Truyện:Trăm Giấc Mơ Về Em - Chương 47

Trăm Giấc Mơ Về Em
Trọn bộ 95 chương
Chương 47
0.00
(0 votes)


Chương (1-95)

Hai người ở lại thành phố Châu hết cuối tuần, chiều chủ nhật lên máy bay trở về Tấn Thành, bà ngoại tiễn họ đến trạm xe.

"Về cẩn thận nhé, đi đường chầm chậm thôi."

"Bọn cháu biết rồi ạ."

"Không được phép bắt nạt Nam Tinh người ta đó, biết chưa?"

Vẻ mặt Lục Quỳnh Cửu vô tội: "???" Không phải, cô bắt nạt anh lúc nào chứ?

Bây giờ sự yêu thích của bà ngoại dành cho Ôn Nam Tinh gần như tràn cả ra ngoài, người đâu mà cao ráo tuấn tú, dịu dàng khiêm tốn mà không mất đi vẻ chững chạc trưởng thành.

Ôn Nam Tinh cười cười.

Lục Quỳnh Cửu thấy anh cười, đưa tay đụng anh một cái: "Anh còn cười hả?"

Giây tiếp theo, bà ngoại vỗ lưng cô một cái: "Bà vừa bảo đừng bắt nạt người ta, bây giờ lại bắt nạt thằng bé ngay trước mặt bà?"

Lục Quỳnh Cửu: "..." Cô cảm thấy lẽ ra mình không nên đưa anh về, hình như cô bị thất sủng rồi.

"Bà ngoại, đau." Cô nhỏ giọng nói.

Bà ngoại liếc cô, bà dùng sức thế nào chẳng lẽ bản thân lại không biết?

Ôn Nam Tinh cười, đưa tay xoa xoa giúp cô.

Bà ngoại thấy cử chỉ nhỏ giữa hai người thì bất đắc dĩ lắc đầu nhưng trong mắt lại chan chứa ý cười.

Lúc này vừa khéo xe cũng đến, Lục Quỳnh Cửu nói với dì Triệu bên cạnh: "Dì Triệu, bọn con đi trước, phiền dì chăm sóc bà ngoại nhiều hơn nhé."

"Cô Lục cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc bà kỹ lưỡng."

"Bà có thể tự chăm sóc mình, đừng lo lắng quá." Bà ngoại nói.

Xe đã đến bên cạnh, họ chào tạm biệt nhau rồi hai người mới lên xe.

Đợi xe đi khuất, bà ngoại với dì Triệu mới về nhà.

Lúc trước dì Triệu cảm thấy Tiểu Lâm và cô Lục vô cùng xứng đôi, nhưng bây giờ gặp Ôn Nam Tinh thì lại cảm thấy hình như anh Ôn trông xứng đôi hơn một chút.

"Bà ơi, chắc giờ bà đã yên tâm rồi chứ?"

Bà cụ nở nụ cười dịu hiền, thật ra vấn đề cá nhân của Tiểu Cửu vẫn luôn đè nặng lòng bà. Thời điểm cô vừa đến đây vẫn chỉ là một củ cải nhỏ, nhưng thời gian trôi qua chóng vánh, chỉ chớp mắt đã đi qua 20 năm. Cuộc đời Tiểu Cửu vẫn còn rất dài, nhưng bà đã là một cụ bà già cỗi, có thể ở bên cô được mấy mùa xuân thu nữa đây?

Nếu q⛎𝖆●ⓝ 𝖍●ệ của cô và gia đình không lạnh nhạt căng thẳng thì có lẽ bà cũng không lo lắng đến vậy. Nhưng bà biết rõ có đôi khi không phải cứ 𝖒_á_ⓤ mủ ruột rà là có thể duy trì được tình cảm. Mấy năm nay, bà đã dần nhìn thấu nhìn tỏ, hy vọng lớn nhất của bà chỉ là Tiểu Cửu có một điểm tựa đáng để phó thác cả đời khi bà đã lìa trần mà thôi.

...

Ôn Nam Tinh bảo chuyện ở chung chờ về Tấn Thành rồi nói, vì vậy sau khi đáp máy bay xuống sân bay Tấn Thành, Lục Quỳnh Cửu lập tức nhắc lại chuyện này.

Ôn Nam Tinh: "..."

Lục Quỳnh Cửu khoác cánh tay anh: "Không phải anh bảo về Tấn Thành rồi nói sao? Bây giờ bọn mình đã về Tấn Thành rồi mà?"

Ôn Nam Tinh cầm vali bằng một tay: "Về nhà rồi nói."

Lục Quỳnh Cửu cau mày: "Anh qua loa với em đấy à?"

"Không có."

"Vậy cũng được, về thì về."

Sau khi vào cửa nhà, Lục Quỳnh Cửu đè Ôn Nam Tinh ở tường ngoài huyền quan: "Đã đến nhà rồi, anh có thể trả lời em chưa?"

Ôn Nam Tinh quan sát vẻ mặt thành thật và đôi mắt trong veo ánh lên sự kiên định của cô. Mắt anh dần trở nên sâu thẳm, môi mỏng 𝖍·é m·ở: "Không được."

Lục Quỳnh Cửu kinh ngạc: "Anh nói gì?"

"Anh nói không được."

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, một tích tắc không chớp mắt. Ôn Nam Tinh thầm nghĩ, với sự hiểu biết của anh về cô thì giây tiếp theo, có lẽ cô sẽ chất vấn tại sao. Nhưng anh chẳng ngờ, cô chỉ chậm rãi buông anh ra, lùi về sau một bước rồi "ồ" lên một tiếng.

"Không được thì không được, sao anh không dứt khoát trả lời em ở thành phố Châu là không được luôn."

"Tiểu Cửu, chuyện này..."

Lục Quỳnh Cửu không muốn nghe anh giải thích, vì cô biết nếu phải nói về đạo lý thì cô chắc chắn sẽ không nói lại anh. Vì vậy cô quyết định tiếp nhận lời nói của anh ngay từ đầu: "Được rồi, em chỉ nói đại thế thôi. Thật ra em cũng không muốn ở chung với anh mấy đâu, em đang một mình tự do biết bao, sao em phải đi tìm một người quản thúc mình chứ?"

Câu nói này của cô khiến Ôn Nam Tinh á khẩu, Lục Quỳnh Cửu không cho anh cơ hội nói gì thêm nữa.

"Em hơi đói, bọn mình nấu ít đồ ăn nhé?"

Ôn Nam Tinh nhìn cô, vài giây sau hỏi: "Em giận à?"

Sắc mặt Lục Quỳnh Cửu thản nhiên như thường: "Không có."

Vừa dứt lời, bụng cô còn kêu "ọc ọc" mấy tiếng. Hai má cô hơi ửng đỏ, đẩy anh vào bếp: "Em đã bảo em đói mà."

Thấy vậy, Ôn Nam Tinh đành đi nấu đồ ăn đêm. Cơm chiên trứng jambon, canh trứng tảo tía và hành lá xắt nhuyễn, ngoài ra còn có một ít thức ăn phụ tự làm trong tủ lạnh. Sau khi ăn xong, dạ dày teo nhỏ trở nên căng đầy hơn nhiều.

Hai người ăn ý không nhắc lại chuyện vừa nãy, chờ Ôn Nam Tinh dọn dẹp xong, Lục Quỳnh Cửu mới chuẩn bị về nhà.

"Anh không cần đưa em lên, gần mà." Lục Quỳnh Cửu bảo.

"Không sao."

"Thật sự không cần, hôm nay anh cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi sớm đi." Cô kiên quyết nói.

Ôn Nam Tinh trầm mặc nhìn cô thay giày rồi cầm điện thoại và túi xách của mình.

Lục Quỳnh Cửu vẫy tay với anh: "Đi nha."

Ôn Nam Tinh vẫn không nói năng gì, chỉ đứng đó nhìn cô đi ra ngoài. Nhưng chỉ tích tắc sau, người vừa ra cửa đột nhiên chạy vào lại, ôm cổ anh bằng một tay, đôi môi ấm áp mạnh mẽ cọ môi anh. Ngay thời điểm anh chuẩn bị đảo khách thành chủ thì môi dưới bỗng cảm thấy hơi đau nhói, do bị cô cắn một cái.

Lục Quỳnh Cửu cắn xong, cười tít mắt lui ra: "Lần này em đi thật, ngủ ngon."

Ôn Nam Tinh đưa tay đụng vị trí mới bị cô cắn, nơi đó đã bị rách da. Anh bất đắc dĩ cong môi, cơ thể rõ là gầy yếu mề·ⓜ 𝖒·ạ·i nhưng bước đi lại gần như tạo ra gió, không đến mấy bước đã khuất khỏi tầm mắt anh. Còn bảo không giận, rõ ràng cô đang giận đây mà.

...

Ôn Nam Tinh đoán không hề sai, Lục Quỳnh Cửu thật sự giận, đồng thời cũng rất xấu hổ. Trước giờ cô chưa từng lấy lòng bất cứ người đàn ông nào như vậy, tuy nói cô mặt dày nhưng bị anh từ chối liên tiếp như vậy, cô cũng cần mặt mũi nữa chứ?

Sau khi về đến nhà, cô bực bội cởi giày, cũng không cất đi đàng hoàng mà tùy tiện ném qua một bên, đi đến ngồi xuống ghế sofa rồi lấy điện thoại ra gửi Wechat cho Khương Lai Lai.

[Ngủ chưa?]

Đợi một lúc vẫn chưa có hồi âm, cô nhìn thời gian, đã gần mười hai giờ. Nhưng Khương Lai Lai chắc chắn sẽ không nghỉ ngơi sớm như vậy, thế nên cô dứt khoát gọi điện thoại qua và đúng như dự đoán, cô bạn bắt máy rất nhanh.

"Tao nói này, nửa đêm nửa hôm mày gọi điện thoại cho tao làm gì?"

"Có chuyện cần tìm mày."

"Chuyện gì nói mau, tao đang dưỡng da, sắp ngủ rồi..."

"Mày với Hoắc Kỷ Hàng sống chung bao lâu rồi?"

"Mày hỏi cái này làm gì?"

"Mày nói mau."

"Bọn tao mới thôi, chưa đến một tháng, sao đấy?"

"Vậy hai người làm cái đó lúc nào?"

"Cái đó?" Khương Lai Lai nhất thời chẳng hiểu gì.

"Chính là cái đó đó, cái đó đó mày hiểu không?"

Khương Lai Lai: "???"

Vài giây sau, Lục Quỳnh Cửu nghe thấy tiếng chai lọ bị ngã ở đầu bên kia, cô nghĩ thầm chắc có lẽ cô bạn làm đổ đồ dưỡng da.

"Mày mày mày mày..." Khương Lai Lai liên tục thốt ra chữ "mày" mới có thể nói trọn vẹn cả câu: "Chẳng lẽ mày sống chung với thầy Ôn rồi? Hai người l*m t*nh?!"

Lục Quỳnh Cửu trợn mắt một cái, sống chung cái rắm! l*m t*nh cái rắm! Cô với anh 𝐡-ô-𝐧 nhau, thi thoảng có những lúc mất khống chế thì cùng lắm chỉ ♓·ô·п từ 𝖓*ⓖự*𝐜 trở lên, từ xương quai xanh trở xuống mà thôi. Năng lực kiềm chế của anh còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng của cô!

Khương Lai Lai không chờ nổi câu trả lời của Lục Quỳnh Cửu, mười triệu tiếng chửi "đmm" đang lao nhanh trong lòng cô bạn: "Đậu xanh! Làm thật hả!" Bình thường cô ấy luôn mắng Lục Quỳnh Cửu là đồ tồi tệ cặn bã nhưng hơn bất cứ ai khác, cô ấy biết rõ bạn mình là người có tâm gấu nhưng không có mật gấu. Quen bạn trai là thế nhưng cô không hề giao bản thân mình ra, hơn nữa chia tay rồi cũng có thể làm bạn với người yêu cũ. Thử hỏi có bao nhiêu cô gái sẵn sàng làm bạn với người yêu cũ sau chia tay chứ, nếu có thì chắc chắn ngay từ đầu vốn không hề yêu thương gì!

"Làm cái rắm ấy mà làm! Không có làm!"

"Vậy thì là muốn làm! Nên bây giờ mày đang suy nghĩ trước đúng không?!" Không thể không nói, Khương Lai Lai thật sự quá am hiểu Lục Quỳnh Cửu.

Lục Quỳnh Cửu: "..." Yên lặng.

Khương Lai Lai thoáng nhận ra gì đó, khẽ khàng hỏi: "Mày thích thầy Ôn thật à?"

"Lần trước tao đã nói với mày rồi mà?"

"Cmn, tao chỉ tưởng mày..." Nói bậy bà vài câu, vế sau của câu cô bạn không nói thẳng ra.

"Haiz, bây giờ tao cũng rối lắm, tao không biết mình đang nói cái gì với mày nữa." Lục Quỳnh Cửu hơi nhức đầu.

Khương Lai Lai nuốt nước bọt cái ực: "Hai người yêu nhau bao lâu rồi?"

Lục Quỳnh Cửu suy nghĩ giây lát: "Chắc hơn hai tháng rồi."

Khương Lai Lai ngẫm lại những người yêu cũ của Lục Quỳnh Cửu, người lâu nhất là 2 tháng 28 ngày, trong đó anh ta phải đi công tác ở vùng khác một tháng rưỡi. Cô ấy bấm ngón tay tính toán so với khoảng cách Lục Quỳnh Cửu nói với mình về chuyện của hai người họ lần trước, hình như đã qua 2 tháng 25 ngày. Hơn nữa nhìn cô bây giờ có vẻ như không hề nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng cô bạn vẫn cẩn thận nhắc nhở: "Còn ba ngày nữa là mày phá vỡ kỷ lục người yêu cũ lâu nhất của mày rồi đấy, còn năm ngày nữa là vượt mốc ba tháng."

"Mày là bạn tao đấy hử?" Lục Quỳnh Cửu muốn đánh người.

"Tao chỉ nhắc nhở chút thôi." Khương Lai Lai cười nói, sau đó giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn: "Xem ra mày thật sự không muốn chia tay thầy Ôn rồi."

"Không có! Mày biết tao theo đuổi được người bạn trai này khó khăn nhường nào không?"

Khương Lai Lai nhướng mày, hình như tới hôm nay cô ấy mới biết giữa hai người họ là Lục Quỳnh Cửu chủ động theo đuổi trước. Ừ, hai cô không hổ là bạn thân, cô bạn cũng theo đuổi Hoắc Kỷ Hàng trước: "Vậy ý của mày bây giờ là mày muốn tiến thêm một bước nữa với thầy Ôn nhưng anh ta lại từ chối mày phải không?"

Câu hỏi của Khương Lai Lai đ·â·〽️ thẳng vào tim phổi của Lục Quỳnh Cửu, cô bất đắc dĩ "ừ" một tiếng.

"Bình thường thầy Ôn đối xử với mày thế nào?"

"Rất tốt." Ôn Nam Tinh đối xử với cô tốt vô cùng, tốt đến nỗi đem cho cô cảm giác có thể mãi ở bên cạnh anh như vậy.

Khương Lai Lai lại hỏi: "Hai người từng ngủ chung chưa? Là cái kiểu đắp chăn nói chuyện trời đất đơn thuần thôi ấy?"

"Có rồi." Lục Quỳnh Cửu thành thật trả lời.

"Vậy thì không đúng ha."

Lục Quỳnh Cửu trầm mặc một hồi, thật ra bây giờ cô bỗng mơ hồ nghi ngờ, Ôn Nam Tinh thật sự thích mình sao?

Khương Lai Lai thấy Lục Quỳnh Cửu đầu bên kia im lặng lâu, suy tư đôi chút rồi bảo: "Hay là..."

...

Ôn Nam Tinh khẳng định chắc chắn rằng Lục Quỳnh Cửu đang giận, nhưng cô không biểu hiện ra trên mặt, tỏ vẻ lạnh nhạt gì gì đó với anh cả. Mỗi ngày cô vẫn xuống ăn sáng, để anh đưa đi làm, đón tan làm, buổi tối ăn chung với nhau như bình thường. Nhưng cuộc gọi ít đi, tin nhắn cũng ít đi, ăn cơm xong chỉ ngồi một lúc lại về nhà.

Hôm nay là cuối tuần, hai người không cần đi làm, Lục Quỳnh Cửu ngủ một giấc đến khi tự tỉnh lại. Bấy giờ cũng đã hơn mười giờ rồi, cô sửa soạn xong thì xuống lầu đến nhà Ôn Nam Tinh. Anh đang chuẩn bị bữa trưa, thấy cô vào bèn nói: "Trên bàn trà có bánh quy đấy, em ăn một ít lót dạ đi, lát nữa rồi ăn cơm."

Lục Quỳnh Cửu "ồ" một tiếng, ôm gối ôm ngồi trên ghế sofa vừa ăn bánh quy vừa xem tivi. Lát sau, cô quay đầu nhìn Ôn Nam Tinh đang bận rộn trong bếp. Mặt anh hướng ra cửa sổ trước mặt, ánh sáng bên ngoài trong veo sáng ngời, nắng trời thời điểm này cũng dịu nhẹ vô cùng. Anh mặc áo phông màu xám tro, ngang hông đeo chiếc tạp dề làm bếp màu đen, đang xắt thức ăn, dao nâng lên hạ xuống phát ra tiếng. Cô hơi do dự khi nghĩ đến chuyện lát nữa mình muốn nói, cô có nên tin vào cái ý tưởng không đáng tin này của Khương Lai Lai không? Làm như vậy có phải không tốt lắm không?

Ôn Nam Tinh xoay người vừa khéo nhìn thẳng về phía Lục Quỳnh Cửu cách lớp cửa kính. Trông dáng vẻ ngây người nhìn mình của cô, anh bỗng nở nụ cười ấm áp. Lục Quỳnh Cửu thấy anh cười như vậy thì sực tỉnh lại, bị bắt gặp như vậy xấu hổ 𝒸*♓*ế*t đi được, cô lập tức quay đầu sang chỗ khác.

Anh thấy vậy, nụ cười trên môi nhạt đi. Xem ra cô vẫn chưa hết giận, chắc lát nữa phải nói chuyện đàng hoàng với cô thôi, anh nghĩ trong đầu như vậy.

Lúc ăn cơm, hai người vẫn ngồi đối mặt nhau như mọi hôm. Ôn Nam Tinh múc cho cô một chén canh: "Ăn canh trước đi."

Lục Quỳnh Cửu "ừm" một tiếng, ngoan ngoãn ⓗú●ρ canh.

"Tiểu Cửu?" Ôn Nam Tinh gọi cô.

Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu lên: "Hửm?"

"Không có gì, ăn cơm trước đi." Ôn Nam Tinh quyết định chờ cô ăn cơm xong lại nói sau.

Lục Quỳnh Cửu: "... Ồ."

Trong bữa cơm này, hai người đều có những tâm tư riêng của bản thân.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Ôn Nam Tinh dọn dẹp chén đũa, Lục Quỳnh Cửu thì ngồi xếp bằng trên ghế sofa, trong tay còn cầm một quả táo. Cô không yên lòng ngồi xem show giải trí, MC trên tivi và khách mời tham gia cười vui vẻ vô cùng. Nếu là bình thường thì chắc có lẽ cô cũng ôm bụng cười lăn cười bò rồi, nhưng hiện tại cô không cười nổi.

Ôn Nam Tinh vừa dọn dẹp xong tiến đến đã trông thấy cảnh này, anh cầm lấy trái táo trong tay cô: "Muốn ăn táo à?"

Lục Quỳnh Cửu không nói gì, chỉ nhìn anh cầm lấy con dao gọt trái cây bên cạnh, sau đó ngồi xuống cạnh cô, một tay cầm táo một tay cầm dao gọt và cúi đầu gọt táo. Góc nghiêng của anh sắc sảo, góc cạnh rõ nét, làn da dưới ánh mặt trời vào giây phút này rất đẹp. Trái táo trong tay anh xoay từng vòng từng vòng, vỏ táo đỏ tươi cuộn tròn thành dây rủ dài xuống. Tay Lục Quỳnh Cửu đặt ở đầu gối từ từ 𝐬.1.ế.𝖙 ↪️𝒽ặ.🌴 lại.

"Em có chuyện muốn nói với anh."

Ôn Nam Tinh không ngẩng đầu nói: "Ừ, em nói đi."

Lục Quỳnh Cửu im lặng hít sâu một hơi, tay nắm thành đấm: "Chúng ta..." Cô vẫn chưa nói hết câu.

Ôn Nam Tinh thấy cô không tiếp lời bèn ngẩng đầu nhìn cô: "Chúng ta cái gì?"

Lục Quỳnh Cửu lấy hết can đảm thốt lên: "Chúng ta... Chia tay đi."

Dứt lời, vỏ táo dài ơi là dài trên tay Ôn Nam Tinh đứt phựt, không nghiêng không lệch rơi thẳng vào thùng rác đặt trước mặt anh và phát ra một tiếng "soạt". Lục Quỳnh Cửu tức khắc cảm thấy sợi vỏ táo ấy không phải rơi vào thùng rác mà là đập vào tim mình.

Không khí xung quanh cô chớp mắt đông cứng lại, cô nhìn khuôn mặt dịu dàng thường ngày của anh như xuất hiện một vết nứt nhỏ, ánh mắt vừa sa sầm vừa lạnh lẽo.

"Em nói gì?"

__

Lời tác giả:

Tìm chỗ 🌜𝒽●ế●† thành công

Chương (1-95)