Truyện:Thành Phố Sương Mù - Chương 014

Thành Phố Sương Mù
Trọn bộ 170 chương
Chương 014
Ác mộng
0.00
(0 votes)


Chương (1-170)

Bạch Vi thay một chiếc váy lót sạch sẽ rồi chui vào ổ chăn ɱ●ề●m Ⓜ️●ạ●𝐢.

Cô nằm ngửa, giơ bàn tay trái lên trước mắt. Trên mu bàn tay có hai vết thương nhỏ đã đóng vảy, trông giống dấu răng của một loài động vật nào đó. Đó là vết cắn trong đêm nọ ở khu rừng nhỏ của trang viên Waldorf. Khi ấy Nolan đã che tai cô, ngăn tầm nhìn của cô lại, nhưng cô vẫn biết thứ ập tới là một đàn dơi hút 𝖒á·ⓤ.

Cô khẽ v**t v* lớp vảy trên mu bàn tay, cơn buồn ngủ lập tức kéo đến.

Nửa tháng nay cô chưa từng có một giấc ngủ yên ổn. Đêm nay nằm trên chiếc giường nhỏ xa lạ này, vậy mà cô lại bất ngờ cảm thấy an tâm. Ngoài cửa sổ không còn tiếng mưa rơi lộp độp, trong không khí cũng không còn mùi đất ẩm tanh mặn; cô không phải lo lắng vừa tỉnh dậy đã lại thấy mình ở một góc phố lầy lội nào đó, cũng không phải sợ mở mắt ra là tan thành mây khói. Ngày này qua ngày khác phiêu bạt, đối với cô còn đáng sợ hơn cả cái c-♓ế-𝖙.

Chiếc gối khô ráo và ⓜề*𝖒 〽️ạ*ⓘ, làn gió đêm lùa vào từ ngoài cửa sổ nhẹ nhàng và ôn hòa.

Mi mắt Bạch Vi nặng trĩu như bị đổ chì, trong cơn mơ màng cô lại quay về mùa đông năm mười bốn tuổi.

Hôm đó cô đã bước lên cỗ xe ngựa trang trí hoa văn dây leo ba lá mạ vàng. Trong xe phảng phất mùi hương nồng đậm, ngọt đến ngấy, như thuốc phiện ngâm nước trộn với cánh hồng khô. Cô co ro trên đệm nhung, trong khoang xe đủ chỗ cho sáu người ấy chỉ có một mình cô.

Bạch Vi nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, thấy phu nhân Bella đứng bên cạnh, đang nói chuyện với một người trông như đánh xe. Người đàn bà môi đỏ như lửa, dáng người Ⓜ️·ề·𝖒 〽️ạ·i uyển chuyển, khi thì che miệng cười duyên, khi thì liếc ánh mắt về phía cỗ xe. Trong ánh nhìn mang ý cười ấy có mấy phần mỉa mai, cùng một tầng ý nghĩa sâu xa mà Bạch Vi không thể hiểu được.

Cỗ xe chầm chậm lăn bánh. Những hạt mưa li ti bay vào qua khe cửa, che mờ tầm mắt cô. Khung cảnh trước mắt ngày càng nhòe đi, cô thấy bóng dáng phu nhân Bella nhỏ dần, trang viên Waldorf cũng lùi xa. Cô mơ hồ nhận ra tòa nhà nhỏ nơi phu nhân Liên từng sinh sống. Cửa sổ sát bên tòa nhà ấy vẫn đang mở, không biết sau ô cửa kia có em trai nhỏ của cô hay không.

Cỗ xe rời khỏi trang viên nơi cô đã sống suốt mười bốn năm, chở cô tiến thẳng vào cơn ác mộng.

Đường đi xóc nảy, đến lúc chạng vạng tối, Bạch Vi mới tới nơi.

Đó là một tòa lâu đài Gothic từ thế kỷ mười ba, tọa lạc tại nơi hoang dã, bốn bề vây quanh bởi hàng rào sắt đen sì. Xe ngựa đi qua cổng sắt, băng qua khu vườn hoang tàn, cuối cùng dừng lại trước cổng chính của lâu đài.

Bạch Vi xuống xe, được một người hầu dẫn vào trong.

Bên trong lâu đài còn tối tăm hơn bên ngoài. Những tấm rèm dày nặng buông rủ, chặn nốt chút ánh sáng vốn đã yếu ớt. Đại sảnh không thắp đèn, chỉ có ánh sáng le lói hắt ra từ khe cửa các căn phòng trên lầu, khiến không gian rộng lớn này không đến mức chìm hoàn toàn trong bóng tối.

Phải mất một lúc lâu Bạch Vi mới quen được với bóng tối, mới dần nhìn rõ cảnh vật trong lâu đài. Cô nheo mắt, dường như thấy trên bậc thang dẫn lên tầng hai có một khối gì đó. Cô vô thức bước lại gần mấy bước rồi cúi xuống nhìn kỹ. Chỉ một cái nhìn ấy thôi cũng đủ khiến toàn thân cô dựng đứng gai ốc.

Trên bậc thang trải thảm nhung dày là một thiếu nữ đã c𝒽ế·t.

Thiếu nữ ấy vẫn còn hơi ấm. Trên gương mặt như đóa hoa đông cứng một nụ cười buông thả, dường như trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh đang chạm tới cực lạc. Từ cổ cô ta là từng dòng từng dòng 𝖒á-𝖚 trào ra. 〽️á_ц tươi nhuộm đỏ váy lót, thấm ướt cả tấm thảm bên dưới.

Bạch Vi hoảng loạn đảo mắt nhìn quanh, lại thấy người hầu dẫn đường đang đứng ngay phía sau. Gương mặt anh ta bình thản như thể đây chỉ là một cảnh tượng quá đỗi bình thường. Tim Bạch Vi lạnh đi, mơ hồ hiểu ra ý nghĩa của nụ cười cuối cùng kia của phu nhân Bella.

Đúng lúc ấy, trên tấm thảm dày vang lên tiếng bước chân. Có người đang từ tầng hai bước xuống.

Bạch Vi ngẩng đầu, liền thấy một thanh niên đi về phía cô, lưng quay về phía ánh sáng. Hắn ta rất cao, bờ vai rộng, thân hình săn chắc mà gọn gàng. Trong đêm đông lạnh giá như vậy, hắn ta chỉ mặc một chiếc sơ mi lanh mỏng, cúc áo phía trước mở toang, lộ ra lồng ⓝ🌀ự·𝐜 trần cùng những vệt ⓜ-á-𝖚 còn chưa kịp khô.

Bắp chân Bạch Vi khẽ run lên. Cô nuốt nước bọt, ngước mắt nhìn người đàn ông đang tiến lại gần. Cô biết người này là kẻ cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng biết rằng lúc này có chạy cũng đã quá muộn.

Hắn ta dừng lại trước mặt Bạch Vi. Dường như rất hài lòng với sự bình tĩnh của cô lúc này, hắn giơ tay chạm vào bên cổ cô, khẽ v**t v* mấy cái. Bạch Vi chỉ thấy cổ mình đau nhói. Cô cúi xuống nhìn, thì ra thứ làm cô đau là viên hồng ngọc huyết bồ câu được nạm trên chiếc nhẫn.

"Đôi mắt của cô thật đẹp, giống như những vì sao trong đêm tối."

Đó là câu đầu tiên Fisher nói với Bạch Vi.

Một cơn gió thổi tung rèm cửa, ánh đèn chiếu sáng ngoài lâu đài lọt vào trong phòng, để Bạch Vi nhìn rõ khuôn mặt người ấy. Một dung mạo xinh đẹp đến tái nhợt, khó có thể diễn tả thành lời, cùng đôi mắt đỏ như 𝐦á-ⓤ — chỉ cần nhìn một lần là không thể quên.

Bỗng nhiên trời đất quay cuồng, ánh sáng và bóng tối chồng chéo lên nhau.

Lâu đài, Fisher và cô gái 𝐜-ⓗ-ế-🌴 trong một đêm tĩnh lặng, cỗ xe ngọt ngấy mùi hương... tất cả đều biến mất.

Bạch Vi thét lên rồi bật dậy khỏi giường.

Trước mắt cô là căn phòng ngủ nhỏ bé. Đêm khuya tĩnh lặng, gió đêm dịu dàng. Bạch Vi t●𝒽●ở ♓●ổ●𝓃 ⓗể●n, hai tay che khuôn mặt đẫm mồ hôi. Đúng là một kẻ â*〽️ 𝒽*ồ*n bất tán, cho dù cô đã có thân xác mới và sinh mệnh mới, hắn vẫn không chịu buông tha cô.

Chiếc váy lót đã ướt đẫm mồ hôi, dính nhớp trên người. Bạch Vi vén chăn, định thay một chiếc váy khác, nhưng chợt khựng lại, cảnh giác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài yên tĩnh đến lạ. Qua ô cửa sổ k.𝐡.é.𝓅 h.ờ có thể thấy màn đêm bên ngoài, cùng một con mắt khổng lồ.

Bạch Vi 💰𝐢ế●𝐭 ⓒⓗ●ặ●𝐭 chăn, cố gắng để bản thân trông không quá lộ liễu. Con mắt ấy còn lớn hơn cả khung cửa sổ, ô cửa chỉ ⓗ*é ɱ*ở nên chỉ lộ ra được nửa con ngươi. Con ngươi sẫm màu ẩn trong màn đêm, nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không thể phân biệt.

Bạch Vi không để lộ chút sơ hở, lặng lẽ bước xuống giường, đi về phía chiếc tủ. Ngay khi sắp mở cửa tủ, bàn tay trái cô chợt đổi hướng, nhanh như chớp vặn tay nắm cửa lao ra ngoài, đồng thời trong khoảnh khắc rời khỏi phòng liền xoay người đóng sầm cửa lại.

Cô dựa lưng vào cánh cửa để điều hòa lại nhịp thở, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ. Đêm đã tắt đèn, vậy mà tòa nhà nhỏ bốn bề vẫn sáng. Ánh sáng ấy không đến từ đèn tường, mà từ những viên thạch dạ quang khảm trong tường. Cứ mỗi năm bước lại có một viên, gương treo trên tường phản chiếu ánh sáng ấy, khiến số lượng lớn những viên thạch như tăng lên gấp bội, thứ ánh sáng xanh nhạt chiếu rọi khắp tòa nhà.

Bạch Vi nhìn xuống đại sảnh bên dưới. Trong tổ chim yên ắng, Blackberry hẳn đã ngủ say. Cô nghĩ ngợi một chút rồi men theo hành lang tầng hai đi về phía trước. Blackberry từng nói Nolan cũng ở tầng này. Con mắt ngoài cửa sổ rốt cuộc là thứ gì, vì sao lại xuất hiện ở Torii? Linh cảm mách bảo cô rằng cần phải báo chuyện này cho Nolan biết.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại do dự. Nolan... có thật sự đáng tin không? Nếu như con mắt kia vốn dĩ chính là do hắn ta tạo ra thì sao?

Ý nghĩ ấy vừa nhen lên, toàn thân cô liền như rã rời. Chưa bao giờ cô cảm thấy mệt mỏi đến thế — tựa như đang chạy trên một con đường dài vô tận, chẳng thể chạm tới điểm cuối, cũng không thể quay về điểm khởi đầu.

Phải làm sao đây?

Ý định rời khỏi Torii bỗng bật lên trong đầu, nhưng ngay giây sau đã bị chính cô phủ định. Rời khỏi ngôi nhà này rồi, cô còn có thể đi đâu? Torii thậm chí còn là một không gian xa lạ, tách biệt khỏi Đa Luân; thế giới bên ngoài cánh cửa ấy là thứ cô không sao tưởng tượng nổi.

Cô ngồi bệt xuống sàn hành lang, vừa mờ mịt vừa luống cuống. Cô ngửa đầu, gáy tựa vào lan can, nhìn lên mái vòm của tòa nhà nhỏ.

Ngoài mái vòm là sao trời giăng kín.

Tinh quang đầy trời rực rỡ, nhưng chẳng soi tới được góc nhỏ nơi cô ngồi.

Trong cơn ngẩn ngơ, cánh cửa phòng bên trái bỗng mở ra, ánh sáng tràn ra ngoài. Trong luồng sáng ấy là Nolan khoác áo ngủ cùng mái tóc xõa rơi đang nhìn về phía cô.

"Sao lại ngồi dưới đất?" Nolan hỏi.

Bạch Vi không đáp. Đây sẽ là một câu chuyện rất dài, dài đến mức cô chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

"Nolan, " Rất lâu sau, cô mới lên tiếng, "Bên ngoài phòng tôi có một 'con mắt. '"

Nolan thoáng lộ vẻ kinh ngạc: "'Con mắt'? Ở đây ư?"

Bạch Vi gật đầu.

"Không thể nào." Nolan cau mày."Những 'con mắt' đó không thể vào được Torii."

Bạch Vi mím môi, im lặng.

"Đứng lên trước đã." Nolan đưa tay về phía cô. Nhưng cô chẳng thèm để ý tới bàn tay ấy, chỉ ôm lấy đầu gối, một tư thế đầy cảnh giác.

Nolan thở dài, dứt khoát bế cô lên. Nhỏ nhắn gọn nhẹ, như một chú mèo con, trông ngoan ngoãn vô cùng. Chỉ là rõ ràng chú mèo này không hề nghe lời như hắn tưởng.

Bạch Vi tròn xoe đôi mắt đen láy, lập tức giãy giụa đòi xuống.

"Đừng cử động." Nolan khẽ nói.

"Con mắt mà cô nói trông thế nào?"

Biết không thể thoát được, cô đành quay mặt đi, giọng nói buồn bực: "Một con mắt rất to, nửa con ngươi lớn bằng cả khung cửa sổ, không chớp, cứ nhìn chằm chằm vào tôi."

Nolan trầm ngâm giây lát rồi bế cô đi về phía cuối hành lang tầng hai. Hắn dùng một tay đẩy cửa sổ ở cuối lối đi, khẽ gõ lên khung cửa. Chẳng bao lâu sau, không khí ngoài cửa sổ khẽ dao động, một con mắt khổng lồ cao gần bằng nửa người xuất hiện trước mắt họ.

Bạch Vi kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

"Là nó sao?" Nolan hỏi.

"Con mắt lớn" trông thấy Nolan thì dường như rụt rè đi vài phần, chớp chớp mắt, không dám lại gần.

Nolan nói với Bạch Vi: "Đây không phải 'con mắt' mà chúng ta từng gặp ở trang viên Waldorf. Nó chính là nơi chúng ta đang sống, hay đúng hơn, chúng ta nên gọi nó là 'Torii'."

"Chẳng phải cô vẫn tò mò vì sao Torii có thể trôi dạt khắp nơi sao?" Nolan tiếp lời."Bởi vì bản thân Torii là một sinh mệnh biết di chuyển, chỉ là tuổi của nó đã rất lớn, những năm gần đây hiếm khi còn trôi nổi nữa. À phải rồi, nó cũng đến từ phương Đông. Ở đất nước của cô, người ta gọi nó là 'Thận. '"

Thận?

Bạch Vi cố lục tìm trong ký ức, mơ hồ nhớ ra phu nhân Liên từng kể với cô về sinh vật cổ xưa này. Phía bắc Hạ Ân có loài khí gọi là Thận, hình dạng không cố định, biến hóa khôn lường, thích ăn giấc mộng, tính tình ngây thơ thuần khiết.

"Cả con phố này bao gồm cả ngôi nhà chúng ta ở đều là một phần của Thận, " Nolan nói tiếp."Vừa rồi có phải cô đã mơ không? Những năm gần đây nơi này yên tĩnh hơn, tôi và Blackberry đều không nằm mộng, Torii tự nhiên thấy cô đơn. Khó khăn lắm mới có khách đến, lại còn là vị khách biết mơ, nó hẳn là quá kích động, nên mới dọa cô sợ."

Bạch Vi nhìn con mắt to lớn ngoài cửa sổ. Lúc này nhìn lại, nó không còn đáng sợ chút nào, ngược lại trông ngây ngô như một quả bóng phồng to.

Nolan lại gõ gõ lên khung cửa: "Dọa người ta rồi, còn không mau tới xin lỗi đi."

Torii rụt rè tiến sát cửa sổ thêm chút nữa, con ngươi đảo qua đảo lại, nhìn về phía Bạch Vi.

Nolan cúi đầu nhìn cô gái trong lòng: "Cô có muốn xem cảnh vật hay nơi chốn nào không? Torii rất giỏi hóa ảnh. Những cảnh nó từng thấy hay những chuyện nó từng trải đều có thể hóa thà𝐧.𝐡 ♓ì𝓃.h ảnh. Tuổi của nó lớn hơn cô rất nhiều, những điều nó chứng kiến cũng nhiều hơn cô rất nhiều. Cô muốn xem khung cảnh gì, cứ nói ra đi."

Bạch Vi sững người giây lát, rồi buột miệng: "Tôi muốn xem... Hạ Ân."

Hạ Ân là nơi cô sinh ra, nhưng chưa từng được tận mắt nhìn thấy.

Vừa dứt lời, cảnh đêm ngoài cửa sổ bỗng đổi khác. Màn đêm đen như mực thẫm nhạt dần, hóa thành làn nước xanh xám mờ sương. Một dòng sông dài như dải lụa uốn lượn trải ra, nước chảy róc rách, ℊợ●п só●ռ●ℊ lăn tăn.

Những con thuyền sen lướt qua dưới nhịp cầu vòm. Trên thuyền là thiếu nữ che mặt bằng khăn mỏng, tựa vào lan can, chỉ cần nhướng mày liếc mắt đã mang theo một nét xuân sắc. Trên cầu là chàng thư sinh ngây ngô đứng sững, đỏ mặt ném xuống một cành đào quấn vải. Chim én bay qua, ngậm lấy cành đào. Tấm vải quấn quanh cành bung ra, lả lướt rơi xuống thuyền sen. Thiếu nữ nhặt lên nhìn, trên lụa là một bài thất luật tình thi, mực còn chưa khô.

Bạch Vi đang mải mê ngắm nhìn, bỗng huyễn cảnh tan biến, ngoài cửa sổ lại chỉ còn màn đêm. Có lẽ sự hụt hẫng trong mắt cô quá rõ ràng, Nolan nói: "Hôm nay đã muộn rồi. Nếu cô còn muốn xem, sau này vẫn còn nhiều thời gian."

Nolan khép cửa sổ lại, nhưng vẫn không buông Bạch Vi xuống. Nghi ngờ trong lòng cô đã nhạt đi, cô cũng không bài xích vòng tay ấy nữa. Vòng tay của Nolan ấm áp và khô ráo, khiến người ta dễ chịu.

"Buồn ngủ chưa?" Nolan hỏi.

Bạch Vi lắc đầu. Bị ác mộng đánh thức, cơn buồn ngủ đã tan biến, cô không muốn quay lại căn phòng nhỏ cô độc kia.

Nolan nghe vậy thì bế cô xoay người đi về. Hắn dừng trước cửa phòng mình, dùng một chân đẩy cửa rồi bước vào.

Đây là lần đầu tiên Bạch Vi nhìn thấy phòng của Nolan nên không tránh khỏi tò mò. Phòng của hắn rộng hơn phòng khách của cô gấp ba lần, được chia thành hai gian nhỏ — gian nhỏ hơn là phòng ngủ, gian lớn hơn hẳn là phòng sinh hoạt. Nolan đặt cô ngồi xuống sofa ở gian ngoài, còn mình thì ngồi vào chiếc ghế tựa trước bàn viết.

Bàn viết đối diện cửa sổ đang mở toang. Nolan quay đầu, làm dấu im lặng với Bạch Vi.

Cô chưa kịp hiểu thì ngay giây sau, một giọng nói quen thuộc đã vang lên từ ngoài cửa sổ.

"... Nhìn từ sơ đồ 𝐪-υ-@-n 𝒽-ệ nhân vật này, khả nghi nhất chính là ngài Fisher. Ngày mai nhất định chúng ta phải tới dinh thự của ngài Fisher một chuyến, dùng lý do gì cũng được — cứ nói là đã có manh mối về món đồ ông ta làm mất, cần quay lại hiện trường điều tra thêm một lần nữa..."

Là giọng của Luke.

Làm sao mà trong phòng của Nolan lại có thể nghe thấy giọng của Luke? Luke ở phố Nhiếp Lam, còn Torii thì nằm trên phố Canton, rõ ràng hai con phố cách nhau một quãng không ngắn.

Trong mắt Nolan thoáng hiện ý cười nhàn nhạt: "Là Torii. Lúc này Torii  đang dừng ngay trước trụ sở cảnh sát phố Nhiếp Lam. Họ không thể nhìn thấy chúng ta, cũng không nghe được chúng ta nói gì. Nhưng chúng ta thì có thể thông qua cửa sổ của họ mà nghe được cuộc thảo luận, tiện thể nắm bắt tiến triển mới nhất của vụ án."

Bạch Vi bám vào lưng ghế sofa, quỳ ngồi dậy: "Chúng ta có thể nhìn thấy họ sao?" Giọng cô đầy vẻ kinh ngạc.

"Có thể." Nolan khẽ vẫy tay với cô, "Lại đây."

Bạch Vi chạy bước nhỏ tới bên Nolan. Vai cô chợt nặng xuống, một chiếc áo dạ phủ lên, hơi thở quen thuộc của Nolan ập tới.

"Nhìn đi." Nolan chỉ ra ngoài cửa sổ.

Từ đây nhìn vào cửa sổ chỗ Luke vừa khéo nhìn thấy cậu đang viết vẽ trên một tấm bảng đen. Amp ngồi ngược trên chiếc ghế bên cạnh, vừa ngẩng đầu quan sát, vừa ghi chép vào sổ.

Trên bảng đen của Luke dán kín các bức ảnh, những mẩu tin báo cắt rời và các tờ giấy ghi chú viết tay; chữ viết cùng mũi tên chằng chịt khiến người ta hoa cả mắt.

Có tám bức ảnh được đặt ở vị trí vô cùng nổi bật. Bảy bức đầu đều là các nhân vật quyền quý, tinh anh — hẳn chính là bảy vị lão gia đã 𝒸-𝒽ế-t trong xe ngựa. Bức thứ tám là một thiếu nữ, chính là dáng vẻ của Bạch Vi khi còn mang thân phận tiểu thư Waldorf.

Tất cả hình ảnh và chữ viết cuối cùng đều được vô số mũi tên gom về một điểm. Mũi tên sau cùng chỉ thẳng vào ba chữ lớn dữ tợn như nanh vuốt — Kẻ mổ bụng.

Chương (1-170)