Truyện:Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi - Chương 029

Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
Trọn bộ 457 chương
Chương 029
0.00
(0 votes)


Chương (1-457)

Tô Dụ suy nghĩ lời chị, cũng nghiêm túc gật đầu.

Có vẻ như tục lệ đánh nhau sau này không giống với trong cung, trong cung ngoài hoàng tử hoàng tôn thì đều là thái giám không có trứng, không liên quan đến vỡ trứng, nhiều nhất là chửi rủa tổ tiên mười tám đời và túm tóc nhau thôi, còn hoàng tử hoàng tôn chưa bao giờ tự tay ra mặt, vì làm vậy là rất mất mặt nên đều để thị vệ làm thay, không có nguy hiểm này, nhưng ở đây thì khác, đàn ông phụ nữ già trẻ đều không thể coi thường!

Hàng xóm Tôn đại nương bên cạnh: "... ' Đại Nha nhà họ Tô nói cũng có lý, về nhà cũng nên nhắc lão đầu cẩn thận!

Tôn Viên Viên, con gái út của Tôn đại nương: "... '

Đại Nha nhà họ Tô thật uy dũng! Về nhà cũng phải truyền đạt lại cho mấy anh trai mới được!

Những người dân xung quanh xem náo nhiệt:.........

Câu nói này... nghe ra cũng có lý thật! Mọi người cũng về nhà truyền đạt lại thôi!

Bên trong trụ sở đại đội, sau một hồi hỗn loạn, lão Trương ở trạm xá cuối cùng cũng đã chẩn đoán xong: "Hai viên trứng của Trần Đại Cương không bị gì nhưng ngón tay bảo vệ trứng thì bị gãy một ngón. Tôi không thể nối xương, phải lên bệnh viện huyện. À, nhưng tôi đã cho cậu ta thuốc giảm đau, nếu không cậu ta kêu la dữ quá. Ai sẽ thanh toán tiền thuốc?"

Nghe được kết quả này, người vui nhất ngoài Trần Đại Cương chính là Trần lão đầu.

Trần lão đầu gân như muốn giơ cả hai tay lên mà hô: "Nhà họ Trần chúng ta có hậu rồi! Tôi, Trần lão đầu không tuyệt tự tuyệt tôn nữa. Trời cao có mắt!"

Trần bà tử cũng vui mừng khôn xiết nhưng sau khi biết con trai không sao, bà ta lại quay ra tính sổ chuyện đánh nhau.

Trần bà tử chống hai tay lên eo, chỉ vào Hồ bà tử mà mắng: "Mẹ kiếp, Hồ bà tử. Con trai nhà bà đánh gãy ngón tay con trai tôi! Đền tiên, mau đền tiền!"

Hồ bà tử nào chịu nổi sự ức h. i. ế. p này, bà ta vốn là người giỏi cãi cùn: "Con trai bà đánh không lại còn đòi đền tiên, bà có biết xấu hổ không hả?"

Đại đội trưởng Vương Đại Lực không thể chịu nổi nữa, đập bàn quát: "Tất cả im miệng cho tôi!"

Vương Đại Lực nhìn Trân Đại Cương đang k** r*n đau đớn, quyết định hỏi Hồ lão ngũ trước: "Hồ lão ngũ, hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Hồ lão ngũ ấp úng, cúi đầu không nói.

Hồ bà tử nhìn thấy con trai như vậy, trong lòng cảm thấy không ổn, bà ta muốn đánh trống lảng: "Còn gì để nói nữa? Chẳng phải là..."

Đại đội trưởng Vương Đại Lực nghiêm mặt: "Không hỏi bà, bà im miệng!"

Thời này đại đội trưởng tương đương với trưởng thôn, có quyên lực cao nhất trong thôn. Trưởng thôn cũ của thôn Thanh Sơn là cha của Vương Đại Lực, sau đó đáng lẽ Vương Đại Lực sẽ trở thành trưởng thôn nhưng anh ta lại trở thành đại đội trưởng nên khi nói đến trưởng thôn, đa phần mọi người đều chỉ cha của Vương Đại Lực, còn khi nói đến đại đội trưởng thì chỉ riêng Vương Đại Lực.

Dù sao đi nữa đại đội trưởng Vương Đại Lực vẫn có uy tín rất cao trong thon nen khi anh ta nghiêm mặt, ngay cả Hồ bà tử lớn tuổi hơn cũng không dám nói gì.

Thấy hỏi đương sự không rõ chuyện, Vương Đại Lực quyết định tìm nhân chứng bên thứ ba, anh ta quay ra đám đông ngoài cửa sổ, hỏi: "Hôm nay ai nhìn thấy, rốt cuộc là chuyện gì?"

Có rất nhiêu người chứng kiến tại hiện trường nhưng nhiều người không rõ vì sao Hồ lão ngũ và Trần Đại Cương đánh nhau nhưng nhiều người thấy rõ Hồ lão ngũ là người ra tay trước.

"Tôi thấy! Hồ lão ngũ đánh trước".

"Đúng vậy! Nhà tôi ở cạnh bên, ban đầu Trần Đại Cương định mang đồ cho thanh niên tri thức Trương, Hồ lão ngũ chẳng nói chẳng rằng xông tới đ. ấ. m Trần Đại Cương một cú."

"Đúng rồi! Hồ lão ngũ ra tay trước, Trần Đại Cương còn hỏi tại sao đánh anh ta nữa"

Rất nhiều người phản ánh rằng Hồ lão ngũ vô cớ ra tay trước, trong lòng đại đội trưởng Vương Đại Lực cũng rõ đôi chút nhưng anh ta nhạy bén bắt lấy nhân vật quan trọng khác.

Vương Đại Lực hỏi đám đông: "Thanh niên tri thức Trương đâu? Chuyện này có liên quan gì đến thanh niên tri thức Trương?"

Khi nhắc đến thanh niên tri thức Trương, ban đầu Hồ lão ngũ không nói gì lại đột nhiên mở miệng, hắn đỏ mắt hét lên: "Chuyện này không liên quan đến thanh niên tri thức Trương, tôi chỉ thấy Trần Đại Cương không vừa mắt thôi."

Hồ lão ngũ nghĩ thông suốt rồi, dù có tức giận hắn cũng không nên làm lớn chuyện này, như vậy danh tiếng của Hiểu Quyên sẽ không giữ được.

Hôm nay hắn thật sự quá nóng nảy... Chỉ tiếc là không hủy được công cụ gây án của Trần Đại Cương!

Lúc này sau khi vào trụ sở đại đội, Trần Đại Cương ngoài kêu đau cũng khó nhọc mở miệng.

Trần Đại Cương yếu ớt nói: "Chuyện này không liên quan đến Trương đại muội... đừng... đừng làm liên lụy người vô tội..."

Đại đội trưởng Vương Đại Lực cảm thấy chuyện này chắc chắn có liên quan đến thanh niên tri thức Trương, Trương Hiểu Quyên.

Nhưng hiện giờ điều quan trọng là đưa Trần Đại Cương đến bệnh viện, dù sao Hồ lão ngũ cũng thừa nhận là lỗi của hắn, trước mắt cứ giải quyết như vậy đã.

Sau này nếu có vấn đề gì thì để họ tự giải quyết, miễn là đừng làm phiền anh ta nữa, anh ta không muốn quản mấy chuyện vớ vẩn này nữa.

Mẹ kiếp, đầu đang ong ong rồi đây này...

Đại đội trưởng Vương Đại Lực: "Hồ bà tử, Hồ lão ngũ đã thừa nhận, bây giờ để nhà bà lo chi phí điều trị và thuốc men cho Trần Đại Cương, nhà bà có ý kiến gì không?"

Con trai đã nhận, Hồ bà tử cũng không còn lý do chối cãi nên hai vợ chồng bà ta bàn bạc một hồi rồi để vợ Hồ lão ngũ về nhà lấy tiền.

Vợ của Hồ lão ngũ vừa đi vừa nghĩ ngợi, cô ta cảm thấy thái độ của chồng hôm nay có gì đó không ổn nhưng... chắc là không đến mức đó, dù họ mới kết ♓ô●п hơn một năm nhưng chồng cô ta luôn rất thật thà mà?... Thôi không nghĩ nữa, về nhà lấy tiền trước đã.

Sau đó vợ của Hồ lão ngũ đưa tiền thuốc cho lão Trương ở trạm xá roi gấp rút mượn xe la của đại đội, rất nhanh cả hai nhà họ Trần và Hồ cùng đại đội trưởng Vương Đại Lực vội vàng lên đường tới bệnh viện huyện.

Đêm khuya, người đánh xe la là Hồ lão lục.

Hồ lão lục: "..."

Hồ lão lục cảm thấy rất hối hận, ai mà ngờ được anh họ Hồ lão ngũ của mình lại không rõ ràng như vậy chứ!

Ban đầu Hồ lão lục nghĩ giống Tô Dĩnh, bình thường thì trong mối 🍳ⓤ●𝖆●п 𝖍●ệ nam nữ, nếu một người phản bội, hai người cãi nhau rồi chia tay là xong chuyện. Dù sao họ cũng chưa kết ⓗ-ô-п-, Hồ lão ngũ còn có vợ con ở nhà, chia tay là cách tốt nhất để giảm thiệt hại, sự việc cũng sẽ dừng lại ở đó.

Ai mà biết được, mẹ kiếp, anh họ Hồ lão ngũ của anh ta lại không có đầu óc bình thường!

Lại còn tự mình lao lên đánh Trần Đại Cương...

Mẹ kiếp, chuyện này chẳng phải lỗi của cái người "hồng nhan họa thủy" là thanh niên tri thức Trương sao?

À không, ngay từ đầu anh họ của anh ta đã sai rồi, nhà có vợ con mà lại đi dính dáng với thanh niên tri thức Trương, đó cũng là hành vi sai trái!

Hồ lão lục thực sự hối hận khi dính vào cái đống lộn xộn này.

Dù không hiểu nổi cách suy nghĩ của anh họ Hồ lão ngũ nhưng qua chuyện hôm nay, Hồ lão lục đã nhìn thấu.

Anh họ Hồ lão ngũ, Trân Đại Cương, thanh niên tri thức Trương, ba người này không có ai là người tử tết

Mẹ kiếp, anh họ Hồ lão ngũ còn chưa trả cho anh ta một đồng tiền đã vay!

Cuối tháng 10 năm 1970. trong một đêm tối sau vụ thu hoạch mùa Thu ở thôn Thanh Sơn, gió Bắc thổi vi vu, Trần Đại Cương đau đớn kêu gào, Hồ lão lục khổ sở đánh xe la, đây là một đêm khó quên.

Chương (1-457)