Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 109

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 109
Ngoại truyện - Kiếp trước 02
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

Buổi tiệc tối còn chưa kết thúc, theo lời dặn của sư phụ, Đỗ Duyệt dẫn Trình Phong đi một chuyến đến tiệm thuốc phiện trong tô giới Pháp.

Tiệm thuốc phiện Từ Gia Ký là tiệm lớn nhất trong tô giới Pháp, tổng cộng có ba tầng và hai viện.

Những người không có tiền thì hút thuốc phiện ở sảnh tầng một, còn người có tiền thì lên các phòng riêng ở tầng trên. Tóm lại, người đến đây hút thuốc thì thành phần nào cũng có.

Vừa bước vào tiệm, một làn khói dày đặc đã phả tới, ông chủ tiệm lập tức cúi đầu khom lưng chào Đỗ Duyệt: "Cậu Đỗ, sao cậu tới không báo trước một tiếng để tôi còn ra cửa đón?"

"Tôi đưa bạn đến xem chơi thôi, ông cứ làm việc của mình đi."

Ông chủ gật đầu: "Được rồi, cậu Đỗ có việc gì thì cứ gọi tôi một tiếng."

"Ừ."

Đỗ Duyệt làm một động tác lịch thiệp mời: "Đi thôi, cậu Ba Trình."

Ngay từ khi bước chân vào tiệm thuốc phiện, vẻ mặt Trình Phong đã hiện rõ sự chán ghét với Đỗ Duyệt, càng lúc càng không thể che giấu. Sau khi đi dạo hai tầng lầu, cuối cùng anh cũng không kiềm chế được cơn giận, tức giận chất vấn cô: "Cậu có biết những thứ thuốc phiện này gây hại thế nào không? Gây hại cho người Trung Quốc ta ra sao không? Giờ đất nước ta đang trong cảnh hoang tàn rách nát, trông như nửa sống nửa 🌜ⓗ-ế-✞ giống như những người nằm hút thuốc trong tiệm kia! Các người làm những việc xấu xa như vậy, không sợ xuống mười tám tầng địa ngục à?"

Đỗ Duyệt không bộc lộ cảm xúc gì mà nhìn anh, chờ cho đến khi cảm xúc trên mặt anh dịu lại mới phản bác: "Chẳng phải nhân gian này vốn dĩ đã là địa ngục rồi sao? Chúng tôi kinh doanh hợp pháp, thuế má cũng không thiếu, sao lại gọi là 'việc xấu xa'?"

Trình Phong nhìn cô, trong lòng đầy căm phẫn, nhưng đối mặt với gương mặt không mang theo chút uy h**p kia, lại không sao nổi giận được.

Anh ⓢⓘế-✞ 🌜𝒽ặ-t nắm tay rồi lại buông ra, khẽ hừ một tiếng đầy khinh miệt: "Hạng người chỉ biết hút Ⓜ️á.υ người khác như cô thì hiểu gì về nỗi khổ của thế gian?"

"Đúng vậy, tôi không hiểu, nhưng cậu Ba Trình từng du học nước ngoài chắc chắn là rất hiểu rồi."

Một câu nói nhẹ nhàng, nhưng Đỗ Duyệt dễ dàng đẩy ngược anh lại.

Trình Phong quay người lao ra khỏi tiệm, bước đi dứt khoát, không ngoảnh lại lấy một lần.

Tề Tam nhìn theo Trình Phong chạy ra phố, rồi quay sang hỏi Đỗ Duyệt: "Cậu chủ, có cần đuổi theo không?"

"Các cậu về đi, tối nay là sinh nhật sư phụ, các cậu về dự tiệc đi, tôi theo anh ta là được."

Tề Tam tỏ vẻ lo lắng: "Cậu chủ, một mình cậu chủ ở lại nguy hiểm lắm, tôi đi cùng cậu chủ."

Đỗ Duyệt lạnh giọng: "Đây là tô giới Pháp, ai dám gây chuyện ở đây?"

Tề Tam gật đầu, dẫn anh em quay lại Lâm Công Quán dự tiệc.

Đợi họ đi rồi, Đỗ Duyệt bám theo Trình Phong.

Đuổi đến ngã ba đường, thấy Trình Phong lao ra đường cứu một bé gái suýt bị xe đâ-m.

Trình Phong ôm bé gái đ.ư.𝖆 ✔️à.⭕ lề đường, gương mặt nghiêm nghị lúc này mới dịu đi một chút. Anh vỗ bụi trên người cô bé, dặn dò: "Qua đường nhớ cẩn thận nhé."

Mẹ cô bé bỗng xuất hiện, kéo con về rồi liên tục cảm ơn Trình Phong.

Cô bé cũng ngọt ngào nói: "Cảm ơn chú ạ!"

Trình Phong xoa đầu cô bé, mỉm cười: "Không có gì, mau theo mẹ về nhà nhé."

Đợi hai mẹ con rời đi, Đỗ Duyệt mới tiến lại gần, trêu chọc: "Anh không sợ 𝖈_♓_ế_𝖙 nhỉ?"

Trình Phong chống đầu gối đứng dậy, lạnh lùng nói: "Hạng người như cậu, làm sao hiểu được niềm vui khi cứu người?"

"Đúng là tôi không hiểu." Đỗ Duyệt bước nhanh lên, đi song song với anh, tay giấu sau lưng, nói: "Nhưng cậu đã từng nghĩ chưa, nếu vừa rồi cậu chậm một bước thì sao? Nếu cậu ↪️♓_ế_✝️ rồi, anh Hai anh Ba của cậu, bố mẹ của cậu sẽ đau lòng biết chừng nào?"

Trình Phong quay mặt sang nhìn cô, lạnh lùng nói: "Còn nếu bố mẹ cậu biết cậu làm việc cho Lâm Đồ, không biết họ có đau lòng không?"

Lúc này, một ông lão bán kẹo hồ lô vác cỏ rơm đi qua, nhìn thấy Đỗ Duyệt thì gật đầu chào: "Cậu Đỗ."

"Chú Phúc, tối rồi mà vẫn còn làm việc sao? Không về nhà nghỉ à?" Đỗ Duyệt hỏi.

Ông lão gọi là chú Phúc chỉ vào mấy xâu kẹo hồ lô trên vai, nói: "Hôm nay buôn bán ế quá. Gần đây Tiểu Bảo lại bệnh, tốn không ít tiền nên tôi phải cố bán thêm chút nữa."

Đỗ Duyệt nhìn mấy xâu kẹo trên vai ông, mỉm cười nói: "Ồ, chú Phúc, hôm nay mấy xâu kẹo này của chú làm ngon thật đó, quả nào cũng to và bóng bẩy, tôi mua hết!"

"Hả? Mua hết? Lại có trẻ con nhà bà con đến chơi à?" Chú Phúc hỏi.

"Đúng vậy, lại có trẻ con nhà bà con đến chơi, mà còn là một đứa rất khó chiều nữa." Đỗ Duyệt rút một đồng đại dương từ túi ra, nhét vào tay ông lão.

Chú Phúc nhìn thấy là đồng đại dương, vội vàng nói: "Nhiều quá, nhiều quá rồi!"

"Không nhiều đâu, xem như cảm ơn tay nghề của chú Phúc. Đám trẻ nhà bà con tôi kén ăn lắm, không có kẹo hồ lô chuẩn vị là làm mình làm mẩy liền, kẹo của chú Phúc thật sự cứu tôi một bàn thua đó. Được rồi, chú Phúc mau về nhà đi, Tiểu Bảo còn cần chú chăm sóc, mùa đông thì nhớ mua thêm quần áo giữ ấm cho nó nhé."

"Được rồi! Cậu Đỗ, thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm."

Chú Phúc cắm hết xâu kẹo vào bó cỏ rồi không nói không rằng dúi cho Trình Phong.

Bình thường Đỗ Duyệt ra phố mua kẹo đều đi một mình, hôm nay hiếm khi dắt theo một "đàn em", chú Phúc không nói không rằng dúi hết cho Trình Phong.

Trình Phong cầm bó kẹo với vẻ mặt ngơ ngác. Đợi ông lão đi khuất, anh mới quay sang hỏi: "Cậu làm cái gì vậy?"

"Cho cậu ăn kẹo hồ lô đấy." Đỗ Duyệt vỗ vỗ lên lồng n𝐠ự-ⓒ rắn chắc của người đàn ông, nói: "Đừng nói là cậu Đỗ không chăm sóc cho cậu hay khắt khe với cậu. Kẹo hồ lô ngon nhất Thượng Hải này, ở nước ngoài chắc chắn cậu không ăn được đâu. Đi thôi."

Nói xong, cô chắp tay sau lưng, bước đi thẳng phía trước.

"Đi đâu vậy?" Trình Phong cầm trong tay bó cỏ xiên đầy kẹo hồ lô, nhìn bóng lưng cô đang rời đi, bỏ thì không nỡ, mà vác cũng không xong.

Nhìn thấy Đỗ Duyệt đã qua đường, Trình Phong với vẻ mặt lạnh lùng mặc Âu phục chỉnh tề cuối cùng vẫn vác bó kẹo hồ lô lên vai.

Anh ăn mặc rất Tây, nhưng lại vác trên vai cả chục xâu kẹo hồ lô, thật sự rất gây chú ý.

Trình Phong là cậu ấm sinh ra ngậm thìa vàng, trước giờ chưa từng làm mấy việc như vác kẹo hồ lô bao giờ. Đuổi theo Đỗ Duyệt vừa gấp vừa tức, dù sao đây cũng là tâm huyết của người lớn tuổi, anh không thể vứt bỏ nên đành bất đắc dĩ cầm theo.

Chạy một mạch đến giữa cầu, anh tức giận hỏi cô: "Cậu Đỗ, rốt cuộc cậu định làm gì?"

"Đã nói rồi mà, mời cậu ăn kẹo hồ lô." Đỗ Duyệt rút một xâu, nhân lúc anh không để ý thì nhét vào miệng anh: "Nếm thử đi, kẹo hồ lô ngon nhất Thượng Hải đấy, không có cái thứ hai đâu."

Trình Phong cau mày, răng đã cắn vỡ lớp đường giòn bên ngoài, vị chua ngọt của sơn tra tràn ngập miệng, quấn lấy đầu lưỡi anh.

Anh định nhổ ra, nhưng thấy Đỗ Duyệt cũng lấy một xâu, nhét vào miệng mình.

Vị cậu Đỗ này cứ thế tựa người lên lan can cầu, thảnh thơi ăn kẹo hồ lô.

Nhìn dáng vẻ ngây thơ vô tội của cô lúc này, Trình Phong không tài nào liên tưởng cô với Đỗ Duyệt nổi danh sát phạt trên giang hồ.

Đây thực sự là Đỗ Duyệt ɢ❗ế.✞ người không ghê tay trong lời đồn? Là học trò cưng của Lâm Đồ ư?

Hôm nay là sinh nhật sư phụ, lại gặp một kẻ l* m*ng nhưng lo việc nước thương dân, tâm trạng Đỗ Duyệt khá tốt.

"Lúc nãy, sao cô lại giúp ông lão đó?" Trình Phong lấy kẹo hồ lô ra khỏi miệng, hỏi cô.

Đỗ Duyệt nhét liền mấy viên vào miệng, rồi mới nói: "Ai nói tôi giúp ông ấy? Trong mắt cậu Ba Trình, mua đồ tức là giúp người ta à? Vậy tôi là Phật sống rồi, mỗi ngày tôi mua bao nhiêu thứ."

Trình Phong thấy dáng vẻ cô ăn kẹo hồ lô, thật giống một cô gái nhỏ chưa trưởng thành, không nhịn được bật cười: "Cậu Đỗ nổi danh Thượng Hải lại ăn kẹo hồ lô như con nít ở đây, nếu chuyện này truyền ra ngoài, cậu không thấy mất mặt sao?"

"Không thấy." Đỗ Duyệt ăn xong một xâu, lại lấy thêm một xâu nữa: "Dù có truyền ra cũng chẳng ai tin."

Ăn xong xâu thứ hai, Đỗ Duyệt tiện tay ném cây tre ra sau lưng, phủi tay rồi trở lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.

"Đi thôi, về nghỉ ngơi. Nghe nói cậu Ba Trình muốn tìm hiểu Thượng Hải, mười mấy ngày tới tôi sẽ tiếp đãi cậu. Còn bây giờ, mời cậu về Đỗ Công Quán nghỉ ngơi." Cô đi được mấy bước rồi dừng lại: "Đúng rồi, lát nữa về chia mấy xâu kẹo hồ lô này cho các anh em tôi, nói là do cậu mua, biết chưa?"

Trình Phong nhìn chằm chằm vào mặt cô, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần, gật đầu đi theo cô.

Về đến Đỗ Công Quán với thân phận khách mời, Trình Phong gặp người nhà của Đỗ Duyệt.

Là một bà lão đã mù cả hai mắt.

Đỗ Duyệt đi đến trước mặt bà, ngồi xổm xuống, nắm lấy tay bà: "Bác ơi, có khách đến chơi."

Bà lão nghiêng tai về phía Trình Phong, gật đầu nói: "Đừng coi mình là khách, cứ xem nơi này như nhà mình, đừng khách sáo."

Trình Phong gật đầu, đáp một tiếng: "Vâng."

Đỗ Duyệt bảo Tề Tam đưa Trình Phong đi nghỉ ngơi, còn mình thì đỡ bà lão về phòng.

Lúc này, Tề Tam vác bó kẹo hồ lô còn lại hỏi Trình Phong: "Cậu Ba Trình, cậu muốn mang hết số kẹo hồ lô này về phòng không?"

"Đây là quà tôi tặng các anh em, chia cho mọi người đi."

Trình Phong vừa dứt lời, mọi người lập tức nhìn nhau ngơ ngác.

Nói đùa à? Bảo bọn họ ăn kẹo hồ lô, chẳng khác nào bảo đàn ông mặc váy ra phố!

Trình Phong liếc nhìn đám thuộc hạ mặt mũi hung tợn của Đỗ Duyệt, cảm thấy chắc hẳn ngày thường Đỗ Duyệt bị họ hại không ít. Tiếng xấu bên ngoài của cô e là cũng do bọn họ xúi giục mà thành.

Tề Tam trợn mắt, quát anh: "Tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng cậu là khách của cậu chủ thì bọn tôi không dám động đến cậu! Lúc ở tiệm thuốc phiện, cậu trừng mắt với cậu chủ, giờ lại mang mấy thứ vớ vẩn này ra sỉ nhục bọn tôi, tưởng người của Đỗ Công Quán dễ bắt nạt hả?"

Người bình thường chắc đã sợ c·𝒽ế·t khiếp khi bị Tề Tam dọa dẫm như thế. Nhưng Trình Phong vẫn điềm tĩnh nói: "Những thứ đó là cậu chủ các anh mua."

Cả đám nghe xong như nghe chuyện cười, đồng loạt phá lên cười "ha ha".

Tề Tam giơ tay tính tát Trình Phong một cái cho biết mặt, ai ngờ chẳng biết từ đâu Đỗ Duyệt xuất hiện, bắt lấy tay đang giơ lên của Tề Tam.

Đỗ Duyệt chắn trước mặt Trình Phong, ⓢ_❗_ế_т c_♓ặ_т cổ tay anh ta, ánh mắt lạnh băng khiến ai nấy đều ⓡⓤ-𝓃 гẩ-𝐲.

Cổ tay Tề Tam gần như gãy, những người khác cũng bị ánh mắt của cậu chủ dọa sợ.

Đỗ Duyệt lạnh lùng nói: "Tề Tam, vô lễ với khách, không phải là quy củ của Đỗ Công Quán."

Tề Tam cúi đầu nhận lỗi: "Tề Tam biết sai, bằng lòng chịu phạt."

Chương (1-124)