Khi dễ trẻ con
← Ch.0508 | Ch.0510 → |
"Cháu nói cô không xinh đẹp bằng mẹ cháu sao, nhìn lại thử xem cô với mẹ cháu ai xinh đẹp hơn?" Cô lại hỏi, giương ra bộ mặt nghiến răng tươi cười nhưng trong lòng không khác gì uy hiếp.
Tiểu Vũ Điểm chớp chớp hai mắt, "Mẹ", bé thành thật trả lời, kì thật ở trong mắt bé, mẹ chính là người xinh đẹp nhất.
"Mày thử nói lại lần nữa xem?" Bạch lạc Âm đối với câu trả lời của Tiểu vũ Điểm rất không hài lòng. Người phụ nữ kia có trẻ hơn cô sao? Xinh đẹp hơn cô sao? Không nói đến chỗ cô ta còn có một đứa con rơi, như thế thôi cũng không thể so sánh được với Bạch Lạc Âm cô.
"Mẹ", Tiểu Vũ Điểm lặp lại một lần nữa, kì thật cho dù có bắt bé nói thêm bao nhiêu lần đi nữa thì bé cũng trả lời như thế thôi vì vốn dĩ trong lòng bé, mẹ chính là người xinh đẹp nhất nha.
"Vậy mày thử nói xem, mẹ mày mang theo tiểu dã chủng mày đến có phải để cố ý tiếp cận Cao Dật? Cô ta thiếu đàn ông theo đuổi hay sao, tại sao lại là Cao Dật chứ?" Cô có chút hung tợn hỏi, nhưng dường như đã quên, ở trước mắt cô chỉ là một đứa bé ba tuổi không hiểu chuyện
Tiểu Vũ Điểm sờ sờ đầu mình, bé không hiểu lời cô nói, bất quá cái từ "dã chủng" lại khiến bé mất hứng, hừ dì là người xấu, bé ôm chặt búp bê nhỏ trong ngực mình, xoay người đi, không để ý đến dì xấu nữa. Nhưng Tiểu Vũ Điểm chỉ vừa mới đi được một bước thì da đầu đột nhiên căng lên đau đớn, đôi mắt bé liền đỏ hoe, xoay người nhìn thấy dì xấu đã nắm lấy tóc bé từ lúc nào.
"Đau, đau quá, không được kéo tóc của Tiểu Vũ Điểm'!" Bé hất hất tay Bạch Lạc Ân, nước mắt không ngừng rơi xuống, khuôn mặt hồng lên rất đáng thương
Bạch Lạc Âm cười lạnh, cô trước giờ cũng không phải người tốt lành gì, bây giờ làm tiểu nhân một chút cũng có thể chấp nhận, cô cũng không cho rằng chính mình là một tên biến thái cho kham, khi không đi uy hiếp một đứa trẻ ba tuổi, nhưng đây không ai khác lại là con của người phụ nữ kia, cho nên chỉ có thể nói hai chữ xứng đáng, nếu nó mà không phải là con của người đó thì có lẽ một cái liếc mắt cô cũng không thèm nhìn "
"Buông cháu ra." Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Vũ Điểm huơ huơ, tóc bé bị kéo đau, khóc càng thêm nhiều.
Bạch Lạc Âm đưa tay xuống phía dưới, đoạt lấy búp bê từ trong ngực Tiểu Vũ Điểm, Tiếu Vũ Điểm bất ngờ, một tay ôm lấy đầu, một tay duỗi về phía trước cố với lấy búp bê nhỏ vừa bị cướp mất
"Trả Búp bê lại cho Tiểu Vũ Điểm", trả búp bê lại cho bé, đó là búp bê của mẹ cho bé mà.
"Được, trả cho ngươ. i" Bạch lạc Âm cười lạnh, nhìn thấy bên ngoài trời đang mưa, thuận tay ném con búp bê ra ngoài, rơi xuống bùn đất dính đầy nước mưa.
"Búp bê nhỏ..." Tiểu Vũ Điểm chớp mắt, nước mắt lăn dài trên má, bàn chân nhỏ bé hướng ra phía ngoài chạy tới nhưng đột nhiêu lại bị người phía sau nhẹ nhàng ôm lại.
"Tiểu Vũ Điểm muốn búp bê nhỏ, búp bê nhỏ..." Bé khóc không ngừng, nức nở đầy nghẹn ngào.
"Ngoan nào, mẹ ở đây, búp bê nhỏ sẽ không có việc gì." Đúng vậy, giữ chặt Tiểu Vũ Điểm không ai khác chính là Hạ Nhược Tâm. Nếu không phải nghe thấy tiếng khóc của con gái mình cô mới tìm được con không thì cô cũng không biết đi đâu để tìm được con bé.
Cô cởi áo khoác ngoài ra, khoác lên vai Tiểu Vũ Điểm, xoa đi hai dòng nước mắt, Tiểu Vũ Điểm khóc đến đỏ mắt, cô cảm thấy rất đau lòng.
"Mẹ, Búp bê nhỏ..." Tiểu Vũ Điểm gắt gao đem khuôn mặt vùi sâu vào trong lồng ngực mẹ mình, khóc càng thương tâm, càng tủi thân, mà Bạch Lạc Âm chỉ cười lạnh đứng ở một bên, khóe môi dương lên đắc ý, thấy mẹ con cô ta thống khổ thì cô liền vui vẻ, nếu không thì thật có lỗi với chính bản thân mình, ai bảo các cô muốn cướp đi đồ của cô. Đây là địa bàn của ngàng, đã là đồ của cô thì không ai có thể lấy được
Ở trong nhà này, chỉ cần không vừa mắt với người nào, cho dù chỉ là bảo mẫu thôi cô cũng không cho người đó có khả năng lưu lại
"Mẹ, búp bê nhỏ ..." Tiểu vũ Điểm chỉ tay vào màn mưa, thân thể nhỏ nhắn của bé không ngừng giãy dụa, bé muốn đi cứu búp bê nhỏ của bé."Mẹ, búp bê nhỏ ở ngoài đó rất lạnh." Bé mấp máy cái miệng nhỏ của mình. Hạ Nhược Tâm dùng tay áo nhẹ nhàng xoa mặt cho bé, dịu dàng cười: "Tiểu Vũ Điểm đứng ở đây, mẹ đi tìm búp bê nhỏ cho con." Cô vừa nói vừa xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của con.
Bên ngoài mưa rất lớn, cô xông ra, nước mưa tạt vào người rất đau, từng giọt mưa lăn dài xuống, tựa như chảy vào tim cô khiến cô càng đau đớn khổ sở. Tiểu Vũ Điểm cắn cắn ngón tay, đôi chân nhỏ tiến lên phía truớc một bước, định chạy tới nhưng cuối cùng vẫn đứng lại, hai mắt hồng lên rất đáng thương. Mẹ nói Tiểu Vũ Điểm phải ngoan ngoãn đứng đợi ở đây, không được đi ra ngoài, bằng không thì mẹ sẽ tức giận.
Hạ Nhược Tâm đem tay mình đặt trên đỉnh đầu, chạy tới chỗ búp bê nhỏ bị ném đến thê thảm, ướt nhẹp dính đầy bùn đất.
Cô vội nhặt lên, đem búp bê nhỏ ôm vào lòng, không hề chú ý đến việc nó sẽ làm bẩn áo cô, xoay lại chạy ngược trở về, quần áo cô đã ướt nhẹp, kì thật cũng không khác búp bê nhỏ là mấy, nước trên áo nhỏ từng giọt xuống đất, cô ngồi xuống, đem búp bê nhỏ xoa xoa vào lòng.
"Tiểu Vũ Điểm, búp bê nhỏ bị ướt, mẹ giúp Tiểu Vũ thổi khô nhé" Cô dùng sức lau tay vào áo mình, bất quá lau mãi cũng không sạch, trên dưới của cô đều dính nước.
Tiểu Vũ Điểm ngoan ngoãn gật đầu một cái, nhìn mẹ cùng búp bê nhỏ đã sớm ướt đẫm quần áo, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Hạ Nhược Tâm đem tay lau khô một chút, kéo tay nhỏ của con gái, "Tiểu Vũ Điểm cùng về với mẹ nào, ở đây rất lạnh, sẽ bị cảm." Cô không để ý chính mình áo quần ướt đẫm, một tay nắm tay con gái, tay kia cầm búp bê nhỏ đã sớm ẩm ướt lạnh lẽo.
Hạ Nhược Tâm đứng lên, bước đi lướt qua chỗ Bạch Lạc Âm đang đứng xem trò vui, Bạch Lạc Âm cười lạnh, nhìn hạ Nhược Tâm từ trên xuống, ánh mắt nồng đậm vẻ khinh thường, "Nhìn cô bây giờ chật vật lắm nha, cô thử nghĩ xem nếu Dật nhìn thấy được bộ dang bây giờ của cô có thể hay không không thích cô nữa?"
*****
Hạ Nhược Tâm nhàn nhạt nhướn mi, trong mắt nổi lên một tia mờ mịt: "Cao Dật có thích tôi hay không với cô không liên quan đến nhau, nhưng tôi biết, Cao Dật ghét nhất chính là loại phụ nữ đáng ghê tởm như cô. Bạch tiểu thư, cô là một người lớn, một người trưởng thành, còn Tiểu Vũ Điểm chỉ là một đứa bé mà thôi, cô thật sự cho rằng cô ức hiếp một đứa nhỏ sẽ thỏa mãn được lòng hiếu kì bây giờ của cô sao, cô cho rằng, cô làm như vậy là phù hợp với thân phận hiện giờ của cô?"
Ức hiếp một đứa bé, việc làm cô thật sự rất mất mặt.
Bạch Lạc Âm bị cô chỉ trích sắc mặt khẽ biến, lúc đỏ lúc trắng, nhưng Bạch Lạc Âm vẫn mạnh miệng không chịu nhận lỗi: "Là cô sinh sự trước, cô đoạt Cao Dật từ tay tôi, đây là cô tự tìm lấy."
Hạ Nhược Tâm cẩn thận lôi kéo bàn tay nhỏ của con gái, bước đi lướt qua phía sau Bạch Lạc Âm giọng nói của cô nhàn nhạt truyền tới, như một cái tát đánh thẳng vào mặt của Bạch Lạc Âm: "Nếu anh ấy thích cô thì bất luận có là ai đi nữa cũng không thể cướp lấy anh ấy từ tay cô, nhưng nếu anh ấy không yêu cô, bên cạnh anh ấy cũng sẽ có người khác, cho dù đó không phải tôi cũng sẽ là người khác, nhưng tôi khẳng định chắc chắn một điều rằng người đó hoàn toàn không phải cô".
Hạ Nhược Tâm sờ sờ đầu tóc của bé, hoàn hảo, Bạch Lạc Âm không làm cho bé bị thương, con bé chỉ khóc mà thôi, cô nhớ cô đã tự nhủ, cô sẽ không làm cho con gái mình trở thành một Hạ Nhược Tâm thứ hai, cho nên bây giờ bằng bất cứ giá nào cô nhất định phải bảo vệ tốt cho con bé.
"Tiểu Vũ Điểm, sau này không được đi lung tung nữa, có biết không?" Cô nhẹ nhàng nắm cánh tay nhỏ của bé con.
Tiểu Vũ Điểm nhăn mũi cái mũi nhỏ, ủy khuất nói, "Mẹ, Tiểu Vũ Điểm biết rồi, bên ngoài rất nhiều người xấu." Giọng nói non nớt, rất dễ nghe của trẻ con nhưng khi đến tai của Bạch Lạc Âm lại làm cô biến sắc, sắc mặt dần dần kém đi.
Bạch Lạc Âm đứng tại chỗ, thẳng đến khi hai mẹ con biến mất, từng cơn gió thổi qua lạnh ngắt, tát thẳng vào mặt cô.
"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, Hạ Nhược Tâm, tôi nhất định sẽ làm cô phải biến khỏi Bạch Gia, Cao Dật sẽ là của tôi, nhất định sẽ như vậy!"
Bạch Lạc Âm bỗng nhiên ngẩng đầu, âm thanh trước mắt dường như trở nên hỗn độn, một bóng người dừng lại ngay trước mặt cô.
"Dật..." Môi cô run rẫy nói, đôi mắt chợt hoa lên một chút, Cao Dật khuôn mặt lạnh lùng, đáy mắt bây giờ chỉ nhìn thấy hình dáng chật vật của cô. Nét mặt Cao Dật đã sớm mất đi ôn hòa thường ngày, lúc này, hơi thở lạnh lẽo của anh dường như tràn ngập cả không khí.
"Dật..." Cô lặp lại, khuôn mặt anh bây giờ càng làm cho cô thêm sợ hãi, cô muốn nhìn Cao Dật nhưng lại sợ đụng chạm đến đôi mắt lạnh lẽo của anh, chỉ có thể lặng lẽ cúi đầu.
Anh đến đây lúc nào, tại sao cô không thấy được anh, những lời nói vừa rồi của cô có phải anh đã nghe thấy được hay không? Trên mặt cô hiện lên nét lúng túng, nhưng cô có cảm giác mình không làm gì sai, nếu như người phụ nữ kia không xuất hiện, như vậy thì cô và anh cứ vẫn là hôn vợ chưa cưới của anh và sau này cô sẽ là vợ của anh, đúng vậy, không ai khác chính người phụ nữ đó đã phá hoại hạnh phúc của cô, chính vì cô ta!.
"Có phải cô đang nghĩ rằng, nếu không có Nhược Tâm thì tôi sẽ cưới cô sao?" Âm thanh của anh lạnh lùng vang lên ở bên tai, mỗi chữ, mỗi câu giống như trận mưa ngoài kia, lạnh đến thấu xương.
"Bạch Lạc Âm..." Cao Dật khẽ kêu, trong mắt hiện lên một tia trào phúng, có phải bình thường cô quá tự cao tự đaị, quá xem trọng bản thân mình hay không?
Bạch Lạc Âm đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt lóe sáng, cô muốn anh lộ ra một chút tươi cười vì mình, nhưng hiện tại đừng nói đến cười, ngay đến một tia vui vẻ đi chăng nữa anh cũng không để lại cho cô một chút.
"Dật, em..."
Cổ họng cô nghẹn lại, không biết nói thêm gì nữa. Cô biết anh hiện giờ thật sự không thích cô, có lẽ đã chuyển sang ghét cô, nhưng cô thật sự rất yêu anh, cô biết sai rồi, cô thật sự biết sai rồi, chẳng lẽ không còn cơ hội nào để cứu chữa, chẳng lẽ chỉ một chút sai lầm trong tình yêu nhưng lại không xứng đáng để anh tha thứ?
Cao Dật vươn tay ra, nắm lấy chiếc cằm trắng bệch của cô, lòng bàn tay của anh thật lạnh, nhưng giọng nói của anh lại càng lạnh hơn, "Nếu phụ nữ trên đời này chết sạch thì cho dù tôi có cưới nam nhân đi nữa cũng không động chạm gì đến cô đâu"
"Dật, anh thật không thể tha thứ cho em sao?" Bạch Lạc Âm đột nhiên vươn tay ôm lấy eo Cao Dật: "Anh trước kia rõ ràng rất thích em mà, rõ ràng anh rất yêu em, bây giờ có phải anh vì cô ta nên đối xử với em như vậy?"
Nét châm chọc trên khuôn mặt anh ngày càng đậm: "Tôi tưởng tôi đã từng nói với cô rồi chứ, chuyện trước đây với tôi bây giờ chỉ là quá khứ mà thôi, hãy cho nó qua đi, tôi cũng đã sớm quên, có lẽ trước đây tôi cũng đã từng có chút động tâm với cô, nhưng chính cô đã đùa bỡn tình cảm của tôi, lúc chúng ta chia tay thì đã sớm không còn liên hệ gì với nhau nữa. Động tâm có thể hết hi vọng, yêu cũng có thể bỏ, cô cho rằng tôi vì cái động tâm nho nhỏ đó mà chết đi sống lại với cô sao?"
Thân thể Bạch Lạc Âm chấn động, cô lùi ra phía sau một bước, nước mưa chảy xuống thấm ướt vào áo, lạnh lẽo khiến cô rùng mình một cái, ý anh nói anh đã hết hi vọng với cô, anh sẽ không yêu cô nữa, vĩnh viễn sẽ không vì cô mà chết đi sống lại nữa? Nhưng anh có thể vì một người phụ nữ khác mà làm điều đó.
Cao dật lạnh nhìn nước mưa xối vào Bạch Lạc Âm, ánh mắt anh trầm xuống, không có nửa chút cảm xúc xót thương, tâm anh bây giờ cũng thật lạnh lẽo.
Anh xoay người bước đi, không bao giờ quay lại nữa, anh thật sự chán ghét người phụ nữ này.
Anh bỏ đi, chỉ còn lại Bạch Lạc Âm ngơ ngác nhìn theo bóng dáng anh, trước mắt như hiện lên một mảng sương mù, trong lòng cô không còn hi vọng nữa nhưng lòng oán hận từ đó lại càng tăng thêm
"Hạ Nhược Tâm, tất cả đều là vì cô..."
Nước mưa không ngừng rơi làm cô ướt nhẹp quần áo, trên người lạnh lẽo nhưng lòng cô tràn ngập thù hận, ngày một nhiều hơn.
Mưa rả rích rơi trên mặt đất bắn lên vài giọt nước, sắc trời đã đần chuyển màu xanh.
Hạ Nhược Tâm thay Tiểu Vũ Điểm cởi đôi giày nhỏ ra, dùng tấm thảm lông trùm lên người bé, như vậy bé sẽ làm cho bé ấm lên, cô chỉ chú ý như thế trong khi trên người cô đều là quần áo ướt, trong mắt cô chỉ biết đến Tiểu Vũ Điểm nhưng lại không để ý đến mình chút nào.
"Mẹ, Tiểu Vũ Điểm bị kéo tóc đau" Tiểu Vũ Điểm vươn tay xoa đầu mình, lúc nãy Bạch Vũ Âm túm tóc bé bây giờ vẫn còn rất đau.
Hạ Nhược Tâm đem tay đặt lên đầu bé nhẹ nhàng xoa: "Để mẹ xem. Hiện tại hết đau chưa?" nàng cười hỏi Tiểu Vũ Điểm.
Tiểu Vũ Điểm chớp chớp đôi mắt một cái, dùng sức gật gật đầu: "Không đau, không đau nữa, tay của mẹ quả thật rất thần kì nha a."
*****
Bé nhìn lại búp bê nhỏ bị ướt được đặt riêng ở một bên góc, đôi mắt hồng lên dường như đã ướt thêm một chút.
"Mẹ, Tiểu Vũ Điểm muốn búp bê nhỏ." Bé tủi thân nói, Hạ Nhược Tâm vỗ nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé: "Không cần gấp, mẹ sẽ nhanh chóng đem búp bê nhỏ cho con." Cô đi tới ngăn tủ, cầm ra một búp bê mới của Đỗ Tĩnh Đường đã mua cho Tiểu Vũ Điểm.
Cô đi đến bên cạnh Tiểu Vũ Điểm, ngồi xổm xuống, đem búp bê nhỏ đặt vào lòng con gái, "Búp bê mới này bồi thường cho con nhé, búp bê nhỏ mệt cần nghỉ ngơi, mẹ chăm sóc nó xong sẽ đưa lại cho con nhé." Cô đem tay mình đặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, lau khuôn mặt của bé một chút. Tiểu Vũ Điểm ôm chặt búp bê vào trong ngực rồi ra sức gật đầu một cái.
"Tiểu Vũ Điểm mệt mỏi muốn ngủ, búp bê cũng muốn ngủ." Cho nên bé phải ngoan ngoãn đi ngủ, bé ôm búp bê mới sạch sẽ vào ngực, trên môi nở ra một nụ cười ngọt ngào.
Hạ Nhược Tâm đứng lên, cầm lấy búp bê nhỏ ướt sẫm dính đầy bùn đất trên bàn, hình dạng búp bê nhỏ bây giờ thật là....
Cô vào trong toilet, đem búp bê cẩn thận rửa sạch treo lên, đợi nó khô một chút là được, đột nhiên cô rùng mình một cái, cô cúi đầu thì mới ý thức được bây giờ cô vẫn mang một thân quần áo ướt đẫm, ngay cả tóc cũng đang nhỏ gọt xuống.
"Hắt xì..." Cô hắt xì một phát, cảm thấy đầu mình có chút khó chịu, cô vội vàng thay áo đi ra, bước nhanh đi tìm thuốc cảm.
Cô không thể sinh bệnh được, nếu cô bệnh sẽ lây cho Tiểu Vũ Điểm mất. Nắm trong tay bình thuốc, trong lòng khó nén được nỗi khó chịu đang lan ra, dường như ngay từ đầu từ khi bước vào căn nhà này, cô đã quên đi cách cười là như thế nào rồi.
Cô chỉ nghĩ mình nên sinh hoạt đơn giản bình thường một chút thì tất nhiên sẽ ổn, nhưng mọi chuyện lại đến với cô không hề đơn giản như cô đã nghĩ. Cô bỏ xuống bình thuốc trong tay, đi ra ngoài.
Cửa mở, trong phòng đột nhiên có người làm cô hơi sửng sốt một chút, Cao Dật đang ở ngay trong phòng, thấy anh đột nhiên cô lại nghĩ, bọn họ đã bao nhiêu lâu không gặp mặt rồi.
Anh ngồi ở bên cạnh Tiểu Vũ Điểm, tay anh đặt trên trán của con bé.
"Cao Dật, anh tới rồi sao." Hạ Nhược Tâm vội vàng đi tới. Cao Dật cười, thực xin lỗi, gần đây thất sự anh rất bận, đã lạnh nhạt với mẹ con cô quá rồi. Anh tuy cười nhưng trong mắt lấp lóe làm cô không hiểu lắm.
"Nhược Tâm, tóc em ướt rồi, có phải em dính mưa hay không?" Anh nói rồi đứng lên bước tới, dừng lại ngay trước mặt cô.
"Cái này a..." Hạ Nhược Tâm sờ một chút đầu tóc ướt sẫm của mình, chỉ lắc đầu: "Không phải đâu, em mới tắm xong thôi, hiện tại còn chưa khô đâu."
"Thì ra là vậy." Cao Dật cúi đầu, từ trên sô pha cầm lấy một cái khăn lông sạch sẽ, mềm mại xoa tóc cho cô, "Em không làm khô tóc, nếu bệnh thì phải làm sao bây giờ?" Từ lời nói của anh cô không nghe ra ngữ khí trách cứ, Hạ Nhược Tâm thở dài một hơi nhẹ nhõm, chuyện kia cô vẫn chưa cho anh biết, nói dối anh như thế có khi sẽ tốt, cô sợ anh sẽ vì cô mà làm ra chuyện gì khác.
Cao Dật giúp cô xoa tóc, chỉ là Hạ Nhược Tâm thấy được từ trong mắt anh hiện lên nhàn nhạt tia mất mát, lẫn một tia thương cảm xót xa.
Anh buông chiếc khăn lông xuống, ngồi bên cạnh Tiểu Vũ Điểm, đem thân hình nho nhỏ của bé con ôm vào lồng ngực, mắt bé hồng hồng, rất giống một con thỏ nhỏ, rất đáng thương nhưng cũng rất đáng yêu
"Tiểu Vũ Điểm nói cho ba nghe nha, búp bê nhỏ của con sao lại đổi thành búp bê mới vậy." Anh làm như vô tình hỏi, Tiểu Vũ Điểm ngẩng đầu nhìn Hạ Nhược Tâm rồi quay sang nhìn lại Cao Dật, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ nhăn nhó dường như có chút phiền não.
Hạ Nhược Tâm hai tay nắm lại thành nắm đấm.
"Tiểu Vũ Điểm đem búp bê nhỏ làm ướt, búp bê nhỏ cần nghỉ ngơi." Nói xong, bé lộ ra một nụ cười ngọt ngào, sau đó lại cúi đầu, ôm búp bê mới của mình, mẹ không cho Tiểu Vũ Điểm nói thì bé sẽ không nói
Cao Dật đôi mắt hơi khép lại một chút, đứng lên đi tới bên người Hạ Nhược Tâm, đem đặt hai tay ở bả vai cô, dùng sức đem cô kéo vào lồng ngực.
"Nhược Tâm, buổi tối anh sẽ đến tìm em." Thanh âm anh rất nhỏ nhưng lại gây áp lực cho cô, Hạ Nhược Tâm có chút sửng sốt, đầu óc nhanh chóng biến thành trống rỗng, cô khẳng định lòng cô bây giờ trong sáng, thật sự rất trong sáng nha.
"Anh sẽ tới" Cao Dật lại nói một câu, cúi xuống ở trên mặt Nhược Tâm hôn một cái, môi anh thật lạnh, mặt cô cũng thực lạnh, hàng mi dài của cô hơi lung lay một chút. Cao Dật rời đi, thẳng đến khi có tiếng đóng cửa liền làm cho cô tỉnh táo lại, cô vươn tay xoa mặt, sao cô có cảm giác trên mặt có thêm một ít hơi ấm nhàn nhạt.
Cô cúi người, đem Tiểu Vũ Điểm ôm trong ngực, trong những năm qua, con gái là niềm hi vọng duy nhất, là nơi đã cho cô thêm dũng khí để đối mặt với những sự việc phía trước.
Tiểu Vũ Điểm kì quái kéo lấy tay áo Hạ Nhược Tâm nhẹ nhàng day day: "Mẹ, mẹ ôm Tiểu Vũ Điểm ngủ nha."
Hạ Nhược Tâm vội buông con gái, nhéo nhẹ khuôn mặt nhỏ của bé: "Mẹ biết rồi." Tiểu Vũ Điểm ngọt ngào cười, trẻ con đúng là không lo không nghĩ, nhưng sau này khi lớn lên chuyện bé phải đối mặt rất nhiều.
Mối quan hệ giữa cô và Cao Dật dường như đã có gì đó thay đổi, điều đó làm cô có chút bối rối khi đối mặt với anh. Cô bây giờ vẫn thích cách sống như trước kia, nhưng mà, bọn họ có thể quay trở lại quá khứ sao?
Buổi tối, cô kể chuyện cho Tiểu Vũ Điểm, vất vả lắm mới dỗ được cho bé ngủ, bé ngủ rất say sưa, trong lồng ngực vẫn còn ôm ôm búp bê mới.
Khả năng bé cũng đã rất mệt mỏi, cô kể chỉ đến trang thứ 3 thôi mà bé đã ngủ rồi.
Tiểu Vũ Điểm ngủ được một lúc thì cô dứng dậy, nhẹ nhàng bước đi.
Cô đóng cửa lại, ngồi trên sô pha nhìn đồng hồ điểm chỉ 11 giờ khuya, hôm nay anh sẽ đến sao? Bên ngoài rất yên lặng, cô dường như có thể nghe được tiếng tim mình đập mạnh, có chút gấp gáp, cô duỗi lòng bàn tay ra mới phát hiện bàn tay mình đã thấm ướt rất nhiều mồ hôi.
← Ch. 0508 | Ch. 0510 → |