| ← Ch.31 | Ch.33 → |
Không cần biết Thời Dịch thua vì lý do gì, trong mắt người khác thua là thua.
Thành viên trong đội tức đến độ muốn tìm Thẩm Giang Hàn đánh một trận, nhưng làm vậy cũng chẳng thể giành được điểm cho trận đấu.
Tâm trạng Thời Dịch không tốt, Ngu Trĩ Nhất cố tình tìm một lý do để xin nghỉ, đến giờ tự học buổi tối thì nhanh chóng chạy đến lớp A1.
Giáo viên trong lớp A1 vừa rời đi, các bạn trong lớp lục đục ra khỏi phòng học, Ngu Trĩ Nhất đứng ở cửa, có người đi qua nhận ra cô bèn chào hỏi vài câu.
Hơn nửa số học sinh đã ra khỏi lớp, Thời Dịch cũng chậm rãi đứng lên.
Khương Vũ Nhiên cố ý chờ ở bên cạnh đứng lên theo: "Thời Dịch, xuống dưới sân thể dục đi dạo đi."
Lúc Thời Dịch vừa về phòng học thì không nói chuyện với ai, khi học trên lớp không tiện nói chuyện nên cô chờ đến khi tự học buổi tối có nhiều thời gian hơn.
Thời Dịch liếc cô chẳng nói gì, chỉ thu dọn sách vở của mình, đẩy ghế đi ra ngoài.
Khương Vũ Nhiên đuổi theo sau.
Khi đi đến cửa Thời Dịch đột nhiên dừng lại, cô đang mừng rõ chuẩn bị mở cửa thì lại thấy Thời Dịch xoay người sang một hướng khác.
Chỗ đó có một cô gái đang đứng, chính là Ngu Trĩ Nhất.
"Sao em lại lên đây?" Thấy cô, cậu chủ động mở miệng nói chuyện.
Ngu Trĩ Nhất lắc cái cặp trong tay, nhẹ nhàng nói: "Em đã nói rồi mà, tối nay sẽ về nhà với anh."
Hai người vừa thấy nhau thì trong mắt chỉ nhìn thấy mỗi đối phương.
Dù rất không thích cảm giác bị người ta coi là không khí nhưng Khương Vũ Nhiên không thể không thừa nhận, những lời bạn trong lớp nói khi khai giảng là thật.
Thời Dịch rất tốt với Ngu Trĩ Nhất, mà cũng chỉ đối tốt với mỗi mình Ngu Trĩ Nhất.
Điều này khiến cô hơi ghen tị.
Nhưng giờ phút này cô không biết nên làm gì mới thay đổi được hiện trạng, thậm chí cô muốn cướp đi sự tốt đẹp mà Thời Dịch dành cho Ngu Trĩ Nhất, nhưng cô cũng hiểu rõ việc này rất khó.
Ngu Trĩ Nhất và Thời Dịch cùng đi ra khỏi trường, có hai chuyến xe buýt cuối cùng trên đường, họ đứng ở trạm xe buýt, xung quanh có một số bạn học đang đợi.
Ngu Trĩ Nhất lấy vé tháng từ trong cặp, xe đến điểm dừng, Thời Dịch tự nhiên dắt tay cô cùng về nhà.
Trên chuyến xe này rất đông khách, cả xe chỉ còn lại một ghế trống. Có một bà cụ đi lên sau, đang chầm chậm đi dần xuống cuối xe.
Mọi người đều nhường ghế trống lại cho bà.
Một tay Thời Dịch nắm lấy thanh ngang, tay kia ôm giữ người cô vì sợ cô không thể đứng vững.
Ánh mắt Thời Dịch không có tiêu cự, ánh đèn xe màu ấm chiếu xuống gò má cậu tạo nên một vùng sáng đậm, đôi con ngươi đen sậm, bên trong ẩn chứa những chuyện không vui.
Xe rẽ hướng khiến khách trên xe cũng nghiêng ngả theo, Ngu Trĩ Nhất càng dùng sức nắm chặt lấy tay vịn.
Thời Dịch cất bước, đứng chắn ngay sau lưng cô, che lấp cả người cô trong lòng mình.
Ngu Trĩ Nhất chợt xoay người nói: "Anh ơi, em ôm anh được không?"
"Hả?" Chàng trai còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên cảm nhận được eo mình bị một vòng tay ôm lấy, mùi hương thơm ngát chỉ có ở thiếu nữ ngập tràn trong 𝓃.🌀.ự.↪️ cậu, khiến cậu không kịp trở tay, tình ý trong lòng sắp sửa vỡ đê tuôn trào.
Nhưng dù thế nào thì cậu cũng phải che chở cẩn thận cho cô.
Loa phát thanh trên xe đọc điểm dừng, Thời Dịch cúi đầu khe khẽ nói bên tai cô: "Bọn mình phải xuống rồi."
Cô gái núp trong ռɢ●ự●𝒸 cậu gật đầu, lúc xe dừng lại thì lưu luyến không nỡ buông tay ra.
Bầu không khí tối nay vô cùng trầm lặng, Ngu Trĩ Nhất cảm nhận được cậu cần có một người dỗ dành. Giống như trước đây cậu luôn dịu dàng dỗ dành cô.
"Trước đây anh từng nói với em, mỗi khi có chuyện buồn đều phải nói với anh, khi đó em đang là người được bảo vệ, đương nhiên sẽ không từ chối lòng tốt của anh."
"Giờ anh có chuyện buồn bực, em cũng muốn được an ủi anh."
"Nhưng Nhất Nhất ngốc quá, trừ việc nói lời an ủi thì cũng không biết nên làm thế nào."
"Phải làm sao thì anh mới vui lên đây?"
Thời Dịch khá bất ngờ khi cô nói vậy.
Tính Ngu Trĩ Nhất vốn ngoan hiền, đã quen nhận lấy mọi thứ, mà thường thì cô hay đáp lại thông qua hành động trong khả năng của mình chứ ít khi dỗ dành thành lời.
Đối với người lớn mà nói thì đứa trẻ như này bớt được rất nhiều phiền phức, nhưng lại không biết nói lời ngon ngọt.
Nhưng Thời Dịch cảm thấy sự bầu bạn yên lặng của cô đã an ủi rất nhiều rồi, có thể nói ra những lời ấy càng khiến trái tim cậu như được lấp đầy.
Thời Dịch thuận tay vцố-ⓣ ѵ-3 mái tóc mềm của cô gái: "Em không cần phải làm gì cả."
Chỉ cần ở bên anh thôi, đó chính là sự an ủi lớn nhất.
Vì về nhà đột xuất nên quên mất không mang theo đồng hồ báo thức, ở nhà lại rề rà tốn kha khá thời gian.
Tuy Thời Dịch luôn nhẫn nại bảo cô đừng gấp, nhưng cuối cùng vẫn phải chạy hộc tốc đến trường.
Bạn cùng lớp đều đã đến khá đông đủ, Ngu Trĩ Nhất vừa đặt chân vào lớp thì Lỗ Hách phóng vọt qua cô.
Lại nghe thấy cậu bạn kể lại chuyện "chấn động" lúc đi đường: "Tớ vừa vượt đèn đỏ trước cổng trường đấy, may mà không bị thầy cô bắt được."
Khương Mịch Nhĩ tiếp lời: "Vượt đèn đỏ á? Thành công thì nhanh hơn người khác mười mấy giây, thất bại thì nhanh hơn người khác mười mấy năm rồi."
Tiếng cười ầm ĩ vang lên trong phòng.
Ngu Trĩ Nhất đi đến chỗ ngồi, hít thở thật sâu.
Cô tiếc mạng sống nên chưa từng vượt đèn đỏ bao giờ.
Thầy toán phát cho cả lớp một bộ đề ôn, bảo bọn họ luyện tập vào tiết sau.
Ngu Trĩ Nhất gặp phải câu không biết làm thì sẽ để trống, dồn những câu đó lại rồi đi hỏi cách giải.
Cô và Văn Thính Ngữ cùng nhau giải quyết kha khá câu hỏi, nhưng có vài câu cả hai cô cũng không thể giải được.
Đã như vậy thì lớp trưởng Liêu Triết Văn trở thành sự lựa chọn rất tốt.
"Lát nữa bọn mình hỏi trước hai câu này nhé." Cô và Văn Thính Ngữ bàn bạc tan tiết ba buổi chiều thì sẽ đến hỏi Liêu Triết Văn, kết quả Văn Thính Ngữ bỗng muốn đi vệ sinh, bèn giao lại "trọng trách" này cho Ngu Trĩ Nhất.
Liêu Triết Văn không thích ở trong lớp khi tan tiết, cậu ta thích đứng ở hành lang hóng gió hơn.
Ngu Trĩ Nhất cầm vở nháp đến nhờ cậu giảng bài, Liêu Triết Văn cũng kiên nhẫn chỉ bài cho cô.
Cô nghe giảng rất chăm chú, học một biết mười, một người nghiêm túc giảng, một người nghiêm túc học, bầu không khí thảo luận cũng khá hài hòa.
Sau đó Văn Thính Ngữ đi vệ sinh xong quay về lại nhìn thấy một nam sinh cao ráo đang đứng ngoài hang lang, là Thời Dịch.
Cậu không bước đến làm phiền, chỉ lẳng lặng đứng đó hồi lâu.
—
Cái tên Thời Dịch là một tượng trưng cho sự ưu tú toàn diện trong lòng mọi người.
Nhưng khi một người ưu tú như vậy có một sai lầm thì sẽ có người ác ý xuyên tạc, cố tình phóng đại, cuối cùng biến thành: Thời Dịch kiêu căng ngạo mạn, không chấp nhận được thất bại, dồn hết sức xả giận lên đối thủ.
Thẩm Giang Hàn là đối thủ của Thời Dịch, đối với chiến thắng lần này không hề tỏ ra kiêu ngạo huênh hoang rất được lòng mọi người.
Ngu Trĩ Nhất khó chịu vô cùng khi nghe được những lời này, lần đầu tiên cô đứng lên tranh cãi khi có người bàn tán xôn xao về Thời Dịch, dù bọn họ có cười cô chơi trội thì cô vẫn kiên định giữ lựa chọn của mình.
Lê Thiếu Chu tức đến độ ăn không ngon, ngủ không yên, cuối cùng cũng hiểu rõ được ý của Thời Dịch khi nói "miệng lưỡi thế gian đáng sợ".
<