Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 333

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 333
Đứa trẻ
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Nàng và hắn ngồi bên bờ nước, mỗi người đặt một vò rượu bên cạnh. Không ai lên tiếng, chỉ yên lặng uống hết bát này đến bát khác. Nàng không biết phải nói gì, còn Hứa Tận Hoan... Từ sau khi buông ra câu nói ấy trong tiệm khắc ấn, hắn bèn lười biếng hẳn, đến lời cũng không buồn nói nữa.

Hạng Diễm nhìn vầng trăng tròn trên trời, trong lòng thầm tính toán, nếu bên dưới lớp vải che đầy ngụy trang ấy thật sự là những lỗ chỗ thương tích thì ít ra nàng vẫn còn có thể dùng vầng trăng này để an ủi hắn.

Lời an ủi nàng cũng đã nghĩ sẵn rồi, "Nguyện người trường thọ, ngàn dặm cùng ngắm ánh trăng".

Đó là câu thơ duy nhất nàng thuộc lòng.

Rượu vào đến sáu phần, hắn bắt đầu lên tiếng.

Hắn nói, mẹ hắn tên Thượng Quan Tào Y, từng là tiểu thư trong một gia đình quyền quý, sau bị tịch biên gia sản, trôi dạt chốn phong trần...

Hắn nói, cha hắn vốn là đứa trẻ nghịch ngợm bên bờ biển, bị ca ca ruột bán cho đám hải tặc người Oa, rồi làm luôn hải tặc...

Hắn nói, cả ba người nhà họ vốn sống rất hạnh phúc, cho đến khi bị một kẻ họ Trần hủy hoại tất cả.

Hắn nói, đêm cha mẹ gặp chuyện, hắn đã mơ thấy họ, thấy họ từ dưới biển đi lên, toàn thân ướt sũng bước đến bên cạnh hắn. Trên người cha hắn vẫn đang rỉ 𝐦á●ц. Hắn hỏi cha có đau không, cha hắn nói không đau.

Hắn nói, hắn vượt ngàn dặm đến thành Tứ Cửu, bỏ ra năm ngàn lượng bạc để vào họa viện Tuyên Hòa là vì 𝒷á_🅾️ 𝖙𝖍_ù...

Hắn nói, kẻ thù đã c. h. ế. t rồi nhưng con trai kẻ đó vẫn còn sống, nợ cha thì con phải trả cũng không sai, đúng không?

Hắn nói, kẻ thù tuy đã 💰á.✝️ 𝒽ạ.❗ cha mẹ hắn nhưng cũng từng cứu nhiều người khác, nợ cha con trả dường như lại chẳng có lý.

Hắn nói, từ bỏ thì tiếc nhưng có những chuyện cứ cố chấp đi tiếp dường như cũng chẳng còn ý nghĩa...

Hắn nói, từ bảy tuổi hắn đã sống vì ⓑá-ⓞ th-ù.

Hắn nói, sau này hắn không biết mình sống để làm gì nữa.

Câu cuối cùng hắn nói là... "Hạng Diễm, những điều này ta chưa từng kể với ai, nàng là người đầu tiên biết".

"Lý ra ta không nên nói cho nàng biết, nhưng không hiểu sao... ta cứ muốn để nàng biết, muốn để nàng thấy được thứ giấu dưới lớp che đậy cuối cùng này".

"Những năm qua, ta thường mơ thấy cùng một giấc mơ, mơ thấy mình trôi dạt giữa biển, trời yên sóng lặng, ta ngồi trong chiếc thuyền nhỏ, trôi mãi trôi mãi...".

"Đột nhiên, một con sóng ập đến, chiếc thuyền bị lật".

"Lúc ấy, có một bàn tay vươn tới, ta ngẩng đầu nhìn thì thấy là nàng... Hạng Diễm. Rồi giấc mơ tan biến".

Nói xong, Hứa Tận Hoan khẽ cười tự giễu, ngửa đầu uống cạn bát rượu trong tay.

Hạng Diễm nhìn hắn đổ người vào ghế dựa, dáng vẻ tiêu điều như lá rụng, chỉ cảm thấy tim mình bị vặn mạnh một cái, đau nhói khôn cùng.

Cuối cùng nàng đã hiểu câu mà đại di mẫu từng nói với nàng năm xưa... Những người có thể gỡ nút thắt trong lòng người khác, trong lòng họ cũng có một nút thắt c. h. ế. t.

Thật ra nhiều năm qua nàng vẫn luôn thắc mắc, phải là cha mẹ như thế nào mới có thể nuôi dạy ra một người như Hứa Tận Hoan.

Có một lần uống quá chén, nàng không nhịn được mà hỏi hắn: "Hứa Tận Hoan, ngươi thường nói con người có hai lớp da, một lớp bên ngoài cho người khác nhìn, một lớp bên trong cho chính mình. Lớp bên trong của ta ngươi đã nhìn thấy rồi. Lớp bên trong của ngươi ta cũng muốn thấy".

"Khuyên ngươi tốt nhất là đừng".

"Tại sao?".

"Bởi vì...". Hắn kéo dài giọng, nói với giọng điệu đầy lếu láo: "Vì nếu ngươi thấy rồi, ta sẽ vĩnh viễn mọc rễ trong tim ngươi, sống c. h. ế. t không rời".

"Cút!".

Hắn bật cười ha hả, cười một cách phóng túng và ngạo nghễ, như một tên trăng hoa tranh thủ kiếm chút lợi từ nữ tử.

Nhưng giờ đây khi nhớ lại, Hạng Diễm mới nhận ra rằng đằng sau sự ngông cuồng ấy lại là một 🦵ï●ռ●♓ 𝖍●ồ●ռ khao khát được cứu rỗi, yếu đuối, luôn dè dặt lo sợ.

Nàng đứng dậy bước đến trước mặt hắn. Lý ra lúc này nàng không nên cười. Nhưng nàng lại nheo mắt, nở một nụ cười dịu dàng.

"Trước khi chàng mở lời, ta đã ngẫm nghĩ trong lòng rồi, có lẽ vầng trăng tròn đêm nay sẽ khiến chàng thấy dễ chịu đôi phần. Không ngờ...".

Nàng lắc lắc đầu, rồi vươn tay ra.

"Hứa Tận Hoan, đến đây nắm lấy tay ta. Ta kéo chàng lên".

*****

Đêm đó, Hạng Diễm không ngủ. Nàng cầm một chiếc dũa sắt, ngồi bên đèn khắc suốt cả đêm.

Sáng sớm hôm sau, nàng đi qua đường hầm nối hai căn nhà, bước sang bên kia, đẩy cửa phòng Hứa Tận Hoan, đặt con dấu mới khắc bên gối hắn rồi lại quay về qua đường hầm.

Bốn chữ "Tận Hoan Nhi Tán" được nàng khắc trên con dấu ấy, không biết có khiến Hứa Tận Hoan hài lòng không. Nhưng nàng thì hài lòng.

Hai bên viên ngọc xanh, nàng khắc hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.

Sự yếu đuối và kiên cường của Hứa Tận Hoan đều vượt ngoài tưởng tượng. Có lúc chỉ một vò rượu là hắn đã có thể khóc không thành tiếng, có lúc lại c. ắ. n răng đi hết một con đường dài. Nhưng dù yếu đuối hay kiên cường, hắn luôn khao khát một bàn tay khác có thể nắm lấy tay hắn, sưởi ấm cũng được, nâng đỡ cũng được, kéo hắn một cái cũng được...

Lớp vải che cuối cùng đã bị xé toạc, con người thật bên trong của hắn vẫn là một đứa trẻ mới bảy tuổi đã mất cha mẹ. Phong lưu phóng túng, bất cần đời, lả lơi khinh bạc... Tất cả chỉ là lớp vỏ ngụy trang.

*****

Ông trời rất công bằng, chưa từng bạc đãi bất kỳ ai biết c. ắ. n răng cố gắng.

Cuối cùng tiệm khắc ấn cũng đón được vị khách thứ hai. Dù vị khách này vẫn là Hứa Tận Hoan giới thiệu đến, nhưng khoảnh khắc đôi mắt người khách ấy sáng lên khi cầm lấy con dấu, Hạng Diễm biết, mình đã thành công rồi.

Một tháng chỉ khắc một con dấu, không kiếm ra bạc. Nhưng Hạng Diễm vẫn kiên trì như thế. Sự kiên định này, là Hứa Tận Hoan đã trao cho nàng.

Hứa Tận Hoan từng nói...

"Hạng Diễm, nếu thứ nàng làm ra là thứ không ai có thể thay thế, vậy việc nàng cần làm chỉ còn hai chữ: kiên trì. Rượu ngon không sợ ngõ sâu, sẽ có một ngày có người vì nàng mà vượt cả con ngõ tìm đến".

Cái "một ngày" mà Hứa Tận Hoan nói, Hạng Diễm dùng trọn vẹn hai năm để đợi.

Hai năm sau, cả thành Tứ Cửu đều biết, nhà họ Hạng có một cô nương tên Hạng Diễm, khắc ấn rất đặc biệt, muốn mời nàng khắc ấn còn phải xếp hàng chờ. Nhưng người ta chưa biết rằng, ngoài khắc ấn, Hạng Diễm còn làm long thủ cũng đã ra hình, ra dáng.

Đến cả cha nàng cũng nói: "Con gái à, nếu con tiếp tục mài giũa thêm vài năm nữa, e là cha theo không kịp con rồi".

Cha chỉ nhìn thấy sự thông minh của nàng nhưng không thấy được sự khổ cực nàng âm thầm chịu đựng. Hai năm ấy, mỗi ngày nàng vẫn chỉ ngủ hai canh giờ, thời gian còn lại đều vùi đầu nghiên cứu làm long thủ đại tông môn.

Người hiểu phong thủy, không ai hiểu long thủ bằng nàng. Người hiểu long thủ, cũng không hiểu phong thủy bằng nàng.

Hứa Tận Hoan từng nói: "Hạng Diễm, đây mới là chỗ nàng đáng giá, cũng là thứ giúp nàng có thể đối đầu với Hạng gia mai sau".

Mỗi đêm nàng thắp đèn làm việc, Hứa Tận Hoan đều mang theo hai vò rượu đến, ngồi bên cạnh uống rượu.

Hắn nói: "Hạng Diễm, đừng đuổi ta đi, ta thích được ở bên cạnh nàng".

Thật ra Hạng Diễm rất ghét có người bên cạnh khi mình làm việc, dễ khiến nàng phân tâm. Nhưng vì là Hứa Tận Hoan nên nàng nhịn.

Nam tử này từ sau khi buông bỏ mối thù năm xưa thì cứ như bị rút cạn thần khí, ngày một tiêu điều. Trên người không còn mùi phấn son chỉ còn lại một chút hương trầm nhè nhẹ. Ánh mắt hắn thường đờ đẫn, nhìn vào một chỗ thật lâu không biết đang nghĩ gì. Cũng thường chuốc say chính mình, uống đến say khướt, rồi co người lại trên ghế dựa phát ra tiếng ngáy khe khẽ.

Sợ hắn bị lạnh, Hạng Diễm luôn buông tay khỏi chiếc long thủ đang khắc dở đi lấy chăn mỏng đắp cho hắn.

Có một lần, tấm chăn vừa phủ lên người, hắn đột nhiên khẽ gọi một tiếng "Mẹ", rồi một hàng nước mắt lặng lẽ tràn ra nơi khóe mắt.

Hạng Diễm bỗng dâng lên một cơn xúc động, muốn dang tay ôm lấy hắn.

Chương (1-400 )