Cầu vinh
| ← Ch.278 | Ch.280 → |
Tào Kim Hoa vừa rời đi, những người nằm dưới đất lập tức lồm cồm bò dậy, túm tụm vây quanh trước mặt Ninh Phương Sinh, ai nấy mặt mày đều ra vẻ nịnh nọt. Họ vừa rồi đúng là đầu óc bị chập mạch, mới dám mắng thầm Ninh Phương Sinh trong bụng.
Nhưng bây giờ.
Vệ Đông Quân: Ta là đồ khốn, nhưng Ninh Phương Sinh tuyệt đối không thể là đồ khốn.
Vệ Trạch Trung: Ta sống là con châu chấu trên sợi dây đó, c. h. ế. t cũng là con châu chấu c. h. ế. t trên sợi dây đó.
Trần Khí: Ai dám động đến một sợi lông của Ninh Phương Sinh, ta sẽ c. h. ử. i rủa mười tám đời tổ tông nhà hắn.
Thiên Tứ nhìn vẻ mặt ba người kia, lặng lẽ trợn trắng mắt: Ai nấy đúng là chẳng ra làm sao.
Ninh Phương Sinh không thèm để ý đến ba gương mặt trước mặt, ánh mắt chuyển ra ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ, trời đã hửng sáng.
Vệ Đông Quân lần này ngủ một giấc dài hơn nhiều so với lần đầu tiên nàng nhìn thấy oan hồn, xem ra thật sự không thể để nàng thấy những thứ không nên thấy trong hiện thực.
"Ngồi cả đi". Ninh Phương Sinh không dám lãng phí chút thời gian nào.
"Hiện giờ chúng ta có hai việc phải xử lý, một là việc Tống Bình bị g. i. ế. c...".
"Tống Bình bị g. i. ế. c ư? Ai g. i. ế. c?".
Người duy nhất không biết nội tình là Vệ Trạch Trung hét lên thất thanh, vừa dứt lời, hắn bèn nhận ra mình đã hỏi hai câu ngu ngốc.
Nếu họ biết ai là hung thủ, chẳng phải đã là thần tiên rồi sao?
Vệ Trạch Trung vội chữa lại: "Chuyện thứ hai là gì?".
Ninh Phương Sinh: "Oan hồn tiếp theo là Hứa Tận Hoan".
"Hứa Tận Hoan?".
Vệ Trạch Trung không biết là vì áy náy hay vì suy nghĩ tự nhiên đi đến đó, bèn nói: "Chuyện này... có gì đó không đúng lắm".
"Cha, không đúng chỗ nào?".
"Các con xem đi, Hướng Tiểu Viên c. h. ế. t vì Hạ Tam, Hướng Tiểu Viên vừa chấm dứt nhân duyên thì đến lượt Hạ Tam. Hạ Tam c. h. ế. t vì bức tranh đó, nàng chấm dứt nhân duyên xong, lại đến người vẽ tranh là Hứa Tận Hoan".
Vệ Trạch Trung ra vẻ thần bí: "Chuyện này... chỉ là trùng hợp thôi sao?".
Câu nói vừa dứt, tất cả mọi người đều cau mày. Đúng vậy, đây chỉ là trùng hợp thôi sao? Nếu là trùng hợp thì chỉ biết than rằng không trùng hợp chẳng thành chuyện. Nếu không phải trùng hợp... Vậy thì là gì?
Trong sự im lặng, Ninh Phương Sinh mở lời: "Dù có phải trùng hợp hay không, mối duyên này chúng ta đều phải chặt. Nhưng trước khi đến lượt Hứa Tận Hoan, chúng ta phải bàn sơ qua chuyện của Tống Bình".
Lời vừa dứt, cửa bỗng "rầm" một tiếng bị đẩy tung ra.
Mã Trụ thở hồng hộc lao vào: "Tiên sinh, tiên sinh, chuyện của Tống Bình đột nhiên bị làm rùm beng rồi".
Bốn người trong phòng đều giật mình. Nhanh vậy sao? Trời vừa mới sáng mà.
Trần Khí sốt ruột: "Mau nói, rùm beng kiểu gì?".
Mã Trụ т𝒽●ở 🌀●ấ●p mấy hơi rồi đáp: "Trước lúc trời sáng, ngỗ tác lại khám nghiệm tử thi lần nữa, nói đốt sống cổ của Tống Bình bị gãy, trong móng tay còn có rất nhiều vết cào cấu, suy đoán là hắn bị bóp cổ đến c. h. ế. t rồi mới bị treo lên tượng đá sư tử".
Vậy mà lại hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của bọn họ khi đó.
Ninh Phương Sinh: "Còn gì nữa không?".
"Không biết sao mà tin tức bị rò rỉ, trời vừa sáng, trước cửa phủ Thuận Thiên đã có rất nhiều người tụ tập hóng chuyện".
Mã Trụ tiếp tục: "Có người đ. á. n. h trống kêu oan, đòi phủ doãn đại nhân tra ra hung thủ thật sự g. i. ế. c Tống Bình, còn có mấy thư sinh đến gây náo loạn trước cổng Lễ bộ, đòi kiểm tra lại quyển thi khoa thi mùa xuân năm xưa của Hạ Đại gia".
Ninh Phương Sinh: "Còn gì nữa?".
Mã Trụ liếc nhìn sắc mặt Ninh Phương Sinh, nói: "Mọi người đều nói là hai nhà Nhậm, Hạ liên thủ g. i. ế. c Tống Bình, muốn diệt cỏ tận gốc, để c. h. ế. t rồi không còn đối chứng".
"Nghe có vẻ không đúng".
"Đúng là không đúng".
Hai người, một âm một dương, lại cùng cất lời.
Trong mắt Ninh Phương Sinh hiện lên một nụ cười nhạt: "Chuyện xấu của hai nhà Nhậm, Hạ năm xưa bị phơi bày, ch. ó cùng rứt giậu, muốn g. i. ế. c người diệt khẩu, có chỗ nào không hợp lý?".
Vệ Đông Quân và Trần Khí nhìn nhau.
Vệ Đông Quân: "Có hơi quá ngông cuồng rồi".
Trần Khí: "Quá liều lĩnh".
Vệ Đông Quân: "Đã muốn g. i. ế. c người diệt khẩu, sao không chọn đêm đen gió lớn, lén g. i. ế. c là xong?".
Trần Khí: "Đúng vậy, treo xác trước cửa phủ Thuận Thiên, chẳng phải muốn c. h. ế. t sao?".
Vệ Đông Quân: "Chôn xuống đất là xong, ai mà biết được?".
Trần Khí: "Làm to chuyện như vậy, chẳng phải là tự chuốc lấy phiền phức?".
"Ta cũng thấy không ổn". Ninh Phương Sinh nói ra lý do của mình: "Hai nhà Nhậm, Hạ làm việc, luôn thích chơi trò lén lút âm hiểm, hiếm khi phô trương trắng trợn như vậy, nhìn cách họ tính kế Tống Bình là hiểu".
"Đúng, đúng, đúng". Vệ Trạch Trung tiếp lời: "Khi đó chúng ta ở thôn Tôn Gia Khuê, bọn họ thuê 💲á*t t𝖍*ủ, nếu thực sự thành công, cũng là thần không biết, 🍳⛎.ỷ không hay".
Nếu chỉ một người cảm thấy có gì đó không ổn thì chưa chắc, nhưng nếu ai cũng cảm thấy không ổn thì đúng là có vấn đề rồi. Nói cách khác, người g. i. ế. c Tống Bình, là kẻ khác.
Sau khi kết luận này được đưa ra, căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng. Trên đời này, ngoài hai nhà Nhậm, Hạ, còn ai lại muốn mạng của Tống Bình? Đã g. i. ế. c hắn, lại còn treo xác trước cổng phủ Thuận Thiên, vậy là vì điều gì?
Gương mặt Ninh Phương Sinh trầm xuống.
Trong lòng Vệ Đông Quân dâng lên một cơn tức giận âm ỉ.
Gân xanh trên trán Trần Khí cũng nổi hẳn lên.
Vệ Trạch Trung 𝐬𝐢ế.† ⓒ♓.ặ.t nắm tay.
Cảm giác của bốn người là như nhau, như thể có một bàn tay vô hình ẩn trong bóng tối, trở tay thành mây, lật tay thành mưa, điều khiển mọi thứ.
Giữa cơn lặng lẽ, Thiên Tứ chợt lên tiếng: "Tiên sinh, cái c. h. ế. t của Tống Bình, chúng ta còn có thể từ từ điều tra, nhưng Hứa Tận Hoan thì chỉ còn bảy ngày".
Không chỉ tiên sinh giật mình, mấy người còn lại cũng bàng hoàng.
Đúng vậy, cái c. h. ế. t của Tống Bình còn có thể từ từ tra, nhưng nếu sau bảy ngày không chấm dứt được nhân duyên thì Hứa Tận Hoan thật sự sẽ hồn phi phách tán.
Bọn họ đâu có ba đầu sáu tay.
Ninh Phương Sinh lập tức gọi: "Trần Khí".
"Nói đi, muốn ta làm gì?".
Ninh Phương Sinh: "Bên chỗ Đới đại nhân, đưa thêm ít bạc, vụ án của Tống Bình có gì mới, nhờ ông ấy báo tin cho ngươi".
Trần Khí: "Chuyện này đơn giản, không cần ta ra mặt, lát nữa để Mã Trụ đi là được".
Ninh Phương Sinh: "Còn hai người nữa, chúng ta phải bá-Ⓜ️ sá-✞ không rời, một là Nhậm Trung Kỳ, một là Hạ lão đại".
Vệ Đông Quân không hiểu: "Nếu không phải bọn họ g. i. ế. c thì bám theo làm gì?".
Ninh Phương Sinh ngẩng mắt nhìn nàng một cái, nhẹ giọng nói tám chữ: "Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau".
Mắt Vệ Đông Quân sáng lên. Nàng hiểu rồi.
Thiên hạ đều nghĩ cái c. h. ế. t của Tống Bình có liên quan đến hai nhà Nhậm, Hạ. Vậy điều hai nhà đó sẽ làm tiếp theo, là chứng minh mình vô tội, không g. i. ế. c Tống Bình. Muốn chứng minh thì chỉ có một cách. Tìm ra hung thủ thật sự đã g. i. ế. c Tống Bình. Nếu cử người theo dõi hai nhà đó, biết đâu sẽ có thu hoạch bất ngờ.
Hiểu thì hiểu, nhưng Vệ Đông Quân vẫn nhăn mặt: "Ninh Phương Sinh, chúng ta chỉ có mấy người, cử ai đi theo dõi đây?".
Ninh Phương Sinh nhìn Thiên Tứ một cái, ánh mắt sâu thẳm: "Vậy thì chỉ còn một cách...".
Thiên Tứ lập tức r_ú_т 𝓇_𝐚 mấy tờ ngân phiếu, đặt trước mặt Trần Khí.
Đặt trước mặt ta làm gì? Chẳng lẽ bắt ta đi theo dõi? Ta không làm đâu.
Trần Khí vừa định từ chối, chợt xoay chuyển ý nghĩ: "Ý ngươi là, bảo ta tìm hai người đáng tin, giúp chúng ta theo dõi bọn họ?".
Ninh Phương Sinh gật đầu. Đâu chỉ là một câu nói.
Trần Khí cầm lấy ngân phiếu, đứng dậy nhét vào n. g. ự. c Mã Trụ: "Ngươi đến doanh trại, tìm cho ta hai huynh đệ đáng tin nhất, tiện thể ghé gặp Đới đại nhân một chuyến".
"Rõ".
"Xong việc, lập tức quay về".
| ← Ch. 278 | Ch. 280 → |
