Nhớ nhung
| ← Ch.381 | Ch.383 → |
Ba ngày, Hạng Diễm rời khỏi phòng. Hai tháng, Hạng Diễm rời khỏi viện. Đến lúc này, nàng mới thật sự bước ra khỏi nỗi đau mất Hứa Tận Hoan.
Căn phòng lại một lần nữa chìm trong im lặng, không ai mở lời, nói gì cũng dường như không phù hợp.
An ủi vài câu chăng? Với phong thái bình thản của Hạng Diễm hiện giờ, có lẽ cũng không cần.
Chất vấn vài câu chăng? Cũng chẳng có gì để chất vấn, bởi Hạng Diễm vì Hứa Tận Hoan suýt chút nữa đã mất mạng.
Vệ Đông Quân dịch mắt sang nhìn Ninh Phương Sinh: còn muốn hỏi tiếp chăng?
Muốn! Ninh Phương Sinh nhẹ gật đầu.
Nàng chỉ vừa rời khỏi nỗi đau từ cái c. h. ế. t của Hứa Tận Hoan, không có nghĩa là nàng đã buông bỏ tình cảm dành cho hắn.
Nhìn căn phòng đầy tranh này, nếu có một sơ suất nào, với Hạng Diễm thì đó chính là t. h. ả. m họa không lối thoát.
Ninh Phương Sinh nghĩ vậy, cũng hỏi vậy:
"Hạng Diễm, nếu ngươi thật sự không còn lưu luyến hắn, thì toàn bộ tranh trong căn phòng này nên đốt hết đi, kẻo lại thành hậu họa".
"Người chặt duyên sao lại nói chuyện tế nhị như vậy?". Hạng Diễm cười một tiếng: "Ngươi cứ hỏi thẳng đi, bây giờ ta còn tình cảm với chàng không, còn yêu không, còn hận không?".
"Hạng Diễm, bây giờ ngươi còn tình cảm với Hứa Tận Hoan không, còn yêu không, còn hận không?".
"Có!".
Hạng Diễm nhìn Ninh Phương Sinh, ánh mắt vẫn lạnh lùng và bình thản như thường.
"Ta vẫn thường nghĩ về chàng, cũng thường mơ thấy chàng, không chỉ một lần ta đã nghĩ, nếu bây giờ chàng còn sống thì sẽ tốt biết bao. Chúng ta có thể thường xuyên cùng nhau uống rượu, chàng nói về tranh của chàng, ta nói về gỗ của ta. Rảnh rỗi ta có thể cùng chàng ra ngoài thành phố cưỡi ngựa, leo núi, đi lễ chùa. Khi già, chúng ta còn có thể tìm một nơi sơn thủy hữu tình, cùng nhau sống qua ngày... Ta cũng thường hận chàng, hận chàng bỏ ta một mình cô đơn, nhất là khi công việc của ta không suôn sẻ, nỗi hận ấy thường khiến ta 𝖓*ⓖⓗ*ℹ️ế*п г*ăn*𝖌 nghiến lợi".
"Chàng từng nói là lòng người chẳng gì che giấu được. Ta gặp chàng từ khi mười bảy tuổi đến lúc chàng rời đi, chàng đã ở bên cạnh ta trọn mười mấy năm. Vậy ta tự hỏi, mười mấy năm chẳng phải là đủ rồi sao?".
"Hai năm đầu, ta trả lời: làm sao đủ được, chẳng bao giờ đủ, ta mong chàng có thể bên cạnh ta cả đời, nhiều kiếp sau nữa. Từ năm thứ ba, câu trả lời thay đổi. Mười mấy năm bên nhau là đủ rồi".
Giọng Ninh Phương Sinh nhẹ nhàng: "Có phải thời gian làm ngươi vơi bớt nỗi nhớ hắn?".
"Ngược lại, thời gian làm nỗi nhớ chàng sâu hơn, tình cảm càng dày hơn, cũng càng hiểu rõ, vì sao chàng sẵn sàng ra đi".
Hạng Diễm ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn về một hướng.
"Vì với chàng, nếu sống không vui thì sống thọ cả trăm tuổi cũng chẳng có ý nghĩa gì!".
Mọi người trong phòng đều giật mình. Hứa Tận Hoan không vui sao?
Ngoại trừ vài tháng sau khi Từ Hành qua đời, cuộc sống hắn khó chịu một chút, còn lại trong mấy chục năm, hắn có tiền, có địa vị, có danh vọng, không chịu thiệt thòi, sống vô cùng tự do.
"Năm bảy tuổi, ông trời đã lấy đi toàn bộ niềm vui đời chàng, từ đó về sau, chàng chỉ giả vờ hạnh phúc mà thôi".
Hắn giả vờ cả chục năm như thế thật ra đã rất mệt mỏi, có cơ hội ra đi chưa hẳn là điều xấu.
Trên môi Hạng Diễm thoáng nụ cười bi thương.
"Nếu là điều tốt, vậy thì việc ta cần làm là đứng phía sau ủng hộ chàng. Như ngày trước, chàng từng đứng phía sau ta, còn ta...".
Nàng cúi đầu nhìn đôi tay mình. Đó là đôi tay gân guốc, xương hiện rõ, lòng bàn tay đầy chai sạn, kẽ tay toàn vết xước.
"Cả đời con người cuối cùng vẫn phải ở bên chính mình, không rời bỏ cũng chỉ có chính mình. Vậy nên người chặt duyên, ta không còn lưu luyến chàng, chỉ còn nhớ thương thôi".
Nàng ngẩng đầu nhìn Ninh Phương Sinh, ánh mắt bỗng dịu lại.
"Còn lý do ta mạo hiểm giữ lại những bức tranh này là bởi mỗi lần bước vào căn phòng này, ta cảm nhận được là chàng chưa từng rời khỏi ta, chàng vẫn ở đây. Ngươi xem, từng khuôn mặt, từng nét biểu cảm, từng chi tiết nhỏ chàng nhạy bén bắt được, vẽ sinh động biết bao. Như thể chàng đặt cả đời người lên trước mặt ta, khiến ta dù không ra ngoài, cũng có thể trải nghiệm trăm cuộc đời, biết được thật giả trong thế gian. Cho nên ta tự hỏi, có những thứ này chẳng phải là đủ rồi sao?".
Hạng Diễm không nói ra câu trả lời, nhưng câu trả lời hiện rõ trong lòng mọi người...
Đủ rồi!
"Ngươi xem, chữ ký trên tranh đều là bốn chữ 'Tận Hoan Nhi Tán'".
Hạng Diễm tiến đến trước một bức tranh, ngón tay khẽ vuốt lên bốn chữ đó, nét mặt dịu đi nhiều.
"Chàng luôn nói, chuyện đời như một cơn gió nhẹ, ngàn chén rượu đục, tận hoan nhi tán. Người chặt duyên, ta sao có thể kéo chàng lại".
Người chặt duyên im lặng. Những người còn lại cũng im lặng. Họ nhìn Hạng Diễm, nàng đã không còn trẻ, khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn nhỏ, hơi rũ xuống.
Nhưng... Khi nàng nhắc đến Hứa Tận Hoan, ánh mắt sáng lên rực rỡ, sáng trong như suối mùa xuân, chẳng thể che giấu gì. Cũng chẳng thèm che giấu.
Trên đời này, không gì có thể trói chặt đôi cánh nàng, nàng vẫn bay, mang theo từng mũi tên thấu tim năm xưa và cả sự bình thản hiện tại. Nàng sẽ bay cao, bay xa hơn nữa.
Ánh mắt Ninh Phương Sinh từ từ chuyển sang Vệ Đông Quân, tràn đầy dịu dàng. Cô nương này nói đúng. Hạng Diễm không kết h_ô_𝓃 cũng không lấy chồng, chưa bao giờ là để trọn đời thủ tiết vì Hứa Tận Hoan. Hạng Diễm bảo người ta gọi nàng là phu nhân, một là vì nàng xứng đáng với danh xưng này, hai là danh xưng phu nhân tránh được những rắc rối không cần thiết.
Vệ Đông Quân không nhận ra ánh mắt Ninh Phương Sinh đang dõi theo nàng. Trong lòng nàng vẫn còn một câu hỏi cuối cùng, không liên quan đến người chặt duyên, nhưng vẫn muốn hỏi.
"Hạng phu nhân, bức tranh thứ hai hắn vẽ cho ngươi thế nào, ta có thể xem không?".
"Chàng chưa từng vẽ bức tranh nào cho ta. Chàng nói...". Hạng Diễm đưa tay, chỉ lên đầu: "Tất cả đã khắc ở đây, không cần vẽ thêm".
Vệ Đông Quân bỗng nhớ đến lúc Hứa Tận Hoan bước ra từ thành Uổng Tử, nhắc đến Hạng Diễm, đầu tiên là im lặng, rồi nhẹ nhàng mỉm cười. Hắn hẳn đã chọn ra bức tranh ưng ý nhất về Hạng Diễm trong tâm trí, âm thầm thưởng thức, niềm vui trong lòng không giấu được, nên mới cười.
Nghĩ đến đây, nước mắt Vệ Đông Quân rơi xuống. Nàng vừa quay lưng định lau thì tay Ninh Phương Sinh đã chìa ra.
Nàng nhìn khăn trong tay hắn, thầm nghĩ: đúng là tinh mắt. Giờ thì xong rồi, ai cũng nhìn thấy ta khóc.
Trong lòng có hơi oán trách, nhưng tay lại rất thành thật.
Vệ Đông Quân nhận lấy khăn, lau nước mắt, nói: "Ninh Phương Sinh, ta nghĩ bên Hạng phu nhân có thể loại trừ rồi".
Quả thật có thể loại trừ.
Trên đời này, lòng từ bi sâu nhất là phóng sinh. Hứa Tận Hoan đã phóng sinh cho bản thân, Hạng Diễm cũng vậy.
Ninh Phương Sinh im lặng gật đầu. Cái im lặng này khiến bầu không khí trong phòng bỗng trùng xuống.
Ngô Toan loại trừ, Hạng Diễm loại trừ, vậy người còn lưu luyến Hứa Tận Hoan là ai?
Lúc này, Ngô Toan như chợt nhớ ra điều gì, mở miệng hỏi: "Người chặt duyên, các ngươi đã điều tra Trần Mạc Bắc chưa?".
Ninh Phương Sinh: "Người đầu tiên điều tra chính là hắn!".
Ngô Toan: "Hắn không phải sao?".
Ninh Phương Sinh lắc đầu: "Không phải!".
Ngô Toan: "Vậy các ngươi còn điều tra những ai khác?".
Ninh Phương Sinh: "Hứa Tận Hoan đưa ra tổng cộng năm người, ngoài ba người các ngươi, chúng ta còn điều tra vũ kỹ A Mạn và Lữ Đại nãi nãi của Tiền phủ".
Ngô Toan suy nghĩ: "Lữ Đại nãi nãi đã mất lâu rồi".
Ninh Phương Sinh: "A Mạn và chồng nàng ấy sống khá tốt".
"Vậy sẽ là ai đây?". Ánh mắt lo lắng của Ngô Toan nhìn về phía Hạng Diễm.
Đúng lúc này, mí mắt phải của Hạng Diễm chợt giật nhẹ.
Trong lòng nàng giật thót, lập tức nói: "Hứa Tận Hoan và ta ở cùng nhau, rất ít khi nhắc đến chuyện ngoài hai chúng ta. Chàng biết tâm tư ta chỉ hướng về gỗ, không thích nghe những chuyện tầm thường của người đời".
| ← Ch. 381 | Ch. 383 → |
