Truyện:Rực Cháy - Chương 077

Rực Cháy
Trọn bộ 108 chương
Chương 077
Mỗi ngày trong tương lai
0.00
(0 votes)


Chương (1-108)

 

Trình Phi rơi nước mắt, không trả lời Dư Liệt, chỉ đưa tay ôm lấy cổ anh, kiễng chân lên, ngẩng đầu 𝖍ô*ռ lên môi anh.

Môi của Dư Liệt rất đẹp, dáng môi mỏng mà Ⓜ️.ề.〽️ ⓜạ.ⓘ, màu hồng nhạt dịu dàng, toát lên một loại sức sống khỏe khoắn và sạch sẽ.

Cảm giác khi chạm vào, có chút giống như thạch.

Lúc ở trên xe anh có ăn kẹo dẻo vị đào trắng, nên lúc này giữa môi và răng vẫn còn vương lại một hương đào trắng nhè nhẹ. Không nồng đậm, như có như không, nhưng lại khiến Trình Phi mê mẩn vô cùng.

Cô thích đào trắng, càng thích môi anh hơn.

Trong biển ánh đèn sao đan xen thành sắc cam ấm áp nhạt nhòa, Trình Phi khép mắt lại, 𝖘i_ế_𝖙 🌜♓ặ_ⓣ vòng tay, ôm Dư Liệt chặt hơn, tiếp tục làm sâu thêm nụ ♓ô_n này.

Hai năm trước, anh từng dạy cô cách ⓗ.ô.n..

Nhưng thời gian đã trôi qua lâu như vậy, cô gần như quên hết rồi. Bây giờ khi lại chủ động đòi anh 𝖍ô-n mình, trong cơ thể cô chỉ còn lại ký ức của cơ bắp và phản ứng bản năng.

Giữa lúc mê say, Trình Phi thoáng khựng lại.

Đến tận khoảnh khắc này, cô mới nhận ra, Dư Liệt luôn nói anh yêu cô hơn cả sinh mạng, nhưng cô thì khác gì anh chứ? Sự quyến luyến và tình yêu sâu đậm cô dành cho anh đã sớm khắc tận vào xương tủy.

Mọi thứ thuộc về người đàn ông này đều đã trở thành ký ức in sâu trong gen của cô.

Vừa nghĩ vậy, Trình Phi lại theo bản năng hé môi, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng phác họa lên cánh môi anh một lượt, rồi hơi do dự, mang theo chút nhút nhát và e thẹn, khẽ cạy mở khe môi đang khép chặt ấy.

Bên kia.

Ngay khoảnh khắc cô gái 𝒽ô_𝐧 tới, Dư Liệt khẽ sững lại một thoáng, theo phản xạ liền đan chặt mười ngón tay, siết lấy vòng eo cô để đáp lại.

Khó lắm mới có lần cô chủ động, anh vốn định giao toàn bộ quyền chủ động cho cô, chỉ phối hợp mà thôi. Thế nhưng ý nghĩ đó, vào lúc đầu lưỡi Ⓜ️.ề.𝖒 m.ạ.❗ kia thăm dò vào trong khoang miệng anh, to gan quấn lấy đầu lưỡi anh, đã hoàn toàn sụp đổ, tan tành.

Trong cuộc sống, chuyện lớn chuyện nhỏ, Dư Liệt đều thật lòng tôn trọng Trình Phi, không nỡ é●𝓅 🅱️●ⓤộ●𝒸 cô dù chỉ nửa phần.

Nhưng trong chuyện này, dục niệm trong cốt tủy anh rất khó khống chế.

Mỗi lần 🌀ầ·𝖓 𝖌·ũ·ⓘ Trình Phi, trong đầu Dư Liệt lại vang lên một giọng nói khó hiểu, xúi giục anh đi chinh phạt, đi chiếm hữu, đi cướp đoạt, muốn nhuộm từ đầu đến chân cô bằng hơi thở của mình, khắc lên cô dấu ấn chỉ thuộc về riêng anh.

Bên này, Trình Phi vẫn đang nghiêm túc 𝒽·ô·n anh.

Cô biết trọng điểm của việc 𝒽-ô-𝖓 là lưỡi, nên mục tiêu vô cùng rõ ràng. Đầu lưỡi nhỏ bé lấy hết can đảm thăm dò vào trong miệng Dư Liệt, không tốn mấy sức đã tìm được chiếc lưỡi bình thản đến mức gần như bất động của anh.

Cô thử khẽ quấn lấy một lần.

Mang theo hương đào trắng và mùi thuốc lá nhàn nhạt đến mức cực kỳ mờ. Cảm giác ướ·𝖙 á·✞, ⓜ·ề·ⓜ mạ·𝐢. Khó mà diễn tả, nhưng tuyệt nhiên không khiến Trình Phi bài xích.

Thấy đối phương chẳng có phản ứng gì, cô hơi yên tâm lại, thử quấn lấy chiếc lưỡi lạnh tĩnh ấy lần thứ hai, rồi lần thứ ba...

Kiểu ✞♓â·𝓃 Ⓜ️·ậ·✝️ này đối với Trình Phi vô cùng mới lạ. Khiến cô nảy sinh một ảo giác buồn cười, như thể anh là một tiểu thư khuê các e ấp, còn cô thì lắc mình một cái biến thành tên đạo tặc đi trêu ghẹo mỹ nhân.

Cô thấy thú vị lại vui vẻ, nỗi chua xót cuộn trào trong lòng cũng bị cảm giác kỳ lạ này cuốn trôi, toàn tâm toàn ý đắm chìm vào việc khám phá "mỹ nhân" trước mặt, vui đến quên trời đất.

Thế nhưng, ngay lúc đầu lưỡi ɱ·ề·〽️ Ⓜ️·ạ·ı kia đang trái thử phải dò, trêu chọc lung tung trên chiếc lưỡi vẫn không mấy phản ứng ấy, một tiếng thở mũi hơi nặng bỗng vang lên, hỗn loạn mà đục trầm, chui vào màng nhĩ Trình Phi.

Trình Phi khựng lại, hàng mi dày khẽ run hai cái đầy mờ mịt.

Còn chưa kịp hoàn hồn, cô đã cảm thấy đầu lưỡi mình bị cuốn lấy-- người đàn ông không hề có động tác thừa, cũng chẳng nói một lời, trực tiếp đảo khách thành chủ, bá đạo hô·𝐧 trả lại cô.

Nụ 𝖍ô_𝐧 của Dư Liệt ập đến dữ dội, cuốn lấy lưỡi cô mà m*t mạnh. Nhìn như không có quy tắc, nhưng chỉ chưa đầy hai ba giây đã khiến toàn thân Trình Phi mềm nhũn, hô hấp rối loạn.

Đàn ông dường như sinh ra đã có thiên phú trong những chuyện này.

Kỹ thuật ♓ô·n của Dư Liệt sau hai năm không hề thụt lùi. Lại thêm quá quen thuộc với sở thích và mọi điểm mẫn cảm khi Trình Phi ♓·ô𝖓·, muốn làm cô vui, dễ như trở bàn tay.

Mi mắt anh rũ rất thấp, vừa 𝖍ô_𝖓 sâu cô, vừa quan sát gương mặt cô.

Giữa mày cô khẽ nhíu lại thành một nút nhỏ, hai má đỏ ửng khắp nơi, diễm lệ đến mức như thể giây sau sẽ nhỏ ra Ⓜ️á·u.

Dư Liệt rất thích nhìn phản ứng của Trình Phi khi đ*ng t*nh.

Cơ thể thuần khiết non nớt như tờ giấy trắng, lần đầu nếm trải ái tình, mỗi một đường nét, mỗi một sắc màu, đều do anh pha màu đặt bút. Vẻ yêu kiều mềm yếu khiến người ta thương xót, từng chút một đều khiến anh ɱ·ê đắ·𝖒 đến khó lòng dứt ra.

Lúc này, nụ 𝖍ô.п quá mãnh liệt khiến Trình Phi có chút không chống đỡ nổi.

Oxy bị Dư Liệt cướp sạch, cảm giác căng tức nơi phổi khiến cô khó chịu. Cô không chịu nổi khẽ giãy giụa, chiếc cổ thon nghiêng sang một góc, cố tìm một đường sống từ vòng vây của người đàn ông.

"Dư Liệt..." Cô khẽ kháng nghị, gần như mang theo tiếng nức nở, "Chờ một chút. Em không thở được..."

Lúc này tà hỏa trong người Dư Liệt đang cuộn trào. Mấy tiếng rên khe khẽ như mèo con ấy lọt vào tai anh, giống như đột nhiên có thêm một thùng dầu đổ ào xuống, tưới thẳng lên ngọn lửa đang bùng cháy hừng hực.

Anh nhíu mày, một tay kẹp lấy hai cổ tay cô đang chắn trước người, bẻ ra sau lưng, ép cô ưỡn eo nhỏ áp sát vào anh, tay còn lại vòng qua eo cô, dùng sức nhấc bổng cô lên, kéo chặt vào trong lòng.

Hai chân đột ngột rời khỏi mặt đất, cảm giác lơ lửng khiến Trình Phi hoảng loạn.

Cô muốn ôm lấy Dư Liệt để mượn lực, nhưng hai tay đã bị anh vặn ra sau lưng, khóa chặt đến mức không nhúc nhích được chút nào. Trong lúc cấp bách, cô chỉ có thể vặn người, đá đá đôi chân thon dài, mặt đỏ bừng vì xấu hổ mà mắng khẽ: "Anh làm gì vậy? Như thế này khó chịu lắm, mau thả em xuống."

Dư Liệt nghe xong, nhướng mày 𝐜*ắ*п ⓝⓗ*ẹ lên vành tai nhỏ ửng hồng của cô: "Đừng vội, lát nữa sẽ cho em dễ chịu ngay."

Trình Phi: "..."

Đôi mắt cô tròn xoe kinh ngạc, mơ hồ đoán được ý đồ của người đàn ông này, trong nháy mắt cả cổ cũng đỏ bừng vì xấu hổ.

Dư Liệt một tay ôm cô gái nhỏ trong lòng, nghiêng đầu nhìn quanh. Trong phòng vẽ không có giường, chỉ có giá vẽ, bàn ghế và một chiếc sofa da hai chỗ ngồi.

Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc sofa đen ấy, im lặng nửa giây rồi bế Trình Phi bước tới.

"Này!" Mặt Trình Phi đỏ như lửa, hoảng đến mức giọng cũng lạc đi, đôi mắt mờ sương sợ hãi trừng anh, "Anh không phải định ở đây..."

Trong lúc cô còn đang nói, Dư Liệt đã bế cô ngồi xuống sofa. Đôi chân dài thẳng tắp tùy ý tách ra, bàn tay siết lấy vòng 𝐞_🔴 ⓣ♓_𝐨_n của cô nâng lên, đặt cô ngồi lên đùi mình.

"Hôm nay em bận ở viện phúc lợi cả ngày, ra nhiều mồ hôi lắm, trên người toàn mùi mồ hôi!" Trình Phi căng thẳng vô cùng, xoay cổ tay cố thoát khỏi bàn tay anh, đôi mắt đen láy mở to tròn xoe, "Cho dù thật sự muốn làm, anh cũng chờ em tắm xong đã chứ!"

Nghe vậy, Dư Liệt dùng tay nắm lấy cằm cô, nâng khuôn mặt nhỏ lên, từ trên cao nhìn xuống: "Dù sao làm xong cũng phải tắm lại lần nữa, không cần rườm rà."

"..." Trình Phi bị lời lẽ vừa nghiêm túc vừa mặt dày vô sỉ của đại lão này làm cho nghẹn họng, dở khóc dở cười đáp lại, "Làm ơn đi, đội trưởng Dư kính mến, anh nắm trọng điểm giúp em được không. Em nói em ra rất nhiều mồ hôi."

"Không sao." Giọng Dư Liệt trầm khàn. Vừa nói anh vừa cúi đầu áp sát cô, môi mỏng т-h-â-𝐧 mậ-t lướt trên cần cổ trắng mịn của cô, nói tiếp, "Mỗi một giọt mồ hôi trên người em, anh đều có thể ♓ô.𝐧 cho khô."

"..." Lời hổ sói như thế này là con người nói ra được sao?

Trình Phi xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, cuối cùng không nhịn được đá anh một cái, đỏ mặt trách: "Anh có thể giữ chút thể diện được không?"

Dư Liệt cười cà lơ phất phơ, khẽ nhướng mày: "Giờ trong đầu anh chỉ toàn là em, cần thể diện làm gì."

Trình Phi lại bị chặn họng, tai đỏ bừng đến tận chân tóc, nhất thời không nói nên lời.

Chưa kịp lấy lại khả năng phát âm, môi Dư Liệt đã ép xuống. Cô chỉ kịp phát ra một tiếng rên khe khẽ, đôi môi 𝖒·ề·Ⓜ️ 𝖒·ạ·i đã lại bị anh nuốt trọn.

Trong ánh sáng mờ ảo mê ly, dưới bức tranh nữ thần tuyết phong do chính tay Dư Liệt vẽ.

Anh ôm chặt cô gái trong lòng, bá đạo chiếm đoạt, tham lam đòi hỏi, gần như điên cuồng mà ♓-ô-ⓝ cô.

Thiếu oxy khiến đầu óc Trình Phi càng thêm hỗn loạn. Cô phản kháng một lúc, rồi trong cơn mơ hồ bắt đầu đáp lại anh, bị anh 𝐝.ụ d.ỗ, mê hoặc, cuối cùng trượt chân rơi vào vòng dây dưa ✝️*𝖍*â*n Ⓜ️ậ*𝐭 cùng anh, cùng nhau rơi xuống vực sâu d*c v*ng không đáy.

Không biết đã 𝒽*ô*𝖓 bao lâu, Trình Phi khẽ khép mắt, giữa mày nhíu nhẹ, chợt nghe bên tai vang lên một tiếng "rẹt".

Như có vải bị xé toạc.

Trên người bỗng lạnh đi, cô kinh ngạc mở mắt, lúc này mới phát hiện chiếc áo len trên người đã bị người đàn ông xé thành mấy mảnh vải vụn.

Dây phía sau lưng vừa siết vừa lỏng, áo lót cũng bị đẩy lên cao.

Trong ánh sáng lờ mờ, một mảng phong cảnh tuyệt mỹ lọt vào đáy mắt Dư Liệt.

Cổ thon Ⓜ️ề●𝖒 𝖒●ạ●ℹ️, bờ vai óng mịn, làn da phía dưới trắng mịn như ngọc, theo nhịp thở của cô mà khẽ phập phồng.

Không rõ vì xấu hổ hay khó chịu, cơ thể cô khẽ run không tự chủ, qⓤ·y·ế·𝐧 𝖗·ũ đến tận xương.

Đôi mắt Dư Liệt trầm như sương chiều, nhìn chằm chằm cô đến gần như say mê.

Nhận ra ánh mắt anh, Trình Phi e thẹn đưa tay che lại.

Dư Liệt lập tức nắm lấy hai cổ tay trắng ngần của cô, kéo cao quá đỉnh đầu. Không những không cho cô che, còn buộc cô ưỡn thắt lưng nhỏ nhắn, phơi bày không chút giữ lại.

Khuôn mặt nhỏ của Trình Phi đã nóng đến tê dại, cô cắ·n ⓜô·ı, cố nhịn không để mình phát ra những âm thanh xấu hổ ấy.

Bàn tay to khỏe, rắn rỏi với lớp chai mỏng.

Động tác không có quá nhiều kỹ xảo hay quy luật, chỉ một mực nhào nặn.

Hô hấp Trình Phi hoàn toàn rối loạn, nhíu mày nhắm mắt, 𝐜ắ.ⓝ 𝖒ô.1 càng chặt hơn.

Đột nhiên, nơi ấy chìm vào một vùng ấm nóng ẩm ướt.

Vừa dịu dàng vừa hoang dại.

Trình Phi vòng tay ôm chặt cổ Dư Liệt, ngẩng cao đầu, cuối cùng không nhịn được khẽ bật khóc.

"Anh luôn tò mò." Anh vừa ⓗô.n vừa chiếm lấy cô, giọng khàn đục đẫm d*c v*ng, ɢợ·❗ ⓒ·ả·Ⓜ️ đến khó tin, lười biếng nói, "Khung xương em nhỏ thế này, 𝐞*o ⓣ♓*𝑜*ռ thế này, sao chỗ này lại nhiều thịt vậy? Hửm?"

Trình Phi không nghe lọt nổi một chữ.

Mặt cô đỏ bừng, đôi mắt mê ly, cơ thể run lên không ngừng, bị người đàn ông xấu xa này trêu chọc đến mức chỉ biết khẽ nức nở.

Dư Liệt như nếm được vị ngọt càng không buông, đột nhiên hé răng, cắn cô một cái không nặng không nhẹ.

"... Ưm!"

Chỉ trong một thoáng, đuôi mắt Trình Phi đỏ hồng, cô bật khóc thành tiếng, rц●𝖓 ⓡ●ẩ●🍸 mềm nhũn trong lòng anh, hoàn toàn mất hết sức lực.

Phải mất một lúc lâu, làn sóng cuồn cuộn ấy mới dần lắng xuống.

Trình Phi mềm nhũn nằm trên đùi Dư Liệt, đến cả mở mắt cũng không còn sức, môi đỏ khẽ hé, vẫn nhẹ nhàng th* d*c, như một chú mèo nhỏ lộ bụng làm nũng.

Chẳng bao lâu sau, cằm cô bỗng bị s.ⓘế.t 𝒸𝒽ặ.🌴.

Dư Liệt nâng khuôn mặt nhỏ đang mê say ửng đỏ của cô lên, 𝖍-ô-𝓃 lên môi cô một cái, giọng đầy ẩn ý: "Ngày nào cũng mắng anh là đồ đàn ông lẳng lơ. Anh mới tùy tiện làm có chút mà em đã 💲_ướ_𝐧_𝐠 thành thế này. Em tự nói xem, em là cái gì?"

Trình Phi muốn phát điên, ngẩng đôi mắt to ư-ớ-✝️ á-т trừng anh, vừa xấu hổ vừa tức giận đáp trả: "Anh im miệng cho em."

Dư Liệt khẽ bật cười, h*n l*n ch*p m** cô.

Trình Phi hít thở điều hòa lại vài giây, chợt liếc khóe mắt, phát hiện quần áo trên người anh vẫn còn chỉnh tề nguyên vẹn, đến một nếp nhăn cũng không có, càng thêm lúng túng.

Cô không nhịn được vừa xấu hổ vừa giận dỗi: "Không phải nói là muốn làm sao? Sao anh còn chưa c** đ*?"

Nghe vậy, Dư Liệt nhướng mày, đầu ngón tay khẽ móc dưới cằm cô như trêu mèo: "Không đợi nổi rồi à?"

Trình Phi: "..."

"Đừng vội." Dư Liệt ♓ô.п lên môi cô, đáy mắt sóng ngầm cuộn trào nhưng vẫn thấp thoáng sự kiềm chế, ⓚ𝒽·é·𝖕 𝖍·ờ mi, giọng khàn đi, "Phải cho em vài lần trước đã."

Mặt Trình Phi nóng như lửa đốt, da toàn thân cũng như bị 🌴_𝐡1_ê_𝐮 𝖈_ⓗ_á_🍸. Cô chớp chớp mắt, không nhịn được tò mò hỏi: "... Tại sao?"

Dư Liệt im lặng nửa giây, rồi thản nhiên đáp: "Kích thước không hợp. Anh sợ em bị thương."

Trình Phi: "..."?

Ngón tay anh khẽ véo lên má hồng xinh đẹp của cô, giọng dịu lại mấy phần: "Em cũng phải hiểu cho anh chứ. Dù sao thì, người đàn ông của em, dùng bao cũng phải chọn cỡ đặc biệt lớn."

Trình Phi: "..."???

Trình Phi cạn lời, nhìn vị đại lão trước mặt bằng ánh mắt vừa phức tạp vừa khó nói nên lời. Lần này cô im lặng đủ ba giây, rồi mới thử 𝐯.ặ.n 🌜.ổ tay lần nữa, lẩm bẩm đầy thẹn thùng: "Chuyện này cụ thể làm thế nào, sau này chúng ta bàn kỹ lại. Giờ anh thả em ra trước đã."

Dư Liệt ôm cô chặt hơn, môi mỏng khẽ mở, nhả ra hai chữ: "Không thả."

"Không cái đầu anh." Trình Phi nóng đến mức sắp bốc khói, nhịn không được véo mạnh cánh tay anh, quát khẽ, "Con người có ba việc gấp. Chiều nay em uống nhiều nước quá, muốn đi tiểu! Anh không cho em đi là muốn em nghẹn 𝐜h·ế·т à?"

Nghe lý do này, Dư Liệt khựng lại, không ôm chặt cô nữa. Anh chỉ cúi xuống cọ mũi vào má cô đang nóng hổi, thờ ơ hỏi:

"Có cần anh bế em đi không?"

Trán Trình Phi lăn xuống giọt mồ hôi lạnh, buồn cười xoa xoa má anh, nhỏ giọng đáp lại: "Em đâu có cụt chân."

Dư Liệt nhướng mày, giọng lười biếng tùy ý: "Có người trước đây lần nào xong cũng nói chân mềm không đi nổi, cứ dính trên người anh không chịu xuống. Đánh răng, uống nước, ăn vặt, toàn bắt anh phục vụ. Cô Trình đây quên hết rồi à?"

"..." Ký ức đã ↪️_𝒽_ế_𝐭 đột nhiên tấn công Trình Phi.

Trình Phi cứng họng, đôi mắt to nhìn anh chớp chớp hai cái. Giây sau, cô đưa tay ôm cổ anh, vùi khuôn mặt m.ề.𝐦 m.ạ.ı vào hõm cổ ấm áp thoang thoảng mùi bạc hà mát lạnh của anh, cọ cọ như mèo con, khẽ nói: "Xin lỗi anh."

Dư Liệt hơi khó hiểu: "Sao tự nhiên lại xin lỗi anh?"

"Lúc trước ở bên nhau, em quá kiêu căng, cứ thích trêu anh, hành anh. Anh chắc hẳn đã rất tủi thân." Hốc mắt Trình Phi lại nóng lên, sống mũi cay cay, "Xin lỗi. Em hứa, mỗi một ngày trong tương lai, em sẽ đối xử với anh thật tốt, thật tốt."

Nghe xong, Dư Liệt bật cười đầy yêu chiều, 𝒽·ô·𝖓 lên giữa trán cô, trầm giọng nói: "Mỗi một giây mỗi một phút anh được ở bên em, đối với anh đều là ân huệ lớn nhất."

*****

 

Chương (1-108)