Truyện:Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi - Chương 015

Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
Trọn bộ 457 chương
Chương 015
0.00
(0 votes)


Chương (1-457)

Đại đội thôn Thanh Sơn có một con la, con la là loài lai giữa ngựa và lừa, trời sinh đã chịu khó, rất được dân làng ưa chuộng.

Khi nông nhàn, Hồ lão lục, người phụ trách chăm sóc la sẽ đóng la vào xe, sáng sớm ra đầu thôn đón người, đưa dân thôn đến công xã, đến chiều lại đưa về.

Mỗi lượt đi vê chỉ tốn 1 xu, cũng coi như một nguồn thu cho đại đội.

Xe la nhanh hơn đi bộ nhiều, đi từ thôn Thanh Sơn đến công xã mất 4 tiếng đi bộ nhưng đi xe la chỉ mất hơn 1 tiếng, tiết kiệm được 5 tiếng đi về mà chỉ tốn có 1 xu. Dù vậy dân làng cũng ít khi bo tiên ra đi xe la, đa số là thanh niên trí thức ưa thích hơn.

Nhưng hôm nay, xe la của Hồ lão lục lại ngồi đây người, bốn năm người dân thôn Thanh Sơn, còn lại sáu người là thanh niên trí thức.

Sau mùa thu hoạch, đến công xã là để sắm sửa đồ Tết, khi vê thì tay xách nách mang, bỏ ra 1 xu thế này cũng rất xứng đáng.

Trên xe lừa, Tô Dĩnh ôm Tô Dụ đang ngủ, bản thân cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô trông như đang ngủ nhưng thực tế đã căng tai lắng nghe.

Không ngoài dự đoán của cô, quả nhiên chuyện nhà Tô đại bá đã lan truyền.

Nhà Tô đại bá không ở cùng đường với nhà Tô lão tam nên sáng nay Tô Dĩnh không nghe thấy động tính bên đó, nhưng không ảnh hưởng đến việc cô âm thầm Vui ⓢướn·🌀.

"Trời ơi, chị không thấy đâu, cửa lớn và ngưỡng cửa nhà Tô đại bá đầy ɱ-á-u! Trông đáng sợ lắm! Nghe nói bà Vương đối diện nhà họ sáng sớm ra đi vệ sinh, sợ đến mức ngã làm đổ bô nước tiểu, cả con đường ngập mùi... ban đầu tôi còn định qua xem náo nhiệt, vừa rẽ vào đã bị mùi xông ra... Ôi trời ơi, nghĩ lại mà buồn nôn, ghê quái"

"Tôi cũng nghe nói, hình như có chữ viết trên cửa nhà họ, nhưng Tô đại thẩm luôn chắn không cho ai xem, sáng sớm đại đội trưởng đã được gọi đến, giờ vẫn chưa ra khỏi nhà họt"

Các thôn nữ bàn chuyện phiếm, các thanh niên trí thức thường không xen vào, dù ngồi chung xe lừa nhưng cũng có chút khoảng cách.

Nhưng chuyện này thật sự quá kinh thiên động địa, các thanh niên trí thức từ thành phố đến chưa từng thấy qual

Lưu Dương, thanh niên trí thức đã đến thôn Thanh Sơn ba năm, không kìm được hỏi: "Đây... không phải là có người c. h. ế. t chứ! Có cần báo công an không?"

Lỡ đâu bọn họ biết mà không báo, liệu có ảnh hưởng đến việc trở về thành phố không! Cô thôn nữ tán chuyện vội xua tay: "Không có người 𝒸*h*ế*𝐭, chỉ mất hai con gà, vết m. á. u trên cửa và tường là từ m. á. u gà.

Lưu Dương và mấy thanh niên trí thức khác nhìn nhau, lúc này mới yên tâm: "Không có người c. h. ế. t thì tốt rồi, nhà Tô đại bá sao lại thế, trước đây danh tiếng nhà họ cũng khá tốt mà?"

Một thôn nữ khác tiếp tục: "Hừm, nói sao được, biết người biết mặt không biết lòng..."

Con người vốn ưa thích chuyện phiếm, bất kể là từ thành phố hay làng quê, chỉ cân là tin tức nhỏ nhặt hay chuyện tình cảm, không ai có thể cưỡng lại được sự bùng cháy của 𝐥.𝒾.𝐧.♓ 𝐡ồ.ռ tám chuyện, hai nhóm người ban đầu không quen nhanh chóng tán gau sôi nổi.

Tô Dĩnh căng tai nghe nãy giờ, xác định không để lại sơ hở gì, nhà Tô đại bá quả thật đang râu rĩ không có manh mối, cô mới yên tâm ngủ, dù sao nửa đêm dậy làm việc cũng rất mệt.

Khi đến công xã, Hồ lão lục dừng xe dưới cây dương lớn trước cửa công xã, đánh thức mọi người trên xe: "Đến 3 giờ chiều sẽ đón, ai vê muộn thì tự nghĩ cách về."

Tô Dụ cũng bị tiếng gọi của Hồ lão lục làm tỉnh, Tô Dĩnh bế cậu xuống xe, nhét vào tay cậu một quả trứng: "Ăn đi, mỗi người trong nhà đều có một quả." Nói xong cô kéo Tô Dụ đi xa.

Tô Dụ vừa nhét trứng vào miệng vừa quay đầu nhìn, có vẻ như các cửa hàng ở phía sau? Người trên xe đều đi vào ngôi nhà lớn có chữ đỏ.

Nhưng một đứa ngốc sao có thể có sự quan sát như vậy, Tô Dụ ngoan ngoãn coi như không biết.

Tô Dĩnh dẫn Tô Dụ quanh co một lúc, không biết đi thế nào mà nhanh chóng đến một khu dân cư yên tĩnh với những ngôi nhà nhỏ xập xệ.

Tô Dĩnh nhìn vào ngôi nhà có một tảng đá lớn trước cửa, giơ tay phải gõ cửa theo nhịp.

Rất nhanh, cánh cửa kêu "két" một tiếng mở ra, một bà lão tóc đã bạc thò nửa đầu ra.

Bà lão dáng người gầy quộc, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chằm vào Tô Dĩnh và Tô Dụ.

Tô Dĩnh nghiêm giọng nói: "Trời, vương, che, đất, hổ."

Đôi mắt bà lão hơi mở to nhưng vẫn thận trọng nhìn xung quanh, xác nhận không có gì bất thường mới dùng giọng nghiêm túc đáp lại: "Bảo, tháp, trấn, hà, yêu."

Bà lão và Tô Dĩnh nhìn nhau một lúc, mím môi như tìm thấy đồng đội mà gật đầu nhìn nhau đầy ý tứ rồi bà lão mới đón chị em Tô Dĩnh vào trong.

Tô Dụ:

Có cảm giác chuẩn bị làm chuyện xấu rồi!

Người mở cửa vừa rồi là Triệu lão thái, Tô Dĩnh tìm bà là để mua vải vụn.

Đợi đến khi mùa đông tuyết lớn phong tỏa núi, ở nhà không có việc gì làm thì làm chút việc may vá là thích hợp nhất.

Quan trọng là vải vụn rẻ, tuy phải ghép lại mới có thể làm áo nhưng mặc trong nhà hoặc mặc bên trong áo khoác thì hoàn toàn không có vấn đề gì.

Phải nói rằng Triệu lão thái là người cẩn trọng, cũng rất điềm tính, từ khi dẫn chị em họ vào nhà đến giờ bà chưa mở miệng nói câu nào.

Người mở miệng trước sẽ gặp rủi ro, tuy đứa trẻ này biết ám hiệu của bà, chắc chắn là do khách quen giới thiệu đến, nhưng lỡ như có người gọi hai đứa trẻ đến để bắt quả tang thì sao? Tóm lại là cẩn thận vẫn hơn.

Tuy nhiên Tô Dĩnh nhìn trúng sự thận trọng này của Triệu lão thái. Chẳng hạn như việc mua bán vải vụn từ nhà máy may, dù sau này nhà máy có đóng cửa, Triệu lão thái vẫn an nhiên.

Nếu không phải vì điểm này, Tô Dĩnh cũng không dám dẫn Tô Dụ đến đây. Cô không nói nhiều, lập tức trình bày ý định: "Có vải vụn không?"

Triệu lão thái thở phào nhẹ nhõm: "Mười cân 1 đồng 5, không được chọn màu, nếu lấy thì phải trả tiên trước."

Trả tiền trước là để phòng ngừa trường hợp người mua không nhận hàng, hàng bị tôn lại trong tay.

Thêm nữa, nếu gặp phải tình huống bắt quả tang, tiền và hàng phải đồng thời xuất hiện mới bắt được, đến lúc đó có van đề gì, Triệu lão thái sẽ nói là tặng cho họ hàng, không ai có thể làm gì được bà.

Giá này, cho dù mười cân toàn là miếng vải vụn nhỏ cũng rất hời, huống chi người bán vải vụn thường trộn lẫn vài miếng vải lớn hơn một chút.

Tô Dĩnh mang theo gùi, mục đích là hôm nay sẽ mua nhiều thứ mang về, cô dứt khoát lấy tiền: "Cháu muốn mua hai mươi cân, hôm nay lấy được không?"

Triệu lão thái nhận tiên, mặt mày rạng rỡ, nghĩ bụng đứa trẻ này thật không phải đùa bà: "Trưa là có!"

Tô Dĩnh gật đầu: "Được, trưa cháu đến lấy. À, cho cháu đi cửa sau nhà bà được không?"

Triệu lão thái vui vẻ đồng ý: "Được, bà mở cửa cho."

Chương (1-457)