Ăn nói
| ← Ch.372 | Ch.374 → |
Ngô Toan nhìn thấy mắt Hạng Diễm đỏ lên, đột nhiên cảm thấy mình tội lỗi vô cùng.
Hắn hổ thẹn cúi đầu: "Hạng Diễm, ta...".
"Chuyện của ngươi, lát nữa hãy nói".
Hạng Diễm nghiêng mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt Ninh Phương Sinh.
"Rốt cuộc ngươi là ai?".
"Vì sao phải điều tra tất cả mọi chuyện liên quan đến Hứa Tận Hoan?".
"Thanh gỗ đó ngươi lấy ở đâu ra?".
"Còn nữa... ngươi moi từng chuyện cũ giữa ta và Ngô Toan ra, rốt cuộc là vì cái gì?".
"Ngươi có mưu đồ gì?".
Thế nào là "không kịp đề phòng"? Chính là thế này.
Khoảnh khắc trước, mũi nhọn của Hạng Diễm còn chỉ vào Ngô Toan, khoảnh khắc sau đã quay sang nhắm thẳng vào nhóm Ninh Phương Sinh, bình tĩnh đến đáng sợ.
Ba người Ninh Phương Sinh kinh ngạc đến ngây người.
Nhưng vẫn chưa xong.
Hạng Diễm lạnh lùng cười: "Cơ quan này là do ta thiết kế, ngoài việc khiến người rơi xuống, thật ra còn có một tác dụng nữa".
Vệ Trạch Trung thất thanh kêu lên: "Tác dụng gì?".
"Khiến kẻ đáng c. h. ế. t thì c. h. ế. t, kẻ đáng sống thì sống".
Nói rồi, tay Hạng Diễm bỗng đặt lên vách hố, như thể nơi đó chính là chỗ kích hoạt cơ quan đoạt mạng.
Trong mắt Vệ Trạch Trung toàn là sợ hãi.
Trời ạ, may mà Hạng Diễm chưa lấy chồng, chứ nếu lấy rồi, cứ động một chút là muốn sống muốn c. h. ế. t, thì có nam nhân nào chịu nổi.
Ánh mắt Vệ Đông Quân toàn là nhẹ nhõm. Đây vẫn là vị Hạng phu nhân hai ngày trước mượn rượu giải sầu sao? May mà hôm đó bọn họ đã vào giấc mơ của nàng.
Nàng khẽ dùng mũi chân chạm nhẹ gót chân Ninh Phương Sinh: Làm sao đây, Hạng phu nhân không giống như đang đùa.
Đúng vậy, Hạng phu nhân xưa nay nói là làm, chưa từng nuốt lời. Để giữ mạng, lúc này bọn họ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc chọn một trong hai: nói dối hoặc thành thật khai báo.
Nói dối ư? Chỉ với cú nhảy vừa rồi của Hạng phu nhân, chỉ với việc tay nàng đang đặt lên cơ quan quyết định sống c. h. ế. t này... Quá khó!
Nhưng nếu khai thật thì mấy câu vừa rồi ép Ngô Toan sẽ phải thu xếp thế nào đây...
Ninh Phương Sinh hít sâu một hơi, lập tức đưa ra quyết định.
"Được thôi, vì Hạng phu nhân, ta sẽ nói lại một lần nữa".
"Hạng phu nhân, ta là một 🍳-⛎-ỷ y, sống bằng nghề xem bệnh nhân quả, thỉnh thoảng cũng có thể thấy được vài người ở dưới đó".
"Nếu phu nhân hỏi vì sao ta có thể thấy người ở dưới đó, ta sẽ trả lời rằng ngoài việc là 🍳·⛎·ỷ y, thật ra ta còn là một 'người chặt duyên'".
Người chặt duyên?
Trên mặt Hạng Diễm và Ngô Toan đồng loạt hiện vẻ chấn động.
Ngô Toan lập tức lên tiếng: "Ngươi đã nói ba chữ này ở quán trọ".
Ninh Phương Sinh gật đầu.
Hạng Diễm nghiêm giọng hỏi: "Người chặt duyên là gì? Làm gì?".
"Hồn phách của người tự sát sẽ lưu lại ở thành Uổng Tử, cần phải tìm ra người ở dương gian vẫn còn chấp niệm với họ, chặt đứt chấp niệm ấy, đoạn sạch trần duyên, họ mới có thể qua cầu Vong Xuyên, vào luân hồi. Đây chính là 'chặt duyên'".
Ninh Phương Sinh nhấn mạnh từng chữ một.
"Vì chặt đứt duyên phận giữa người c. h. ế. t và người sống, nên còn gọi là "trảm trần duyên", mà kẻ làm công việc này, chính là người chặt duyên".
Nói xong, hắn chỉ vào cha con nhà họ Vệ bên cạnh: "Bọn họ, cùng với Trần Khí đang bị giam ở Trần phủ, đều là trợ thủ của ta".
Ba câu nói, tiết lộ vô số thông tin. Những thông tin ấy như thủy triều tràn vào đầu Hạng Diễm và Ngô Toan.
Cả hai tim đập dữ dội, nhưng ánh mắt nhìn Ninh Phương Sinh lại khác nhau. Ánh mắt Hạng Diễm mang theo nghi ngờ, như đang cân nhắc thật giả. Còn trong mắt Ngô Toan lại là nỗi hổ thẹn đặc quánh như mực, chỉ vì ba chữ: Người tự sát.
Từ chấn động, đến nghi ngờ, rồi đến chất vấn, Hạng Diễm chỉ mất một thoáng: "Hứa Tận Hoan là người tự sát, nên cần chặt duyên?".
"Hạng phu nhân thông minh".
Ninh Phương Sinh nhìn thẳng nàng: "Sáu ngày trước, thọ mệnh của hắn ở dương gian đã hết, có thể rời thành Uổng Tử để đầu thai, nhưng hắn lại không qua được cầu Nại Hà, nguyên nhân là vì ở dương gian có người vẫn ôm chấp niệm với cái c. h. ế. t của hắn".
"Ta cần tìm ra người ấy, khuyên họ buông bỏ, Hứa Tận Hoan mới có thể thuận lợi đầu thai".
Màng nhĩ Hạng Diễm như bị xé rách. Vậy nếu Hứa Tận Hoan còn sống, nhiều nhất cũng chỉ sống đến sáu ngày trước thôi sao?
Nàng run giọng hỏi: "Nếu không tìm được thì sao?".
"Hồn phi phách tán!".
"Nếu tìm được, nhưng người ấy không chịu buông bỏ thì sao?".
"Cũng hồn phi phách tán!".
"Ta không tin!".
Sắc mặt Hạng Diễm bỗng thay đổi dữ dội.
"Ngươi nhất định đang nói dối, nào là thành Uổng Tử, nào là cầu Nại Hà, nào là chặt duyên, tất cả đều do ngươi bịa ra. Nói, rốt cuộc ngươi có mục đích gì?".
"Hạng phu nhân".
Ninh Phương Sinh rút từ n. g. ự. c ra thanh gỗ, đưa đến trước mặt nàng.
"Hứa Tận Hoan nói, đây là thứ quý giá nhất trên người hắn, có thể làm thù lao cho một người chặt duyên như ta khi thay hắn chặt duyên. Ta hỏi hắn, một thanh gỗ như vậy sao lại là thứ quý giá nhất?".
"Hắn nói, cây này là Hạng Diễm, năm cây còn lại là ta. Không có cây này, không thành được khóa Lục Thông Lỗ Ban, không có Hạng Diễm, ta cũng không thể trọn vẹn".
Rắc rắc... Một tia chớp xé ngang bầu trời đêm.
Hạng Diễm vẫn đứng bất động, mắt dán chặt vào thanh gỗ, tràn đầy kinh hãi. Đây là lời 𝖙.ì𝖓.h 𝐭.ứ giữa Hứa Tận Hoan và nàng, nếu không phải chính hắn nói ra, trên đời này không thể có người thứ ba biết được.
Ánh mắt Hạng Diễm từ từ dời lên, tập trung vào gương mặt Ninh Phương Sinh. Hắn không nói dối. Hắn thật sự đã gặp Hứa Tận Hoan! Thành Uổng Tử là có thật. Hứa Tận Hoan đang bị giam ở đó!
"Vậy...".
Cổ họng Ngô Toan nghẹn lại: "Chuyện ta là con của giặc Oa, cũng là hắn nói cho các ngươi biết sao?".
"Không phải, hắn chỉ cảm nhận được ngươi gặp nguy hiểm, nên cầu ta nghĩ cách cứu ngươi".
Ninh Phương Sinh nhìn sang Ngô Toan.
"Ta hỏi hắn, hai lần trước ngươi cứu hắn như thế nào, vì sao lại cứu? Hắn thà trả lời đông một câu, tây một câu, cũng không chịu nói thật".
"Ta bảo hắn, ngươi cứ không chịu nói gì, ta không thể thay ngươi chặt duyên, kết cục sẽ là hồn phi phách tán. Ngươi đoán xem hắn nói gì?".
"Nói gì?".
"Hắn nói: Thế thì hay quá, đúng bốn chữ: Tận Hoan Nhi Tán!".
Một tia chớp lại lóe lên, tiếp đó là tiếng sấm ầm ầm.
Lúc này mặt Ngô Toan trắng bệch hơn cả ⓠ●ⓤ●ỷ.
Ninh Phương Sinh nhìn gương mặt ấy, không nói thêm. Nhiều chuyện cần thời gian để suy nghĩ. Nếu trong lòng Ngô Toan vẫn còn chút lương tâm thì tiếp theo hắn sẽ nói thật. Điều họ cần làm bây giờ là chờ đợi.
Thế nhưng Ngô Toan vẫn im lặng, ánh mắt vô hồn.
Phản ứng của Hạng Diễm lại bất ngờ bình tĩnh, nàng hỏi: "Ninh Phương Sinh, thành Uổng Tử là địa ngục sao?".
"Không phải!".
"Hứa Tận Hoan ở đó làm gì?".
"Chịu tội".
"Chịu tội gì?".
"Mỗi ngày, đều lặp lại chuyện đã xảy ra trước khi c. h. ế. t".
"Ta có thể hiểu là...".
Viền mắt Hạng Diễm lập tức đỏ lên: "Mỗi ngày hắn đều bị lửa thiêu đốt?".
"Đúng!".
Nói xong, Ninh Phương Sinh nhận ra đôi tay buông thõng bên người Ngô Toan đang từ từ nắm chặt lại. Hắn siết rất chặt, gân xanh nổi lên mu bàn tay.
Còn Hạng Diễm, dù mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại, vẫn kiên quyết hỏi: "Chặt duyên có thời hạn không?".
"Có!".
"Mấy ngày?".
"Bảy ngày".
"Hứa Tận Hoan còn bao lâu nữa thì hồn phi phách tán?".
Ninh Phương Sinh nhìn vào sắc đỏ trong mắt Hạng Diễm, khẽ thở dài: "Hạng phu nhân, gà vừa gáy, hắn chỉ còn mười hai canh giờ".
Hạng Diễm loạng choạng lùi lại.
Tiếc là đáy hố nhỏ hẹp, nàng chỉ có thể dựa lưng vào vách hố, lẩm bẩm: "Sao hắn chỉ còn chút thời gian thế này? Sao chỉ còn chút thời gian thế này...".
Lúc này, một giọng nói bất chợt vang lên: "Ninh Phương Sinh, ta không có chấp niệm với hắn!".
| ← Ch. 372 | Ch. 374 → |
