Từ biệt
| ← Ch.010 | Ch.012 → |
Ngọn lửa lớn đã thiêu rụi cả quan tài lẫn †.𝒽.i †ⓗ.ể của tiểu thư Waldorf, tang lễ vì thế không thể tiếp tục. Khách khứa lần lượt rời đi, trang viên Waldorf dần trở nên vắng lặng.
Luke và Amp cũng thu xếp xong xuôi, chuẩn bị rời khỏi trang viên. Trước khi đi, Luke chặn Nolan lại trong phòng ăn: "Khách khứa đều đã về hết rồi. Tử tước Waldorf định tự tay chôn cất tiểu thư. ✞h·i †♓·ể không còn, nên chỉ làm một nghi thức tượng trưng, đem chôn vài món đồ lúc sinh thời của cô ấy. Sắp hạ táng rồi, ngài có đi không?"
Nolan không trả lời ngay mà quay sang hỏi Bạch Vi: "Cô có muốn đi xem không?"
Bạch Vi nghĩ một lát rồi nói: "Đi xem vậy."
Nhà thờ Thánh Marian đã bị thiêu trụi, tử tước Waldorf và những người khác liền trực tiếp đến nghĩa trang.
Khi Bạch Vi tới nơi, tử tước Waldorf đang đặt đồ vào chiếc quan tài trống. Đồ đạc có đủ loại — quần áo cô từng mặc, trang sức từng dùng, còn có cả một con dao găm chạm khắc hoa văn. Ánh mắt Bạch Vi dừng lại trong quan tài giây lát, rồi chuyển sang người đang quỳ trước quan tài. Ông trông tiều tụy hơn nhiều, quầng thâm sâu và làn da chảy xệ khiến ông như già thêm cả chục tuổi.
Phu nhân Bella và Louis cũng có mặt, đứng phía sau tử tước Waldorf.
Nắp quan tài khép lại, đất được lấp xuống, lễ hạ táng lần này kết thúc rất nhanh. Tử tước Waldorf nhìn thấy Luke và Amp, nhưng rõ ràng không có ý định để tâm đến họ. Ông chỉ dừng bước khi đi ngang qua Nolan.
Tử tước hỏi: "Thưa ngài, vụ án này ngài còn tiếp tục điều tra không?"
Nolan không đáp mà hỏi lại: "Ngài hy vọng tôi tiếp tục điều tra sao?"
Tử tước trầm mặc hồi lâu rồi nói: "Thôi vậy. Điều tra tiếp cũng sẽ không có kết quả. Hãy để con bé ra đi yên ổn, trong sạch."
Luke và Amp nhìn nhau đầy ngờ vực. Nolan hỏi tiếp: "Ngài nghĩ chuyện này là do ai làm?"
Tử tước hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không biết gì cả." Nói xong, ông được phu nhân Bella vội vã dìu đi.
Luke bực bội đến mức vò đầu bứt tai: "Ông ta nói thế là sao? Điều tra tiếp thì sao lại không 'yên ổn', không 'trong sạch' chứ?"
"Có gì khó hiểu đâu." Bạch Vi thản nhiên nói, "Tiểu thư Waldorf bị đưa đến phủ của ngài Fisher vốn không phải chuyện vẻ vang gì. Mối 🍳⛎●🅰️●п h●ệ này tuy bề ngoài có vẻ kín đáo, nhưng trong giới đã có không ít lời đồn. Nếu anh điều tra tiếp, những chuyện xấu xa bị che giấu kia ắt sẽ lộ ra. Nếu tôi là Tử tước Waldorf, tôi cũng không muốn anh đào sâu thêm."
Luke không ngờ Bạch Vi lại nói thẳng thắn đến vậy. Cậu gãi đầu: "Nhưng sự thật quan trọng hơn danh tiếng. Người đã mất thì đã mất, danh tiếng chỉ là hư ảo. Chỉ khi tìm ra hung thủ mới có thể ngăn chặn nạn nhân tiếp theo."
Bạch Vi mỉm cười: "Anh nói đúng. Tôi ủng hộ anh. Tôi tin anh sẽ tóm được hung thủ."
Luke có phần ngượng ngùng: "Manh mối tuy chưa rõ ràng, nhưng ít nhất cũng đã có hướng. Qua hai ngày điều tra, người trong trang viên Waldorf đều có thể loại trừ khỏi diện tình nghi."
"Thật sao?" Bạch Vi tò mò, "Nếu những người trong trang viên đều không có hiềm nghi, vậy hung thủ có thể là ai?"
"Hiện tại, kẻ tình nghi lớn nhất là ngài Fisher." Luke nói.
Amp bên cạnh đã bắt đầu thở dài thườn thượt.
Luke mặc kệ, tiếp tục: "Trước khi 🌜𝒽.ế.✞, tiểu thư Waldorf tiếp xúc với rất ít người, hầu như không có ai mâu thuẫn lợi ích lớn với cô ấy. Trong vòng giao du của cô, hiện chỉ còn ngài Fisher là chưa bị điều tra. Thời gian ngài Fisher ở bên tiểu thư thậm chí còn nhiều hơn thời gian cô ấy ở cùng gia đình, hơn nữa ⓠ𝖚🔼-ⓝ ⓗ-ệ giữa họ khá vi diệu, khả năng tồn tại mâu thuẫn là không thấp.
Không chỉ vậy, ngài Fisher đều từng tiếp xúc với bảy nạn nhân trước đó. Hắn ta đối lập về lập trường 𝖈ⓗ*í𝐧*♓ 𝐭𝐫*ị với ba người, còn với bốn người kia thì có tranh chấp làm ăn. Xét như vậy, hiềm nghi của ngài Fisher quả thực rất lớn."
"Tôi nên đến thăm ngài Fisher một chuyến, tiện thể xem lại căn phòng nơi tiểu thư Waldorf ⓣ-ử ✌️-ο𝐧-𝐠." Luke nhìn Nolan đầy mong đợi, "Nolan, nếu ngài có thể đi cùng tôi thì thật sự quá tốt."
Bạch Vi nghiêng mắt nhìn Nolan. Ở thành Đa Luân này không ai dám dễ dàng gán mũ nghi phạm cho ngài Fisher, càng không ai dám lục soát trang viên của quý ngài ấy. Một cảnh sát nhỏ bé không quyền không thế như Luke hẳn đang phải gánh áp lực rất lớn.
Nolan chỉnh lại vành mũ: "Khi nào cậu đi, cứ báo tôi trước."
Luke nhướng mày, vui vẻ đáp: "Được, được."
Bạch Vi mím môi cười. Nolan quả nhiên không sợ khoai lang nóng. Cô hơi nghiêng đầu, bất ngờ trông thấy một thiếu niên gầy gò đứng ở cổng nghĩa trang. Louis không theo tử tước Waldorf rời đi, dường như đang chờ ai đó.
Luke cũng nhìn thấy Louis: "Ơ, thiếu gia Louis, sao cậu vẫn còn ở đây?"
Mấy người đã đi tới cổng nghĩa trang, đối diện với Louis. Bạch Vi nhận ra hôm nay trạng thái của cậu khá tốt, vẻ uể oải trước kia đã biến mất, tinh thần trông phấn chấn hơn hẳn. Cậu còn chải tóc gọn gàng, thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Louis hơi cúi người: "Tôi muốn nhìn chị thêm một lần nữa."
Luke an ủi: "Chị cậu đã đến miền thiên đường an lạc, nơi ấy yên bình và thanh thản, cô ấy sẽ sống rất tốt."
Louis đặt chiếc mũ lễ trước 𝐧gự.↪️, lắc đầu: "Chị ấy không ở thiên đường. Nhưng tôi tin, chị ấy nhất định đang sống cuộc đời mình mong muốn, ở một nơi tôi không biết tới."
Luke kiên nhẫn khuyên nhủ: "Vậy thì cũng đến lúc nói lời tạm biệt với cô ấy, tiếp tục sống cuộc đời của cậu."
"Tôi sẽ không nói lời tạm biệt." Thiếu niên nhìn về phía nghĩa trang, "Chị ấy vẫn ở đó, luôn luôn ở đó."
"Cảm ơn các ngài vẫn tiếp tục tìm kiếm hung thủ." Cậu quay sang Luke và Nolan, cúi người thật sâu, "Nếu các ngài phát hiện hung thủ là người quyền cao chức trọng, không thể lay chuyển, xin hãy vẫn đòi lại công bằng cho chị tôi. Tôi xin nhờ cả."
Nolan nhìn Louis, trầm ngâm suy nghĩ: "Vậy theo cậu, hung thủ có thể là ai?"
Môi Louis tái nhợt: "Hung thủ là một con ác 🍳·ⓤ·ỷ... một con ác ⓠ*ц*ỷ đáng sợ."
Nolan lặng lẽ nhìn Louis hồi lâu rồi nói: "Tôi sẽ cố hết sức."
Nói xong, Nolan khẽ gật đầu chào Louis, rồi quay sang ra hiệu cho Bạch Vi cùng lên xe ngựa. Đúng lúc ấy, Louis bỗng lên tiếng gọi Bạch Vi lại: "Xin hỏi... cô là người phương Đông sao?"
Bạch Vi nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, cô quay người lại: "Đúng vậy." Cô không có ý giấu giếm. Màu da, màu tóc cùng vóc dáng của cô đều cho thấy rõ dòng ⓜá_u phương Đông, nói dối chỉ càng thêm lộ liễu.
Cô nhìn Louis, chờ xem cậu muốn làm gì.
Thiếu niên trông có vẻ căng thẳng, trong đôi mắt xanh nhạt thấp thoáng nét vội vàng và bất an. Cảnh ấy khiến Bạch Vi nhớ lại thuở nhỏ, khi cô lén mẹ đến thăm Louis. Cậu bé khi ấy không cho cô rời đi, liền vụng trộm giấu đôi giày của cô. Cô hỏi: Giày của chị đâu rồi? Louis giả vờ bình tĩnh, lắc đầu: Em không biết.
Khi đó cậu cũng mang dáng vẻ như bây giờ.
Yết hầu Louis khẽ chuyển động. Một lúc sau, cậu lấy từ người ra một gói nhỏ và mỏng. Cậu kẹp cán ô giữa cổ và vai, dùng một tay mở gói đồ ra.
Bạch Vi sững người. Bên trong gói là một chiếc sườn xám màu thiên thanh, viền họa tiết mây cuộn tinh xảo.
Luke ngơ ngác, theo phản xạ quay sang nhìn Amp. Miệng Amp há to đến mức có thể nuốt trọn một quả trứng gà. Không ai biết rốt cuộc thiếu gia Louis định làm gì.
"Đây là chiếc sườn xám mẹ tôi đã may cho chị gái tôi khi bà còn sống." Louis nói, "Mẹ vốn định tặng nó vào sinh nhật mười lăm tuổi của chị. Nghe nói ở phương Đông, mười lăm tuổi là lúc con gái làm lễ cập kê, là một ngày vô cùng long trọng. Nhưng tôi đã lén giấu chiếc sườn xám này đi."
Louis ngượng ngùng cười: "Hồi nhỏ tôi rất ghen tị với chị. Mẹ chưa bao giờ nhớ sinh nhật của tôi, nhưng năm nào cũng chuẩn bị quà cho chị. Tôi vừa tủi thân vừa giận, nên mới giấu chiếc sườn xám ấy. Không ngờ mẹ còn chưa kịp chờ đến ngày chị cập kê thì đã qua đời. Đến sinh nhật mười lăm tuổi của chị, tôi cũng không thể mang món quà này ra. Lớn lên rồi, tôi thường hối hận... lẽ ra tôi nên đối xử tốt với chị hơn."
Tim Bạch Vi khẽ run lên.
"Tôi có thể tặng chiếc sườn xám này cho cô không?" Louis dè dặt nhìn vào mắt cô, "Thà để nó được mặc trên người thích hợp còn hơn lạnh lẽo nằm dưới lòng đất. Như vậy, nếu chị ấy nhìn thấy, chắc chắn cũng sẽ vui."
Louis đưa chiếc sườn xám về phía cô, động tác mang theo sự cố chấp non nớt của tuổi trẻ. Trong đầu Bạch Vi ong ong, vô số ký ức có vui, có buồn ùa về, tất cả cùng lúc hiện ra trước mắt. Ngày sinh nhật mười lăm tuổi của cô, cô đã ở đâu? Cô bị nhốt trong chiếc lồng son mà Fisher dệt nên cho mình, không chút tự do.
Bạch Vi theo bản năng nhận lấy chiếc sườn xám. Cô biết mình không nên nhận, nhưng tay cô lại không nghe theo lý trí.
"Cảm ơn." Bạch Vi nói khẽ, "Tôi sẽ trân trọng giữ gìn tấm lòng này."
Nghe được câu ấy, thiếu niên thở phào thật dài. Cậu vui vẻ mỉm cười rạng rỡ, đôi mày đôi mắt cong cong, nét ngây thơ hiện rõ.
Bạch Vi có chút ngẩn ngơ. Ngũ quan của Louis chín phần giống tử tước Waldorf, chỉ khi cậu cười lên mới giống hệt phu nhân Liên.
"Nếu có thể... xin cô hãy thường xuyên đến trang viên Waldorf thăm tôi nhé." Louis lén nhìn cô, nhỏ giọng nói.
Bạch Vi mỉm cười, không đáp lời.
Louis mím môi, khéo léo giấu đi nỗi thất vọng trong ánh mắt: "Xin lỗi vì đã làm lỡ thời gian của mọi người. Vậy thì... tạm biệt, chúc thượng lộ bình an."
Bạch Vi gật đầu, nắm lấy tay Nolan, bước vào khoang xe ngựa.
Trong xe đã có nữ quyến, Luke và Amp ngại ngùng không tiện ngồi cùng, bèn chuyển ra phía trước. Luke chủ động cầm cương, làm người đánh xe. Con ngựa tung vó, lóc cóc chạy về phía trước, bỏ nghĩa trang dần lại sau lưng.
Bạch Vi nhìn qua khe cửa xe ra phía sau, chỉ thấy Louis vẫn đứng ở cổng nghĩa trang dõi theo chiếc xe. Cậu bỗng chạy lên vài bước, rồi lại dừng lại, lặng lẽ đứng yên, cô độc và u sầu.
Màn mưa làm nhòe đi tầm nhìn, Bạch Vi không thể nhìn rõ thần sắc của Louis lúc này.
Cảnh tượng ấy dường như đã từng xảy ra.
Thuở nhỏ, khi cô tìm lại được đôi giày bị Louis giấu đi liền xỏ giày, xách váy chạy ra ngoài. Louis bé xíu đuổi theo phía sau, đến khi không đuổi kịp nữa thì dừng lại, dùng đôi tay ngắn ngủn lau nước mắt.
Xe ngựa rẽ khỏi con đường lớn của nghĩa trang, bóng dáng Louis từ đó cũng hoàn toàn biến mất.
| ← Ch. 010 | Ch. 012 → |
