọn sau đầu, toàn bộ chiếc váy ban ngày lộ ra.
Là một chiếc váy dài hai dây màu trắng.
Dây váy mảnh đặt trên xương quai xanh trắng mịn xinh đẹp, vòng 𝑒_⭕ т_h𝑜_ռ gọn hiện ra.
Khương Mạt cụp mắt tính thời gian, "Đến thứ năm."
"Được, vậy tối thứ sáu chúng ta xuất phát."
Cận Hành Giản thu ánh nhìn lại, dặn dò cô: "Đừng thức quá khuya."
Phục chế đã vào giai đoạn kết thúc, Khương Mạt cũng có tự tin khi đặt bút, nên đã về phòng sớm hơn thường lệ hai tiếng.
Vừa bước vào đã thấy người đàn ông ngồi trên sofa lật tạp chí.
Anh đã tắm xong, tóc mềm rũ xuống, áo choàng ngủ màu đen hào phóng mở hờ cổ, làn da trước 𝓃g_ự_ⓒ trắng lạnh, thấp thoáng đường nét cơ bắp.
Đầu ngón tay từng cảm nhận được độ căng của cơ bắp anh khi dùng lực, từng bị anh giữ lấy eo, 𝐡ô.𝖓 sâu trên chính chiếc sofa đó, Khương Mạt gần như không cần nghĩ cũng biết, anh đang đợi cô.
Ánh mắt cô dời sang chiếc giường lớn, con mèo Ragdoll thường cuộn mình ngủ say ở đó mỗi sáng hôm nay lại không thấy đâu.
Khương Mạt nuốt khan, chậm rãi đi tắm, lúc đánh răng còn cố ý tạo ra chút tiếng động, khi ánh mắt Cận Hành Giản nhìn sang phía mình, cô mở tủ lấy ra một miếng băng vệ sinh.
Dán xong mới trở lại phòng, Cận Hành Giản đã đặt tạp chí xuống.
Anh đưa qua một tập tài liệu, Khương Mạt nâng mắt, sau khi nhận liền lật đến trang cuối.
Con dấu công ty và con dấu pháp nhân của hai bên đỏ rực, gần như in thấu sang mặt sau tờ giấy.
Chỉ cần cô muốn, nhà họ Khương sẽ thuộc về cô.
Cô đứng sững nhìn một lúc, rồi gấp tài liệu lại.
Cận Hành Giản đã vòng sang phía bên kia giường, vén chăn lên nằm xuống, hai chiếc gối đặt song song giữa giường, anh nằm ngửa ở vị trí của mình.
Khương Mạt lặng lẽ ⓒ·ắ·n 𝖒ô·❗, suy nghĩ một lát rồi tắt đèn, nằm xuống.
Cách anh một khoảng bằng một thân người.
Xung quanh tối đen như mực, Khương Mạt mở to mắt, toàn thân căng cứng, chờ một hồi lâu, nghe thấy tiếng hít thở đều và nhẹ của người đàn ông bên cạnh cô mới hơi thả lỏng.
Mùi gỗ linh sam quen thuộc lẩn quẩn xung quanh, dạo trước thức khuya quá mức, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, xâm chiếm ý chí, hàng mi đen khẽ run vài cái, cuối cùng cũng chậm rãi khép lại.
Lúc tỉnh lại, chuông báo thức còn chưa vang.
Khương Mạt mở mắt ra, trong phòng ánh sáng mờ nhạt, trên sofa cách đó không xa đặt một cuốn sách.
Sau lưng cô bị ép sát, 𝖍-ơ-ℹ️ †-𝖍-ở ⓝ-ó𝖓-ɢ г-ự-c rơi xuống vành tai.
Trên gáy có một đôi môi lướt qua, râu lún phún khiến cô tê ngứa.
Hơi thở Khương Mạt thắt lại, vừa định nhích người về phía trước đã bị giữ chặt.
"Cận Hành Giản, em đến kỳ rồi." Cô gần như run giọng nói.
"Ừm." Người đàn ông phía sau khàn giọng đáp, mang theo chút lười biếng ngái ngủ buổi sớm.
Cô ngủ không yên, vạt váy ngủ đã sớm lật lên.
Cận Hành Giản á_𝖕 𝖘_á_𝖙 🌴_ừ 🅿️ⓗ_í_@ 💲🔼_𝐮, hơi nóng mài miết nơi g*** h** ch*n cô, bàn tay còn lại vén vạt váy, đầu ngón tay thô ráp lần dần lên trên, nhào nặn đến khi cô run lên, anh lười biếng mở miệng.
"Đừng nhúc nhích."
Tác giả có lời muốn nói:
Cận Hành Giản: Từ trước đến nay chưa bao giờ để bản thân phải chịu đói.
Và... nhìn bóng lưng con chó chạy đi cũng thấy vui vẻ.
Bé Mạt: Cầm... thú...
Mocha: Ba vừa về là con mất mẹ rồi [khóc to][khóc to]
Jan: Hê hê hê [kính râm][kính râm] Khoan đã, Cận Hành Giản ông già chó này! [tức giận][tức giận] , , vn, live
, vn
| ← Ch. 017 | Ch. 019 → |
