Sắc niệm
← Ch.218 | Ch.220 → |
Edit: Muỗi Vove
Diệp Hạo không để ý đến Sở Hoàng, mà chỉ lặng yên nhìn Diệp Lạc, lâu như vậy không thấy, nàng hết thảy đều thay đổi, đều khiến hắn giật mình, hắn đột nhiên phát hiện, chính mình dĩ nhiên cho tới bây giờ cũng không nhìn rõ nàng nàng, vẻ đẹp của nàng, thông minh của nàng, thiện lương của nàng, hắn cho tới bây giờ, mới hiểu được, vì sao Tử Dạ lại thay lòng đổi dạ yêu nàng, hiện tại hắn rốt cục hiểu được, tại sao mình cũng bị hấp dẫn, bởi vì, cho dù nàng che dấu dung mạo của mình, nhưng là, nàng vĩnh viễn không che dấu được bản thân phát ra ánh sáng, có thể lấy ơn báo oán, người lạnh nhạt như nàng, trên thế gian có được mấy người?
Hắn là thương nhân, mưa gió trên thương trường, gặp qua rất nhiều kiểu người âm hiểu giả dối, chính vì thế tính cách của Diệp Lạc, đúng là nguyên nhân hấp dẫn hắn, nhưng là, hắn sẽ không cưỡng cầu nàng, bởi vì, hắn biết, trong lòng Diệp Lạc, vĩnh viễn chỉ xem hắn là đại ca! Đúng vậy, hắn chính là đại ca của nàng, hắn vĩnh viễn ở bên cạnh che chở cho nàng.
Hắn từ nhỏ sống ở Diệp gia, được thương yêu che chở mà lớn lên, Diệp gia mọi người, đều đối với hắn yêu thương phải phép, đơn giản vì, hắn là trưởng tử của Diệp gia, lại là người kế thừa gia nghiệp duy nhất của Diệp gia, tuy rằng hắn cùng với Diệp lão gia không giống nhau, nhưng là, hắn chưa từng có hoài nghi tới, huyết mạch của mình.
Hắn chưa từng nghĩ tới, hắn không phải là nhi tử Diệp lão gia, bởi vì, ở Diệp gia, tất cả mọi người chưa từng hoài nghi tới điểm này, nếu, nếu hôm nay không phải cơ duyên xảo hợp, thân thế của hắn chỉ sợ sẽ vĩnh viễn bị mẫu thân giấu diếm, như vậy, hắn cũng sẽ mãi là trưởng tử Diệp gia, cũng vĩnh viễn che giấu tình yêu cấm kỵ với muội muội của mình, bị giày vò mà sống.
Mà nay, hắn rốt cục biết được thân thế của mình, nguyên lai, hắn cùng với người khác cũng không có gì bất đồng, hắn yêu nàng, đơn giản bởi vì hắn và nàng căn bản không có liên hệ máu mủ, đây là tình yêu nam nữ thuần túy, không tồn tại bất cứ cấm kỵ gì.
Hắn có thể thản nhiên đối mặt với thân thế của mình, nhưng là, hắn lại không thể thản nhiên rời đi cùng cha ruột của mình, cho dù thân phận của ông ta có hiển hách như thế nào, có cao cao tại thượng ra sao, đối với hắn cũng không quan trọng, bởi vì, hắn lớn lên ở Diệp gia, là người của Diệp gia nuôi sống hắn, cho hắn mọi điều yêu thương, là người của diệp gia, cũng không phải là người cha ruột cao cao tại thượng kia!
Ân tình cùng thâm tình hai mươi năm qua, cũng sẽ không bơi cha ruột của mình là có thểr vì sự trở về của cha ruột hắn mà như thế lau đi, ở trong lòng của hắn, người của Diệp gia đã sớm chiếm một vị trí trọng yếu, bọn họ là thân nhân của hắn, sau khi thân thế hắn bị vạch trần, bọn họ lại là ân nhân của hắn!
Tuy rằng thân thế này khiến hắn chấn động vô cùng, nhưng là, trong lòng hắn không có nửa điểm vui sướng, cho dù biết được cha của mình là một hoàng đế cao quý, hắn cũng không có chút vui sướng, ông ta mặc dù là cha ruột của hắn, nhưng cảm tình của hắn đối với ông ta cũng chẳng khác gì kẻ xa lạ, thân thế bị vạch trần, trong lòng hắn duy nhất một cảm giác, chính là sự giải thoát! Hắn rốt cục có thể buông xuống gánh nặng, hắn có thể thản nhiên mà đối diện với tình cảm của chính mình!
Diệp Lạc mặt không thay đổi nhìn về phía xa xa, vẻ mặt của nàng cực kỳ bình tĩnh, nhưng là, nội tâm lại một mảnh sôi trào, nàng thật không ngờ, Diệp Hạo cư nhiên lại là nhi tử của Sở hoàng, nếu là sớm biết điều này, nàng tuyệt đối sẽ không đưa Sở Hoàng đến Diệp gia, nếu là nàng không mang theo hắn, như vậy, Diệp gia vẫn như ngày xưa, phụ thân cũng sẽ không bởi vì biết được thân thế của Diệp Hạo mà bị tức giận đến hộc máu.
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Lạc dâng lên một cỗ áy náy, nàng lặng yên thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Diệp Hạo, đối mặt với ánh nhìn ôn nhu của hắn, Diệp Lạc chỉ cảm thấy trong lòng một trận cảm động, nàng cũng nhịn không được nữa, đi đến bên cạnh Diệp Hạo, chân thành tha thiết nói:
-"Đại ca, cám ơn huynh!"
Một tiếng đại ca này, làm nội tâm Diệp Hạo vừa buồn cũng vừa vui, nàng đã biết thân thế của hắn, lại vẫn đang gọi hắn là đại ca, chứng minh vị trí của hắn trong lòng nàng vẫn không hề thay đổi, thế nhưng, một tiếng đại ca này, cũng vĩnh viễn xác định, hắn ở trong lòng nàng, mãi mãi chỉ là một đại ca.
Vị trí này, vĩnh viễn không thể thay đổi, đây cũng là chính là lựa chọn của hắn, không phải sao?
Nghĩ đến đây, Diệp Hạo ở trong lòng khẽ thở dài một tiếng, hắn cẩn thận che giấu tâm sự, sau đó ngụy trang bởi một nụ cười ôn hòa, đối Diệp Lạc nói:
-"Lạc nhi, muội không cần cảm tạ ta, chúng ta là người một nhà, không phải sao?"
Diệp Lạc nghe xong những lời này của Diệp Hạo, trong lòng nàng dâng lên một dòng suối ấm áp, con ngươi ánh lên ánh sáng, mơ hồ một tầng sương ướt.
Bọn họ nhìn nhau cười, làm Sở hoàng bị vắng vẻ một bên có điểm không vui, hắn ghen tị nhìn Diệp Hạo, cho dù biết y là con của mình, nhưng là, hắn vẫn ghen tị với y, ghen tị y trẻ tuổi, ghen tị y anh tuấn, lại ghen tị y có thể thân thiết với Diệp Lạc.
//Ta không thích điểm này nghe, tại sao ai cũng thích Diệp Lạc, đúng là không thực tế chút nào//
Nhìn dung nhan tuyệt mỹ của Diệp Lạc trong tim hắn liền dâng lên tham muốn chiếm hữu, hắn có lẽ chưa tính là một hoàng đế ngu ngốc, nhưng là, hắn tuyệt đối không dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc.
Nhiều năm làm hoàng đế, hình thành nên một thói quen, chỉ cần nhìn trúng một cái gì, tuyệt đối không dễ gì bỏ qua, cho dù, hắn trong lòng biết Diệp Lạc là một bông hồng đầy gai, có thể đâm nát tay hắn, nhưng là, cái đẹp của nàng khiến hắn không đành lòng buông tay!
Nghĩ đến đây, trong đầu Sở Hoàng thậm chí dâng lên một tà niệm, hắn tính toán, thời điểm gặp được Tử Dạ, sử dụng binh quyền ép Tử Dạ giao Diệp Lạc cho hắn, bởi vì, Hồng phi bị giết chết ở Tây Lương quốc, nếu không có được Diệp Lạc, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua!
← Ch. 218 | Ch. 220 → |