| ← Ch.118 | Ch.120 → |
Bài đăng thứ ba trên Weibo, là bức ảnh Đỗ Sanh mặc áo hoodie cho con b● trong phòng chờ rạp chiếu phim.
Hôm đó là lễ tình nhân, Đỗ Sanh và Khương Nghiên đi xem phim. Cả hai mặc áo hoodie đôi, nhìn chẳng khác gì một cặp tình nhân thời đại học. Khi đang đợi vào rạp, con gái đột nhiên bật khóc, Đỗ Sanh bèn đi xin nước nóng pha sữa bột cho con.
Vợ ôm con ngồi trên ghế, còn Đỗ Sanh quỳ dưới đất, tay cầm bình sữa đưa cho con b_, tay kia đè nhẹ chiếc yếm nhỏ của con gái, sợ bé bị trớ làm ướt quần áo. Cả quá trình chu đáo và đầy tình cảm, một bức ảnh chụp lại khoảnh khắc ấy đã khiến bao cư dân mạng phải hâm mộ.
Dưới sự chăm sóc như thế, công chúa nhỏ đã khỏe mạnh lớn lên đến năm tuổi.
Năm sáu tuổi, Tiểu Thất có tính cách như con trai, không hề giống một cô bé chút nào.
Tề Ngọc và Tiểu Mạt Lệ sinh được một cậu con trai, tên là Tống Tử, nhỏ hơn Tiểu Thất một tuổi.
Tiểu Thất nghịch ngợm, trời không sợ đất không sợ. Trong khi đó, cậu bé nhà họ Tề lại trầm lặng, ít nói, rất nghe lời Tiểu Thất, cô bé nói gì, cậu đều làm theo.
Một lần, Tiểu Thất cắt rách áo sườn xám của Khương Nghiên, dùng vải vụn may quần áo cho búp bê. Không chỉ một chiếc, mà là hơn chục cái bị cô bé cắt rách. Cô bé còn không chịu nhận lỗi, làm Khương Nghiên tức đến mức đánh vào lòng bàn tay cô bé.
Bàn tay nhỏ bị đánh đỏ bừng, nhưng Tiểu Thất không khóc, 𝖓𝐠*♓*𝒾ế*n 𝐫ăп*𝖌 nghiến lợi, kiêu ngạo nói: "Nghiên Nghiên! Nếu mẹ không xin lỗi con, con sẽ dắt Tống Tử và Tia Chớp bỏ nhà ra đi! Ba người tụi con sẽ ra ngoài kết 𝐡ôn*, mãi mãi không về nữa!"
Khương Nghiên vừa tức vừa buồn cười: "Bỏ nhà đi? Ba người các con? Tiểu Thất, con giỏi thật đấy."
Hai mẹ con tính khí ngang nhau, ai cũng không chịu xin lỗi, ai cũng nghĩ mình đúng.
Tối hôm đó, Tiểu Thất quả thật đeo ba lô, chui qua lỗ chó sang nhà bên cạnh của nhà họ Tề, kéo theo Tống Tử và Tia Chớp, thật sự bỏ nhà ra đi.
Cô bé dẫn Tống Tử và Tia Chớp ra bãi cỏ trong khu dân cư, trải một tấm thảm picnic, trên đó đặt đèn bàn nhỏ và các đồ vật làm từ đất nặn như đồ ăn và đồ nội thất.
Trong bóng tối, chiếc đèn bàn trẻ em là ánh sáng duy nhất trên bãi cỏ.
Tiểu Thất đưa cho Tống Tử một chiếc ba lô bằng đất nặn, nghiêm túc nói: "Tống Tử, từ hôm nay em là bố rồi. Em phải có trách nhiệm với gia đình này, hiểu không?"
Tống Tử ngồi xổm trên thảm, cầm lấy ba lô, chớp chớp mắt hỏi: "Tiểu Thất, nếu em là bố, thì chị là gì?"
Mặt cậu bé tròn trĩnh dễ thương, đôi mắt to tròn ngây thơ.
Tiểu Thất nghiêm túc chỉ vào mình, rồi chỉ vào Tia Chớp: "Chị là con gái lớn của em, Tia Chớp là con gái thứ hai của em."
Tống Tử nhíu mày, giọng trẻ con nghiêm túc: "Không đúng, Tiểu Thất là cô dâu của Tống Tử, không phải con gái."
"Không được! Tống Tử phải là bố, chị là công chúa nhỏ, là con gái của bố."
"Vậy thì em không làm bố nữa, em làm hoàng tử nhỏ, muốn cưới công chúa Tiểu Thất."
Cô bé cau mày, tức giận: "Sao lại thế được! Nếu em làm hoàng tử, vậy ai làm bố? Bố chị nói, trong nhà phải có bố!"
Tia Chớp nhìn hai đứa trẻ ngốc nghếch, ngáp một cái.
Nó vừa định nhắm mắt lại, thì hai ánh mắt ngốc nghếch kia đã nhìn chằm chằm vào cái đầu chó của nó.
Tiểu Thất ngốc nghếch nói: "Vậy thì để Tia Chớp làm bố đi."
Tống Tử nghiêm túc gật đầu: "Được. Vậy chúng ta kết 𝖍·ô·𝖓 đi."
...
Khi Tề Ngọc và Đỗ Sanh tìm được hai đứa nhỏ, họ thấy chúng đang quỳ trên thảm picnic, trước mặt Tia Chớp, cùng nhau hô to: "Bố ơi, tụi con muốn kết 𝖍ôn-, bố phải lì xì cho tụi con nha!"
Nói xong, cùng nhau cúi đầu thật sâu với Tia Chớp.
Tia Chớp: "???" Ai là bố của tụi mày! Tôi sắp điên rồi, thật sự sắp điên rồi!
Đỗ Sanh: "..."
Tề Ngọc: "......"
Đỗ Sanh xách Tiểu Thất về nhà, lần đầu tiên trong đời nổi giận với cô bé.
Tiểu Thất hừ một tiếng: "Bố mắng con làm gì? Là mẹ đánh con trước mà!"
Đỗ Sanh đưa cô bé lên phòng thay đồ, lấy hết váy công chúa và ba lô búp bê mà cô bé thích ra, dùng kéo cắt vụn từng món ở trước mặt cô bé.
Tiểu Thất ngồi bệt dưới đất, khóc "oa oa" vô cùng đau lòng, như thể trái tim bé bỏng của cô bé vỡ thành từng mảnh.
Đỗ Sanh không dỗ dành, cuối cùng chỉ vào đống đồ bị cắt nát hỏi: "Bố đã cắt nát những thứ con yêu quý, con có buồn không? Có xót không?"
Cô bé gật đầu.
Đỗ Sanh lại hỏi: "Vậy con cắt những thứ mẹ thích, mẹ có nên buồn không?"
Cô bé như cảm nhận được, dùng mu bàn tay lau nước mắt rồi gật đầu.
Đỗ Sanh hỏi tiếp: "Vậy mẹ tức giận, đánh vào lòng bàn tay con, là đúng không?"
Cô bé gật đầu, rồi lại lắc đầu, giọng non nớt hỏi anh: "Nếu mẹ tức giận đánh tay con là đúng, vậy bố cắt búp bê của con làm Tiểu Thất tức giận, thì Tiểu Thất cũng nên đánh tay bố đúng không?"
Đỗ Sanh: "..." Anh thật sự không thể phản bác được?
Để làm gương cho con, Đỗ Sanh đưa tay ra: "Được. Bố để con đánh vào tay bố, nhưng con phải hứa với bố một điều. Con bỏ nhà ra đi, mẹ đã đi tìm con, vẫn chưa về nhà. Chút nữa mẹ về, con cũng phải xin lỗi mẹ, OK?"
Anh chìa lòng bàn tay ra trước mặt con gái.
Tiểu Thất nâng tay bố lên, nhìn một chút rồi bất ngờ ♓_ô_ⓝ "chụt" một cái vào lòng bàn tay bố.
Cô bé ngẩng mặt nhìn anh, nói: "Tiểu Thất sai rồi, Tiểu Thất không nên làm mẹ buồn."
Khương Nghiên vừa lên lầu, đã thấy cảnh tượng hỗn độn ở hành lang.
Cô nghe được cuộc nói chuyện giữa hai bố con. Vì con gái mất tích, cô đã khóc sưng cả mắt. Trước khi về nhà đã lau nước mắt sạch sẽ, giờ lại không nhịn được mà khóc tiếp.
Tiểu Thất nghe tiếng mẹ hít mũi, quay người lại nhìn thấy cô, lập tức lao vào lòng mẹ.
Cô bé ôm lấy cổ Khương Nghiên nói: "Mẹ ơi, Tiểu Thất sai rồi."
Cô bé giơ hai ngón tay lên thề: "Sau này Tiểu Thất sẽ không làm mẹ buồn nữa, mẹ đừng giận nữa được không?"
"Là mẹ không đúng, mẹ không nên đánh vào tay con." Khương Nghiên nắm lấy tay con, hô_ռ lên đó một cái, dịu dàng hỏi: "Cục cưng ngoan, lòng bàn tay còn đau không?"
Tiểu Thất đưa tay ra cho mẹ xem: "Không đau nữa rồi. Sao mẹ lại khóc vậy?"
Khương Nghiên cúi đầu 𝒽ô*п lên bàn tay 〽️_ề_ɱ Ⓜ️_ạ_❗ của con gái, nước mắt lại trào ra không ngừng: "Mẹ sợ con bị lạc, mẹ đau lòng."
Cô bé ngồi xổm xuống, phồng má lên, thổi một hơi vào п·𝖌ự·🌜 mẹ: "Vậy con thổi cho mẹ một cái, để tim mẹ bớt đau. Mẹ ơi, mẹ thấy đỡ chưa?"
Khương Nghiên vui mừng gật đầu, tỏ vẻ đỡ nhiều rồi.
*
Buổi tối khi đi ngủ, Khương Nghiên gối đầu lên 𝖓-g-ự-𝖈 Đỗ Sanh hỏi: "Cách dạy con của em có quá nghiêm khắc không? Em không phải là một người mẹ tốt, đúng không?"
Đỗ Sanh hô-ռ nhẹ lên trán cô, an ủi: "Nghĩ gì vậy? Em nghiêm khắc với con là đúng. Nó biết rõ em yêu mấy bộ sườn xám ấy mà vẫn cắt nát ra. Nếu em không nghiêm khắc, không để nó ghi nhớ, sau này nó sẽ không biết đúng sai. Mà tội cho em, lúc nào cũng phải đóng vai người xấu, nên con hay trách em."
Khương Nghiên thở dài: "Đánh con em cũng đau lòng mà. Tính nó bướng giống y hệt em, nếu không dạy cho nó biết tiết chế, sau này chắc sẽ thành trời không sợ đất không sợ."
"Đúng là giống em thật." Đỗ Sanh ôm cô chặt hơn, rồi hỏi tiếp: "Con bé vừa giống em về ngoại hình, lại giống cả tính cách, vậy có phải là quá bất công với anh không? Hay là thế này, em sinh thêm cho anh một đứa con trai, được không?"
Khương Nghiên trừng mắt nhìn anh: "Ra là anh định ◗.ụ d.ỗ em như vậy hả?"
Vừa dứt lời, môi cô đã bị anh chặn lại bằng một nụ ♓ô𝐧_.
Nếu sinh một cậu con trai có tính cách giống Đỗ Sanh thì chẳng phải sau này sẽ phải chứng kiến cảnh chị gái bắt nạt em trai hay sao?
Đèn phòng ngủ "tách" một tiếng tắt ngúm, chỉ còn lại tiếng cười đùa hạnh phúc trong căn phòng.
--------
Lời tác giả: Sẽ có phần ngoại truyện của Tiểu Mạt Lệ và Tề Ngọc nhé ~ khoảng hai chương.
| ← Ch. 118 | Ch. 120 → |
