| ← Ch.65 |
Người đàn ông hơi nghiêng người, lại gần cô hơn. Hơi thở ⓝóռ-ɢ 𝖇-ỏ-n-ⓖ phả xuống, giọng nói trầm ấm đầy từ tính hòa quyện với hơi nước, vang vọng bên tai cô.
Mạnh Niên tê dại từ đầu đến chân, tim đập mạnh.
"Đừng, đừng để bị cảm, " Mạnh Niên nói lắp bắp, "Đi thôi, vào nhà..."
Vệt đỏ trên mặt cô lan xuống tận cổ, ngón tay run run, giật lấy tay áo anh, kéo anh vào trong.
Diệp Liễm cong mắt, cười khàn.
Đương nhiên phải vào rồi.
Diệp Liễm nghe theo ý cô, anh giơ bàn tay còn lại lên, tùy tiện vuốt ngược mái tóc ướt từ trán ra sau.
Rõ ràng chỉ là một động tác rất bình thường, nhưng Mạnh Niên lại nhìn không chớp mắt.
"Thích anh đến vậy sao?"
Người đàn ông vui vẻ hỏi.
Mạnh Niên vô thức lẩm bẩm: "Ừm..."
Trở về tổ ấm quen thuộc, tâm trạng của hai người tất yếu sẽ trở nên khác.
Tối qua khi bị mất ngủ, cô đã nhiều lần tưởng tượng về cuộc gặp gỡ hôm nay.
Xa cách ngắn ngày còn hơn cả tân 𝖍ô.𝐧., gần hai tháng không gặp, có những chuyện anh không cần nói cô cũng hiểu, nhất định sẽ xảy ra.
Đây là lần đầu tiên họ т-𝐡-â-ռ Ⓜ️ậ-† sau khi mắt cô đã khỏi, ý nghĩa vô cùng đặc biệt, nên Mạnh Niên muốn chuẩn bị thêm một bất ngờ nữa cho Diệp Liễm.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn không biết phải làm thế nào.
Nếu hỏi bạn bè, câu trả lời của họ chắc chắn sẽ khiến cô không thể chấp nhận được.
Mạnh Niên tự thấy mình là người khá bảo thủ, một vài ý nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu cô mãi, nhưng cô không đủ quyết tâm để thử.
Cô cứ lưỡng lự mãi, cuối cùng cũng không có một kế hoạch cụ thể nào.
Giờ thì hay rồi, chẳng còn thời gian để nghĩ đến bất ngờ gì nữa.
Cô bị anh mê hoặc đến mất cả hồn vía, làm gì còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện khác.
Lên đến tầng ba, Diệp Liễm buông tay cô ra, tháo đồng hồ đeo tay ra, ném lên ghế sofa.
Anh thậm chí còn không đợi thay quần áo, vội vàng quay lại cửa, bế bổng cô gái vẫn còn đang ngẩn ngơ lên.
Trong phòng tắm, anh không ôm cô nằm vào bồn.
Anh thản nhiên xoay người cô lại, để cô úp mặt vào bức tường trắng.
Trái ngược với vẻ bình tĩnh của người đàn ông, hành động của anh lại khá thô bạo.
Anh không màng đến giá trị của quần áo cả hai đang mặc, giật phăng chúng ra trong chốc lát.
Diệp Liễm mạnh mẽ tách hai chân cô ra.
Một bên là những viên gạch lạnh lẽo, một bên là bức tường người nóng như lửa.
Mạnh Niên bị sự kết hợp nóng lạnh này k*ch th*ch đến mức cảm xú bùng nổ.
Trong đầu cô liên tục hiện lên đủ loại hình ảnh, cuối cùng tất cả đều dừng lại ở một bức vẽ mà cô đã tưởng tượng và vẽ lại không biết bao nhiêu lần trên giấy - bức chân dung của anh.
Trước mắt cô lại xuất hiện những vầng hào quang, hơi nước mờ mịt, như thể quay trở lại khoảng thời gian mắt bị tổn thương.
Một lớp sương mù bao phủ, không nhìn rõ mọi thứ.
Cô khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự tồn tại của anh.
"Nhớ em lắm."
Anh há miệng cắn vào tai cô, giọng nói đầy âu yếm.
"Sao không mở mắt ra nhìn anh?"
"Anh làm em thất vọng à?"
"Nhìn anh đi, được không?"
Không hề thất vọng.
Mạnh Niên xấu hổ không dám đối mặt, hai tay bất lực chống lên tường, đầu ngón tay bị k*ch th*ch mà co quắp lại.
"Bé cưng."
"Vợ ơi."
Tất cả những cách xưng hô ⓣ♓â*ⓝ ⓜậ*✞ được thay đổi liên tục, thúc giục cô nhìn anh.
Mạnh Niên không thể chịu nổi sự nài nỉ của anh, cuối cùng khuất phục trước bản năng, từ từ quay đầu lại.
Không báo trước, cô bị một đôi mắt đen láy hút hồn.
Hóa ra lúc này anh lại có biểu cảm như vậy.
Đôi môi lại dính vào nhau, anh rộng lượng, xoay người cô lại.
Cánh tay anh luồn xuống, đỡ lấy chân cô.
Người đàn ông ra lệnh với giọng nói ngắn gọn: "Khép chặt lại, 🎋*ẹ*🅿️ ↪️*h*ặ*т."
〽️á_ⓤ toàn thân cô dồn thẳng l*n đ*nh đầu.
Đầu óc Mạnh Niên trống rỗng vào giây phút này.
Sau một hồi lâu, Mạnh Niên mệt đến không mở nổi mắt.
Ngoài trời bắt đầu có sấm chớp, nhưng cô không còn sức lực để sợ hãi.
Mọi ký ức về những ngày mưa bão trước đây đã bị Diệp Liễm xóa bỏ hoàn toàn.
Cô không còn phải mắc kẹt trong quá khứ nữa.
Chợp mắt một lúc, cô mơ thấy mẹ.
Năm đó bà chưa bị bệnh, vẫn là một người phụ nữ rất xinh đẹp và tận hưởng tình yêu.
Mẹ nắm tay cô, chỉ vào cánh cổng trường trong bức ảnh.
Mẹ cười và nói với cô: "Niên Niên của mẹ vẽ đẹp thế này, sau này cũng thi vào học viện mỹ thuật, làm đàn em của mẹ nhé?"
Hóa ra mẹ cũng từng hy vọng cô có thể mãi mãi cầm cọ vẽ.
Giấc mơ rất ngắn.
Mạnh Niên bị ai đó đánh thức.
Mơ màng mở mắt, cô được người ta dịu dàng ôm vào lòng.
Giọng người đàn ông nhẹ nhàng: "Cơm làm xong rồi, muốn xuống ăn không?"
Mạnh Niên tựa vào vai anh, khóe Ⓜ️ô*ï 𝐜*oռ*ɢ 🦵ê*𝓃.
"Diệp tiên sinh đúng là tràn đầy năng lượng."
Ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, lại ôm cô làm việc kia lâu như vậy.
Giờ đến cả bữa tối cũng lo liệu hết.
Diệp Liễm cười, áp môi vào môi cô, mũi cọ mũi, "Hết cách rồi, muốn nuôi vợ, đương nhiên phải giỏi giang một chút."
Bữa tối được dùng trên tầng ba, chỉ vì Mạnh Niên phát hiện trên đầu gối mình có một vết bầm lớn, thế là cô bị cấm xuống lầu.
"Hình như là lần ở bồn tắm bị va vào." Diệp Liễm áy náy bôi thuốc cho cô, thổi thổi, ánh mắt dịch sang một bên, nhìn thấy một vết giống như dấu bàn tay, tự trách nhíu mày, "Anh xin lỗi."
Mạnh Niên không thấy đau, chỉ là cơ thể cô dễ để lại vết tích thôi, "Đừng làm quá lên mà."
Nhưng cô cũng không từ chối yêu cầu của anh, dù sao giờ eo và chân cô vẫn còn đau nhức, thực sự không muốn cử động.
Ăn uống xong xuôi, Mạnh Niên lại buồn ngủ.
Ngoài trời vẫn gió to, sấm chớp.
Mạnh Niên cuộn mình trong vòng tay Diệp Liễm, ngủ say sưa.
Mười giờ tối, một tiếng sấm vang dội.
Cô gái trong lòng bất an cựa quậy.
Diệp Liễm cúi đầu h.ô.𝓃 cô, thấy cô từ từ giãn lông mày ra.
Rung...
Rung rung...
Diệp Liễm ngước mắt, nhìn thấy điện thoại của Mạnh Niên có cuộc gọi đến.
Ngay khoảnh khắc AI bắt đầu đọc, anh không kịp nhìn xem là ai, dứt khoát ấn nghe.
Diệp Liễm không nghĩ nhiều, chỉ đơn giản là không muốn để cô bị giọng nói làm phiền mà tỉnh giấc.
Sau khi kết nối, đầu dây bên kia truyền đến tiếng nhạc ồn ào và tiếng hò reo của đám đông.
Có vẻ như là ở quán bar.
Diệp Liễm lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình, một số điện thoại lạ, mã vùng ở nước ngoài.
Trùng hợp là quốc gia mà Diệp Tồn Lễ đang du học.
Diệp Liễm vẻ mặt lạnh nhạt, một lần nữa đưa điện thoại lên tai, không phát ra tiếng động nào, chỉ nghe đối phương đang say xỉn.
"Niên Niên, Niên Niên... tại sao em không thể chấp nhận anh?"
"Anh chẳng qua chỉ phạm một lỗi mà rất nhiều người đều mắc phải, tại sao lại phải kết án 𝖙.ử 𝐡ì.n.ⓗ anh?"
"Thanh Ức tuy có đuổi theo anh đến nước ngoài, nhưng anh và cô ấy thực sự không có gì cả, anh không biết cô ấy đối với anh..."
Đối phương nói được nửa chừng, bắt đầu không cam lòng, lên giọng ⓗ·u·𝐧·ⓖ ♓·ăn·𝖌: "Niên Niên, em có biết ở nước ngoài anh cũng rất được chào đón không? Em bỏ lỡ anh nhất định sẽ phải hối hận!"
Nói vài câu gay gắt, rồi lại bắt đầu yếu đuối: "Trước khi ra nước ngoài anh đã nói với bà nội, nhờ bà ấy giúp anh chăm sóc em một chút, quan trọng nhất là nếu em có người yêu mới thì phải báo cho anh biết. Bà ấy vẫn chưa gọi điện cho anh, vậy nên bây giờ em vẫn độc thân đúng không?"
"Chúng ta quen nhau từ hồi cấp ba, hiểu rõ từng chân tơ kẽ tóc, anh làm gì không tốt anh sẽ sửa có được không? Anh thực sự thích em mà..."
"Anh không chê mắt em không nhìn thấy, cho dù em cả đời không nhìn thấy anh cũng sẽ nuôi em, những người bạn cũ kia anh cũng không liên lạc nữa có được không?"
Diệp Liễm im lặng lắng nghe, ánh mắt tối sầm lại.
Diệp Tồn Lễ thấy đối phương im lặng, trong lòng mừng rỡ, lại nói thêm rất nhiều lời dỗ dành.
"Mạnh Niên, anh nhớ em, thực sự rất nhớ em. Chúng ta đừng giận nhau nữa có được không? Anh vẫn đang đợi em, không cho bất kỳ ai cơ hội nào đâu."
"Em nói 'được', có được không? Chỉ cần em gật đầu, anh lập tức cầu xin chú nhỏ cho anh về, chúng ta..."
Cuối cùng Diệp Liễm cũng hết kiên nhẫn.
Anh khẽ hé môi, "Cút."
Giọng nói lạnh lùng quen thuộc.
CHƯƠNG 62: LAO VÀO TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT CỦA CHÚNG TA (2)
Giọng nói như gáo nước lạnh dội xuống, Diệp Tồn Lễ ngay lập tức tỉnh rượu.
Cuộc gọi bị người đàn ông cúp, sau đó anh ta nhấn giữ nút nguồn để tắt máy, rồi tiện tay ném điện thoại đi.
Anh dựa lưng vào đầu giường, một cảm giác bất lực và bực bội lại xé nát tâm hồn anh.
"Ưm..."
Người trong lòng rên khẽ, kéo lý trí suýt nữa đã hóa thành tro bụi của anh trở về.
Diệp Liễm vẫn giữ vẻ bình tĩnh, sℹ️.ế.t 𝐜𝐡.ặ.t vòng tay.
"Anh đánh thức em à?"
Mạnh Niên từ từ tỉnh lại, còn mơ màng buồn ngủ: "Anh đang nghe điện thoại ạ?"
Ánh mắt Diệp Liễm âu yếm dịu dàng, anh chỉ 𝖍ô_n cô, lảng tránh không trả lời.
"Ưm..."
Dù ý thức còn mơ hồ, cô vẫn vô thức đáp lại nụ ♓·ô·ⓝ của anh.
Cô đã thay đổi quá nhiều so với trước, trở nên chủ động, trở nên cởi mở.
Cô tốt như vậy, nhưng anh lại ngày càng trở nên nhút nhát.
Có lẽ vì tình yêu dành cho cô ngày càng sâu sắc, nên anh mới đâ.𝖒 đầu vào ngõ cụt, sợ được sợ mất, liên tục giằng co trong cái "mệnh đề sai" này.
Sự im lặng kéo dài của anh khiến Mạnh Niên cảm thấy có điều bất thường.
Mạnh Niên cố gắng mở mắt ra, quan tâm hỏi: "Sao thế anh?"
Diệp Liễm im lặng một lúc lâu, hít sâu một hơi, cuối cùng lấy hết can đảm:
"Kết 𝐡-ô-𝖓 với anh, em có hối hận không?"
Mỗi từ anh nói ra đều vô cùng khó khăn.
Anh không biết mình hỏi câu này có ý nghĩa gì.
Vừa hỏi xong lại đột nhiên hối hận, định chuyển chủ đề thì nghe thấy cô gái trả lời một cách rất tự nhiên.
Cô gái còn nửa tỉnh nửa mê, khẽ thì thầm: "Không mà, được kết 𝐡ô·ⓝ với anh, em thấy rất may mắn."
Diệp Liễm sững sờ, "...May mắn sao?"
Nói vài câu, cơn buồn ngủ cũng tan bớt.
Mạnh Niên lườm anh một cái, trách anh làm phiền giấc ngủ của cô. Cô nhúc nhích cơ thể, đưa tay ôm lấy cổ anh.
"Tìm đâu ra người đối xử với em tốt như vậy, không phải may mắn thì là gì?"
Diệp Liễm có chút không tự tin: "Nhưng em cũng chưa gặp ai khác, sao biết được..."
Mạnh Niên khó hiểu: "Trên đời này có nhiều người như vậy, chẳng lẽ em có thể gặp gỡ hết tất cả mọi người sao?"
Đôi mắt hơi ướt của cô nhìn thẳng vào mắt anh, nhìn rõ sự bất an của anh lúc này.
Dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy anh như vậy, cô thấy có chút xót xa.
Có phải vì cô chưa bao giờ thể hiện tình cảm của mình một cách thẳng thắn, nên mới khiến anh cảm thấy bất an không?
Hóa ra người ưu tú đến mức có thể tự phụ như Diệp tiên sinh cũng có lúc không chắc chắn sao?
Mạnh Niên trèo lên người anh, đặt tay lên vai anh, đối mặt với anh, tựa vào lòng anh.
"Diệp tiên sinh, anh đã khai thông cho em nhiều lần như vậy, cuối cùng cũng đến lượt em làm bác sĩ tâm lý rồi."
Đáng tiếc bây giờ không có áo blouse trắng hay y tá gì cả...
Trong đầu Mạnh Niên nhanh chóng lướt qua vài hình ảnh mờ ảo, trên mặt thoáng hiện một vệt đỏ đáng ngờ.
Cô hắng giọng, nghiêm túc nhìn anh.
"Chúng ta gặp nhau là duyên phận, như anh nói đấy, mười tuổi anh đã gặp em, duyên phận của chúng ta bắt đầu từ lúc đó. Thế nên dù em không đến Nam Thành để dưỡng thương, chúng ta nhất định cũng sẽ gặp lại ở một nơi khác."
"Có thể là ở nhà cũ, em và Diệp Tồn Lễ cãi nhau, rồi em tức giận, định bỏ đi, vừa hay gặp lại anh khi anh về nhà."
"Hoặc cũng có thể là vào một ngày làm việc bình thường nào đó, em đến dưới tòa nhà công ty anh tìm Xán Xán, tình cờ gặp anh bước ra."
"Cũng có thể là ở bệnh viện, em đi cùng bà ngoại khám sức khỏe, gặp anh cũng đi cùng thầy giáo đến bệnh viện."
"Có rất nhiều khả năng để chúng ta gặp nhau, em đều có thể gặp anh, " Mạnh Niên dùng hai tay ôm lấy mặt anh, hỏi: "Nếu gặp lại, anh có chủ động đến nói chuyện với em không?"
Yết hầu Diệp Liễm chuyển động, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc: "Tất nhiên rồi."
Anh đã không thể kiềm chế được sự khao khát được đến gần cô.
"Anh chưa từng kể cho em nghe, năm ngoái ở cổng trường em, thực ra đó không phải là tình cờ."
Diệp Liễm cúi mắt, không màng đến việc hành động của mình có khiến cô khó chịu hay không, nói ra hết: "Anh đột nhiên mơ thấy em, rồi đến khi anh nhận ra, anh đã đứng trước cổng trường em rồi."
"Anh cố tình đi tìm em, may mắn thay, đã nhìn thấy em."
Mạnh Niên ngạc nhiên tròn mắt, nhưng rất nhanh sau đó lại cong lên, cười rất ngọt ngào.
Giọng nói như gáo nước lạnh dội xuống, Diệp Tồn Lễ ngay lập tức tỉnh rượu.
Cuộc gọi bị người đàn ông cúp, sau đó anh ta nhấn giữ nút nguồn để tắt máy, rồi tiện tay ném điện thoại đi.
Anh dựa lưng vào đầu giường, một cảm giác bất lực và bực bội lại xé nát tâm hồn anh.
"Ưm..."
Người trong lòng rên khẽ, kéo lý trí suýt nữa đã hóa thành tro bụi của anh trở về.
Diệp Liễm vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ş❗ế*🌴 🌜*𝒽ặ*𝖙 vòng tay.
"Anh đánh thức em à?"
Mạnh Niên từ từ tỉnh lại, còn mơ màng buồn ngủ: "Anh đang nghe điện thoại à?"
Diệp Liễm ánh mắt đầy âu yếm dịu dàng, anh chỉ ♓ô●п cô, lảng tránh không trả lời.
"Ưm..."
Dù ý thức còn mơ hồ, cô vẫn vô thức đáp lại nụ 𝖍ô●n của anh.
Cô đã thay đổi quá nhiều so với trước, trở nên chủ động, trở nên cởi mở.
Cô tốt như vậy, nhưng anh lại ngày càng trở nên nhút nhát.
Có lẽ vì tình yêu dành cho cô ngày càng sâu sắc, nên anh mới đâ·𝐦 đầu vào ngõ cụt, sợ được sợ mất, liên tục giằng co trong cái "mệnh đề sai" này.
Sự im lặng kéo dài của anh khiến Mạnh Niên cảm thấy có điều bất thường.
Mạnh Niên cố gắng mở mắt ra, quan tâm hỏi: "Sao thế anh?"
Diệp Liễm im lặng một lúc lâu, hít sâu một hơi, cuối cùng lấy hết can đảm:
"Kết ♓_ô_ռ với anh, em có hối hận không?"
Mỗi từ anh nói ra đều vô cùng khó khăn.
Anh không biết mình hỏi câu này có ý nghĩa gì.
Vừa hỏi xong lại đột nhiên hối hận, định chuyển chủ đề thì nghe thấy cô gái trả lời một cách rất tự nhiên.
Cô gái còn nửa tỉnh nửa mê, khẽ thì thầm: "Không mà, được kết 𝖍ô·𝐧 với anh, em thấy rất may mắn."
Diệp Liễm sững sờ, "...May mắn sao?"
Nói vài câu, cơn buồn ngủ cũng tan bớt.
Mạnh Niên lườm anh một cái, trách anh làm phiền giấc ngủ của cô. Cô nhúc nhích cơ thể, đưa tay ôm lấy cổ anh.
"Tìm đâu ra người đối xử với em tốt như vậy, không phải may mắn thì là gì?"
Diệp Liễm có chút không tự tin: "Nhưng em cũng chưa gặp ai khác, sao biết được..."
Mạnh Niên khó hiểu: "Trên đời này có nhiều người như vậy, chẳng lẽ em có thể gặp gỡ hết tất cả mọi người sao?"
Đôi mắt hơi ướt của cô nhìn thẳng vào mắt anh, nhìn rõ sự bất an của anh lúc này.
Dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy anh như vậy, cô thấy có chút xót xa.
Có phải vì cô chưa bao giờ thể hiện tình cảm của mình một cách thẳng thắn, nên mới khiến anh cảm thấy bất an không?
Hóa ra người ưu tú đến mức có thể tự phụ như Diệp tiên sinh cũng có lúc không chắc chắn sao?
Mạnh Niên trèo 👢.ê.n ɢ.❗ườⓝ.🌀, đặt tay lên vai anh, đối mặt với anh, tựa vào lòng anh.
"Diệp tiên sinh, anh đã khai thông cho em nhiều lần như vậy, cuối cùng cũng đến lượt em làm bác sĩ tâm lý rồi."
Đáng tiếc bây giờ không có áo blouse trắng hay y tá gì cả...
Trong đầu Mạnh Niên nhanh chóng lướt qua vài hình ảnh mờ ảo, trên mặt thoáng hiện một vệt đỏ đáng ngờ.
Cô hắng giọng, nghiêm túc nhìn anh.
"Chúng ta gặp nhau là duyên phận, như anh nói đấy, mười tuổi anh đã gặp em, duyên phận của chúng ta bắt đầu từ lúc đó. Thế nên dù em không đến Nam Thành để dưỡng thương, chúng ta nhất định cũng sẽ gặp lại ở một nơi khác."
"Có thể là ở nhà cũ, em và Diệp Tồn Lễ cãi nhau, rồi em tức giận, định bỏ đi, vừa hay gặp lại anh khi anh về nhà."
"Hoặc cũng có thể là vào một ngày làm việc bình thường nào đó, em đến dưới tòa nhà công ty anh tìm San San, tình cờ gặp anh bước ra."
"Cũng có thể là ở bệnh viện, em đi cùng bà ngoại khám sức khỏe, gặp anh cũng đi cùng thầy giáo đến bệnh viện."
"Có rất nhiều khả năng để chúng ta gặp nhau, em đều có thể gặp anh, " Mạnh Niên dùng hai tay ôm lấy mặt anh, hỏi: "Nếu gặp lại, anh sẽ chủ động đến nói chuyện với em không?"
Yết hầu Diệp Liễm chuyển động, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc: "Tất nhiên rồi."
Anh đã không thể kiềm chế được sự khao khát được đến gần cô.
"Anh chưa từng kể cho em nghe, năm ngoái ở cổng trường em, thực ra đó không phải là tình cờ."
Diệp Liễm cúi mắt, không màng đến việc hành động của mình có khiến cô khó chịu hay không, nói tuôn ra hết: "Anh đột nhiên mơ thấy em, rồi đến khi anh nhận ra, anh đã đứng trước cổng trường em rồi."
"Anh cố tình đi tìm em, may mắn thay, đã nhìn thấy em."
Mạnh Niên ngạc nhiên tròn mắt, nhưng rất nhanh sau đó lại cong lên, cười rất ngọt ngào.
Cô ôm lấy cổ anh, cười rồi tiến lại gần, đắc ý nói: "Anh xem đi, anh sớm đã thích em rồi, không thể kiềm chế được."
"Chỉ cần anh đến tìm em, thì em cũng sẽ vô thức mà lại gần anh thôi."
Giống như chơi game vậy, bất kể rẽ nhánh thế nào, họ cũng sẽ cùng đi đến một cái kết hạnh phúc.
"Xem ra, Diệp tiên sinh, chuyện chúng ta kết 𝐡ôռ·... động cơ của anh không trong sáng rồi?"
Trong lòng Diệp Liễm dâng lên một nỗi chua xót, tim đập nhanh hơn vì lo lắng.
"Ừ, động cơ của anh không trong sáng, anh thậm chí đã nghĩ đến việc bất chấp tất cả, cướp em khỏi người đó."
Mạnh Niên không hề bận tâm: "Anh cướp đi, em đâu có thích anh ta."
"Anh sẽ không làm vậy, sẽ không để em phải mang tiếng xấu."
Mạnh Niên "ừm" một tiếng, "Em biết mà, anh luôn nghĩ cho em như vậy."
Cô dường như có thể chấp nhận một con người hèn hạ như anh.
Diệp Liễm do dự, bộc lộ thêm một chút mặt tối của mình.
"Lúc đó anh đã nghĩ, nếu em cứ mãi không thể chia tay, anh sẽ dùng biện pháp mạnh với Diệp Tồn Lễ."
Mạnh Niên tò mò: "Biện pháp mạnh gì?"
"Là trực tiếp tống cậu ta ra nước ngoài."
Không cần phải trải qua những khúc mắc ở giữa, anh có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, chỉ là lúc đó anh lo ngại đến tâm trạng và ý muốn của cô, nên mỗi bước đi đều rất cẩn thận, rất kiềm chế.
"Nhưng giải quyết cậu ta không phải là thượng sách, anh vẫn không chắc em sẽ nhìn về phía anh, nên..."
Mạnh Niên bừng tỉnh, "Nói vậy thì, anh thực ra khá là xấu xa, để mặc Diệp Tồn Lễ làm xằng làm bậy, chờ anh ta không còn đường quay đầu, chờ sự kiên nhẫn của em cạn kiệt hoàn toàn, khi em dao động mạnh nhất, anh đã đẩy em một cú."
Ngày hôm đó ở cửa nhà anh, anh nói "cứ mạnh dạn tiến lên", thực ra là đang d.ụ 𝒹.ỗ cô bước ra khỏi vòng lửa đó.
Tất cả mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Diệp Liễm, anh từng bước một, dẫn dắt cô đi đến cái kết mà anh muốn.
"Không đẩy em, em sẽ không thể bước qua."
Diệp Liễm thành thật nói.
Nghĩ lại kỹ càng, trong những ngày dưỡng bệnh ở Nam Thành, mỗi lần nói chuyện với Diệp Liễm, anh đều lặng lẽ "𝖙ẩ·ÿ ⓝã·ⓞ" cô, dạy cô thoát khỏi hoàn cảnh tồi tệ.
"Không có anh, em thực sự vẫn như một kẻ nhát gan, co rúm lại trong cái vòng tròn nhỏ bé đó, mãi không chịu thay đổi."
"Có lẽ cho đến tận hôm nay, em vẫn còn dây dưa với Diệp Tồn Lễ, ngày nào cũng sống trong đau khổ, ngày nào cũng là một con người đáng ghét."
Giọng Mạnh Niên nhỏ dần, "Thế nên anh thấy đấy, gặp được anh chẳng phải là may mắn của em sao?"
Diệp Liễm nghẹn lời.
Mạnh Niên dường như đã cảm nhận được vấn đề nằm ở đâu.
Anh sợ cô sẽ nghĩ anh là người quá nhiều mưu mô, thủ đoạn, sợ cô ghét sự "tính toán" như vậy.
Nhưng chính vì anh đã tốn bao tâm cơ, mới có ngày cô nhìn lại được ánh sáng.
Có lẽ người khác sẽ thấy anh đáng sợ, nhưng Mạnh Niên chỉ cảm thấy, cô có đức có tài gì, mà lại được một người trân trọng đến vậy.
"Dù là â.𝐦 𝐦ư.υ hay dương mưu, tất cả đều chỉ vì muốn kết ♓ô-𝖓 với em." Khóe mắt Mạnh Niên hơi đỏ, "Vừa yêu em, vừa tự trách, phải không?"
Diệp Liễm mím môi, cúi mắt, ngầm thừa nhận.
Sợ mình đối xử với cô chưa đủ tốt.
Sợ cô không hạnh phúc trong cuộc 𝐡ô-ռ nhân này.
Sợ sau này cô sẽ hối hận.
Mạnh Niên nén lại sự cay xè ở mắt, khẽ cười với hơi thở bất ổn.
Cô tiến lại gần, trán chạm vào trán anh, khẽ thở dài, "Diệp tiên sinh hóa ra chẳng thông minh chút nào."
"Nếu em không tỏ tình với anh, có phải anh sẽ cứ mãi sợ được sợ mất như vậy không? Hay là dù em có nói, anh cũng sẽ không tin?"
Diệp Liễm lắc đầu, "Không cần, em không cần phải miễn cưỡng bản thân, em chỉ cần nghe..."
"Em không hối hận." Cô ngắt lời, "Chưa từng hối hận."
Cô ôm chặt lấy anh, đầu tựa vào cổ anh, với giọng mũi khẽ khàng, đôi mắt hơi đỏ nhìn thẳng vào mắt anh.
"Từ lần đầu tiên anh nhắc đến chuyện này, ngoài cảm giác không thể tin được, em không hề có bất kỳ sự phản cảm hay bài xích nào. Từ đầu đến cuối, em chỉ suy nghĩ, anh muốn gì ở em."
"Sau khi đồng ý với anh, em cũng chưa từng hối hận dù chỉ một giây, ngược lại, còn không ít lần cảm thấy may mắn."
Cuộc sống ⓗô.ⓝ nhân rất suôn sẻ, mỗi ngày cô đều cảm nhận được trái tim mình đang rung động.
Anh tốt như vậy, không ai có thể không rung động.
"Việc em có thể nói thẳng thắn những điều này với anh bây giờ cũng là nhờ sự động viên của anh." Mạnh Niên r·⛎·ռ ⓡẩ·ⓨ đưa môi lên, ngậm lấy môi anh, giọng nói mơ hồ, "Đến lượt em nói câu đó rồi, anh đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận lời tỏ tình của em chưa?"
Người đàn ông đưa tay, 💲*ⓘ*ế*† ⓒ𝖍*ặ*t eo cô.
Cô thế này thì làm sao anh còn có thể kìm nén được.
Diệp Liễm mắt đỏ hoe, xúc động nhìn cô.
"Anh đang nghe đây."
Mạnh Niên cười, rời khỏi người anh, cô chạy đến trước ghế sofa, nhặt chiếc cà vạt màu xanh đậm mà anh đã tiện tay ném lên đó.
Quay lại bên anh.
Nụ cười cô ngượng ngùng, nhưng hành động lại đầy bất ngờ.
Đưa tay lên, cô che đôi mắt anh bằng chiếc lụa 〽️ề_Ⓜ️ 𝖒_ạ_ℹ️.
Có những lời, nhìn thẳng vào mắt anh, cô thật sự không thể nói ra.
"Diệp học trưởng, em đã ngưỡng mộ anh ba năm, rất vui được gặp anh."
"Chú Diệp, cuối cùng cháu cũng đã học được cách từ chối, và cũng biết cách bày tỏ tình cảm."
Vừa nói, cô vừa nâng đầu anh lên, thắt một cái nút ở sau gáy anh.
Cô kéo anh đứng dậy, tách hai chân mình ra, ngồi lên đùi anh.
Vòng tay ôm lấy vai anh, ♓.ô.𝖓 lên cổ anh thật chậm rãi.
Sau đó, cô lộ ra hàm răng nhỏ, dò xét mài nhẹ, rồi cẩn thận cắn một cái.
"Và còn nữa..."
"Em đáp lại muộn rồi, hy vọng anh đừng trách em."
"Em cũng yêu anh, chồng ơi."
Trong khoảnh khắc đó, toàn thân Diệp Liễm cứng lại.
Không còn bất an, không còn do dự, cuối cùng anh cũng đã đợi được sự tự nguyện từ cô.
Trong tiếng ✝️-ı-〽️ đ-ậ-🅿️ 𝒹ồ-𝖓 𝐝-ậ-ⓟ, anh đáp lại cô.
Câu chuyện của họ mới chỉ bắt đầu.
Từ giờ phút này trở đi, từng giây từng phút, anh sẽ yêu cô nhiều hơn khoảnh khắc trước đó.
Từ giờ phút này trở đi, không chút giữ lại, chính thức bước vào một cuộc tình nồng cháy sau 𝒽ô●п nhân.
- HOÀN -
| ← Ch. 65 |
