Ăn đòn
| ← Ch.222 | Ch.224 → |
Hoa đăng mới thắp.
Một góc tường vắng vẻ ở Đào Hoa Nguyên.
Phúc Lai nhìn chủ tử mặc áo vải thô, mặt mày đau khổ: "Vào được phòng bao đều là khách quý, gia khó tránh khỏi gặp vài người quen, nhỡ mà...".
"Câm miệng".
Vệ Thừa Đông giận đến mức bốc lửa: "Ngươi rảnh rỗi mà ở đó lo nhỡ thế này nhỡ thế kia, chẳng bằng nghĩ giúp gia một chút làm sao để khỏi có cái 'nhỡ' ấy đi!".
"Cái này...".
Phúc Lai buồn đến mức chẳng dám nhìn mặt chủ tử. Hồi đó giấy trắng mực đen đã điểm chỉ rõ ràng, giờ cũng chỉ còn cách liều mà làm, còn tránh thế nào được?
Vệ Thừa Đông nhìn sắc mặt của Phúc Lai, lửa giận ngút trời lập tức hóa thành nỗi bi thương ngập lòng. Đường đường là Đại thiếu gia Vệ phủ, thật sự phải sa sút đến mức lên tầng hai hầu hạ người ta sao? Thể diện đâu? Biết giấu mặt vào đâu?
"Hay là... ta giả bệnh đi".
Phúc Lai không nghĩ ra cách nào nghiêm túc, nhưng mưu mẹo thì lại có: "Hoặc là tìm chỗ nào vắng người trốn một lúc, không thì...".
Không thì cứ đi tìm Khang vương, để ngài ấy ra mặt nói chuyện với Thẩm Nghiệp Vân, với thực lực của Khang vương, đừng nói một Thẩm Nghiệp Vân, có là mười tên cũng chẳng đáng gì.
Ý nghĩ này chỉ lướt qua đầu, Vệ Thừa Đông đã rùng mình sợ hãi.
Không được. Tìm Khang vương tức là tự mình đã chọn phe, sau này chẳng khác gì cá mắc cùng lưới. Khang vương sống thì hắn sống, Khang vương thất bại, hắn cũng tiêu đời. Mà Thái tử dù sao cũng là chính thống, sau lưng còn có Thái hậu... nhỡ đâu... Không được, không được, không được.
Vệ Thừa Đông lắc đầu như trống bỏi, rồi ռ_ɢ_𝖍ïế_n r_ă_𝓃_🌀 nghiến lợi: "Tầng hai thì tầng hai, ta cũng đang định tìm cơ hội thăm dò Thẩm Nghiệp Vân một phen đây".
Hôm đó người hắn đ. á. n. h đều là nhân vật có m. á. u mặt ở thành Tứ Cửu, chỉ dựa vào một Thẩm Nghiệp Vân mà dàn xếp được tất cả sao? Nằm mơ! Ngay cả Thẩm gia đứng sau hắn cũng không đủ sức.
Còn nữa. Tống tiền thì cứ tống tiền, lại bắt hắn đến Đào Hoa Nguyên làm khổ sai là ý gì? Sự việc bất thường, nhất định có 🍳_υ_ỷ.
Người có thể lên phòng bao tầng hai, mười người thì chín có mối 𝐪-ц-🅰️-ⓝ ♓-ệ không đơn giản với Thẩm Nghiệp Vân, hắn đi thăm dò thử trước. Còn về mặt mũi... Hừ, ngày Vệ Đại thiếu gia hắn bị tống vào ngục, đừng nói mặt mũi, đến cả da mặt cũng đã mất sạch rồi.
"Đi, lên tầng hai".
*****
Tầng hai có tổng cộng mười hai phòng bao. Lấy mười hai con giáp đặt tên cho các phòng. Có lẽ sợ Vệ Thừa Đông nổi nóng lật bàn, làm mất lòng khách, nên Thẩm Đông gia chỉ giao cho hắn việc bê món ăn.
Hoa đăng mới lên, khách lần lượt vào tiệm Tiểu nhị nhận đơn xong, truyền xuống nhà bếp. Đầu bếp căn cứ vào món trong thực đơn mà bắt đầu chuẩn bị. Món nấu xong, Vệ Thừa Đông cho vào khay, bưng lên tầng hai, giao cho tiểu nhị đứng trước phòng bao.
Tuy là thiếu gia sống trong nhung lụa, chưa từng vác gánh xách giỏ, nhưng đi vài chuyến, Vệ Thừa Đông đã ra dáng làm việc không tệ. Nếu không gặp người quen, việc này còn nhẹ hơn rửa đống bát đầy dầu mỡ ở nhà bếp. Nhưng có thể không gặp sao?
"Hình công tử, mời lên tầng hai".
Vừa bưng khay tới đầu cầu thang, nghe thấy chữ "Hình", da đầu Vệ Thừa Đông lập tức tê rần, hai chân phản xạ định quay đầu bỏ chạy. Tiếc là đã không kịp nữa rồi.
Một đôi mắt âm trầm như ma զц·ỷ lập tức chiếu thẳng về phía hắn. Kẻ thù gặp mặt, mắt mũi đỏ ngầu. Hình Nhất Thiện. Con út của Tả Thiếu khanh Hồng Lô Tự. Lý tưởng lớn nhất đời hắn ta chính là làm con rể thứ hai nhà họ Dương.
Tiếc thay, Nhị tiểu thư nhà họ Dương lại chẳng coi trọng người biểu ca lêu lổng này, lại để mắt đến Vệ Thừa Đông phong độ tao nhã. Thế là mối thù này hình thành trong im lặng.
"Chà, Vệ Đại thiếu gia bị k*ch th*ch gì sao lại tới Đào Hoa Nguyên bưng khay thế này?".
Hình Nhất Thiện cười mỉa: "Không phải ta nói chứ, cho dù bị nhà họ Dương từ ♓.ô.п., ngươi cũng chẳng cần tự hạ thấp mình đến vậy, chí ít đợi đến khi bị tịch thu gia sản, diệt môn rồi hãy nói chứ".
Nếu là trước kia, nắm đ. ấ. m đã vung lên từ lâu. Nhưng giờ, Vệ Thừa Đông lùi nửa bước, nét mặt không đổi: "Hình công tử, ngài đi trước".
"Vệ Đại thiếu ở đây, làm sao ta đi trước được?".
Hình Nhất Thiện nheo mắt, làm động tác mời: "Vẫn nên để Vệ Đại thiếu đi trước".
Mí mắt Vệ Đông Quân giật mạnh. Tên này xưa nay luôn giở trò đ. á. n. h lén, Vệ Thừa Đông từng chịu thiệt một lần, từ đó đề phòng hắn cực kỳ.
Bảo hắn đi trước? Chắc chắn không có chuyện gì tốt.
Hắn lại lùi nửa bước: "Hình công tử...".
"Hình công tử bảo ngươi đi trước, ngươi còn đứng đó làm gì?".
Lời còn chưa dứt, sau lưng Vệ Thừa Đông bị ai đó đẩy mạnh một cái, loạng choạng bước lên hai bước, nước sốt trong khay cũng bị lắc đổ.
Đúng lúc này, Hình Nhất Thiện giơ chân đá ra một cái...
"Rầm..."
"Loảng xoảng..."
"Rắc..."
Vài tiếng động lớn vang lên, Vệ Thừa Đông ngã úp mặt xuống đất, nước sốt nóng hổi từ mặt nhỏ từng giọt, bỏng rát đến đỏ cả da.
"Hình Nhất Thiện!". Cổ họng hắn nghẹn đầy cơn giận, giọng nói phát ra từ kẽ răng şı*ế*† ⓒ𝖍*ặ*✝️: "Ngươi... mẹ nó...".
"Mẹ nó đúng là ta cố ý đấy".
Hình Nhất Thiện nhấc chân phải, giẫm mạnh lên lưng Vệ Thừa Đông, khiêu khích trắng trợn: "Ngươi định làm gì ta?".
Cú giẫm này suýt khiến sống lưng Vệ Thừa Đông gãy gập, ngũ tạng lục phủ đau đớn dữ dội.
"Khốn kiếp!".
Hắn rít lên, lật người hất văng chân đang đạp lên lưng mình, rồi lăn một vòng, đứng bật dậy, túm lấy cổ áo Hình Nhất Thiện.
Nào ngờ, Hình Nhất Thiện đang chờ đúng chiêu này: "Đánh người rồi, cháu của tên gian thần Vệ gia đ. á. n. h người rồi, mọi người mau tới xem đi!".
Như một giọt nước rơi vào chảo dầu, đại sảnh Đào Hoa Nguyên bùng nổ, thực khách ùn ùn kéo tới.
"Người này là cháu tên Vệ gian thần kia sao?".
"Bảo sao bị đánh, ta nói này, đ. á. n. h còn nhẹ đấy".
"Phải đấy, ra tay phải ác hơn chút, đ. á. n. h c. h. ế. t mới hả giận".
"Phì, đồ súc sinh!".
Người vây xem phẫn nộ lạ thường, nét mặt đầy căm phẫn, có vài người đã 𝐬.𝖎.ế.ⓣ 𝖈.ⓗ.ặ.т nắm tay, chuẩn bị lao lên trong chốc lát.
Vệ Thừa Đông nằm mơ cũng không ngờ có một ngày mình lại trở thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng muốn đánh, nhất thời sững sờ tại chỗ.
Lúc này, Hình Nhất Thiện nheo mắt, quay sang hét với mọi người xung quanh: "Vệ gian thần kia tham ô, nhận hối lộ, hại c. h. ế. t trung lương, tội ác tày trời, vậy mà nhà họ Vệ còn đang chạy vạy tìm 🍳ⓤ🔼-ռ h-ệ, định đưa ông ta ra ngoài. Mọi người nói xem, có thể để hắn ra được không?".
"Không được!".
"Ai thả hắn chính là kẻ thù của ta".
"Phải c. h. é. m đầu, tịch thu gia sản, tru di cửu tộc".
"Chưa đủ, phải 𝖕●h@●ⓝ●♓ 𝖙●♓â●𝖞 hắn ra".
Ánh mắt Hình Nhất Thiện lóe lên tia độc ác: "Vậy mọi người nói, ta đ. á. n. h hắn có đúng không?".
"Đánh c. h. ế. t hắn đi!".
Trong đám đông, không biết ai gào lên một tiếng, những nắm đ. ấ. m vốn đang nhẫn nhịn, lập tức đồng loạt vung ra.
"Thiếu gia!".
Phúc Lai liều mạng lao tới, ôm chặt lấy chủ tử của mình.
Đám người thấy cháu Vệ gia còn có kẻ che chở, sắc mặt càng giận dữ, nắm đ. ấ. m cũng nặng thêm.
Vệ Thừa Đông bị một cú đ. ấ. m khiến mặt lệch hẳn, trong miệng tràn đầy vị m. á. u tanh. Hắn giơ tay định chạm xem miệng có chảy m. á. u không, ai ngờ lại sờ trúng một miếng rau dính trên má. Hắn nhìn miếng rau ấy, khẽ cười khẩy. Nếu tổ phụ hắn còn tại vị, nếu tiểu thúc chưa c. h. ế. t, những người này dám sao? Đám người này, e là đến thở mạnh cũng chẳng dám. Chẳng lẽ cứ tưởng Vệ gia đã tuyệt đường sống?
Đồng tử Vệ Thừa Đông Quân co lại. Cùng lắm thì hắn liều một phen, theo Khang vương giữa m. á. u tanh mà mở đường m. á. u ra.
"Dừng tay hết cho ta!".
Đúng lúc này, một giọng trầm thấp vang lên từ cửa.
| ← Ch. 222 | Ch. 224 → |
