Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 238

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 238
Tập quen
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Có một lúc lâu trong phòng không hề có tiếng động, chỉ nghe thấy tiếng mưa tí tách ngoài hiên, khiến lòng người bối rối.

"Thập Nhị".

Vệ Đông Quân quyết định nhân cơ hội này, nói hết mọi chuyện một lần cho rõ.

"Từ khi Vệ gia xảy ra chuyện đến nay, ngươi tất bật chạy ngược chạy xuôi, lo lắng hơn bất kỳ ai, vì muốn ta được sống, ngươi thà từ bỏ tiền đồ cũng quyết cưới ta về. Mẹ ta không nhìn lầm người, bà thường nói đứa nhỏ Thập Nhị này nhìn ngoài thì thô ráp, nhưng kỳ thực rất tinh tế, là người có tình có nghĩa nhất. Ta vẫn không đồng ý là vì cảm thấy làm người không thể ích kỷ như thế, không thể vì giữ mạng mình mà làm hại cả đời người khác".

Ta là "người khác" chắc?

Trần Khí tỏ vẻ không kiên nhẫn, giọng đầy bực dọc: "Đừng vòng vo, nói trọng điểm đi".

"Trọng điểm là...". Vệ Đông Quân hít sâu một hơi: "Cha ngươi nói đúng, mối ♓ô_п sự này vốn không nên có. Ngươi họ Trần, không phải họ Vệ, sau lưng ngươi là cả một Trần gia đông đúc".

Trần Thập Nhị nghẹn họng.

"Giá mà tổ phụ ta phạm tội khác, tham ô cũng được, lạm quyền cũng được, thì mối 𝖍ô_𝖓 sự này định rồi cũng cứ định, ai bảo ngươi là Trần Thập Nhị lớn lên cùng ta chứ, bát tự một âm một dương".

Vệ Đông Quân cười khổ: "Tiếc thay tổ phụ ta lại phạm vào tội đó, hậu quả ra sao trong lòng ngươi còn rõ hơn cả ta, nên ta không thể làm hại ngươi được".

Trần Thập Nhị siết khớp tay đến mức đau rát. Từng lời nàng nói đều đ. á. n. h trúng chỗ yếu của hắn. Trần gia không chỉ là một đại gia đình, mà là cả một tộc, mấy trăm mạng người lận. Nếu vì hắn mà gặp họa thì tổ tiên trong mồ cũng không yên, e là phải bật nắp quan tài dậy tìm hắn tính sổ.

Nhưng kẻ làm hại hắn lại là Vệ Đông Quân! Vệ Đông Quân không phải người ngoài. Cả thành Tứ Cửu, ai chẳng biết Tam tiểu thư của Vệ phủ và Thập Nhị gia của Trần phủ là đôi uyên ương không rời nửa bước, c. h. ế. t cũng phải trói cùng một chỗ.

Không khí lạnh buốt như băng đ. â. m vào da thịt, Vệ Đông Quân quan sát vẻ mặt hắn, quyết định tung đòn nặng nhất.

"Trần Thập Nhị, ngươi có thích ta không?".

"Gì mà thích với chẳng không? Thích thì có ích gì? Chẳng phải cũng là sống chung qua ngày thôi sao?".

"Thích là như Tống Bình và Hạ Tam, dù trời đổ mưa dao, dù cách trở núi sông, chỉ cần thời gian uống một chén trà cũng sẽ liều mình tìm đến nhau".

Vệ Đông Quân nói: "Thích là như Đàm Kiến đối với Hướng Tiểu Viên, dù phải g. i. ế. c người phóng hỏa, biến mình thành ác ma địa ngục cũng phải chuộc nàng ra ngoài. Thích là ta không thể sống thiếu ngươi, ngươi cũng không thể sống thiếu ta, chứ không phải chỉ là sống tạm qua ngày cùng nhau".

"Bát tự một âm một dương, ai rời ai cũng không được, thế chẳng phải là không thể sống thiếu nhau sao?".

"Đó không gọi là thích".

"Vậy gọi là gì?".

"Gọi là... thói quen".

"Rắc...".

Tiếng khớp tay vang lên, sắc mặt Trần Khí cũng theo đó mà rạn nứt. Hắn là nam nhi, sinh ra trong nhà võ tướng. Nếu không phải vì bát tự khắc mẹ, người bên cạnh hắn lẽ ra cũng sẽ là đám huynh đệ cường tráng, khỏe mạnh. Họ có thể cùng nhau uống rượu, ăn thịt, dạo thanh lâu, đ. á. n. h nhau, c. h. ử. i tục, lúc rảnh còn trộm gà bắt ch. ó gì đó. Vậy mà từ lúc biết nói, hắn đã gắn liền với Vệ Đông Quân.

Hồi nhỏ không hiểu chuyện, cha mẹ bảo sao thì làm vậy. Sau này có ý thức, có chính kiến, mới thấy cả ngày dính với một nữ tử khuê phòng chẳng có chút tiền đồ gì. Có một thời gian, hắn không tới Vệ gia nữa, cũng không gặp Vệ Đông Quân, suốt ngày chơi với đám nam nhân thô lỗ. Nhưng chơi riết hắn lại thấy không ổn. Không ai trong đám đó tinh tế như Vệ Đông Quân, không ai biết dỗ hắn, nhường nhịn hắn, lo lắng cho hắn.

Quan trọng nhất là gì? Không ai hiểu hắn như nàng. Hắn nói nửa câu đầu, Vệ Đông Quân đã biết nửa sau. Hắn hơi chau mày, nàng đã đoán ra hắn đang lo gì. Thôi thôi, không có tiền đồ thì không có, dù sao Trần gia cũng đâu cần hắn lập công danh. Vậy là hắn lại chạy tới Vệ gia, lại xuất hiện trước mặt Vệ Đông Quân.

Bao năm qua, Trần Khí chưa từng suy nghĩ sâu xa, nhưng lúc này, khi nghe hai chữ "thói quen", hắn bỗng hiểu ra. Hắn đã quen có nàng bên cạnh. Quen khoe khoang oai phong trước mặt nàng. Quen được nàng nịnh nọt, tâng bốc, thấu hiểu lòng hắn.

Vệ Thừa Đông và Vệ Thừa Tuệ là song sinh, thấy người này thì nhớ người kia, nhắc người kia thì nói luôn người này.

Hắn và Vệ Đông Quân không phải song sinh, nhưng người ta thấy hắn là hỏi về nàng, thấy nàng lại nhắc đến hắn. Họ đã trở thành một phần thói quen trong cuộc đời nhau. Chứ không phải là thích.

Vệ Đông Quân thấy hai tay đang 𝐬iế*т 🌜*♓ặ*† của hắn dần thả lỏng, biết hắn đã d. a. o động.

"Chuyện cầu thân cứ bỏ qua đi. Chuyện với cha mẹ, ngươi đừng ra mặt, ta sẽ nói. Họ không phải người không nói lý, ta sẽ giải thích được".

Thang đã dựng sẵn, Trần Thập Nhị thuận thế mà trèo xuống: "Thế ta làm gì?".

Vệ Đông Quân không khách khí: "Nghĩ cách để ta gặp được Thẩm Nghiệp Vân, ta nhất định phải gặp hắn".

Trần Thập Nhị nghe vậy, bèn quên luôn chuyện đau lòng vì cầu thân, lập tức hào hứng: "Ngươi nghi ngờ bức thư đó là giả ư?".

Mười tám năm không sống chung vô ích. Người này cũng là con giun trong bụng nàng.

Vệ Đông Quân ghé sát đầu lại: "Có khả năng nào là Tứ thúc vì muốn trả nợ Thái tử mà cố ý viết lá thư đó không?".

"Có".

Trần Thập Nhị cũng ghé sát lại: "Ta thấy Vệ Tứ gia và Thẩm Nghiệp Vân là bạn thân chí cốt, không có gì là không nói, nên Thẩm Nghiệp Vân ít nhiều cũng biết chút chân tướng".

Vệ Đông Quân: "Giờ Vệ gia như giữa tâm bão, chỉ cần không dính dáng gì đến Khang vương hay thái giám là an toàn. Mà Thẩm Nghiệp Vân chẳng qua chỉ là ông chủ của Đào Hoa Nguyên, không liên quan đến mấy người lớn đó, tiếp cận hắn là an toàn".

Trần Thập Nhị khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn: "Vậy thì cứ tiếp cận thử xem".

Vệ Đông Quân: "Cha ta cáo bệnh, mấy hôm nay không tiện ra ngoài, ta cũng không có lý do xuất phủ, còn ngươi thì...".

"Tìm Ninh Phương Sinh". Dù có không phục, Trần Thập Nhị vẫn phải phục: "Ngoài hắn ra, chẳng ai có thể thuyết phục được mẹ nuôi".

Hai người chăm chú nhìn nhau trong giây lát.

Vệ Đông Quân đứng dậy: "Ta đi gặp cha mẹ".

Trần Thập Nhị cũng đứng lên: "Ta đi tìm Ninh Phương Sinh".

Vệ Đông Quân lắc đầu: "Ninh Phương Sinh để mai hẵng tìm, hôm nay ngươi đi tìm ca ta".

Trần Thập Nhị nghi hoặc: "Tự dưng tìm hắn làm gì?".

Vệ Đông Quân giơ hai ngón tay: "Lời của ngươi, hắn ít nhiều cũng chịu nghe. Ngươi hãy nhắc nhở hắn hai chuyện".

Nhắc nhở? Nghe nghiêm trọng thế?

Trần Thập Nhị nghiêm mặt: "Hai chuyện gì?".

Vệ Đông Quân: "Thứ nhất, bảo hắn đừng tin lời mấy vị vương gia này nọ, càng không được đồng ý làm gì cho họ. Tốt nhất là làm con rùa rút đầu, đừng quản chuyện gì, cũng đừng hỏi chuyện gì".

Trần Thập Nhị nghĩ đến cái tính của Vệ Thừa Đông, thấy làm rùa rút đầu đúng là kế hay. Ít nhất sẽ không gây chuyện. An toàn.

"Thế còn chuyện thứ hai?".

"Bảo hắn tránh xa người nhà họ Phòng, nhất là Phòng Thượng Hữu và tỷ phu ta".

Trần Thập Nhị sững người một lúc, chợt vỗ đầu đ. á. n. h bộp.

"C. h. ế. t tiệt, ta lại không nghĩ đến điểm này, Thừa Đông với Khang vương gặp nhau trên thuyền, chắc chắn là người nhà họ Phòng làm trung gian".

"Không phải ngươi không nghĩ ra mà là do mấy chuyện chấn động xảy ra liên tục, không kịp nghĩ thôi. Ta cũng phải về phòng, tĩnh tâm lại mới nghĩ đến được".

Nhắc đến Hướng Tiểu Viên, Vệ Đông Quân tức đến nⓖ𝐡ℹ️.ế.𝐧 𝓇ă𝖓.𝖌.

"Cái gã Phòng Thượng Hữu kia vốn chẳng phải thứ tốt đẹp gì, ta thật sự bắt đầu lo cho Đại tỷ của ta rồi".

"Giờ lo cũng vô ích, mau chia ra hành động đi".

"Đi thôi".

Nói đi là đi.

Trần Khí cởi bộ đồ của Vệ Tứ gia ra, Vệ Đông Quân cẩn thận gấp lại, cất vào.

Thổi tắt nến.

Vệ Đông Quân vừa bước đi thì đã bị Trần Khí kéo cánh tay lại. Nàng nghiêng đầu lại.

Vì vừa từ nơi sáng bước vào bóng tối, mắt còn chưa thích ứng kịp, nên không thể nhìn rõ vẻ mặt của Trần Khí, chỉ nghe tiếng thở nặng nề khác thường, bèn biết hắn có tâm sự.

Chỉ nghe Trần Khí nói: "Vệ Đông Quân, tổ phụ ngươi... thật sự đã làm hai chuyện đại nghịch bất đạo đó sao?".

"..."

Vệ Đông Quân không thể trả lời. Về tình, nàng c. h. ế. t cũng không muốn tin. Nhưng về lý, dường như lại không có gì là không thể tin được, vì sự thật đang bày ra trước mắt.

Sự im lặng kéo dài của nàng khiến Trần Khí nhận ra câu hỏi mình vừa thốt ra ngốc nghếch đến mức nào. Phải rồi. Làm sao nàng biết được? Một tháng trước nàng cũng giống hắn, đều sống trong mật ngọt, chưa từng trải qua sóng gió nào.

Hắn buông tay, nặng nề thở dài một hơi rồi bước ra ngoài.

Vệ Đông Quân đi theo, đóng từng cánh cửa sau lưng.

Khi cánh cửa cuối cùng khép lại, Vệ Đông Quân quay đầu nhìn khu viện chìm trong mưa đêm, dùng giọng chỉ mình nàng nghe được, nói: "Tiểu thúc, chỉ cần còn những ✔️-o-𝐧-ℊ 𝖍ồ-п cần chặt duyên, chỉ cần con còn có thể nhập mộng thì nhất định sẽ từng bước tháo gỡ mọi bí ẩn quanh người".

Chỉ khi gỡ được bí ẩn quanh người, mới có thể biết được hai chuyện đó, tổ phụ... rốt cuộc có làm hay không!

Chương (1-400 )