Về nhà họ Tiền
| ← Ch.247 | Ch.249 → |
"Chuyện này nói ra thì dài lắm". Trần Khí liếc mắt nhìn Vệ Đông Quân: "Ngươi nói với Ninh Phương Sinh đi".
Vệ Đông Quân đang định kể tỉ mỉ thì chợt nghe bàn bên cạnh có người cất giọng: "Tiểu thư nhà họ Tiền cũng không rõ là coi trọng gì ở Thẩm Nghiệp Vân nữa, một tên què, chuyện c.♓ă.n 🌀ố.𝒾 không biết có làm được không".
"Tiểu thư nhà họ Tiền năm xưa từng dính líu tới cái kẻ treo cổ c. h. ế. t là Vệ Tứ lang, không chừng đã sớm phá thân rồi, một nữ nhân chẳng ai thèm cưới thì còn biết mưu cầu gì? Chắc chỉ mong nửa đời sau có chỗ nương tựa thôi".
Mẹ nó, phá thân cái con khỉ. Tiền tỷ tỷ và Tứ thúc của ta trong sáng rõ ràng.
Sắc mặt Vệ Đông Quân sa sầm, nàng nện mạnh đôi đũa xuống bàn: "Ta ăn không vô nữa, ra xe chờ các ngươi".
Nàng buông đũa, giận đùng đùng bước đi.
Trần Khí trông thấy cũng ném đũa đuổi theo, thấy Ninh Phương Sinh vẫn ngồi im, bèn kéo tay hắn một cái: "Đi thôi".
Ninh Phương Sinh hất tay hắn ra, nâng chén rượu: "Uống nốt bình này đã rồi đi, cũng để nàng nguôi ngoai một chút".
Nguôi ngoai? Là nguôi ngoai tâm tình sao?
Thập Nhị gia ta nói dăm ba câu dỗ dành, chẳng phải nàng sẽ vui lại sao?
Trần Khí nghĩ bụng: ngươi không đi thì ta đi.
Ninh Phương Sinh hạ giọng: "Có vài cảm xúc cần để nàng học cách tự mình tiêu hóa".
Chân Trần Khí vừa bước ra đã lập tức thu về.
Đúng vậy, chuyện liên quan đến Tiền Nguyệt Hoa, chẳng phải hắn nói vài lời là có thể khiến Vệ Đông Quân vui vẻ trở lại.
Hắn ngồi phịch xuống, tự tìm cho mình cái cớ: "Ta nghe thêm xem bàn đó còn nói gì nữa".
*****
Vệ Đông Quân bỏ cả bữa, thật ra chỉ vì muốn yên tĩnh một mình.
Từ khi hiểu chuyện, nàng đã biết có một người luôn thầm mến Tứ thúc, người đó là Tiền Nguyệt Hoa. Trong mười tám năm qua, nữ nhân nàng yêu quý nhất là mẹ, kế đến là Đại tỷ, rồi tổ mẫu, xếp thứ tư là Tiền Nguyệt Hoa.
Tiền Nguyệt Hoa có xinh đẹp không? Chỉ thuộc hạng trung. Trong giới danh môn thành Tứ Cửu thì chẳng đáng được xếp hạng.
Tiền Nguyệt Hoa có phải tài nữ không? So với những thiên kim tiểu thư mở miệng là thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa thì còn kém xa.
Nhưng điều đó không cản được việc Vệ Đông Quân quý mến nàng. Thế gian này có người, bên ngoài sáng lấp lánh nhưng bên trong thì mục rữa, cũng có người tự thân đã tỏa sáng rực rỡ, Tiền Nguyệt Hoa thuộc loại sau.
Lúc đầu, Vệ Đông Quân thích nàng là vì nụ cười của nàng. Nàng mỉm cười với Vệ Đông Quân, Vệ Đông Quân bèn thấy cả núi mai trắng đều nở hoa.
Sau đó, Vệ Đông Quân thích tỷ ấy là vì cái chân thành của tỷ.
Vệ Tứ lang danh tiếng lừng lẫy ở kinh thành, tiểu thư yêu thích hắn xếp hàng từ Vệ gia tới tận cổng thành. Những tiểu thư ấy đối với Vệ Đông Quân chỉ là lấy lệ. Nhưng Tiền Nguyệt Hoa thì không. Tiền Nguyệt Hoa không lấy lệ, không lấy lòng, chỉ thật lòng quý mến. Về sau thì chẳng còn là quý mến đơn thuần, mà là thật lòng khâm phục và ngưỡng mộ.
Một người phải yêu một người khác đến nhường nào, mới có thể bất chấp áp lực từ gia đình, ánh mắt thế tục, cam lòng để bản thân thành một "gái già", chỉ để chờ đợi người kia chứ. Tỷ ấy đã đợi bao nhiêu năm? Chắc cũng phải mười năm rồi.
Rèm xe vừa vén lên, gió mưa tràn vào, Ninh Phương Sinh và Trần Khí một trước một sau lên xe.
Trần Khí chưa kịp ngồi vững đã nói ngay: "Sau đó cũng chẳng nghe được gì có ích, đám người đó mồm mép còn hơn nữ nhân".
Vệ Đông Quân nắm chặt nắm tay: "Nữ nhân đâu có nhiều chuyện như vậy, mồm mép là bọn nam nhân các ngươi đấy".
Ngay cả ta cũng bị mắng lây à? Trần Khí liếc nhìn Ninh Phương Sinh, thầm nghĩ quả thật ngươi đoán trúng rồi.
Xe ngựa lăn bánh.
Ninh Phương Sinh nhìn thiếu nữ trước mặt đang phồng má tức giận, không nhịn được mà bật cười.
Vệ Đông Quân: "Ngươi cười cái gì?".
Ninh Phương Sinh: "Không cười ngươi, cười đám nam nhân mồm mép như chúng ta".
Vệ Đông Quân: "...". Hắn thừa nhận rồi?
Trần Khí: "...". Hắn thật sự thừa nhận rồi.
Lúc này, Ninh Phương Sinh hắng giọng, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
"Vệ Đông Quân, Tiền Nguyệt Hoa khổ cực chờ đợi Tứ thúc của ngươi bao năm, nay người còn chưa lạnh mà nàng lại muốn đính hô●ⓝ với Thẩm Nghiệp Vân. Như ngươi nói, trong đó tất có ẩn tình".
Nghe vậy, Vệ Đông Quân bèn bỏ hết tức giận, lập tức ghé sát lại: "Mau nói đi, ẩn tình ở chỗ nào?".
Ninh Phương Sinh lấy quạt, "phạch" một tiếng mở ra, ung dung phe phẩy vài cái.
"Vậy ngươi phải kể cho ta nghe về lai lịch của Tiền Nguyệt Hoa trước đã".
"Lai lịch của nàng thật sự khá đặc biệt".
Tiền gia vốn có gốc gác ở phủ Đài Châu phía Đông Nam.
Năm đó, Tiền lão gia được bổ nhiệm lên Tam Biên, con trai út là Tiền Tam gia cũng đi theo. Một năm sau, cha con Tiền gia ổn định được cuộc sống, Tam gia bèn viết thư về cho Tam nãi nãi, bảo nàng đưa con trai cùng sang đoàn tụ. Thế là Tam nãi nãi không ngại đường xa, dắt con đi tới tận Cam Túc.
Chẳng bao lâu sau khi đến nơi, Tam nãi nãi lại mang thai. Từ đông nam Hoa quốc đến tận tây bắc, vốn đã khác khí hậu, Tam nãi nãi lần này m. a. n. g t. h. a. i càng thêm khổ sở.
Khó khăn lắm mới cầm cự tới ngày sinh, đột nhiên biên cương có biến, Tam gia tính toán thời gian còn kịp quay về, bèn theo cha ra tiền tuyến.
Nào ngờ vừa đi được hai ngày, Tam nãi nãi đã vỡ ối. Nữ nhân sinh con đều là bước qua cửa ⓠ●ц●ỷ một chuyến. Tam nãi nãi liều một mạng, sinh hạ Tiền Nguyệt Hoa, nhưng sức khỏe từ đó suy yếu dần. Huống chi nơi biên ải khổ hàn, chẳng có đại phu giỏi, t. h. u. ố. c men cũng chẳng đầy đủ. Chỉ nửa năm sau, Tam nãi nãi bèn bỏ lại con cái thơ dại, qua đời.
Tam gia cho rằng mạng của vợ là do mình hại, trong lòng day dứt vô cùng, thề không tái giá, cả đời chỉ chăm sóc hai đứa con thật tốt.
Con trai đã sáu tuổi, biết chạy nhảy thì dễ, nhưng con gái thì còn quá nhỏ, vẫn là một đứa trẻ đang b. ú mớm, nuôi sống thế nào đây, Tam gia lo đến bạc cả tóc.
Tổ mẫu ở phủ Đài Châu vừa thương con út, lại xót đứa cháu gái nhỏ, bèn đón nàng về bên cạnh, tự mình nuôi dạy. Cũng vì Tiền Nguyệt Hoa mất mẹ từ trong tã lót, thân thế đáng thương, nên Tiền lão gia bèn dặn dò Đại phòng và Nhị phòng về sau phải quan tâm nhiều hơn. Vậy là Đại phòng và Nhị phòng Tiền gia thường đưa nàng về ở, mỗi lần đều kéo dài một năm rưỡi.
Khổ nỗi, bên ngoại của Tam nãi nãi chỉ có mỗi bà là con gái. Con gái c. h. ế. t đi, bà ngoại vì thương nhớ mà sinh bệnh, cũng hay đưa nàng về ở cùng. Thế nên, tuổi thơ của Tiền Nguyệt Hoa là năm nay ở nhà này, năm sau lại sang nhà khác.
Khác với Nhậm Phù Dao, Tiền Nguyệt Hoa không phải sống nhờ dưới mái hiên nhà người. Dù đến nhà ai, nàng cũng đều được chăm lo đủ đầy nhất, không ai dám bạc đãi, người lớn trong nhà ai cũng yêu thương nàng. Cưng chiều nàng nhất là cha nàng, Tiền Tam gia.
Tiền Nguyệt Hoa giống mẹ, Tam gia mỗi khi nhìn thấy con gái, lại nhớ đến người vợ quá cố, trong lòng xót xa, chỉ hận không thể hái cả sao trời xuống cho con.
Theo lý mà nói, được yêu chiều như vậy, hẳn nàng phải mang vài phần tính tình kiêu ngạo của tiểu thư cành vàng lá ngọc. Ấy thế mà nàng lại chẳng có chút nào. Không chỉ không có, mà tính tình còn tốt một cách hiếm thấy.
Sau mười bốn tuổi, Tiền Nguyệt Hoa sống lâu dài tại nhà Tiền Nhị gia ở kinh thành. Mục đích là để các trưởng bối trong nhà tìm cho nàng một mối tốt trong các nhà quyền quý ở kinh thành.
Nào ngờ, chẳng những không tìm được mối nào, mà còn để lỡ hết tuổi xuân. Lý do là vì nàng gặp phải nghiệt duyên cả đời mang tên Vệ Tứ lang.
| ← Ch. 247 | Ch. 249 → |
