Truyện:Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi - Chương 013

Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
Trọn bộ 457 chương
Chương 013
0.00
(0 votes)


Chương (1-457)

Vào sân nhà của Tô đại bá, Tô Dĩnh không lãng phí thời gian, chạy thẳng đến chuồng gà ở góc.

Nhân lúc hai con gà mái béo vẫn đang ngủ, Tô Dĩnh dùng hai tay, mỗi tay nắm đầu một con gà mái rồi mạnh mẽ đập đầu chúng vào nhau.

Một lần, hai lần, chẳng mấy chốc, hai con gà mái béo bình thường đã c. h. ế. t ngay lập tức.

Nhân tiện Tô Dĩnh thò tay vào chuồng gà tìm kiếm.

Một quả, hai quả, ba quả, này! Có một con gà mái siêng năng, đẻ hai quả trứng, bình thường gà mái chỉ đẻ một quả trứng mỗi ngày thôi!

Hời quá, Tô Dĩnh bỏ ba quả trứng còn ấm vào áo bông rồi mở toang cửa chính, tự tin bước ra khỏi sân nhà Tô đại bá.

Ra khỏi cửa, việc vẫn chưa xong, Tô Dĩnh lấy d. a. o bếp sau lưng, c. ắ. t c. ổ hai con gà.

Hai con gà mái mới 𝐜*𝖍ế*✝️, m. á. u vẫn ấm, chảy rất nhiều, sau khi Tô Dĩnh hạ dao, m. á. u gà nhanh chóng chảy xuống.

Đây là bảo bối để dọa người, Tô Dĩnh nắm chân hai con gà, bắt đầu sáng tạo nghệ thuật trên cửa gỗ lớn của nhà Tô lão đại.

Càng thê thảm càng tốt, càng đáng sợ càng tốt, nhất định phải đạt được hiệu ứng như oan hồn đòi mạng trong phim!

Làm xong trên cửa lớn, cô còn làm trên tường gạch xanh hai bên cửa cho đến khi m. á. u hai con gà cạn kiệt, Tô Dĩnh mới dừng tay rồi thuận tay dùng m. á. u gà còn dính trên tay viết một chữ "gian" to trên cửa lớn nhà Tô lão đại.

Sau khi làm xong hết, Tô Dĩnh đứng ở cửa, dưới ánh trăng mờ nhạt ngắm nghía tác phẩm của mình một lúc, đến khi quay lại, hai con gà đã cứng đơ.

Nhưng cũng hay, đỡ để m. á. u rơi trên đất để lại dấu vết.

Trận tuyết vừa rơi chưa tan, một chút m. á. u trên tuyết sẽ rất dễ thấy.

Sau đó Tô Dĩnh không chần chừ thêm nữa, tay cầm hai con gà và con d. a. o bếp dính 𝐦á-⛎, "vù vù vù" chạy về phía rừng cây rậm rạp ngoài thôn.

Tô Dĩnh xách hai con gà mái già đã bị gϊếŧ chạy nhanh tới đầu thôn rồi đi về phía rừng cây nhỏ bên phải con đường đất, đếm nghiêng sang cây thứ 38.

Cô cắm một con gà mái già đông cứng vào đống tuyết dày dưới gốc cây, chỉ còn lại hai chân gà lộ ra ngoài rồi từ đống tuyết bên cạnh lấy vài nắm tuyết phủ lên chân gà, xong xuôi.

Sau đó Tô Dĩnh nhanh chóng xóa dấu chân từ đường đất ở đầu thôn đến rừng cây nhỏ rồi xách con gà mái già còn lại, đi vòng theo con đường nhỏ bên ngoài thôn về nhà.

Hừ, để lại chứng cứ gì chứ, đối với Tô lão thái thái này thì điều đó là không thể!

Tô Dĩnh đã nghĩ kỹ rồi, việc gϊếŧ người phóng hỏa là phạm pháp, cô tuyệt đối không thể làm nhưng không ảnh hưởng đến việc thỉnh thoảng gây rắc rối cho nhà Tô đại bá, hì hì!

Nhà Tô đại bá sinh được bốn đứa con, một chị họ đã lấy chồng ở thành phố, trong nhà còn lại một anh họ đang xem mắt, một chị họ đang học lớp 8 và một em họ học lớp 2.

Tính thêm Tô đại bá và Tô đại thẩm nữa, có bao nhiêu thì tính bấy nhiêu, cô sẽ lần lượt tìm cơ hội trả thù, tâm trạng tốt thì vào các ngày thứ Hai, Ba, Năm, tâm trạng xấu thì vào các ngày thứ Hai, Tư, Sáu, chẳng lẽ không thể trả thù cho cha cô sao? Không thể nào!

Nói đến, anh họ thứ hai nhà đại bá lần này đang xem mắt một đối tượng không phải dạng vừa, lười biếng, tham lam, xảo trá đều đủ cả nhưng mặt mũi lại xinh đẹp, của hồi môn cũng kha khá, dù sao kiếp trước anh họ thứ hai nhà cô sống c. h. ế. t đòi cưới, chắc là tháng sau sẽ kết 𝐡*ô*𝖓 thôi.

Đoán chừng số vàng trong hầm nhà cô bị mất cũng vào khoảng thời gian đó.

Nhưng sau này trong làng truyền ra chuyện đứa con của anh họ thứ hai là do vợ anh ta và con trai nhỏ của trưởng làng nɠɵạı ŧìиɧ sinh ra, những năm 80 đó hai người còn ly hô-ⓝ nữa.

Tệ thật, bị cắm sừng mà không biết, chúc anh họ lười biếng của cô có một cuộc ♓ô-ⓝ nhân hạnh phúc. Ha ha, cô sẽ không can thiệp đâu, nhìn nhà đại bá của cô gặp rắc rối, cô thích nhất!

Tô Dĩnh vui vẻ vê nhà, nhẹ nhàng đẩy cửa sân, bên trong vẫn như lúc cô vừa rời đi.

Đi vào bếp, trời ơi, em út Tô Dụ của cô đã ngủ dựa vào tường rồi!

Tô Dĩnh sờ má và các chỗ trên người Tô Dụ, cảm thấy đều ấm áp, không phải là sốt mà là nhiệt độ bình thường.

Xem ra bệnh của em út đã sắp khỏi rồi nhưng vẫn nên đi tìm lão thân y xem một chút, không thì tại sao kiếp trước bệnh lại nặng như vậy, vẫn nên xem cho chắc ăn.

Tô Dĩnh đặt trứng gà và con gà mái già trong tay xuống rồi quay lại nhà kho, lấy ra bọc đồ giấu trước đó rồi quay lại bếp.

Cô định nhân lúc em út đang ngủ, chôn vàng vào bếp, chỗ mà thường ngày thêm củi đốt lửa.

Dù em út bình thường ít nói nhưng đề phòng bất trắc, lỡ nào đó trẻ con nói lỡ lời thì sao?

Tô Dĩnh không yên tâm.

Cô dùng liềm cào đất trong bếp ra một phần, sâu khoảng chừng 30cm rồi đặt hết thỏi vàng vào đó.

Bây giờ mà lấy vàng ra quá lộ liễu, đến khi không còn cách nào khác, Tô Dĩnh không muốn động vào, dễ gây chuyện.

Sau đó cô lấp đất lại rồi phủ lên vài cành củi cháy dở, chẳng bao lâu, đất trong bếp gân như trở lại nguyên trạng, cành củi cháy và tro cỏ lẫn lộn, hoàn hảo.

Tô Dĩnh đếm lại số đồng bạc còn lại, khoảng chừng hai ba chục đồng.

Cô nhét một đồng vào 𝓃·🌀ự·↪️, số còn lại chôn ở chân tường bếp không xa bếp đất, tiện cho việc lấy ra sau này.

Ban đầu Tô Dĩnh định đốt bọc đồ đựng vàng và đồng bạc để tiêu hủy chứng cứ.

Nhưng khi cầm lên, cô đột nhiên phát hiện ngón tay mình như chạm vào cái gì đó cứng cáp?

Tô Dĩnh nhìn dưới ánh sáng từ bếp lò mới thấy bên trong bọc đồ của ông nội đựng vàng còn có một lớp lót với túi nhỏ!

Lúc trước vì bọc đồ chứa đầy đồ nên cô không nhìn thấy!

Tô Dĩnh cảm thấy chắc chắn có thứ tốt, cô hồi hộp sờ vào túi nhỏ, quả nhiên móc ra được vài chiếc nhẫn vàng và nhẫn bạc, tổng cộng tám chiếc, có kiểu dành cho nam và nữ!

Ông nội cô đúng là một kho báu, quá biết giấu đồi

Tô Dĩnh vui mừng khôn xiết, việc này thực sự tránh được một rắc rối lớn.

Thực ra ngay cả việc mang đồng bạc ra ngoài cũng rất lộ liễu, chủ yếu là do khu vực này quá nghèo, lộ chút tài sản ra là dễ gây rắc rối.

Nhưng nhẫn vàng và bạc thì khác, nhãn có trọng lượng nhẹ, chỉ vài gram thôi, mang ra ngoài không dễ thu hút sự chú ý của những kẻ xấu.

Dù sao ngay cả ở thời đại này, nhà ai chẳng có truyền lại vài chiếc nhẫn vàng, bông tai bạc chứ!

Tô Dĩnh rất hài lòng, cô lại cất đồng bạc vào chỗ cũ, chỉ giữ lại hai chiếc nhẫn trên người, một vàng, một bạc.

Chỉ cần mang hai chiếc nhẫn này bán ở chợ đen cũng đủ cho gia đình cô sống một thời gian dài rồi.

Thực ra ông nội cô mất khi cô mới hai tuổi, cô hoàn toàn không nhớ hình dáng của ông.

Bà nội cô mất vào năm sau, Tô Dĩnh còn nhớ chút ít, bà là một bà cụ rất hiền từ nhưng cũng thích hút thuốc lá. Mỗi khi cô đến chơi với bà, phòng luôn ngập tràn khói thuốc, chắc là sau này nhị bá của cô cũng học từ bà.

Hai ông bà đã lo lắng rất nhiều cho con cháu, thậm chí còn lên kế hoạch từ sớm cho các cháu chưa sinh ra.

Nghĩ đến đây, Tô Dĩnh đốt cháy bọc đồ trong bếp rồi ra sân, cúi đầu vài cái về phía mộ của ông bà.

Chương (1-457)