| ← Ch.022 | Ch.024 → |
Lưu Lan Hương không quen nghĩ xấu về họ hàng nhưng bà cũng không thể phản bác lời của Tô Dĩnh, chỉ có thể thở dài vài cái rồi thôi.
Tô Dĩnh mua bánh bao lớn đủ cho mỗi người trong nhà một cái, nhưng ăn xong bữa, ba người ăn hết sạch canh cải thảo, bánh bao cũng chỉ hết một cái rưỡi, còn lại ba cái rưỡi.
Tô Dụ còn nhỏ, ăn xong cơm đã bắt đầu dựa vào bếp lò ấm áp buồn ngủ, hai mẹ con dọn bát đũa xuống dưới, chỉ trong vài phút đã rửa sạch sẽ.
Tô Dĩnh vừa lau bát vừa xin phép mẹ: "Mẹ, khi nào em hai và em ba về, ba người ăn trước nhé, con dẫn em út lên núi một vòng, bữa tối không cần chờ chúng con, hôm trước con lên núi hình như thấy có mộc nhĩ đen, lát nữa xem thử còn không."
Em hai Tô Mậu và em ba Tô Thành trưa nay không về, chắc là đang chơi ở sau núi hoặc bên bờ sông lớn.
Thực ra bây giờ đã là thời gian nông nhàn, các nhà lại quay về thói quen ăn hai bữa một ngày, một bữa sáng và một bữa tối, trưa không nấu cơm nên Tô Mậu và Tô Thành không về nhà vào buổi trưa.
Tô Dĩnh nói miệng là lên núi hái mộc nhĩ đen nhưng thực ra là muốn dẫn Tô Dụ đi tìm lão thần y.
Nhưng chuyện này không thể nói với mẹ Lưu Lan Hương, vì lão thần y bị phê đấu, bị đày đến thôn bên cạnh, thậm chí người trong thôn đó cũng thường tránh xa chỗ đó, sợ bị liên lụy.
Nhưng Tô Dĩnh biết, lão thần y là một tài năng, trước khi cô sống lại, lão thần y vẫn sống khỏe mạnh, mỗi tuần đều đến bệnh viện khám, cơ thể rất khỏe, không có bệnh tật gì!
Lưu Lan Hương nghe nói hái mộc nhĩ, không nói hai lời đồng ý ngay: "Được, hai đứa về sớm nhé, đừng ở trên núi quá lâu, không được vào sâu trong rừng đâu đó."
Tô Dĩnh mặt đầy thành thật nói dối: "Chắc chắn rồi ạ!"
Sau khi Tô Dĩnh lau khô tay, vào nhà thấy Tô Dụ đã ngủ say, cuộn tròn như con heo con, ngáy khò khò.
Tô Dĩnh bế Tô Dụ vào lòng, mang theo cái gùi trống rỗng lên đường.
Lúc này đã gần 4 giờ chiều, bây giờ trời tối sớm, lại đang trong kỳ nghỉ thu hoạch nên các gia đình đều bắt đầu nấu cơm tối, nếu nấu muộn hơn thì khi ăn phải thắp đèn dầu, tốn kém.
Tô Dĩnh dẫn Tô Dụ đi tìm lão thần y, thời gian rất hợp lý, người lớn sẽ không đi loanh quanh, bọn trẻ cũng biết về nhà ăn cơm, không ai biết cô lén đi qua con đường nhỏ ngoài thôn vào khu rừng nhỏ ở đầu thôn.
Đúng vậy, chỗ đó chính là nơi Trương Hiểu Quyên và Trần Đại Cương lén lút hẹn hò, cũng là chỗ Tô Dĩnh giấu con gà mái già của nhà Tô đại bá.
Tô Dĩnh nhìn quanh trước sau, xác nhận không có ai ở gần, sau đó cúi đầu đếm 38 cây, rất nhanh đã tìm thấy gốc cây nơi cô chôn con gà mái.
Cô dùng cành cây gạt hết tuyết dưới gốc cây, quả nhiên con gà mái vẫn nằm như tư thế tối qua, chân và m. ô. n. g hướng lên trời, rất kênh kiệu.
Tô Dĩnh cười không thành tiếng, sau đó ném con gà mái đông cứng vào gùi rồi phủ khăn che lên, xong xuôi!
Lại kiểm tra xung quanh, xác nhận không có ai, Tô Dĩnh vừa hát nho nhỏ vừa đi về hướng thôn bên cạnh.
Cô giấu con gà mái ở dưới gốc cây thứ 38 từ con đường nhỏ ở đầu thôn vào rừng là để châm biếm Tô đại bá là đồ ba tám!
Con gà mái thì không sai nhưng Tô đại bá thì có lỗi, hừ!
Để đến chỗ lão thần y ở thôn bên, có thể đi theo đường nhỏ dưới núi, cũng có thể leo núi.
Đi đường nhỏ dưới núi thì dễ đi hơn nhưng chậm, lại dễ gặp người đi lại giữa hai thôn, không an toàn nên Tô Dĩnh chọn leo qua hai ngọn núi đến nhà lão thần y.
Vùng này núi nhiều, cây cối rậm rạp, tuyết phủ trắng xóa, người lạ không quen địa hình dễ bị lạc.
Nhưng là người sinh ra và lớn lên ở thôn Thanh Sơn nên không thể lạc được, mọi người từ nhỏ đã chơi đùa ở chân núi, đi đường núi chỉ là chuyện nhỏ!
Đặc biệt là Tô Dĩnh còn có thêm một kiếp kinh nghiệm, leo núi rất nhanh, khi đến nhà lão thần y thì trời chưa tối hẳn.
Căn lều rách của lão thần y nằm dưới chân núi, thường không ai đến, hẻo lánh và lạnh lẽo nhưng Tô Dĩnh vẫn chờ một lúc, xác nhận không có ai quanh đó mới đến bên hàng rào gỗ hỏng gọi: "Lưu lão đầu ơi, ông có nhà không?"
Không lâu sau, một ông già nhỏ gầy, lưng còng loạng choạng bước ra: "Tìm ta có việc gì?"
Tô Dĩnh nhỏ giọng: "Khám bệnh không, một con gà mái!"
Cô một tay bế Tô Dụ, một tay kéo tấm vải phủ gùi ra một góc, lộ ra con gà mái đông cứng, m. ô. n. g hướng lên trời.
Ông già nhỏ gầy nhìn qua, ôi, đúng là gà mái! Đôi mắt vốn ti hí bỗng sáng rực lên! Lưng cũng không đau nữa, chân cũng không khập khiễng nữa, ông ta thẳng lưng, cao thêm nửa mét!
Ông già bước nhanh, vài bước đã đến bên hàng rào, còn vội hơn cả Tô Dĩnh: "Mau vào nhanh lên! Kẻo bị người ta thấy!"
Tô Dĩnh: "..."
Cô thầm nghĩ, kiếp trước khi gần trăm tuổi ông ta vẫn còn tinh thần phấn chấn, làm sao mà bây giờ chưa đến năm mươi tuổi đã thành bộ dạng thảm hại như vậy...
Thì ra là giả vờ!
Haiz, nhưng cũng có thể hiểu được, vì muốn sống sót mà, không đáng xấu hổ.
Tô Dĩnh theo sau Lưu lão đầu vào trong túp lều, mới phát hiện ra bên trong không lạnh như nhìn từ ngoài.
Tuy túp lều không có tường đất đàng hoàng, chỉ dùng rơm khô nhét vào giữa các cột gỗ bốn phía nhưng không biết Lưu lão đầu kiếm được một số tấm nhựa dày từ đâu, tự mình dán lên một lớp "giấy dán tường", xếp chồng và ghép lại với nhau khiến cho gió lạnh không thể thổi qua được.
Tô Dĩnh cảm thấy ở trong cái túp lều rách nát này dường như còn ấm áp hơn căn nhà mái tranh của cô...
Nhìn xuống chỗ ngủ của Lưu lão đầu, tuy không có giường đất nhưng ông ta đã lót ba lớp ván gỗ, hoàn toàn cách ly được hơi ẩm và lạnh từ dưới đất bốc lên.
Điều tuyệt vời nhất là giữa ba lớp ván gỗ dùng làm giường, ông ta còn tạo ra các ngăn cách! Chính giữa ngăn cách đặt một chậu than có nắp đậy, chậu than nóng hổi, sưởi ấm các lớp ván gỗ khiến cho cái giường này còn xa hoa hơn so với giường của Hoàng Thượng!
Tô Dĩnh ôm em trai đứng ngây người trong túp lều, một lúc không biết nên hỏi gì trước.
Cô muốn hỏi mấy tấm nhựa trên tường lấy từ đâu, muốn hỏi vé than đổi từ nhà ai... À không, cô đến đây để chữa bệnh cho em trai, sao lại lạc đề như vậy?
Tô Dĩnh nhìn lại Lưu lão đầu đang vui vẻ phấn chấn, thấy ông ta đã đun nước sôi, chuẩn bị nhổ lông con gà mái già.
Tô Dĩnh: "Lưu lão đầu..."
Mắt của Lưu lão đầu vẫn nhìn chằm chằm vào nồi nước sôi, hỏi: "Hai người ai cần khám bệnh?"
Tô Dĩnh đặt Tô Dụ lên cái giường tự chế của Lưu lão đầu, nói: "Em trai cháu, đêm qua bị tiêu chảy một lần, sáng nay lại bị nữa, mấy ngày nay ăn uống cũng không được tốt..."
| ← Ch. 022 | Ch. 024 → |
