Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 337

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 337
Ý Niệm
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Vệ Đông Quân tuyệt vọng nhắm mắt lại, chờ bị đá văng khỏi giấc mơ.

Một nhịp thở... Hai nhịp thở... Không có chút động tĩnh nào. Nàng ⓡ⛎-𝓃 𝓇-ẩ-𝓎 mở mắt ra, phát hiện mọi thứ trước mắt chẳng có gì thay đổi.

Cảm giác sống sót sau t. a. i n. ạ. n là thế nào? Vệ Đông Quân không biết phải diễn tả ra sao. Nàng chỉ biết rằng tim lại bắt đầu đập, m. á. u lại bắt đầu chảy.

Xem ra mối q*⛎*@*𝖓 ⓗ*ệ chủ tớ giữa Hạng Diễm và Tố Chi còn tốt hơn nàng tưởng, tốt đến mức Tố Chi trước mặt Hạng Diễm không cần tự xưng là nô tỳ. Mà để đạt đến mức này, ngoài việc hai người quen biết đủ lâu, còn có một điểm vô cùng quan trọng... Tố Chi có thể thấu hiểu, bao dung và ủng hộ mọi hành vi của Hạng Diễm.

Thế nên, Vệ Đông Quân nghiêm túc trả lời: "Ta không ngăn được, cũng không định ngăn. Tiểu thư muốn làm gì thì cứ làm".

Hạng Diễm nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra nụ cười chua chát.

"Cả đời này ta làm chuyện vượt khuôn phép nhiều lắm rồi, đào 𝐡ô·𝓃·, bỏ nhà ra đi, rời khỏi Hạng phủ sống riêng... Thêm chuyện bỏ trốn này nữa cũng chẳng sao".

Nàng định bỏ trốn? Với ai? Hứa Tận Hoan sao?

Phản ứng đầu tiên của Vệ Đông Quân là... Trời đất q_⛎_ỷ thần ơi, Hạng phu nhân đúng là nhân vật ngầu lòi chói lọi, đến chuyện bỏ trốn cũng dám làm... đúng là gương mẫu cho hậu bối chúng ta.

Phản ứng thứ hai là... Nàng đang yên đang lành ở kinh thành, cớ sao lại bỏ trốn? Đã xảy ra chuyện gì?

Trong lòng Vệ Đông Quân sôi sục như trào nước sôi, nhưng nét mặt thì không biểu lộ chút gì.

"Dù tiểu thư có định bỏ trốn hay làm gì khác, cả đời này ta cũng theo tiểu thư đến cùng".

Nghe xong lời này, trên mặt Hạng Diễm chẳng có chút vui mừng nào, lại còn khe khẽ thở dài một tiếng.

Tiếng thở dài ấy nặng nề đến mức dù Vệ Đông Quân không biết gì về tình thế hiện tại, nàng cũng cảm nhận được rõ ràng áp lực đè nặng trên người Hạng Diễm đang càng lúc càng chìm xuống.

Nàng, không vui.

Lúc này, bên ngoài truyền đến một giọng nam: "Tiểu thư, tới Hứa phủ rồi".

Hứa phủ? Người Hạng Diễm muốn bỏ trốn cùng quả nhiên là Hứa Tận Hoan!

Chờ xe ngựa dừng hẳn, Vệ Đông Quân lập tức nhảy xuống trước, rồi xoay người lại, cẩn thận đỡ Hạng Diễm bước xuống.

Nàng không dám sơ suất. Hạng Diễm là người rất cảnh giác. Cho dù đây chỉ là một giấc mơ do nàng say rượu mà thành, nhưng chỉ cần Vệ Đông Quân làm ra hành vi hay lời nói nào không phù hợp với thân phận tỳ nữ Tố Chi, Hạng Diễm lập tức sẽ phát hiện ra.

Vệ Đông Quân vội vàng liếc nhìn phu xe. Nàng phải tìm được Ninh Phương Sinh. Trong giấc mơ của một người mạnh mẽ như thế này, ngoài việc dè dặt cẩn trọng thì có thêm đồng đội là một chỗ dựa.

Phu xe ngồi vững vàng trên xe, không quay đầu lại, bóng dáng lờ mờ trong bóng đêm. Đến cả mặt cũng không lộ... Không giống Ninh Phương Sinh.

Lúc này, Hạng Diễm đã vén váy bước lên bậc thang.

Vệ Đông Quân thu lại suy nghĩ, vội vàng bước lên trước: "Tiểu thư đừng vội, để ta gõ cửa".

Chiếc vòng đồng gõ mấy tiếng, cánh cửa son dày nặng két một tiếng mở ra.

Một khuôn mặt ló ra. Mặt hơi tròn, môi dày, đôi mắt đen đục, ánh nhìn m. ô. n. g lung, vừa nhìn đã biết là người lớn tuổi.

Thấy hai người đứng ngoài cửa, ông sững lại một chút, dường như có phần kinh ngạc.

"La thúc, Hứa Tận Hoan đâu?".

Thì ra đây là "La thúc" mà Hứa Tận Hoan từng nhắc đến. Vệ Đông Quân không kìm được mà nhìn La thúc vài lần. Nếu nàng nhớ không lầm, sau khi Hứa Tận Hoan bảy tuổi, chính người này đã nuôi dưỡng hắn khôn lớn. Sau cùng cũng là người này cùng hắn lao vào biển lửa. Chủ tớ cùng sống cùng c. h. ế. t, thật là tình thâm nghĩa nặng biết bao.

Thế nhưng lúc này, trên mặt La thúc lại hiện ra vẻ khó xử.

"Gia...".

"Ta biết chàng ấy đang ở đâu, mở cửa đi".

La thúc mở cửa ra.

Hạng Diễm bước vào, nhận lấy chiếc đèn lồng từ tay La thúc: "Giờ này, nhất định chàng đang ở vườn sau".

Ánh mắt đục ngầu của La thúc dường như sáng lên đôi chút, lẩm bẩm trong miệng: "Vẫn là cô nương hiểu gia nhất".

Chân Hạng Diễm vốn đã bước đi rồi, nhưng nghe xong câu này, nàng bỗng thu chân lại.

Thân hình La thúc hơi khựng lại.

Hạng Diễm liếc ông một cái, rồi dời mắt đi, để lại một câu "Chàng ấy cũng hiểu ta", sau đó thản nhiên rảo bước vào trong.

Trên mặt La thúc lướt qua một vẻ nhẹ nhõm, y hệt vẻ mặt vừa sống sót sau t. a. i n. ạ. n của Vệ Đông Quân.

Biểu cảm ấy vụt qua rất nhanh, nếu không chú ý thì chẳng ai phát hiện được. Nhưng Vệ Đông Quân có để ý, cũng đã để ý rồi. Nàng nhanh chóng đưa tay lên, vén lọn tóc bên tai, tiện tay sờ nhẹ lên vành tai.

Ánh mắt La thúc lóe lên ý cười khó thấy. Ông ta cũng lập tức đưa tay lên, sờ lên tai mình.

Ta tìm được ngươi rồi, Ninh Phương Sinh. Ngươi trú thân trong thân xác trung bộc của Hứa Tận Hoan, La thúc.

Vệ Đông Quân cố nén niềm vui trong lòng, bước qua ngưỡng cửa, vội vã đuổi theo Hạng Diễm phía trước.

*****

Đêm đầu đông, trăng lưỡi liềm treo giữa không trung, soi sáng cõi trần lặng lẽ.

Bên bờ nước. Sát mép hồ. Hai chiếc ghế nằm. Một chiếc bàn nhỏ. Cạnh bàn nhỏ đặt mấy vò rượu. Có người ngồi trên một trong hai chiếc ghế nằm, đong đưa lắc lư.

Nghe thấy tiếng động phía sau, người đó nghiêng đầu nhìn lại.

Là Hứa Tận Hoan.

Khi thấy Hạng Diễm xách đèn lồng bước tới, khóe môi Hứa Tận Hoan dần cong lên thành nụ cười, nụ cười ấy như ℊợ·п 𝐬·ó·п·🌀 lan ra, càng lúc càng rộng, cuối cùng hóa thành một tràng cười lớn vang dội.

"Hạng Diễm, ta đoán được là nàng sẽ đến".

Hạng Diễm không nói một lời, chỉ đưa đèn lồng cho Tố Chi, rồi bước đến, vén áo ngồi xuống chiếc ghế còn lại.

Hắn rót rượu. Nàng đưa tay đón lấy. Hai người nhìn nhau không nói gì, rồi cùng uống cạn.

Tiếp theo, vẫn là rót rượu, vẫn là uống rượu, vẫn là im lặng.

Vệ Đông Quân đứng phía sau hai người, lặng lẽ ngẩn ra.

Phải là cảnh ngộ ra sao, mới khiến hai người hiểu nhau nhất, cứ thế lặng lẽ cạn ly từng chén một?

Còn nữa... Trong giấc mơ này, thủy tạ sát mép hồ ấy, lại giống hệt cái thủy tạ trong vườn sau của Hạng Diễm ngoài đời thực. Hai chiếc ghế nằm, một chiếc bàn nhỏ, ngay cả kiểu dáng đèn lồng cũng giống y như đúc. Là sự tưởng tượng của Hạng Diễm trong giấc mơ?

Hay là... Vốn dĩ bọn họ thật sự đã có một nơi thuộc về riêng hai người như vậy?

Bóng người đổ xuống bên cạnh, Vệ Đông Quân lúc này mới nhận ra, Ninh Phương Sinh chẳng biết đã đứng bên cạnh nàng từ lúc nào, lặng lẽ buông tay đứng đó.

Lo sợ gây chuyện rắc rối, Vệ Đông Quân không ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt vẫn dán chặt vào hai người trong thủy tạ.

Gió đêm thổi tung tóc, tà áo của họ, còn cả những điều được giấu trong men rượu, trong ánh mắt trao nhau... bí mật.

Vệ Đông Quân thầm nghĩ: việc ta cần làm lúc này, là kiên nhẫn chờ những bí mật kia, từng cái từng cái nổi lên mặt nước.

*****

Hai vò rượu cạn sạch, Hạng Diễm như làm ảo thuật, từ người lấy ra sáu thanh gỗ, đặt lên bàn nhỏ.

Hứa Tận Hoan: "Khóa Lục Thông Lỗ Ban?".

Hạng Diễm: "Chơi bao giờ chưa?".

Hứa Tận Hoan: "Chưa từng".

Hạng Diễm: "Ta dạy chàng chơi một ván?".

Hứa Tận Hoan không vội đồng ý cũng không vội từ chối, mà ánh mắt chỉ sâu thẳm nhìn nàng.

Hạng Diễm đối diện ánh mắt ấy: "Đây là ta thức ba đêm liền mới làm ra được, mà ba đêm đó không phải là mới đây, mà là từ rất lâu về trước".

Hứa Tận Hoan nhẹ giọng hỏi: "Rất lâu là bao lâu?".

"Lúc ta từ nhà họ Chu trở về, chàng đợi ta trong mưa, ta hỏi chàng vì sao lại đợi, chàng nói: lúc đi không tiễn được, lúc về phải ra đón một chút".

Hạng Diễm khẽ đáp: "Là lúc ấy ta nảy ra ý niệm này".

Tay cầm chén rượu của Hứa Tận Hoan khẽ run lên. Rượu tràn ra ngoài.

Chương (1-400 )