Sơn thủy
| ← Ch.282 | Ch.284 → |
Dù có chau mày đến rụng cả hai hàng lông mày, Trần Khí vẫn không nghĩ ra cách nào moi được lời từ miệng Lưu Thứ Kỷ.
Thôi vậy, không nghĩ nữa, gặp được người rồi tính tiếp. Trần Khí xắn tay áo, đi thẳng đến phòng quản sự. Ai ngờ, viện phòng quản sự đã chật kín người đợi gặp Lưu Thứ Kỷ, hàng người kéo dài từ trong viện ra đến tận ngoài cửa.
Lúc này Trần Khí mới chợt nhớ ra, cả buổi sáng hôm nay Lưu Thứ Kỷ phải xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong Hầu phủ, trước giờ Ngọ tuyệt đối không rảnh tay. Hơn nữa với tính tình của Lưu Thứ Kỷ, việc chưa giải quyết xong thì hắn cũng chẳng còn lòng dạ nào để ôn chuyện cũ với người khác.
Trần Khí đứng ở cổng viện ngẫm nghĩ một lát, quyết định quay về cửa hông đợi Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh đến rất nhanh, Trần Khí nhìn hắn mặc y phục đen, rồi lại nhìn phong thái của hắn, bỗng cảm thấy lời nói dối mình bịa ra có vẻ hơi quá đà. Người này dù có khoác bao tải rách thì trông vẫn giống một công tử thế gia.
Ninh Phương Sinh đã nghe Thiên Tứ kể sơ qua lý do Trần Khí dùng để giải thích, bèn trấn an: "Đừng sợ, gặp chiêu thì phá chiêu".
Lúc này cũng chỉ có thể cứng đầu mà tiến tới.
Trần Khí nuốt nước bọt, rất muốn hỏi "rốt cuộc ngươi có vẽ được không", nhưng lời vừa đến môi lại nuốt xuống.
Bỗng bên tai vang lên giọng nói: "Thật ra ta không giỏi vẽ chân dung, nhưng vẽ sơn thủy thì không tệ".
Trần Khí: "...". Cái lời khoác lác trước mặt mẹ, còn thu lại được nữa không?
Ninh Phương Sinh hỏi: "Nơi phong cảnh đẹp nhất trong phủ là chỗ nào?".
Trần Khí đưa tay ôm trán: "Ninh Phương Sinh, ngươi cố ý muốn ta bị đ. á. n. h à?".
Ninh Phương Sinh: "Bị đ. á. n. h một lần, ta bù cho ngươi một ngàn lượng bạc".
Trần Khí lập tức buông tay, thản nhiên nói: "Ninh Phương Sinh, ngươi cứ tuỳ ý thể hiện, dù sao ta da dày thịt béo, chịu đòn quen rồi".
*****
Nơi phong cảnh đẹp nhất Trần phủ là trong rừng trúc nhỏ phía sau hoa viên.
Trần Khí kéo Viên thị đến, từ xa bà đã trông thấy một người mặc y phục đen đang đứng quay lưng. Sắc mặt bà bỗng sa sầm. Mượn tiền con ta rồi mà còn dám đứng quay lưng, đúng là vô phép vô tắc. Chờ lát nữa lại gần, ta phải châm chọc vài câu cho bõ tức.
Cũng không trách Viên thị tức giận, đường đường là chủ mẫu một Hầu phủ, suốt ngày bận rộn từ sáng đến tối, nếu không phải vì người này nợ bạc của con trai mình, thì bà việc gì phải tốn thời gian chịu đựng?
Ninh Phương Sinh nghe sau lưng có động tĩnh thì bèn quay người lại, thi lễ: "Phu nhân an khang, ta là Ninh Phương Sinh".
Viên thị sững người, rồi mặt lộ vẻ nghi hoặc.
Lúc nãy ở xa bà chưa nhìn rõ, giờ đến gần mới phát hiện y phục trên người nam tử này không phải loại vải tầm thường, cũng chẳng phải đường kim mũi chỉ tầm thường. Lại nhìn hắn hành lễ, động tác như nước chảy mây bay, khiến người khác nhìn mà vui mắt. Người này trông đâu giống kẻ cùng quẫn phải rời kinh thành?
"Phu nhân thứ lỗi, Thập Nhị gia đã nói dối người".
Viên thị vốn đã có nghi ngờ, nghe đến đây bèn trừng mắt nhìn con trai: "Con đã nói dối gì ta?".
Trần Khí hoàn toàn không ngờ Ninh Phương Sinh lại giở chiêu này, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán.
Sao lại đ. â. m thủng lời nói dối của ta chứ? Ngươi điên rồi sao?
Ninh Phương Sinh thản nhiên làm như không thấy ánh mắt oán trách của Trần Khí: "Thật ra không phải ta nợ bạc của Thập Nhị gia, mà là Thập Nhị gia sợ phu nhân không đồng ý, nên mới bịa lý do ấy".
Viên thị: "..."
Trần Khí: "..."
Ninh Phương Sinh đối diện với ánh nhìn dò xét của Viên thị, nói: "Thập Nhị gia nói với ta rằng: Mẹ ta lúc trẻ không chỉ xinh đẹp, khí chất lại xuất chúng, là một trong những nữ tử đẹp nhất thành Tứ Cửu. Những năm qua bà vì gia đình, vì ta mà lao tâm khổ tứ, giờ đã dần phai tàn. Ta chỉ muốn nhân lúc người còn trẻ, vẽ cho người một bức họa. Mai sau khi người khuất núi, ta lấy bức họa ra nhìn, cũng như thể người vẫn còn bên cạnh".
Viên thị nghe mà nước mắt suýt nữa trào ra. Thằng nhãi thối này mà lại có hiếu đến vậy, cũng không uổng công bà bao năm thiên vị nó.
Trần Khí nghe mà nước mắt tuôn ròng ròng.
Ninh Phương Sinh ơi Ninh Phương Sinh, chẳng trách ngươi làm được chức người chặt duyên, chỉ riêng cái miệng này thôi, đừng nói ta, ngay cả Diêm Vương ngươi cũng có thể nói cho cảm động.
Ninh Phương Sinh chỉ vào rừng trúc: "Phu nhân mời đứng qua đó, tuỳ ý chọn một chỗ, chỉ cần mỉm cười đứng yên là được. Toàn bộ bức tranh hoàn thành mất khoảng hai canh giờ, nếu đứng mỏi, xin phu nhân chịu khó một chút".
Đừng nói hai canh giờ, dù ba hay bốn canh, Viên thị lúc này cũng nhẫn được. Đây là tấm lòng của con trai mà.
Viên thị liếc con trai một cái đầy trách yêu, chỉnh lại áo quần, hớn hở bước đi. Chỉ vài bước, bà lại bước đi nhẹ nhàng uyển chuyển như thiếu nữ.
Lúc này, giấy vẽ đã trải ra trên bàn. Ninh Phương Sinh vừa ngắm Viên thị, vừa mài mực, hai hàng chân mày dần chau lại. Thực ra, hắn đã quên mất lần cuối cùng cầm bút vẽ là khi nào. Nhưng người dạy hắn vẽ vẫn thường xuyên xuất hiện trong mơ. Người ấy từng nói, thư họa vốn không tách rời, chỉ có bút pháp giản dị mà thanh nhã mới là tác phẩm tốt. Người ấy còn nói, vẽ tranh không phải bằng mắt để quan sát, mà là dùng tâm để cảm nhận hỷ nộ ái ố của người trong tranh.
Bức vẽ đầu đời của hắn là năm năm tuổi, vẽ cái chum nước lớn trong viện.
Hắn hí hửng đem khoe, người ấy xoa đầu hắn, mỉm cười nói: "Con trai ta sau này làm một họa sư du sơn ngoạn thủy cũng không tệ".
Phải rồi. Người ấy là cha hắn.
Vì câu nói ấy của cha, nên hắn đã dành nhiều thời gian hơn cho vẽ, chỉ chăm chăm học vẽ sơn thủy. Hắn từng nghĩ kỹ rồi, sau này lớn lên sẽ chu du khắp nơi, ngắm cảnh đẹp bốn phương. Gặp cảnh nào đẹp thì vẽ lại, nhờ người đưa về thành Tứ Cửu cho cha xem, cho cha biết nhân gian này đẹp đến nhường nào.
Chỉ tiếc là... Ninh Phương Sinh thầm thở dài trong lòng.
Bên cạnh, Trần Khí thấy nét vui trên mặt mẹ, rồi lại nhìn vẻ u sầu trên mặt Ninh Phương Sinh, trong lòng có hơi chua xót. Không phải vì sợ bị đ. á. n. h mà là sợ tổn thương lòng mẹ. Lâu lắm rồi hắn chưa thấy mẹ cười vui vẻ đến vậy.
Trong lúc hắn còn đang nghĩ ngợi thì bên kia Ninh Phương Sinh đã cầm bút, chấm mực, hạ bút.
Hạ bút... rất nhanh.
Thần thái... cũng coi như là chuyên chú.
Chỉ là... không biết vẽ ra cái gì.
Trần Khí rón rén đi tới trước bàn, cúi đầu nhìn giấy vẽ một mảng đen kịt...
Mẹ ơi, cái này là gì thế? Một đống phân ch. ó chắc?
Trần Khí suýt nữa ngất xỉu, không dám nhìn nữa, lảo đảo lùi sang bên ngồi xuống, bắt đầu suy nghĩ nên giải thích với mẹ thế nào đây.
Còn Viên thị bên kia, trong lòng cũng bắt đầu ngờ vực. Bà đường đường là Hầu phủ phu nhân, ít nhiều cũng từng thấy qua tranh vẽ, người ta vẽ tranh, đều cho người ngồi vào ghế thái sư, tạo dáng đoan trang, khí thế. Sao người này vẽ, cứ nhất định bắt bà đứng? Hắn thực sự vẽ được không đó?
Hai canh giờ đứng cứng ngắc, chân tay bà cũng bắt đầu tê rần rồi đây này...
| ← Ch. 282 | Ch. 284 → |
