Lần Đầu Lộ Diện Tài Năng 2
| ← Ch.147 | Ch.149 → |
Dung Hoa thay chiếc áo khoác lụa đỏ sen rắc kim tuyến cùng váy lụa xanh đuôi én, búi tóc kiểu khiêu tâm kế, cài trâm khiêu tâm kim liên bát bảo được ban thưởng cùng trâm cài phượng đầu thoa, chọn thêm một đóa hoa sa xếp màu hồng bạc cài lên, trông đoan trang đại khí đúng phong thái Vũ Mục Hầu phu nhân.
Dung Hoa đi về phía phòng của Lão phu nhân, còn bên này Tiết nhị thái thái đang nói chuyện với Tiết Sùng Nghĩa. Mấy ngày nay Tiết Sùng Nghĩa hiếm khi rảnh rỗi ở nha môn, nhưng vì chuyện ♓●ô●𝓃 sự của Minh Ái mà cả ngày ủ rũ, thấy vợ hôm nay vui vẻ như vậy thì không khỏi hỏi nguyên do.
Nhị thái thái cười nói: "Trong cung có ngự y đến khám bệnh cho Lão phu nhân rồi."
Tiết Sùng Nghĩa hơi sững sờ: "Mẫu thân bị bệnh? Chuyện khi nào? Sao nàng còn ở đây mà không đến hầu hạ?"
Nhị thái thái cười nhạt một tiếng: "Đâu phải thật sự bị bệnh, ngay cả chúng ta còn không biết Lão phu nhân bị bệnh mà trong cung đã có ngự y đến rồi."
Nói rồi nàng nhìn xung quanh, trên mặt lộ ra một tia căng thẳng: "Ta còn muốn hỏi chàng, gần đây trên †●𝓇𝒾ề●ц đìռ●♓ có nghe nói gì không?"
Tiết Sùng Nghĩa cẩn thận hồi tưởng: "Không có gì cả, ai mà không bận rộn vì chuyện Thánh thượng lâm hạnh Bồi Đô, các hoàng t. ử đều đang xem ai ở lại giám quốc chứ đâu có chuyện gì khác."
Nhị thái thái nói: "Dù có thì chàng cũng không nhìn ra được, Minh Bách tuổi còn trẻ mà đã mạnh hơn cả chàng làm cha rồi."
Tiết Sùng Nghĩa nhướng mày: "Nàng nói gì vậy?"
Nhị thái thái lại không sợ hắn: "Ta thấy đây là trên đó định kỳ đến hỏi thăm an nguy đấy."
Tiết Sùng Nghĩa kinh ngạc: "Nói bậy, mấy ngày nay trong nhà đều bình an vô sự, hỏi thăm an nguy gì chứ?"
Nhị thái thái nhướng mày: "Sao lại không thể? Mặc dù 𝐡·ô·ⓝ sự của Minh Duệ đã được trên đó đồng ý, cưới một thứ nữ về, nhưng trên đó cũng không nhất định có thể hoàn toàn yên tâm. Huống hồ bên ngoài còn nói cháu dâu thứ hai nhà chúng ta..."
Nàng cố ý dừng lại một chút: "...là một người tài giỏi, mặc dù nhà mẹ đẻ không giúp được gì, nhưng lại được Lão phu nhân yêu thích, hơn nữa còn tình cảm vợ chồng sâu đậm với Hầu gia."
Nghe những lời đầy thâm ý của nhị thái thái và nhìn nụ cười châm chọc trong mắt nàng, Tiết Sùng Nghĩa đột nhiên hiểu ra. Trên mặt hắn lập tức lóe lên vẻ sợ hãi, vội bịt miệng nhị thái thái lại: "Ta đã bảo nàng đừng nhắc đến chuyện này nữa, nàng cứ không nghe, cứ phải đợi đến ngày đại họa lâm đầu rồi nàng mới vui vẻ có phải không?"
Nói rồi hắn dùng sức lôi kéo, Tiết nhị thái thái khó khăn lắm mới giãy ra được.
Nhị thái thái cười nhạt: "Chàng cũng biết khi nào đại họa lâm đầu sao? Chuyện này chẳng lẽ còn muốn đổ lỗi lên đầu ta, chẳng phải đều vì Lão phu nhân muốn..."
Tiết Sùng Nghĩa mặt đầy hung dữ tiến lên kéo nhị thái thái, lôi nàng vào phòng trong, nhưng nhị thái thái đâu có sợ. Hai người giằng co một lúc thì khí thế của Tiết Sùng Nghĩa dần yếu đi, nhị thái thái như đã trút hết mấy ngày oán khí thì hai người mới lại nói chuyện tiếp.
Tiết Sùng Nghĩa nói: "Một nét bút không viết ra hai chữ Tiết, nàng lẽ nào không biết? Nếu trên đó truy cứu xuống thì không chỉ là đại phòng, đâu có lợi ích gì cho chúng ta? Tước vị thế tập e rằng cũng sẽ mất, làm sao có thể rơi vào tay người khác được?"
Nhị thái thái cười nhạt: "Cái đó cũng không nhất định, nếu là mấy năm trước thì đúng là như vậy, còn bây giờ thì khác rồi. Minh Bách và Minh Ái đều đã có chức vụ, trên đó muốn truy cứu thì chắc chắn đã truy cứu từ lâu rồi, làm sao có thể đợi đến tận bây giờ chứ? Mặt mũi của Lão phu nhân vẫn còn đó, hơn nữa chuyện này cũng không phải lỗi của chúng ta, nếu có lỗi thì lỗi ở Minh Duệ."
Tiết Sùng Nghĩa nói: "Chuyện này làm sao có thể nói rõ ràng được?"
Nhị thái thái liếc xéo Tiết Sùng Nghĩa một cái: "Cho nên ta mới muốn kết thân với nhà Thường Ninh Bá, sau này nhỡ đâu có chuyện gì thì nhà chúng ta cũng có thể thoát ra được."
Tiết Sùng Nghĩa nhíu mày: "Bây giờ mẫu thân không đồng ý thì cũng không có cách nào."
Nhị thái thái cười nói: "Cái đó cũng không nhất định, lần này là cơ hội của chúng ta, ta sẽ tìm người nói chuyện, chuyện này nhất định sẽ thành công."
Tiết Sùng Nghĩa nói: "Nàng cũng đừng quá đắc ý, cẩn thận rước họa vào thân, nàng nghĩ gì mẫu thân làm sao không biết?"
Nhị thái thái mím môi cười nói: "Lão phu nhân có thể biết gì chứ? Ta lại không tự tay làm."
Thấy Tiết Sùng Nghĩa không cho là đúng, nhị thái thái dựng lông mày lá liễu lên: "Những năm nay trong nhà chẳng phải đều nhờ có ta mới có được ngày hôm nay sao?"
Tiết Sùng Nghĩa lại không còn lời nào để nói, nhị thái thái kéo Tiết Sùng Nghĩa vào nội thất rồi cởi giày cho hắn, vừa nói chuyện vừa đ. ấ. m bóp chân cho hắn, thỉnh thoảng lại dùng khuỷu tay chạm vào Tiết Sùng Nghĩa khiến trên mặt Tiết Sùng Nghĩa dần dần hiện lên nụ cười.
...
Dung Hoa bước vào viện của Lão phu nhân thì Hương Ngọc đã tiến lên đón: "Thiếu phu nhân đến rồi ạ."
Dung Hoa khẽ gật đầu, Hương Ngọc nói tiếp: "Ngự y trong cung đến vẫn còn ở đó ạ."
Dung Hoa chậm lại bước chân, người trong phủ có bệnh đều mời ngự y đến xem, lần này cũng chỉ là một ngự y đến bắt mạch nhưng mọi người lại có vẻ khác thường. Lý ma ma nói chuyện có ẩn ý, ngay cả Hương Ngọc cũng phải cẩn trọng như vậy.
Hương Ngọc vén rèm cho Dung Hoa vào phòng, Lão phu nhân đang tựa vào ghế mềm uống trà nói chuyện với người khác. Lão phu nhân mặc áo khoác lụa màu nâu trà thêu chữ thọ, trên đầu đội khăn trán màu vàng gừng, búi tóc đơn giản, hai bên thái dương lộ ra sợi bạc. Người phụ nữ búi tóc bên cạnh Lão phu nhân rất khéo tay, luôn có cách để tóc bạc của Lão phu nhân ít lộ ra ngoài, thêm vào đó Lão phu nhân luôn thần thái rạng rỡ nên ngày thường không thấy mấy phần già nua.
Hôm nay thì khác rồi, Lão phu nhân ngồi ở vị trí chính giữa, ánh mắt có chút mơ hồ, thần sắc mệt mỏi, kết hợp với sợi bạc ở thái dương trông khiến người ta không khỏi mềm lòng.
Thấy Dung Hoa đến, Lão phu nhân cười sai người dựng bình phong rồi mới nói: "Đây là Trình ngự y của Thái y viện, ta không khỏe nên Trình ngự y đến bắt mạch."
Đừng nói là ngự y, ngay cả viện sứ cũng từng đến phủ bắt mạch mà chưa từng thấy Lão phu nhân giới thiệu như vậy, lại còn gọi nàng đến gặp.
Trình ngự y tiến lên hành lễ với Dung Hoa, Dung Hoa liền đáp lễ.
Lão phu nhân cười nhìn Dung Hoa nói: "Ngày thường Trình ngự y không dễ mời đến, hôm nay vừa hay, cũng để Trình ngự y bắt mạch cho con xem thế nào."
Dung Hoa khẽ cười không nói gì thêm, chỉ ngoan ngoãn đáp lời rồi vào phòng bên, sai người thả màn che để mời ngự y đến xem mạch. Ngón tay ngự y đặt trên khăn lụa khiến tim Dung Hoa không khỏi có chút xao động.
Một lúc sau ngự y mới đứng dậy, hành lễ rồi ra ngoài nói chuyện với Lão phu nhân: "Thiếu phu nhân rất khỏe mạnh."
Lão phu nhân cười: "Bọn chúng còn trẻ, ✝️_ⓗâ_𝐧 ✝️h_ể cũng không có bệnh tật gì chứ không như chúng ta trên người luôn khó chịu, t. h. u. ố. c cũng không thể bỏ, mỗi ngày cũng chỉ có những chuyện này, ngoài ra những chuyện khác cũng không có hứng thú."
Ngự y cung kính nói: "Lão phu nhân chỉ cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian là sẽ khỏe mạnh trở lại thôi."
Dung Hoa từ trong phòng đi ra, Lão phu nhân cười nói: "Dù sao cũng già rồi, có thế nào cũng không bằng trước kia được."
Ngự y từ trong hộp t. h. u. ố. c lấy ra một viên thuốc: "Đây là t. h. u. ố. c dưỡng huyết an thần mà Lão phu nhân thường dùng."
Ngự y dâng viên t. h. u. ố. c lên, Lão phu nhân mở hộp t. h. u. ố. c lấy ra một viên bỏ vào miệng, ăn xong liền cười nói: "Những viên t. h. u. ố. c này đều có chung một vị."
Nói rồi cười nhìn Dung Hoa: "Loại t. h. u. ố. c này con ăn cũng rất tốt đấy."
Dung Hoa nhìn những viên t. h. u. ố. c đó đáp: "Thiếp sợ nhất là uống thuốc, chỉ sợ cũng đắng lắm phải không ạ?"
Trình ngự y nói: "Loại t. h. u. ố. c này lại không đắng đâu."
Dung Hoa nhìn Lão phu nhân rồi cũng cầm viên t. h. u. ố. c lên ăn, ăn xong mới nói: "Quả nhiên là ngọt, một chút cũng không đắng."
Lão phu nhân bị chọc cười: "Con bé này thật là."
Lão phu nhân sai người lấy bạc đến đưa cho Trình ngự y rồi tiễn Trình ngự y đi. Dung Hoa bèn ở lại nói chuyện với Lão phu nhân. Thấy Lão phu nhân trông rất mệt mỏi, nàng hỏi: "Lão phu nhân có muốn nghỉ ngơi một lát không ạ?"
Lão phu nhân lắc đầu: "Cả ngày cứ nghỉ trong phòng nhưng vẫn cứ mắc bệnh, nói ra đều là bệnh căn từ khi còn trẻ để lại cả."
Lời này là có ý gì đây? Dung Hoa khuyên giải: "Rồi sẽ tốt thôi ạ, chỉ cần từ từ điều dưỡng, lâu dần sẽ khỏe lại thôi."
Lão phu nhân nghiêng đầu nhìn Dung Hoa một cái, trên mặt là nụ cười bình thản nhưng ánh mắt lóe lên tia sáng kéo dài đến tận đáy mắt, Lão phu nhân vỗ vỗ tay Dung Hoa.
Hai người vào nội thất, Dung Hoa lấy gối tựa hoa sen cho Lão phu nhân dựa, Hương Ngọc bưng một chén canh đến, Dung Hoa hầu hạ Lão phu nhân uống xong lại dùng nước sạch súc miệng rồi lấy khăn mềm lau khóe môi. Sắc mặt Lão phu nhân vẫn không tốt lắm, hồi lâu mới thở dài hỏi: "Bên Minh Duệ thế nào rồi?"
Dung Hoa nói: "Hầu gia nói mới vào mùa lũ."
Lão phu nhân nói: "Vất vả là không tránh khỏi, trên đê cũng nguy hiểm. Con còn nhỏ chưa nghe nói chứ lần trước kinh thành lũ lụt c. h. ế. t không ít người đâu."
Dung Hoa gật đầu: "Thiếp cũng nghe nói qua, chức vụ của Hầu gia quả thật rất quan trọng."
Lão phu nhân ngẩng đầu lại nhìn Dung Hoa một cái: "Mấy năm nay chức vụ của Minh Duệ đa phần là như vậy, lần trước vụ án Tô Tích Dao cũng đắc tội không ít người, cũng không biết ✝️𝖗ℹ️*ề*𝐮 đì𝐧*𝐡 rốt cuộc nghĩ gì nữa."
Dung Hoa cũng không tránh né chủ đề này, ngược lại thẳng thắn nói: "Thiếp cũng nghe nói vụ án đó cực kỳ khó xử lý, xử lý nghiêm thì sẽ đắc tội người, xử lý lỏng thì lại có lỗi với 𝖙𝖗ℹ️·ề·u đìⓝ·𝖍. Hầu gia tuy đắc tội người nhưng lại xử lý vụ án rõ ràng, trên đó cũng sẽ biết Hầu gia một lòng một dạ vì †.г.𝒾.ề.⛎ đì.ռ.♓ làm việc. Lần này phòng ngự kinh thành tuy là một chức vụ vất vả, nhưng cũng không phải ai muốn làm là có thể làm được, nghĩ rằng trên đó cũng có vài phần tin tưởng Hầu gia."
Lão phu nhân nhìn Vũ Mục Hầu phu nhân ôn nhu, trên mặt dần lộ ra vẻ kinh ngạc, có thể nhìn thấu tầng này thật không dễ dàng chút nào. Hai chức vụ này nhìn có vẻ tốn công vô ích nhưng lại đều là những việc quan trọng, nếu hoàn toàn không tin tưởng một người thì sẽ không giao những chức vụ như vậy cho hắn. Những năm nay Minh Duệ nỗ lực cũng không uổng phí.
Lão phu nhân nói: "Minh Duệ là một đứa trẻ thông minh, nhưng quá thông minh đôi khi có lẽ sẽ gặp phải một số trở ngại. Đôi khi không chỉ là tự mình làm tốt là được, còn phải biết lời người đáng sợ nữa."
Dung Hoa gật đầu. Lão phu nhân nói tiếp: "Các con còn trẻ, gặp chuyện phải giữ được bình tĩnh."
Nói rồi lại nhắm mắt lại như đang nói một chuyện không liên quan lắm: "Ca ca của ta, Tuyên Vương bị giam cầm vì tội, sáng nay đã mất rồi."
Trong lòng Dung Hoa khẽ giật mình. Tuyên Vương bị giam cầm, ngự y đột nhiên đến bắt mạch hôm nay, vẻ mặt cẩn thận của Lão phu nhân cùng những lời nói đầy ẩn ý mà nàng nói với mình, tất cả đều xâu chuỗi lại...
Lão phu nhân nói: "Tin tức sẽ không truyền đi quá nhanh, ước chừng tối nay mọi người mới biết."
Dung Hoa nghĩ đến Tiết Minh Duệ vội vã rời đi sáng nay, trong lòng ẩn ẩn đoán ra... chỉ là tại sao trên đó dường như nhắm vào một mình Tiết Minh Duệ nhiều hơn vậy chứ.
, vn
| ← Ch. 147 | Ch. 149 → |
