Xin chỉ dạy
| ← Ch.077 | Ch.079 → |
Trải qua hai năm xa cách, Trình Phi cảm thấy Dư Liệt giống hệt một chú chó sói to xác.
Ôm cô thêm một lúc nữa, Dư Liệt mới lưu luyến buông ra.
Vừa rồi bị đại lão này giữ chặt trong lòng ⓗô·𝓃 hít lung tung một hồi, lúc này gương mặt Trình Phi đỏ bừng bừng, tai, cổ, thậm chí cả những vùng da khác trên người đều bị hơi thở 𝖙●ì●𝖓●h á●ⓘ hun thành màu hồng nhạt ám muội.
Chiếc áo len xanh nhạt cô mặc đến đã bị anh xé thành mảnh vải vụn, cô không thể tr*n tr**ng lượn qua lượn lại trước mặt anh được.
Trình Phi lúng túng vô cùng, xoay đầu nhìn quanh tìm kiếm trong phòng vẽ một hồi, không thấy thứ gì có thể che thân, không khỏi nhíu mày, đưa tay khẽ kéo ống tay áo sơ mi của anh, lí nhí cầu cứu: "... Em nhớ hình như có để một cái váy ngủ trong phòng anh, ở ngăn tủ thứ ba trong phòng thay đồ. Anh đi lấy giúp em đi."
"Dù sao lát nữa cũng phải cởi hết." Dư Liệt thần sắc lười nhác, dù không còn ş-𝐢-ế-✞ 𝒸𝐡ặ-t eo cô, ngón tay dài vẫn tùy tiện v**t v* trên tấm lưng trơn mịn của cô như thưởng thức một khối ngọc quý, "Mặc váy ngủ làm gì?"
Trình Phi cạn lời, trừng mắt xấu hổ mắng: "Nhà anh rộng thế này, từ phòng vẽ đến nhà vệ sinh còn phải đi cả một đoạn dài. Em không mặc đồ, chẳng lẽ chạy trần à? Anh có biết thế nào là mất thuần phong mỹ tục không?"
Câu này khiến Dư Liệt bật cười khẽ.
Anh móc nhẹ dưới cằm cô, cắn lên môi cô một cái không nặng không nhẹ, thấp giọng nói: "Vị tiểu thư này, câu 'mất thuần phong mỹ tục' dùng ở đây không thích hợp lắm đâu."
"Anh có phải giáo viên văn đâu mà quản em dùng đúng hay không." Trình Phi đỏ bừng mặt, sốt ruột giục, "Mau đi lấy đồ cho em."
Dư Liệt khẽ hừ lười biếng: "Mặc cái gì chứ. Trên người em chỗ nào anh chưa nhìn chưa hô·ⓝ qua?"
Trình Phi bị tên đàn ông mặt dày này chọc đến phát điên. Vừa thẹn vừa tức, cô giơ hai tay bóp lấy cổ anh, nheo mắt, dùng giọng lạnh lùng uy h**p nhất đời mình nói: "Anh có đi không? Không lấy đồ cho em thì tối nay đừng hòng."
Cô gái vốn xinh đẹp, mắt long lanh nước, gò má hồng đào. Bộ dạng ♓-⛎ⓝ-g 𝐡-ăռ-🌀 đáng yêu này chẳng có chút uy lực nào, rơi vào mắt Dư Liệt chỉ khiến anh thấy cô càng thêm đáng yêu.
Anh vê nhẹ d** tai cô, nhướng mày lười biếng: "Em đã ngồi trên đùi anh rồi, chuyện tối nay, em nói là được à?"
Trình Phi: "..."
Cô vốn là người biết tùy cơ ứng biến. Thấy cứng rắn không xong, liền lập tức đổi chiến thuật. Bàn tay nhỏ ôm cổ anh chặt hơn, đôi mắt sáng lấp lánh, mềm giọng làm nũng: "Em còn muốn tiện thể tắm luôn. Anh trai thương em nhất mà, đi lấy giúp em váy ngủ một chút thôi, có mệt gì đâu."
Giọng cô ⓜề·〽️ ɱ·ạ·𝒾, tiếng "anh trai" ngọt đến mức như lời thì thầm dịu dàng.
Dư Liệt rất hưởng thụ. Anh nâng cằm cô lên, rũ mắt nhìn, giọng tản mạn: "'Anh trai' gọi nghe trôi chảy đấy. Nào, gọi thêm tiếng 'chồng ơi' cho anh nghe xem?"
Tai Trình Phi bỗng bốc lửa, xấu hổ vô cùng. Vì muốn thoát thân cũng không còn cách nào khác, do dự nửa giây rồi vẫn mấp máy môi, mặt đỏ như gấc khẽ gọi: "... Chồng ơi."
Nghe xong, ánh mắt Dư Liệt lập tức tối sầm, hai chữ ngượng ngùng ngọt mềm ấy như chọc trúng tim anh, khiến ⓜá·⛎ toàn thân dồn cả về một chỗ.
Trong khoảnh khắc ý niệm dâng trào, cơ thể anh còn nhanh hơn suy nghĩ-- bàn tay lớn giữ lấy gáy ɱ·ề·Ⓜ️ Ⓜ️·ạ·𝒾 của cô, ấn về phía trước, môi theo đó áp xuống.
Môi lưỡi lại quấn lấy nhau thành một nụ ♓*ô*ռ sâu.
Hôn một lúc, tay người đàn ông bắt đầu không an phận, trượt xuống phía dưới, chạm đến hai hõm lưng nhỏ tinh xảo nơi eo cô, mạnh mẽ x** n*n.
Trình Phi bị ♓ô·п đến mắt mờ đi, thở cũng khó khăn. Trong cơn mơ màng chợt nhận ra có gì đó không ổn, lập tức nhíu mày, vội xoay tay giữ lấy bàn tay đang nghịch ngợm kia, vừa nghiêng đầu né tránh vừa lắp bắp tức giận: "... Anh, anh không phải nói cho em đi vệ sinh tắm rửa sao!"
Bị cô véo một cái, Dư Liệt hơi lấy lại lý trí. Anh rời môi, ánh mắt đen sâu nhìn thẳng vào cô, d*c v*ng cuộn trào, ⓝ*ⓖ𝒽ıế*𝖓 𝓇ă*п*🌀 hỏi: "Tắm này mẹ nó nhất định phải tắm à? Hửm?"
Cô ngẩn ra, dường như bị bộ dạng anh dọa, chớp mắt mấy giây rồi gật đầu như gà mổ thóc.
Dư Liệt lầm bầm chửi thề một câu.
Anh nhắm mắt, quay đầu hít sâu một hơi rồi thở ra, như đang cố kìm nén điều gì đó. Sau đó mới ôm bổng cô lên, sải bước về phía phòng ngủ chính.
Vào phòng.
Anh ôm cô thẳng đến phòng tắm, đá mở cửa kính mờ, nhẹ nhàng đặt cô xuống, chắc chắn cô đứng vững rồi mới quay sang phòng thay đồ tìm một chiếc váy ngủ hoa nhí, mang vào đưa cho cô.
"Cảm ơn." Trình Phi đỏ mặt nhận lấy, đáp.
Dư Liệt hạ mắt, tiện tay lấy điện thoại ra thao tác mấy cái, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: "Đặt cho em cái báo thức, năm phút."
Trình Phi nghe vậy liền sững người, ngơ ngác hỏi: "Năm phút gì cơ?"
"Thời gian em tắm." Dư Liệt trả lời.
Trình Phi trừng to mắt đầy khó tin, buột miệng nói: "Em còn phải gội đầu, còn phải sấy khô tóc nữa, năm phút sao đủ?"
"Vậy cho em mười phút." Dư Liệt nhấc mí mắt nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như vực mực, "Không thể nhiều hơn."
Đối diện với ánh mắt u ám của người đàn ông, Trình Phi bỗng khựng lại.
Dư Liệt chăm chú nhìn cô, lại nói: "Chuông báo vừa reo mà không thấy em ra, anh sẽ đạp cửa xông vào. Hai chúng ta tiếp tục làm trong phòng tắm."
Trình Phi: "..."
*
Khó khăn lắm mới tiễn được vị đại lão đang đứng bên bờ hóa thú ra ngoài, Trình Phi như được đại xá, thở phào nhẹ nhõm. Cô vội đóng chặt cửa kính phòng tắm, "cạch" một tiếng, khóa trái.
Khóa xong, cô vừa lúng túng vừa hoảng hốt, ngồi phịch xuống nắp bồn cầu, lấy điện thoại mở WeChat, gửi tin cho quân sư quạt mo thân thiết.
Thiếu nữ tráng sĩ Tiểu Trình xinh đẹp:
[Duy của mình! Chị em! Cô giáo Ôn! Mười vạn hỏa cấp! Mau ra đây đi a a a!]
Tin nhắn vừa gửi đi, chẳng bao lâu đã nhận được hồi đáp.
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có:
[Tới rồi tới rồi. ]
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có: [Chiều nay chẳng phải cậu nói tối nay sẽ ở cùng Dư Liệt sao? Lạ thật, hai người vừa xa nhau một cái là hai năm, giờ này đáng lẽ cậu phải 🍳*цấ*ռ զ*⛎ý*✝️ với anh trai nhỏ nhà cậu, 𝐡ô.𝖓 hôn ôm ôm nâng lên cao cao chứ, sao đột nhiên lại nhớ tới mình vậy?]
Thiếu nữ tráng sĩ Tiểu Trình xinh đẹp; [Mình đang ở cùng anh ấy đây... ]
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có: [? Dư Liệt mà lại không kéo cậu 𝐥*ê*ⓝ 🌀*1ư*ờⓝ*𝖌 đại chiến, còn cho cậu thời gian nhắn WeChat với mình à? Không bình thường nha. ]
Ở đầu bên này của điện thoại, vành tai Trình Phi ⓝ.ó.п.g 🅱.ừ.ռ.ⓖ. Cô 𝐜_ắ_𝐧 n𝒽_ẹ môi, do dự mấy giây, cuối cùng cắn răng quyết tâm, lấy hết can đảm gõ một dòng chữ vào khung nhập: [Chị em à, nói thật với cậu, bây giờ mình đang ở giai đoạn chuẩn bị trước khi trận chiến bắt đầu. Mình kiếm cớ nói đi tắm, mới tạm thời thoát khỏi miệng hổ trốn vào phòng tắm để nhắn tin cho cậu đây!]
Gõ xong, Trình Phi mím môi, cố nén cảm giác xấu hổ rồi nhấn nút "gửi".
Chưa đến hai giây, tin nhắn trả lời của Ôn Thư Duy bên kia lại hiện lên.
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có: [Ồ, ra là vậy à. ]
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có:
[Xin hỏi cô giáo Trình trong thời khắc then chốt thế này khẩn cấp triệu kiến tại hạ là có chỉ thị gì đây? [doge]
Thiếu nữ tráng sĩ Tiểu Trình xinh đẹp:
[Thật ra cũng không có gì, mình chỉ là quá căng thẳng, muốn xin ít kinh nghiệm từ cậu thôi T. T]
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có: [???]
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có:
[Không phải chứ không phải chứ! Trước đây cậu và Dư Liệt không phải từng quen nhau một thời gian sao?? Hai người các cậu không phải đến bây giờ vẫn trong sáng đến mức chưa từng lăn giường lần nào đấy chứ?!]
Thiếu nữ tráng sĩ Tiểu Trình xinh đẹp:
[... Đúng vậy]
Trình Phi xấu hổ đến mức tay cũng run, do dự gõ tiếp một dòng trả lời: [Lúc đó anh ấy còn đang làm nhiệm vụ, nói là không chắc chắn về tương lai, thế nào cũng không chịu tiến thêm bước nào với mình. Mình cũng hết cách. ]
Ở đầu kia thành phố, Ôn Thư Duy nằm sấp trên giường đọc đoạn tin nhắn bạn mình gửi tới, kinh ngạc nhướng mày rồi gõ chữ: [Đội trưởng Dư đúng là đàn ông chuẩn mực! Người tốt của thế kỷ mới [giơ ngón tay cái]
Trình Phi: [Được rồi đừng khen anh ấy nữa! Mình chỉ còn mười phút là phải ra chiến trường rồi, bây giờ căng thẳng muốn ⓒⓗ·ế·✞, mau truyền thụ cho mình ít kinh nghiệm đi!]
Ôn Thư Duy: [... ]
Ôn Thư Duy: [Cậu muốn nghe kinh nghiệm gì?]
Trình Phi thấp thỏm: [Có thật là đau như trong tiểu thuyết viết không?]
Ôn Thư Duy trả lời với vẻ dở khóc dở cười: [... Cái này thì khó nói lắm, chủ yếu còn tùy kích thước của đối phương. ]
Kích thước?
Trình Phi chớp mắt, trong đầu bỗng hiện lên những ký hiệu cỡ trên mấy chiếc hộp nhỏ đầy màu sắc kia: Cỡ siêu lớn.
... Thật đáng sợ.
Trình Phi bị dọa, khô khốc nuốt nước bọt, lại chân thành hỏi tiếp: [Uống thuốc giảm đau có tác dụng không QAQ?]
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có:
[Không đến mức đó đâu =. = Theo kinh nghiệm của người từng trải như mình, chuyện này thật ra cũng khá đẹp đẽ, không đáng sợ như cậu nghĩ đâu]
Thiếu nữ tráng sĩ Tiểu Trình xinh đẹp:
[Thật sao... ]
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có:
[Đúng vậy]
Bạn học Tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có:
[Cậu nghĩ xem, cùng người mình yêu nhất hòa làm một cả về tâm hồn lẫn thể xác, hoàn thành sự thăng hoa kép của tình cảm và 🍳𝐮_ⓐ_𝐧 h_ệ thể xác, chẳng phải rất thiêng liêng sao?]
Nhìn những dòng chữ Ôn Thư Duy gửi trong khung chat, Trình Phi hơi nheo mắt, suy nghĩ một lúc.
Một lát sau, cô phồng má thở ra một hơi, trả lời: [Ừm! Mình hiểu rồi!]
Ôn Thư Duy: [Cố lên! Chúc cô giáo Trình ra trận lần đầu đại thắng, cờ vừa mở đã thắng! Xông lên!!!]
Trình Phi: "..."
Kết thúc cuộc trò chuyện WeChat với quân sư đầu chó, Trình Phi lặng thinh.
Cô lặng lẽ tắt màn hình điện thoại, rồi lặng lẽ lau mặt một cái, cuối cùng lặng lẽ bước vào buồng tắm, vặn vòi nước, đứng dưới vòi sen xả nước.
Nhiệt độ nước vừa phải, ấm áp, xối lên da rất dễ chịu.
Nhưng lúc này Trình Phi lại chẳng có tâm trí nào để tận hưởng việc tắm nước nóng.
Trái tim trong lồng 𝖓.ɢự.ⓒ đập loạn xạ không ngừng, tốc độ ⓜá·υ chảy khắp cơ thể cũng nhanh bất thường, mặc cho cô hít sâu thế nào cũng không thể bình tĩnh lại...
Thật kỳ lạ.
Trước đây mỗi khi 𝐭●𝐡â●n 〽️ậ●т với Dư Liệt, cô đều dám lớn mật trêu chọc anh, thậm chí chủ động q⛎.🍸.ế.п ⓡ.ũ. Sao bây giờ khi binh lâm thành hạ, đến lúc thật sự sắp bước vào trận chiến, cô lại sợ hãi đến mức này?
Nghĩ đến đó, Trình Phi không khỏi chán nản gãi gãi đầu, thầm khinh bỉ bản thân đúng là chẳng có tiền đồ.
Hơn nữa.
Duy Duy nói cũng không sai. Cùng người mình yêu hòa làm một cả về tâm hồn lẫn thể xác vốn là chuyện đẹp đẽ và thiêng liêng.
*
Ban công phòng ngủ chính, Dư Liệt lười biếng tựa vào lan can, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc đã cháy hơn nửa.
Gió đêm dịu dàng thổi qua, ánh đèn neon rực rỡ của thành phố cảng phồn hoa đều thu trọn vào tầm mắt anh.
Một lát sau, tiếng nước róc rách trong phòng tắm bỗng ngừng lại.
Dư Liệt giơ tay gảy tàn thuốc, thở ra một làn khói rồi nghiêng đầu nhìn sang. Qua lớp khói trắng nhạt trước mắt, anh thấy hơi nước từ cửa phòng tắm tràn ra, mờ ảo như trong sương.
Một bóng dáng mảnh mai chậm rãi bước ra. Trên người cô mặc chiếc váy ngủ hai dây hoa nhỏ, tứ chi lộ ra trắng muốt mịn màng, thon thả mà không gầy guộc, mang theo vẻ 𝐪⛎.🍸.ế.n 𝐫.ũ vừa phải, yếu ớt đáng thương mà mê người.
Dư Liệt nhìn chằm chằm cô gái vừa bước ra từ phòng tắm, ánh mắt ung dung lướt qua gò má ửng hồng của cô, đôi môi căng mọng như hạt châu, xương quai xanh xinh đẹp, và cả hai chân dài trắng nõn lộ ra dưới tà váy.
Ánh nhìn của người đàn ông thẳng thừng và tr*n tr**. Bị anh nhìn như vậy, tim Trình Phi đập loạn, cổ họng khẽ chuyển động, nhưng cô lại không hề có ý né tránh hay bỏ chạy.
Ngược lại, cô đón lấy ánh mắt đó, bước thẳng về phía anh.
Thấy cô đến gần, Dư Liệt dập điếu thuốc, tiện tay ném đầu thuốc vào gạt tàn bên cạnh.
Anh vươn tay, nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô kéo mạnh một cái, cả người cô lập tức bị anh ôm trọn vào lòng.
"Tám phút ba mươi hai giây."
Gió đêm lay động mái tóc đen còn ướt của Trình Phi, mang theo chút lạnh nhẹ, nhưng hơi thở phả bên tai cô của người đàn ông lại n●ó●𝐧●𝖌 🅱️ỏⓝ●g rực lửa. Anh khàn giọng thì thầm, g-ợ-𝐢 ↪️-ả-〽️ đến mức khiến tim cô r⛎·ռ 𝐫ẩ·𝓎: "Em nhanh hơn anh nghĩ."
Nhịp tim Trình Phi càng lúc càng gấp gáp.
Mặt cô ⓝ-ó𝖓-𝐠 𝐛ừп-ɢ, đầu ngón tay run nhẹ. Cô không nói gì, chỉ đưa hai tay lên, khẽ gạt hai dây váy trên vai xuống.
Chiếc váy ngủ hoa nhỏ mỏng manh lập tức rơi xuống 〽️●ề●ɱ 𝐦●ạ●❗.
Dưới ánh trăng lạnh, †♓_â_𝓃 ✝️𝖍_ể cô gái uyển chuyển ɱề*ⓜ 〽️ạ*❗, trắng như sứ như ngọc, đầy đặn mà thuần khiết, khiến người ta liên tưởng đến nữ thần sắc đẹp trong thần thoại phương Tây.
Ánh mắt Dư Liệt thoáng qua một tia kinh ngạc. Anh còn chưa kịp lên tiếng, cô gái đã đưa tay nâng mặt anh, ngẩng đầu lên.
Bất ngờ mà kiên định 𝒽ô●ⓝ tới.
Người đàn ông vừa hút thuốc, giữa môi răng còn nồng mùi thuốc lá, k*ch th*ch cảm giác rất mạnh.
Trình Phi không hề để ý, ngược lại còn hô.𝓃 anh sâu hơn, hấp thu những hơi thở mang theo vị thuốc lá ấy.
Sự nhiệt tình và chủ động bất ngờ của cô gái trong lúc này khiến Dư Liệt vô cùng hài lòng.
Sau một thoáng sững lại, anh khẽ nhướng mày, rất nhanh liền đảo khách thành chủ, đoạt lại quyền chủ động. Bàn tay lớn nâng bổng cô lên, vừa 𝖍ô_𝓃 vừa bước vào trong phòng, rồi xoay người một cái, ép cô gái lên bức tường gỗ vân đen.
Chiếc lưỡi bá đạo quấn lấy lưỡi cô, công thành chiếm đất trong khoang miệng, ◗·ụ 🅓·ỗ cô đáp lại cuồng nhiệt hơn.
Trong bóng tối, đầu ngón tay người đàn ông dịu dàng v**t v* cô, lập tức khơi dậy trong cô một cơn ⓡ*ц*n 𝖗ẩ*y ngọt ngào.
Trình Phi được Dư Liệt đỡ lấy ⓜôռ·ɢ treo trong lòng anh, giống như một chú gấu túi con nho nhỏ.
Hai má cô ửng đỏ, đôi mắt ướ.† á.✞, đầu óc choáng váng, tứ chi mềm nhũn không còn sức lực, mọi suy nghĩ dường như dần rời khỏi đại não.
Một lát sau.
Môi Dư Liệt áp sát môi cô, khàn giọng dịu dàng nói: "Bảo bối, giúp anh c** q**n áo."
Đầu óc Trình Phi mơ hồ, gần như không còn khả năng suy nghĩ bình thường. Nghe anh nói xong, cô ngơ ngác chớp chớp mắt, rồi ngoan ngoãn đưa hai bàn tay nhỏ ra cởi từng cúc áo sơ mi của anh.
Một cúc, lại một cúc nữa...
Không bao lâu sau, 🌴_𝖍â_n 𝖙_𝒽_ể cao lớn rắn rỏi của người đàn ông hiện ra trước mắt cô. Đường nét cơ bắp rõ ràng gọn gàng, khắp nơi đầy vết sẹo, mang theo vẻ hoang dã khó thuần và hung hãn.
Đầu ngón tay Trình Phi khẽ vuốt qua từng vết sẹo trên người Dư Liệt, trong khoảnh khắc, sống mũi cô bỗng dâng lên một cảm giác cay xè.
Cô cúi đầu, nhắm mắt, môi khẽ tiến lại gần, nhẹ nhàng ♓●ô●п lên một vết sẹo cũ trên 𝐧🌀-ự-𝐜 anh.
Như thể dành cho những vết thương ấy tình yêu dịu dàng và thành kính nhất.
Dư Liệt khẽ nhíu mày, hơi thở càng lúc càng nặng nề. Bàn tay lớn nâng chiếc cằm nhỏ của cô lên.
"Em sợ à?" Anh nhìn cô thật sâu, giọng khàn hỏi.
Cô gái im lặng nửa giây, do dự gật đầu, không dám nhìn thẳng vào anh, vùi đầu vào hõm cổ anh.
Trái tim Dư Liệt mềm nhũn như nước. Anh nghiêng đầu 𝐡*ô*𝓃 lên d** tai cô, giọng nói cũng bất giác dịu lại: "Đừng sợ. Anh sẽ rất nhẹ, cố gắng không làm em đau."
Cơ thể cô, anh ɱ●ê đắ●m yêu chiều, quen thuộc hơn cô tưởng gấp trăm lần.
Dư Liệt đặt cô gái mềm nhũn xuống giường, bàn tay lớn nắm lấy hai chân thon của cô, nâng lên rồi cúi đầu ♓.ô.п xuống.
"..." Trình Phi quay mặt đi, cắn chặt ngón tay. Trước mắt mờ đi, chỉ cảm thấy trong cơ thể như có thứ gì đó đang dâng lên.
Giống như từng lớp sóng biển chồng lên nhau, từng đợt từng đợt đẩy cô về phía đỉnh cao của cơn bão.
Chỉ vài giây sau, cô không kìm được mà bật khóc, nức nở cầu xin: "Dừng lại, dừng lại..."
Dư Liệt sao có thể dừng được. Anh chỉ ôm chặt lấy cô, 𝐡-ô-𝓃 càng mãnh liệt, cũng càng sâu hơn.
Cho đến khi dường như đã nếm trọn mọi ngọt ngào, anh mới ngẩng người lên, trở lại trước mặt cô.
Lúc này Trình Phi đã không còn chút sức lực nào.
Cô mềm nhũn như cục bông thấm nước, toàn thân ửng hồng, đôi mắt to ư*ớ*t á*† nhìn anh đờ đẫn, gần như mất hồn.
"Đẹp quá." Dư Liệt cúi đầu 𝒸●ắ●n п𝐡●ẹ lên gò má đỏ ửng của cô, ghé sát tai cô nói bằng giọng rất thấp, "Đẹp đến khó tin."
Trình Phi vẫn còn run nhẹ.
Bị những lời ấy k*ch th*ch, cô lập tức khóc dữ hơn, nước mắt sinh lý cứ thế rịn ra từ khóe mắt.
"Bảo bối ngoan, tiết kiệm nước mắt chút."
Giọng Dư Liệt khàn khàn lười biếng. Ngón tay anh tùy ý v**t v* hai cái, thấy cũng gần đủ rồi mới cúi xuống c·ắ·ⓝ 𝓃𝖍·ẹ môi cô: "Lát nữa em còn nhiều lúc phải khóc."
Dù trước đó đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng đến lúc thật sự bước vào phần chính, Trình Phi vẫn căng thẳng đến mức mười ռ🌀-ó-ⓝ †𝖆-🍸 𝓇-𝐮-𝓃 ⓡẩ-ⓨ.
Trong bóng tối, mọi thứ trong tầm mắt đều mơ hồ.
Chỉ có cảm giác là rõ ràng.
Cô có thể cảm nhận rất rõ ngón tay của Dư Liệt, nhiệt độ cơ thể anh, thân hình cao lớn mạnh mẽ của anh, và cả những đường cơ săn chắc g●ợ●𝒾 𝒸ả●ɱ.
Đặc biệt là mảng cơ bụng rắn chắc ấy.
Áp sát vào cô, vừa dịu dàng vừa kiềm chế thử cọ nhẹ, mỗi lần đều khiến cô nổi lên từng cơn tê dại mãnh liệt.
Ánh mắt anh nóng rực, trong bóng tối khóa chặt lấy cô. Môi lưỡi anh զ.ⓤấ.п 🍳.u.ý.𝖙 †♓â_𝓃 〽️_ậ_𝖙 với cô.
Khác với những nụ 𝖍.ô.𝖓 trước đó đầy ý chiếm đoạt và xâm lấn, lần này động tác của anh chậm rãi và dịu dàng. So với tán tỉnh, nó càng giống như đang trấn an.
Đầu lưỡi nhẹ nhàng v**t v* chiếc lưỡi 𝖒ề*Ⓜ️ ɱạ*ℹ️ thơm ngọt của cô, ngay cả từng chiếc răng trắng tinh cũng được anh nâng niu dịu dàng.
Giống như một cơn mưa nắng rơi xuống từ ánh mặt trời mùa xuân rực rỡ, từng giọt từng sợi thấm dần vào cả 𝐭_𝐡_â_ⓝ †_♓_ể lẫn 🦵ℹ️𝐧_h 𝒽ồ_ⓝ cô.
Dưới sự v**t v* của nụ 𝖍ô.𝓃 ấy, trái tim đang loạn nhịp của Trình Phi cuối cùng cũng dịu xuống đôi phần.
Ga giường bên cạnh sớm đã bị cô nắm chặt đến nhăn nhúm.
Hàng mi Trình Phi khẽ run, buông mười ngón tay đang ⓢ1ế·✞ c·ⓗ·ặ·✞ ga giường ra, chậm rãi giơ tay lên trong vòng tay ôm của Dư Liệt.
Ngón tay trắng mềm khẽ chạm qua vòng eo săn chắc của anh, qua cơ bụng rắn rỏi, rồi lấy hết can đảm leo lên cao hơn, vòng qua cổ anh.
Sau đó Trình Phi nhắm mắt lại.
Giữa hai hàng mày khẽ nhíu lại một nếp. Trong tâm trạng vừa lo lắng bất an, vừa tràn đầy ngọt ngào và mong chờ, cô đợi khoảnh khắc sắp xảy ra.
Sự nhẫn nhịn của Dư Liệt lúc này đã đến giới hạn.
Nhưng vì lo cho cảm giác của cô, anh vẫn cố kiềm chế.
Sợ mình 〽️_ấ_𝖙 🎋_𝒾_ể_Ⓜ️ 💰🅾️_á_t mà làm cô bị thương, Dư Liệt cố gắng dùng sức mạnh cơ thể để khống ↪️.𝖍.ế đ.ộng tác, 𝖓𝖌.hï.ế.ⓝ гă.ⓝ.g, chậm rãi mà kiên định hạ người xuống.
Mở lối vào cô.
"..."
Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác 𝖝â·𝖒 𝖓·ⓗậ·🅿️ quá mạnh khiến Trình Phi nhíu chặt mày, không kìm được bật khóc khẽ.
Trước đây mỗi lần ⓣⓗ*â*n Ⓜ️*ậ*𝖙 với người đàn ông này, lần nào anh cũng nghĩ đủ mọi cách, thay đủ trò để làm cô vui. Da mặt Trình Phi vốn mỏng, xấu hổ vô cùng, đến nhìn thẳng anh cô cũng chẳng dám nhìn mấy lần.
Hơn nữa trước khi gặp Dư Liệt, kinh nghiệm tình cảm của Trình Phi bằng không, chẳng có gì để so sánh. Vì vậy, đối với dòng chữ "cỡ siêu lớn" được đặc biệt ghi trên những chiếc hộp màu sắc kia, thật ra cô hoàn toàn không có khái niệm cụ thể.
Cho đến khoảnh khắc này, Trình Phi mới hoảng hốt và sợ hãi nhận ra điều gì đó.
... Quá đáng sợ.
Thật sự để anh đăng môn nhập thất, cô còn sống nổi không đây...
"Dư Liệt..." Cô gái tóc đen rối bời, trán lấm tấm mồ hôi, hai má đỏ như mây bị lửa đốt, vừa lắc đầu vừa yếu ớt khóc, "Em sợ... em thật sự sợ... đừng vội."
Lúc này Dư Liệt cũng rất khó chịu. Gân xanh nơi thái dương nổi lên, đường quai hàm căng chặt. Một giọt mồ hôi trượt dọc theo đường nét sắc cạnh trên mặt anh, vừa khéo rơi xuống má Trình Phi.
"Đừng sợ." Anh khẽ ⓗô·ⓝ lên môi và khóe miệng cô, giọng khàn khàn dịu dàng dỗ dành, "Anh sẽ cố nhẹ nhất có thể."
Hai má Trình Phi càng đỏ bừng hơn, xấu hổ đến khó mở lời, lắp bắp nói: "Nhưng, nhưng nói thật thì em cảm thấy vấn đề này hình như không phải chỉ cần anh nhẹ một chút là giải quyết được..."
Nghe vậy, động tác của Dư Liệt hơi dừng lại. Anh chống người lên một nửa, từ trên cao nhìn xuống cô, nguy hiểm nheo mắt.
Ngón tay anh nâng cằm cô lên. Trong đôi mắt đen thẳm thoáng lộ ra một tia nghi ngờ: "Em muốn đổi ý?"
Trình Phi nghe ra sự nghi ngờ trong giọng anh, lập tức lúng túng. Cô vô thức thẳng lưng, cắn răng nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén ấy, càng nói càng lắp bắp: "Ai, ai nói em đổi ý. Em là người thất hứa vậy sao?"
"Không có là tốt." Dư Liệt nhìn cô chằm chằm, "Nhưng dù em muốn đổi ý, cũng không còn cơ hội."
Trình Phi: "......"
Trong mắt Trình Phi lóe lên một tia kinh ngạc. Môi cô vừa động đậy định nói gì đó thì môi Dư Liệt đã áp xuống, lần nữa 𝐡·ô·п lấy cô.
𝒯𝒽-â-𝖓 ✞𝒽-ể cường tráng vừa quen vừa lạ của anh tùy ý 𝐜.ọ 𝖝á.t lên làn da ɱ·ề·Ⓜ️ 𝖒·ạ·ı trắng mịn của cô, như một loài dã thú, dùng cách nguyên thủy nhất, cực đoan nhất nhưng cũng nồng nhiệt nhất để xác nhận sự tồn tại của người bạn đời mình yêu thương.
Trình Phi chỉ kịp phát ra một tiếng rên khẽ như mèo con, đầu óc đã choáng váng.
Bàn tay mạnh mẽ mang theo hơi ռó*𝓃*ℊ 🅱*ỏ*𝐧*ℊ, nhẹ nhàng vuốt qua hàng mày, đôi mắt, vành tai, rồi xuống chiếc cổ thanh tú và xương quai xanh của cô, tiếp tục trượt xuống dưới.
Dưới những nụ 𝒽.ô.𝐧 cuồng nhiệt như bão táp, Trình Phi chỉ có thể ôm chặt Dư Liệt hơn, bám lấy vai và cánh tay anh, 𝖙ⓗ●â●𝐧 𝖙●𝖍●ể ⓜ.ề.Ⓜ️ Ⓜ️ạ.𝒾 cong lên, chịu đựng những đòi hỏi mãnh liệt như cuồng phong bão táp ấy.
Ý nghĩ trong đầu càng lúc càng hỗn loạn.
Trong cơn mơ hồ, Trình Phi dần mất đi khả năng suy nghĩ. Mọi ý thức đều trở nên mờ mịt. Cô chỉ lờ mờ cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ giữa đại dương mênh ɱôп_🌀, không nơi nương tựa, chỉ có thể bất lực mặc cho anh dẫn dắt, tùy ý để anh muốn làm gì thì làm...
Cơ bắp toàn thân Dư Liệt căng lên. Anh liều mạng kiềm chế h*m m**n muốn lao vào chinh phạt điên cuồng, kiên nhẫn v**t v* cô, 𝒽_ô_𝓃 sâu cô, khơi gợi những phản ứng ngọt ngào hơn nữa.
Vài phút sau.
Nhận ra cô gái vừa xấu hổ vừa nhiệt tình trong lòng mình lại run lên một trận, co người dán sát vào anh. Hàng mày mảnh khẽ nhíu, môi ♓·é ⓜ·ở, bờ vai trắng mịn 𝓇*𝖚*𝖓 𝓇ẩ*γ không ngừng ---- vừa yếu ớt vừa ⓠ*𝖚🍸*ế*n ⓡ*ũ, khiến người ta nhìn cũng thấy thương.
Ánh mắt Dư Liệt trở nên ռ_óⓝ_𝐠 🅱ỏ_n_𝖌. Cuối cùng anh 𝐧ⓖ●𝐡𝖎●ế●п 𝐫●ăп●ɢ, hạ người xuống, 🌜●ắ●𝓃 𝓃𝖍●ẹ lên d** tai cô, giọng khàn khàn trầm thấp: "Anh không nhịn được nữa. Ngoan, đau thì cắn anh."
| ← Ch. 077 | Ch. 079 → |
