| ← Ch.308 | Ch.310 → |
Mặc dù Ninh Quyên không quen thân với mọi người nhưng vì nhóm thanh niên trí thức mới đều cùng đi bộ về thôn Thanh Sơn với nhau nên cô ấy vẫn nhớ được ai là người đến cùng với mình.
Tình thế lúc này đang rất căng thẳng - phía các nữ thanh niên trí thức cũ do cô gái tóc đuôi sam dài dẫn đầu, ai cũng cầm trong tay một cây gậy đốt lửa to, rõ ràng là đã ở làng này khá lâu và quen với thói quen cứng rắn của dân làng. Trong khi đó, phía các nữ thanh niên trí thức mới tuy không có ν·ũ κ·𝒽·í nhưng gương mặt thể hiện rõ sự cứng đầu và không chịu thua.
Cô gái tóc đuôi sam dài tức giận nói: "Chính mấy người các cô đã ăn cắp lương thực của bọn tôi? Mẹ nó, còn dám không nhận sao? Tôi đã thấy rõ khi mấy người mới đến chỉ xách theo mỗi cái túi đựng quần áo chứ không có cái gì khác!"
Những nữ thanh niên trí thức cũ này đã có nhiều kinh nghiệm, từ lúc mới vào điểm thanh niên trí thức hôm nay đã bắt đầu chú ý đến hành vi và trang phục của mọi người, ai có tiền ai không có tiền, ai gian xảo, họ đều nhớ rất rõ.
Mấy nữ thanh niên trí thức mới đến thấy sự việc bị bại lộ, không ngờ lại có người luôn theo dõi họ nên trong lúc này lại quyết định "được ăn cả, ngã về không".
"Mấy người đừng nói khó nghe như thế, gọi là ăn cắp gì chứ? Chúng tôi chỉ là mượn tạm thôi, đợi khi đại đội chia lương thực rồi trả lại cho các cô chẳng phải được sao?"
"Đúng vậy, mở miệng ra là gọi trộm cắp, thật là chẳng có giáo dục!"
Trước đây các thanh niên trí thức mới đều ở nhà dân, tiền ăn là do đại đội lấy từ trợ cấp của nhà nước trả cho dân thôn nên chuyện lương thực chưa bao giờ là điều họ phải lo lắng.
Nhưng từ tối nay, các thanh niên trí thức mới phải tự lo liệu việc nấu nướng.
Còn về lương thực và rau trong đất canh tác riêng của các nữ thanh niên trí thức cũ đều là do họ tự trồng từ mùa xuân trước đó nên sẽ không chia miễn phí cho người khác. Vậy nên mấy nữ thanh niên trí thức mới không có lương thực đã tranh thủ lúc giường chung vắng người, lén lấy lương thực từ túi của người khác để nấu ăn.
Mấy nữ thanh niên trí thức mới nghĩ rằng việc làm của họ sẽ không bị phát hiện nhưng không ngờ vừa khi các cô gái tóc đuôi sam dài đi nấu ăn về đã phát hiện ngay nên mới có vụ cãi vã giữa hai nhóm thanh niên trí thức mới cũ.
Các cô gái tóc đuôi sam dài thấy đối phương đã ăn cắp lương thực mà còn cãi cố, tức giận vung gậy lao vào đánh.
Họ đã ở thôn này vài năm, rất hiểu tầm quan trọng của lương thực, nếu ai dám ăn cắp lương thực của họ thì nhất định phải liều mạng. Nếu không xử lý triệt để, chuyện này sẽ tái diễn, không bao giờ dứt.
Cô gái tóc đuôi sam dài là người đầu tiên lao vào: "Mẹ nó, mấy người không còn chút liêm sỉ nào à? Mượn thì ít nhất cũng phải hỏi ý kiến chủ trước chứ? Có hỏi ai chưa mà đã lén lút lấy đi? Nếu bọn tôi không phát hiện kịp thời, chuyện này chắc đã bị mấy người qua mặt rồi!"
Hai nhóm người lập tức lao vào đánh nhau, kéo tóc thì có kéo tóc, đập gậy thì có đập gậy nhưng vì đều là nữ thanh niên trí thức nên sức lực không có nhiều, tạm thời chỉ là những tiếng gào thét lớn, chưa xảy ra sự việc gì quá nghiêm trọng.
Trong lúc đó, vài thanh niên trí thức khác đang xem náo nhiệt thấy tình hình không ổn đã đi tìm đại đội trưởng.
Hôm nay là ngày đầu tiên các thanh niên trí thức mới cũ chuyển vào điểm thanh niên trí thức, đại đội trưởng Vương Đại Lực đang giải thích những điều cần chú ý cho vài người phụ trách ở điểm thanh niên trí thức.
Trong số các thanh niên trí thức mới cũ, mỗi bên nam nữ đều chọn ra hai người làm người phụ trách chính và phụ, tổng cộng có bốn người phụ trách.
Về phía nữ thanh niên trí thức, người phụ trách chính là Lưu Dương, một thanh niên trí thức cũ, còn người phụ trách phụ là Vu Vệ Hồng, một thanh niên trí thức mới khá đáng tin cậy.
Vì cả hai người phụ trách có khả năng dàn xếp này đều không có mặt nên cuộc ×·υ𝐧·𝐠 độ·т giữa các cô gái tóc đuôi sam dài đã trở thành vụ ẩu đả thực sự.
Nhưng lúc này, Ninh Quyên đang ở trong sân điểm thanh niên trí thức lại không có tâm trạng để lo đánh nhau hay không, vì sau khi nghe thấy nội dung cãi vã giữa hai nhóm, cô ấy lập tức chạy về phòng của nữ thanh niên trí thức.
Ninh Quyên nhanh chóng cởi giày, leo ⓛ·ê·ռ 🌀ïườп·ɢ, lật lớp chăn bông dày lên để kiểm tra cái túi đựng lương thực của mình. Quả nhiên, cô ấy phát hiện ra trong túi bột mì trắng đã bị người ta lấy đi hai muỗng lớn! Đây không phải là loại muỗng bạc nhỏ dùng để ăn kiểu Tây mà là loại muỗng sắt lớn bằng cỡ cái bát nhỏ mà người nông dân thường dùng để nấu ăn!
Ninh Quyên bị trộm mất lương thực, cảm thấy vô cùng tủi thân...
Cô ấy đoán chắc chắn là mấy nữ thanh niên trí thức mới kia đã lợi dụng lúc mình ngủ mà lấy trộm đi.
Ngay lập tức mắt Ninh Quyên đỏ hoe nhưng chỉ dám che miệng khóc thút thít.
Cô ấy không có can đảm như mấy người đuôi sam dài kia mà trực tiếp đối mặt với những nữ thanh niên trí thức đã trộm lương thực, cũng không có sự nhạy bén như họ để phát hiện ra ngay kẻ trộm lương thực từ lúc đầu.
Ninh Quyên sợ hãi, đành nuốt trọn nỗi ấm ức vào trong lòng.
Rất nhanh sau đó, đại đội trưởng Vương Đại Lực đã nhíu mày, dẫn theo bốn người phụ trách chính và phụ của điểm thanh niên trí thức tới.
Sau khi làm rõ mọi chuyện, Vương Đại Lực yêu cầu các nữ thanh niên trí thức "mượn" lương thực phải viết giấy nợ ngay tại chỗ và khi đại đội chia lương thực, họ phải trả lại ngay cho nhóm nữ thanh niên trí thức cũ.
Nhân tiện khi mọi người đều đang có mặt, Vương Đại Lực cũng yêu cầu các thanh niên trí thức tự thảo luận về vấn đề nấu ăn sau này.
Những người đồng ý ăn chung sẽ có sự phân công: Nam thanh niên trí thức lo việc nhặt củi, nữ thanh niên trí thức lo việc nấu ăn, người được phân công sẽ thay phiên nhau theo ngày. Còn về lương thực, vào đầu mỗi tháng, tất cả phải nộp trước cho hai người phụ trách chính của điểm thanh niên trí thức, lượng lương thực cho mỗi bữa ăn sẽ được chia dựa trên số lương thực mà mỗi người đã nộp.
Tuy nhiên cách sắp xếp này chỉ đảm bảo rằng mọi người có thức ăn nhưng không thể đảm bảo rằng ai cũng sẽ no đủ. Do đó những người không muốn ăn chung sẽ phải tự lo liệu nhặt củi và nấu ăn, đồng thời phải báo trước với người phụ trách của điểm thanh niên trí thức nam và nữ vào đầu mỗi tháng.
Sắp xếp này khá công bằng, vì vậy sau khi đại đội trưởng Vương Đại Lực nghe xong cũng tỏ ý đồng tình rồi nhanh chóng rời đi với sự lo lắng trong lòng.
Nhưng dù cho vừa rồi đại đội trưởng Vương Đại Lực có mặt ở điểm thanh niên trí thức, Ninh Quyên vẫn không đủ can đảm để nói rằng lương thực của mình cũng bị trộm. Cô ấy quá nhút nhát...
Ninh Quyên đỏ hoe mắt nhưng không dám khóc lóc, bởi cả hai nhóm nữ thanh niên trí thức vừa đánh nhau kia đều cùng ở trên chiếc giường chung với cô ấy. Ninh Quyên lo sợ nếu khiến họ khó chịu, sẽ bị đánh, mà cô ấy lại không biết đánh nhau...
Hu hu hu, cô ấy thật là vô dụng!
Đang khi Ninh Quyên đói bụng chịu đựng cái lạnh, không biết những ngày tới phải sống ra sao thì cuộc sống lại giáng cho cô ấy thêm một cú đánh.
Vì sự việc vừa rồi diễn ra quá hỗn loạn nên Ninh Quyên hoàn toàn không nhận ra rằng chỗ bên cạnh mình vốn trống nay đã có thêm hành lý của ai đó.
Đến khi chủ nhân của hành lý mang sách về và nằm xuống giường đọc tiếp, Ninh Quyên choáng váng...
Trời ơi, đây chẳng phải là người vừa mới vào thôn đã đánh nhau với Mã thẩm sao!!!
| ← Ch. 308 | Ch. 310 → |
