Gã hề
| ← Ch.015 | Ch.017 → |
Trời vừa hửng sáng, Nolan đã ăn mặc chỉnh tề bước xuống lầu.
Blackberry thò đầu ra khỏi chiếc tổ treo lơ lửng: "Hôm nay đi thăm Fisher à?"
Nolan vừa lấy mũ từ giá treo xuống vừa gật đầu: "Ừ."
"Không đợi con bé kia sao?" Blackberry ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng tầng hai đang đóng chặt.
Động tác của Nolan khựng lại một thoáng, rồi nói: "Không cần, để cô ấy ngủ."
Blackberry bĩu môi: "Chậc, đúng là chẳng để tâm chút nào, cứ như người 𝖈.h.ế.𝐭 không phải là cô ta mà là người khác vậy."
"Blackberry." Nolan liếc nó một cái, giọng điệu nhàn nhạt.
Blackberry rụt cổ lại, hậm hực im bặt.
Rời khỏi Torii, bầu trời bên ngoài lập tức sa sầm xuống. Mưa mịn như sương, giăng lưới khắp cả thành Đa Luân. Cửa lớn của đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam mở rộng, trên bậc đá trước cửa là hai kẻ lang thang co ro. Nolan bước thẳng lên bậc thềm vào trong đồn. Anh quen đường quen lối đi tới căn phòng phía tây, gõ cửa, bên trong không có động tĩnh.
Nolan vặn tay nắm, đẩy cửa ra.
Luke và Amp nằm ngửa nằm sấp trên ghế sofa, người đắp báo, tiếng ngáy vang như sấm.
"Dậy đi! Dậy đi! Dậy đi!" Blackberry gào to, bay một vòng trong phòng, dọa Luke đang ngủ say giật mình, lăn lộn bật dậy khỏi ghế.
"Chuyện gì thế, chuyện gì thế, cháy rồi à?" Luke gào lên một tràng, đến khi nhìn thấy một người một chim đứng ở cửa mới chịu im lặng.
"Nolan?" Luke gãi gãi mái tóc rối bù, "Sao ngài lại tới đây?"
Nolan nhướng mày: "Chẳng phải đã nói hôm nay sẽ đến dinh thự của Fisher sao?"
Luke sững người, rồi lập tức phản ứng lại: "Đúng đúng đúng! Đợi tôi một chút, một giây thôi!" Cậu lao thẳng vào phòng rửa mặt, tạt nước lạnh lên mặt, ngậm một ngụm tinh dầu bạc hà, tay chân luống cuống cạo râu.
Luke vừa bận rộn vừa muộn màng nghĩ ra — ơ, sao Nolan lại biết hôm nay họ đi gặp Fisher?
Xong xuôi, Luke vơ lấy chiếc áo khoác mặc lên: "Xong rồi!" Lúc này mới thấy Nolan đang đứng trước bảng đen, chăm chú nhìn những phân tích trên đó.
"À, tôi đang định nói với ngài phát hiện mới nhất của tôi." Luke có phần đắc ý, "Quỹ đạo của những cỗ xe ngựa này..."
"Đều liên quan tới Fisher, đúng không?" Chưa đợi Luke nói hết, Nolan đã nói ra đáp án.
Luke ngẩn người: "Ơ? Sao ngài biết?"
Nolan không trả lời, ánh mắt dừng trên tấm bản đồ, nơi bảy dấu chéo đỏ rải rác quanh rìa thành Đa Luân. Quỹ đạo xe ngựa đã có manh mối, nhưng quỹ đạo của những con ngựa thì vẫn hỗn loạn vô chương.
"Ngoài chuyện đó ra, tôi còn có phát hiện khác." Luke không chịu thua.
"Ừ?" Nolan vẫn không ngẩng đầu.
"Kể từ khi khoanh vùng Fisher, rất nhiều chi tiết tưởng chừng chẳng liên quan đã dần sáng tỏ." Luke nói, "Bảy vị lão gia c●ⓗế●𝖙 trước đó bề ngoài thì chẳng qua lại gì với nhau, nhưng họ lại thống nhất đến bất ngờ ở một điểm."
Nolan ngẩng lên: "Điểm gì?"
"Hưởng lạc."
Luke tiếp tục: "Bọn họ đều có cùng một sở thích — thích sưu tầm những thiếu nữ trẻ đẹp. Người đầu tiên bị mổ bụng là Đại công tước Bekando, ông ta nổi tiếng là háo sắc, từng bí mật xây một tòa nhà hưởng lạc ngoài thành Đa Luân, sau này bị người của giáo hội thiêu rụi. Người thứ hai còn hoang đường hơn, giữa ban ngày ban mặt, ngay trong tòa nhà nghị viện mà cùng lúc vui chơi với sáu thiếu nữ. Những người tiếp theo cũng na ná như vậy, tất cả đều là hình mẫu tiêu biểu của đời sống riêng tư trụy lạc."
"Nói đến đời sống riêng tư trụy lạc, thì không thể không nhắc tới ngài Fisher." Luke nói tiếp, "Vị này vốn phong lưu, trong phủ không biết nuôi bao nhiêu cô gái với đủ dáng vẻ phong tình. Nhưng hắn ta nổi tiếng không chỉ vì thế."
Nói đến đây, Luke cố ý dừng lại một nhịp. Nolan hiển nhiên đã bị cuốn vào: "Vì sao?"
Luke hạ thấp giọng: "Nghe đồn rằng những cô gái bên cạnh hắn ta không ai là sống lâu. Phàm là thiếu nữ được hắn ta chọn trúng, cuối cùng đều cⓗế·𝖙 bất đắc kỳ tử vì đủ loại nguyên do. Vậy mà vẫn có vô số cô gái trước ngã sau đổ lao vào tòa lâu đài của hắn ta — biết làm sao được, ai bảo hắn ta quyền cao chức trọng, lại còn có một khuôn mặt đẹp?"
Luke tiến tới bên cửa sổ, ra hiệu cho Nolan nhìn xuống hai kẻ lang thang dưới lầu cảnh sát: "Thấy lão già kia không?"
Nolan nghiêng người nhìn theo. Sáng nay hắn vừa đi ngang qua lão, nhưng không hề để ý.
"Lão đã ở đây suốt bốn năm rồi, " Luke nói, "Luôn miệng nói con gái mình bị ngài Fisher hại ↪️·𝐡ế·𝖙. Cô gái ấy từng được đư_🔼 ✔️à_🅾️ phủ của ngài Fisher, sau đó thì mất tích. Có người làm chứng rằng đã thấy cô rời khỏi dinh thự của ngài Fisher, nhưng lão già kia một mực khẳng định ngài Fisher đã ɢ*ⓘế*т con gái mình. Trong đồn không ai xử vụ này, thế là lão cứ ngồi ở đây suốt bốn năm."
Luke thở dài. Trên đời này, mỗi ngày đều có hàng ngàn người mất tích; mỗi người mất tích chỉ là một nạn nhân trong vô số vụ mất tích khác, nhưng với gia đình họ, đó lại là cả thế giới.
Luke ổn định lại cảm xúc, tiếp tục: "Ngài Fisher và nạn nhân đầu tiên, Đại công tước Bekando, ngoài bất đồng chính kiến ↪️_♓_í_𝖓_h 𝐭_𝓇_ị ra, thực ra còn có 𝐱-⛎п-𝖌 độ-✞ khác. Nghe nói Bekando để mắt tới một cô gái trong phủ của ngài Fisher. Đúng lúc ấy, hai người đang cãi nhau kịch liệt ở nghị viện vì một đề án nào đó, Bekando còn buông lời sẽ đoạt cô gái kia về phủ mình. Có đoạt được hay không tôi không rõ, chỉ biết rằng ngay ngày hôm sau khi Bekando buông lời, con ngựa yêu quý nhất của ông ta đã ⓒ𝒽_ế_✝️ vì bị người ta rút cạn ɱá-⛎."
"Đêm qua tôi đã tra lại thân phận cô gái bị hai người tranh giành ấy." Luke nhìn Nolan, "Ngài đoán xem cô ta là ai?"
"Ai?"
"Tiểu thư Waldorf đã 𝖈hế-т."
*
Sau khi tỉnh giấc, Bạch Vi còn nấn ná trên giường một lúc lâu rồi mới xuống giường rửa mặt, thay quần áo. Đợi khi cô xuống đến đại sảnh, quả nhiên cả Nolan lẫn Blackberry đều đã ra ngoài.
Hôm nay họ hẳn là đến lâu đài của Fisher. Nơi đó là thứ cả đời này Bạch Vi cũng không muốn đặt chân tới thêm lần nào nữa, vì thế sáng nay cô cố ý ngủ dậy muộn. Trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng Nolan chuẩn bị từ trước, một chồng bánh pancake, một tách hồng trà, một đĩa quất vàng. Trên bàn còn có một bình hoa dại, cánh hoa vẫn còn đọng sương.
Bạch Vi vừa ngồi vững đã có người cầm khăn ăn trên bàn, nhẹ nhàng giúp cô buộc lại. Cô ngạc nhiên quay đầu liền thấy người đánh xe đứng phía sau, đôi mắt trong veo chớp cũng không chớp, nhìn cô không rời.
"Cảm ơn." Cô nói.
Người đánh xe tươi cười rạng rỡ, trông rất vui vẻ.
"Anh có muốn ăn một chút không?" Bạch Vi hỏi.
Người đánh xe lắc đầu.
Lúc này Bạch Vi mới nhớ ra, người đánh xe không thể nói chuyện. Cô vừa dùng bữa vừa nhìn anh ta, chợt nhận ra anh có đôi mắt giống Nolan đến lạ — đều là màu xanh nhạt, trong trẻo như làn nước xuân phẳng lặng. Chỉ khác ở chỗ, trong mắt người đánh xe còn vương vài phần non nớt trẻ con.
Người đánh xe nhận ra ánh nhìn dò xét của Bạch Vi liền cứng ngắc quay đầu đi, ánh mắt đảo khắp nơi, không biết đặt vào đâu. Nếu nhìn kỹ hơn, vành tai anh ta đã đỏ bừng.
Bạch Vi bất giác mỉm cười, hạ mi mắt xuống, không nhìn nữa.
Ăn sáng xong, Bạch Vi chuẩn bị ra ngoài thì bị người đánh xe kéo nhẹ tay áo. Anh ta móc từ trên người ra một chiếc túi nhỏ, không nói không rằng nhét vào tay cô.
Bạch Vi nghi hoặc mở dây buộc miệng túi, phát hiện bên trong là một nắm đầy tiền vàng và bạc. Cô kinh ngạc nhìn người đánh xe, đúng lúc chạm phải ánh mắt cười híp lại của anh ta.
Người đánh xe vẫy tay với cô, như muốn nói: chơi vui nhé.
"Cảm ơn." Bạch Vi cong cong đôi mắt cười.
Cô ra khỏi cửa, đi một mạch đến tận cuối Torii. Chỉ cần bước thêm một bước nữa là sẽ đặt chân lên phố Canton của thành Đa Luân. Bỗng nhiên cô quay đầu lại, thấy người đánh xe vẫn đứng trong sân. Anh ta đang đưa mắt nhìn theo cô, ánh nhìn vừa vui mừng vừa man mác buồn. Có lẽ không ngờ cô sẽ quay lại, anh ta giật mình một chút, cả gò má đỏ hẳn lên.
Đúng là một người giấy nhút nhát.
Bạch Vi mím môi cười, vẫy tay với anh rồi mới bước qua ranh giới giữa Torii và phố Canton. Tiếng ồn ào náo nhiệt lập tức ập tới, báo hiệu cô đã từ ảo cảnh của Thận bước vào thế giới thực.
Suốt mười tám năm đã qua, cô chưa từng một mình ra ngoài, càng không nói đến chuyện đơn độc đi dạo trên những con phố lớn nhỏ của Đa Luân. Mọi thứ trước mắt lúc này đều khiến cô cảm thấy mới mẻ lạ lùng. Hòa mình giữa dòng người tấp nập, cô mới thực sự cảm nhận được tiểu thư Waldorf bị giam cầm sau những bức tường cao kia đã hoàn toàn ⓒ𝐡ế-✝️ rồi.
Bạch Vi thong thả bước đi, nhưng cũng không quên việc chính. Trong túi cô có một tờ giấy ghi chú, trên đó viết một cái tên và một địa chỉ — đó là tin nhắn phu nhân Liên để lại cho cô trong cuốn sổ chữ Hán.
"Nếu có một ngày con buộc phải đối mặt với sinh tử và biến cố, hãy đi tìm người này. Ông ta từng là người của quần đảo Santo, là cố nhân của cha con."
Cha.
Một từ ngữ xa lạ đến lạ lùng.
Phu nhân Liên không viết nhiều về cha của Bạch Vi trong đó, chỉ nói ông đến từ đảo Santo thuộc quần đảo Cầm, thậm chí ngay cả tên cũng không để lại. Bạch Vi nghĩ, có lẽ trong cuộc đời mình, cha chỉ là một vai trò bé nhỏ đến không đáng kể.
Dẫu nghĩ vậy, cô vẫn lén tìm một tấm bản đồ quần đảo Santo. Lâu dần, trong đầu cô hình dung được rất rất xa thành Đa Luân là một đại dương mênh mô-п-g, giữa lòng đại dương có bảy hòn đảo nhỏ, ghép lại trông như một cây đàn hạc — và cha cô có lẽ đang ở trên một trong những sợi dây ấy.
Lần theo địa chỉ trên tờ ghi chú, Bạch Vi đi đến một khu phố cũ kỹ. Hai bên đường là những ngôi nhà từ thế kỷ trước, nhiều bức tường phủ kín những mảng graffiti sặc sỡ.
Cô nhấc váy, vừa đi vừa đếm số nhà, cuối cùng dừng lại trước cửa số 58 phố Charing.
Đó là một ngôi nhà bằng đá cẩm thạch. Trông rất bề thế, ba lớp cửa, năm tầng lầu, trên mái dựng những ống khói xiêu vẹo. Chỉ là cánh cửa chính phủ đầy bụi, hoa cỏ trên bậu cửa sổ đều đã héo tàn.
"Xin hỏi, ông có biết người sống ở đây đi đâu rồi không?" Bạch Vi chặn một cư dân lại, chỉ vào cánh cửa hỏi.
Người bị chặn là một ông lão. Ông đẩy kính, liếc nhìn căn nhà cẩm thạch một cái rồi chậm rãi nói: "À, họ rời đi cũng hai ba năm rồi."
Tim Bạch Vi chùng xuống.
"Nhưng theo tôi tính thì, năm nay họ sẽ quay về." Ông lão lại nói.
"Cụ thể là khi nào?" Bạch Vi hỏi.
Ông lão mỉm cười: "Sắp thôi. Khi cô thấy hoa màu trải đầy đất, trống kèn rộn rã, thì nghĩa là Leon đã dẫn gánh xiếc của ông ta trở về rồi."
Chuyến đi không tìm được người khiến Bạch Vi không khỏi hụt hẫng. Cô đang quay về thì bỗng thấy một chàng trai trẻ đang vẽ graffiti lên tường. Anh ta ngồi trên một giàn giáo tạm, hai chân kẹp một xô sơn, cây cọ trong tay nhúng đủ sắc màu, cứ thế quệt lên bức tường.
Bạch Vi dừng bước, ngẩng đầu nhìn anh ta vẽ vời. Trên tường là hình một người đàn ông bụng phệ, mắt hí, sống mũi tẹt cùng vẻ mặt hung ác. Cô đang chăm chú ngắm nhìn thì không ngờ chàng trai quay đầu lại, cười với cô: "Cô thấy tôi vẽ có giống không?"
Bạch Vi sững người. Trên mặt chàng trai là lớp trang điểm rất đậm, mũi gắn một quả cầu đỏ chót — rõ ràng là trang phục của một chú hề.
Chỉ có điều, chú hề này hơi đặc biệt, trên má trái khắc một hình xăm, trông giống như một chiếc đồng hồ.
"Anh vẽ ai vậy?" Bạch Vi hỏi. Cô còn không biết anh ta vẽ ai, sao có thể nói giống hay không?
Chú hề cười cười, vung cọ viết l*n đ*nh đầu người đàn ông một từ: Kẻ mổ bụng.
Mi mắt Bạch Vi giật nhẹ: "Tôi chưa từng gặp Kẻ mổ bụng, không biết hắn trông thế nào."
Chú hề nheo mắt: "Ai nói tôi vẽ Kẻ mổ bụng?" Anh ta đổi sang sơn đỏ, vẽ một dấu gạch chéo thật lớn lên khuôn mặt người đàn ông.
Bạch Vi nhìn dấu đỏ chói mắt ấy xé toạc gương mặt, kéo dài xuống tận bụng.
"Thứ tôi vẽ là Đại công tước Bekando, kẻ đã bị Kẻ mổ bụng g**t ch*t."
Bạch Vi há miệng, nhất thời không biết nên nói gì.
Chú hề dang rộng hai tay, cúi mình trước Bạch Vi: "Hoan nghênh thưởng thức kiệt tác của tôi."
Bạch Vi nhìn theo cánh tay anh ta, lúc này mới phát hiện ra rằng trên các bức tường dọc cả con phố đều vẽ những người đàn ông bị dấu gạch đỏ chằng chịt phủ lên — không thừa không thiếu, đúng bảy người. Trên đầu bảy người đàn ông ấy là một dòng chữ được quét sơn lên tường: Chúa phù hộ Kẻ mổ bụng.
"Anh không mong cảnh sát bắt được Kẻ mổ bụng sao?" Bạch Vi hỏi.
Chú hề nhún vai: "Trong mắt tôi, đám quý tộc kia còn đáng ghê tởm hơn Kẻ mổ bụng gấp trăm lần. Nếu có thể, tôi mong Kẻ mổ bụng vĩnh viễn sẽ không bị bắt."
"Vậy còn tiểu thư Waldorf thì sao?" Giọng Bạch Vi thản nhiên."Kẻ mổ bụng đã ɢ-ℹ️ế-т cô ấy, cô ấy vô tội biết bao."
"Kẻ mổ bụng không 𝖌●i●ế●𝐭 phụ nữ." Chú hề nói.
Ở góc phố đột nhiên vang lên tiếng còi chói tai. Bạch Vi giật mình, quay đầu lại đã thấy mấy viên tuần cảnh vừa thổi còi vừa chạy về phía này. Khi cô ngoảnh đầu lại lần nữa, giàn giáo đã trống trơn — bóng dáng chú hề đâu còn đó?
Viên tuần cảnh 𝐭𝖍_ở ♓_ổ_𝐧 𝒽_ể_𝐧 dừng trước mặt Bạch Vi: "Thưa quý cô, xin đừng để những thứ dơ bẩn này làm bẩn mắt cô." Nói xong, ông ta ra hiệu cho đồng bọn, vừa chửi rủa vừa bắt đầu lau xóa sơn trên tường.
"Lũ cặn bã của xã hội, sâu mọt của Đa Luân..."
Bạch Vi vẫn còn hoảng hốt, vội vàng bước nhanh rời khỏi khu phố ấy. Không hay không biết đã đi tới phố Nhiếp Lam.
Phía trước chính là đồn cảnh sát Nhiếp Lam. Cô vô thức chậm bước, không biết Nolan có ở trong đó hay không. Do dự một lát, cô quyết định đi vòng qua đồn. Ở góc phố bên ngoài đồn cảnh sát là ba thanh niên đang vây đánh một người ăn mày. Chúng giật lấy ổ bánh mì trong tay ông lão, lại đá thêm mấy cú vào người, rồi mới hả hê bỏ đi.
Cảnh kẻ mạnh h**p yếu ấy diễn ra ngay trước cửa đồn cảnh sát, vậy mà chẳng ai để tâm, cũng chẳng ai ngăn cản. Có lẽ người ta đã quá quen thuộc, bởi mỗi ngày đều có những màn kịch giống hệt như thế, mà Thượng Đế thì chẳng bao giờ cúi mình thương xót những hạt bụi ở góc tối.
Ông lão không rên một tiếng, chỉ co ro nơi góc phố lầy lội. Rất lâu sau, ông mới gắng gượng ngồi dậy, lôi từ trong n🌀ự-𝐜 ra một vật gì đó rồi cẩn thận lau chùi. Bạch Vi đang định đi ngang qua thì bị thứ trong tay ông lão thu hút ánh nhìn.
Đó là một bức chân dung.
Cô quay lại, quỳ xuống, chăm chú nhìn bức tranh ông lão đang nâng niu.
Ông lão cảnh giác liếc Bạch Vi một cái, định giấu bức tranh đi.
"Cô ấy rất xinh đẹp, " Bạch Vi nói.
Ông lão sững người.
Thiếu nữ trong tranh mày thanh mắt tú, nụ cười rạng rỡ. Người vẽ hẳn đã mang theo đầy ắp yêu thương, khắc họa từng chi tiết của cô một cách sống động như thật.
Bạch Vi bất giác lại nhớ đến cơn ác mộng không thể nào quên bốn năm về trước — tòa lâu đài đen kịt, tấm thảm nhuốm Ⓜ️.á.ц và cô gái đã ⓒ*ⓗế*✝️.
Đến tận lúc này, cô mới biết thì ra thiếu nữ ấy tên là Rebecca.
"Cô đã từng gặp cô bé chưa?" Trong đôi mắt đục mờ của ông lão ánh lên một tia hy vọng.
Bạch Vi nghẹn lời.
"Cô bé... có còn quay về nữa không?" Ông lão lại hỏi.
Sẽ không đâu. Cô gái của ông sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Bạch Vi không nói gì. Cô lặng lẽ đặt một đồng tiền vàng vào chiếc mũ bẩn thỉu của ông lão, rồi quay người rời đi.
| ← Ch. 015 | Ch. 017 → |
