Truyện:Rực Cháy - Chương 076

Rực Cháy
Trọn bộ 108 chương
Chương 076
Món quà
0.00
(0 votes)


Chương (1-108)

 

Nhìn đống hộp nhỏ màu sắc chất cao như núi ở hàng ghế sau, Trình Phi thấy trán mình lấm tấm mồ hôi, khóe miệng không tự chủ được mà giật giật.

Cô tay vịn cửa xe, đứng chôn chân tại chỗ mất ba giây mới đầy vạch đen trên mặt mà quay đầu lại, nhìn người đàn ông mang quân hàm cảnh sát nhân dân vừa đẹp trai vừa có vẻ bất cần đời bên cạnh.

Trình Phi trừng mắt nhìn Dư Liệt, ngón tay trỏ trắng trẻo 𝐫·⛎·𝓃 𝖗ẩ·ⓨ chỉ vào ghế sau: "... Đây là cái chuẩn bị của anh đấy à?"

Trái ngược với vẻ chấn động của Trình Phi, sắc mặt Dư Liệt lại bình thản lạ lùng.

"Ừ." Giọng anh không chút 🌀●ợ●𝖓 𝐬ó●п●𝐠, thản nhiên đáp, "Chiều nay anh xin về sớm một tiếng để mua đồ ngủ em thích, với cả mấy thứ phòng hộ này."

Trình Phi liếc nhìn ngọn núi nhỏ trong túi, thật lòng thắc mắc: "Đội trưởng Dư, có phải anh vừa quét sạch khu đồ kế hoạch hóa gia đình của cửa hàng tiện lợi nào rồi không?"

Dư Liệt vẫn giữ gương mặt lạnh lùng: "Lúc đầu anh định mua ở tiệm gần cơ quan, nhưng gom hết các nhãn hàng lại cũng chỉ có mười ba hộp, thấy không đủ nên anh ghé thêm cái siêu thị lớn nữa."

"..."? Không phải chứ.

Anh đang nói cái quái gì vậy?

Mười ba hộp mà còn kêu "không đủ"? Đây có phải lời của một người bình thường không?

Trình Phi nghẹn họng, run giọng hỏi lại: "... Thế cuối cùng anh mua tất cả bao nhiêu?"

Dư Liệt đáp: "Ba mươi hộp."

Nghe đến con số cụ thể này, Trình Phi suýt nữa thì hộc Ⓜ️*á*ⓤ. Mắt cô trợn tròn, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, buột miệng mắng: "Không phải. Anh điên rồi, mua thì mua một hai hộp là được! Ai đời lại đi mua sỉ một lúc ba mươi hộp thế này!"

Người ngoài nhìn vào không khéo lại tưởng anh mở trang trại nhân giống đấy!

Dư Liệt tùy ý liếc qua đống hộp nhỏ ở ghế sau, lười biếng đáp: "Nhìn thì nhiều thế thôi chứ dùng thì nhanh lắm. Mua một lần cho xong, đỡ tốn công đi lại."

Trình Phi: "..."

Lúc này, ngay cả vành tai Trình Phi cũng đỏ rực. Cô ngượng đến mức muốn đánh người, nhịn không được bèn vung nắm đấm nện nhẹ vào cánh tay anh, hạ thấp giọng mắng: "Đồng chí cảnh sát ơi, anh là đội trưởng đội đặc nhiệm Cục An ninh quốc gia quang vinh vĩ đại, mới trở lại đơn vị chưa lâu, không lo tận tụy phục vụ nhân dân mà lại đi xin nghỉ để chạy đi mua cái này, còn mua như đi buôn thế nữa, anh không thấy ngại à?"

Dư Liệt nhướn mày, cúi xuống sát gần cô, thì thầm: "Theo anh biết thì mặt hàng này lưu hành hoàn toàn hợp pháp. Cho hỏi điều lệnh nào quy định cảnh sát nhân dân không được mua bao cao su?"

Thái độ thong dong, logic chặt chẽ của anh khiến cô không tìm được kẽ hở nào để phản bác.

Trình Phi nghẹn lời, hai má 𝐧óⓝ*🌀 𝖇ừ𝓃*ℊ, môi mấp máy mãi không thốt nên câu.

"Hơn nữa..." Giọng Dư Liệt thấp xuống, mang theo vẻ զ⛎ÿ*ế*𝓃 𝓇*ũ 𝒸*♓*ế*t người. Đầu ngón tay thon dài của anh ch*m r** v**t v* lọn tóc bên tai cô, môi kề sát tai trái, "Mấy thứ này, chẳng phải đều chỉ dùng trên người em thôi sao?"

Trình Phi: "..."

"Anh với vợ mình đóng cửa bảo nhau dùng, chẳng lẽ còn phải viết báo cáo xin phép đơn vị?"

Trình Phi: "............"

Mặt Trình Phi đã nóng đến mức mất cảm giác. Sợ cái tên lưu manh này còn phun ra những lời gây sốc hơn, cô cuống quýt giơ tay bịt miệng anh lại, đỏ mặt gắt khẽ: "Anh im đi!"

Dư Liệt rủ mắt nhìn cô gái trong lòng, đôi mắt thâm thúy như biển cả đong đầy ý cười, mà sâu trong đó là sự dịu dàng và tình si không thể che giấu.

Hoàng 𝐡*ô*𝓃 buông xuống, ánh nắng chiều nhuộm một lớp voan vàng sẫm lên thành phố.

Cô gái đứng trong ánh chiều tà, chẳng rõ là giận hay thẹn mà gương mặt trắng nõn giờ đã hồng rực như ráng chiều, đôi mắt trong veo linh động trông vừa đáng yêu vừa tội nghiệp.

Vẻ đẹp kiều diễm ấy làm lòng Dư Liệt ngứa ngáy. Anh không kìm được lòng, nghiêng đầu đặt lên bờ môi hồng nhuận một nụ ♓.ô.𝐧 nhẹ nhàng.

Trình Phi giật mình, mặt lại càng đỏ hơn.

Khu Bình Cốc sau hai năm xây dựng đã không còn vẻ lộn xộn cũ kỹ, thay vào đó là những tòa nhà chọc trời và các khu công nghiệp hiện đại.

Lúc này đang là giờ tan tầm, phố xá tấp nập người qua lại.

Trình Phi xấu hổ đẩy nhẹ vào пgự*↪️ anh, thoát ra khỏi vòng tay rồi chạy biến sang phía ghế phụ, mở cửa chui tọt vào xe. Cô còn cẩn thận nhìn quanh quất, chắc chắn không có người quen mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Cùng lúc đó, cửa bên ghế lái mở ra, Dư Liệt sải đôi chân dài bước vào.

d*c v*ng bị dồn nén cả buổi chiều, chỉ một nụ ♓ô-ռ phớt vừa rồi sao mà đủ. Anh nhìn nghiêng gương mặt xinh đẹp bên cạnh, đóng sầm cửa xe, lại áp sát vào người cô muốn ♓·ô·п tiếp.

Bị anh nâng cằm lên, Trình Phi đoán được ý đồ nên cuống quýt né tránh, thẹn thùng phản đối: "Anh tém tém lại đi! Ngay trước cổng cô nhi viện đấy, để bọn trẻ hay giáo viên nhìn thấy thì không hay đâu."

Dư Liệt nhướn mày, ngón tay siết nhẹ cằm cô, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm: "Sao. Em không muốn cho ai biết anh là người đàn ông của em à?"

Trình Phi ngẩn ra, rồi bật cười thành tiếng.

Cô nhận ra sự hờn dỗi trong giọng nói của anh, vừa thấy buồn cười vừa thấy thú vị. Cô đánh bạo giơ hai ngón tay nhéo nhẹ vào má anh, chớp mắt bảo: "Đội trưởng Dư à, hai năm không gặp sao lòng dạ anh hẹp hòi thế? Chuyện cỏn con này mà cũng dỗi cho được."

Dư Liệt nhìn thẳng vào mắt cô, đột ngột thu tay, kéo eo cô lại sát người mình một cách bá đạo.

Chưa kịp phản ứng, Trình Phi đã bị nhấc bổng khỏi ghế, ngồi gọn trên đùi anh trong không gian chật hẹp.

Cô kinh ngạc mở to mắt, khẽ kêu lên một tiếng.

Dư Liệt nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mình: "Anh yêu em, mê muội em đến phát điên, hận không thể cho cả thế giới biết em là của anh. Thế mà cái đồ nhỏ không có lương tâm nhà em cứ muốn giấu anh đi. Sao, chê anh làm em mất mặt hửm?"

Trình Phi: "..."

Cô dở khóc dở cười, không ngờ một lão đại như anh lại có suy nghĩ hoang đường như thế: "Anh nghĩ đi đâu vậy. Em làm sao mà chê anh được cơ chứ?"

Dư Liệt nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng khẽ mím lại, không lên tiếng.

Vừa đối diện với đôi mắt trầm lặng như màn sương chiều ấy, Trình Phi khựng lại. Trong thoáng chốc chưa đến nửa giây, cô bỗng chậm một nhịp mới nhận ra điều gì đó, cả người liền sững sờ

Chưa kịp để cô nói gì, người đàn ông đã hành động.

Ánh nhìn của anh tối trầm và nặng nề đến vậy. Trước tiên anh lưu luyến ngắm nghía khuôn mặt cô một lúc, rồi dừng lại, chăm chăm nhìn thẳng vào đôi môi đang hơi 𝖍●é 𝐦●ở của cô- vì nhịp 🌴𝒽_ở 🌀_ấ_𝖕 gáp hỗn loạn mà khẽ tách ra.

Góc ngẩng mặt của cô gái vừa khéo hướng về phía ánh sáng.

Ánh hoàng 𝐡ô*𝖓 nồng nhiệt ⓗô-п lên cô, vệt sáng chiếu rọi làm đôi môi căng mọng, óng ánh của cô bừng lên. Qua khe môi h_é 〽️_ở và hàng răng, thấp thoáng có thể nhìn thấy một chiếc lưỡi nhỏ màu hồng nhạt

Ánh mắt của Dư Liệt càng thêm đậm sâu, anh móc ngón tay nâng cằm cô gái lên, kéo về phía mình rồi ♓ц𝐧_g 𝒽ă_n_𝖌 𝖍·ô·ռ xuống.

Không gian bên trong chiếc xe này có thể nói là vô cùng rộng rãi, sang trọng.

Nhưng vóc người người đàn ông lại quá cao lớn. Chỉ cần anh ngồi vào ghế lái đã chiếm gần hết chỗ, phần còn lại dành cho Trình Phi chẳng còn bao nhiêu.

Cô bị Dư Liệt khóa chặt trong lòng. Hai chân thon dài tách ra rất rộng, dang qua hai bên, ngồi vắt ngang trên đôi đùi rắn chắc và thon dài của anh. Môi lưỡi quấn lấy nhau, mọi hơi thở đều bị anh cướp đoạt nuốt trọn, 𝒽ô*ռ đến mức cô gần như nghẹt thở.

Cô không kìm được mà muốn né ra phía sau.

Nhưng bàn tay lớn của người đàn ông giữ chặt lấy lưng cô, vững như tường đồng vách sắt, chặn kín đường lui phía sau.

Cô không thể thoát ra dù chỉ một chút, chỉ có thể bị bàn tay lớn kia bá đạo ấn về phía trước. Đ*ườռ*ℊ 🌜𝖔ⓝ*🌀 toàn thân ép sát vào anh, khít đến không kẽ hở, ⓣ.𝒽â.ռ ⓜ.ậ.🌴 đến hỗn loạn, gần như hòa làm một với anh.

"Anh yêu em."

"Rất yêu rất yêu."

Dư Liệt khẽ khép mắt, ở giữa môi răng q●𝐮ấ●n quý●т của cô thì thầm nói nhỏ:

"Em vĩnh viễn cũng không thể tưởng tượng được rốt cuộc anh yêu em nhiều đến mức nào."

Từng lời nỉ non ấy khiến sống mũi Trình Phi bỗng cay xè.

Cô ş●ïế●т c●𝒽ặ●т vòng tay quanh cổ anh, giọng khản đặc: "Em biết, em đều biết cả. Em cũng yêu anh, yêu anh rất nhiều."

Dư Liệt rời khỏi đôi môi cô, nụ ♓●ô●𝓃 của anh bắt đầu di chuyển dọc theo đường xương quai xanh thanh mảnh, lúc l**m nhẹ, lúc lại cắn yêu lên vùng cổ trắng ngần.

Đôi mắt Trình Phi nhòe đi vì nước, đầu ngón tay cô khẽ lướt qua hàng chân mày, đôi mắt rồi đến sống mũi cao thẳng của người đàn ông. Cuối cùng, cô dịu dàng nâng lấy gương mặt anh, áp trán mình vào trán anh.

Cô hiểu anh.

Hiểu những gian truân anh đã trải qua, hiểu cả sự quyến luyến sâu nặng anh dành cho mình.

Chẳng rõ vì sao, ngay khoảnh khắc đối mắt với Dư Liệt vừa rồi, cô chợt nhận ra một điều.

Trình Phi sụt sịt mũi, thân thiết tựa vào sát bên anh, dịu dàng nói: "Một người ngạo nghễ như anh, sao có thể nghĩ rằng em sẽ chê bai anh chứ? Trong lòng em, anh vốn dĩ tốt đẹp đến mức tưởng như chẳng thuộc về cõi nhân gian này."

Nghe vậy, động tác của Dư Liệt khựng lại. Anh khẽ mướn mí mắt nhìn cô gái trong lòng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu: "Nói ra cũng không sợ em cười. Trình Phi, em biết không, mỗi phút mỗi giây ở bên em, anh đều cảm thấy sợ hãi."

Ánh mắt Trình Phi dao động: "Anh sợ điều gì?"

"Sợ anh không xứng với em." Dư Liệt nói, "Sợ em sẽ bỏ rơi anh."

Trình Phi nhất thời lặng đi, cô ngơ ngác nhìn anh, không thốt nên lời.

Dư Liệt nhìn sâu vào mắt cô, ngón tay khẽ phác họa gương mặt mịn màng: "Hai mươi năm trước, tuyết rơi trắng trời Tân Cảng, cô bé nhỏ nhắn là em đã quay đầu mỉm cười với anh giữa cơn gió tuyết. Từ lúc đó anh đã biết, em và anh, một người là vầng trăng thanh cao treo tít trên trời, một kẻ là trái cây thối rữa dưới bùn đen, khác biệt một trời một vực."

"Cho đến tận hôm nay, anh vẫn thấy mọi chuyện như một giấc mơ."

"Một người như anh, lấy tư cách gì mà có được tình yêu của em cơ chứ."

Lời vừa dứt, không gian trong xe bỗng chìm vào tĩnh lặng.

Trình Phi lặng người vài giây, hốc mắt dần nóng lên.

Một lúc sau, cô dùng lực ôm chằm lấy anh, nghiêm túc khẳng định: "Anh nói bậy. Dư Liệt mà em yêu nhất là một người cảnh sát an ninh chính trực, một đại anh hùng đầu đội trời chân đạp đất. Anh chính là niềm kiêu hãnh lớn nhất, là hào quang rực rỡ nhất trong cuộc đời Trình Phi này."

*

Nhà họ Trình, khu Bình Cốc.

Trong phòng ngủ, Trình Quốc Lễ đang đeo kính lão, ngồi dưới ánh đèn bàn đọc báo.

Đúng lúc này, Tưởng Lan bưng một ly trà hoa mới pha đi vào, đặt xuống cạnh tay chồng, lười biếng bảo: "Này, nếm thử xem."

Hương trà hoa thơm ngát xộc vào mũi khiến Trình Quốc Lễ sáng rực cả mắt.

Ông đặt tờ báo xuống, bưng chén trà lên thổi nhẹ rồi h●ú●p một ngụm. Gương mặt ông ngay lập tức giãn ra thành một nụ cười hài lòng, gật đầu tán thưởng: "Trà ngon đấy! Em mới mua à?"

"Tháng trước con gái anh đi công tác ở Nhĩ Châu mang về bao nhiêu đặc sản đấy thôi." Tưởng Lan ngồi xuống mép giường, "Lúc nãy em dọn dẹp lại đống đồ đó, thấy hộp trà này nên pha luôn cho anh một chén."

"Ừ, đúng là con gái bảo bối của anh, lúc nào cũng hiếu thảo." Nhắc đến con gái, nụ cười trên mặt Trình Quốc Lễ càng rạng rỡ hơn. Đoạn, ông như sực nhớ ra điều gì, khẽ nhíu mày, "Lạ nhỉ, gần bảy giờ rồi mà sao Phi Phi vẫn chưa về? l*m t*nh nguyện bận đến thế cơ à?"

Nghe vậy, Tưởng Lan nhướn mày, giọng nhàn nhạt: "Về gì mà về. Chiều nay nó gọi điện cho tôi rồi, bảo đài truyền hình có việc đột xuất, phải đi công tác tỉnh ngoài, chắc tối mai mới về được."

Trình Quốc Lễ nhíu mày lẩm bẩm: "Lãnh đạo nào mà không biết điều thế nhỉ, không biết hôm nay là sinh nhật nó sao?"

Tưởng Lan chỉ nhún vai.

Trình Quốc Lễ xua tay: "Thôi bỏ đi. Mua bao nhiêu rượu ngon thức nhắm thế này cũng không nên lãng phí, tối nay hai vợ chồng mình tự ăn với nhau vậy."

Hai ông bà chuyện phiếm thêm vài câu.

Một lát sau, Trình Quốc Lễ vào bếp bưng thức ăn ra.

Tưởng Lan ngồi một mình bên mép giường, đôi môi mím nhẹ, sắc mặt thâm trầm. Sau vài giây im lặng, bà khẽ thở dài, lấy điện thoại từ trong túi áo ra, mở WeChat và gửi một tin nhắn cho tài khoản có hình đại diện hoạt hình tên là "Con gái".

Tưởng Lan: [Đi ra ngoài nhớ chú ý an toàn. ]

*

Căn nhà ở Doãn Hoa Đạo vẫn được Trình Phi đến dọn dẹp hàng tuần. Vì vậy, dù chủ nhân đã vắng mặt hai năm, bên trong vẫn không có chút dấu vết nào của sự hoang phế hay hiu quạnh.

Hơn bảy giờ tối, bóng đêm dần bao trùm.

Chiếc xe việt dã màu đen lăn bánh vào hầm gửi xe. Trình Phi và Dư Liệt trước sau bước xuống, cùng đi thang máy lên lầu.

Đing.

Tiếng chuông báo hiệu thang máy đã dừng ở tầng 21.

Dư Liệt nắm tay Trình Phi bước ra ngoài. Khi đi qua sảnh trước nhà, Trình Phi nhận ra bảng vẽ trên ban công đã biến mất, cô ngạc nhiên chớp mắt hỏi: "Chiều nay anh đã về đây rồi à?"

"Ừ." Dư Liệt rảo bước về phía cửa chính, giọng thản nhiên, "Về chuẩn bị một chút, sẵn tiện thu dọn lại nhà cửa."

Nghe đến đây, tim Trình Phi bỗng nhảy dựng lên: Chuẩn bị?

Lại chuẩn bị cái gì nữa?

Cái vị đại lão này không phải lại chuẩn bị thêm ba mươi hộp nữa ở trong nhà đấy chứ...

Bị suy đoán của chính mình làm cho hoảng sợ, mặt cô lúc xanh lúc đỏ lúc lại trắng bệch. Cô vội lắc đầu nguầy nguậy để gạt phăng mấy cái ý nghĩ không lành mạnh đó đi.

Trầm ngâm một chút, Trình Phi lại lí nhí hỏi thăm dò: "Hai năm nay tuần nào em cũng ghé qua, nên lúc chiều anh dọn dẹp chắc nhà cũng không bẩn lắm đâu nhỉ?"

Nghe thấy câu đó, tận sâu trong lòng Dư Liệt nhói lên một cơn đau xót.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, đưa ngón tay nhéo nhẹ lên má cô, khóe môi khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ, giọng thấp xuống và hơi khàn: "Hai năm qua, vất vả cho em rồi."

Trình Phi mỉm cười, đôi má 𝐦●ề●ɱ ɱạ●❗ 🌜.ọ x.á.𝖙 vào lòng bàn tay anh, dịu dàng đáp: "Không vất vả đâu, mọi chuyện qua cả rồi."

Mở cửa bước vào nhà.

Dư Liệt vốn không thích môi trường quá sáng sủa, nên rèm cửa ở phòng khách và phòng ngủ quanh năm luôn được kéo kín. Không gian rộng lớn chìm trong sự tĩnh lặng và bóng tối.

Trong căn phòng tối đen như mực, chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Trình Phi định bật đèn, nhưng cổ tay cô bỗng bị bàn tay to lớn với những khớp xương rõ rệt của anh giữ chặt lại.

Cô hơi khựng lại, trong lòng nảy sinh một nỗi hồi hộp vô cớ. Cô run giọng hỏi giữa bóng tối: "Không bật đèn sao? Tối quá, em chẳng nhìn thấy gì cả."

"Chờ một chút." Giọng nói của Dư Liệt vang lên từ phía trên, trầm thấp và dịu dàng, lại pha lẫn chút khàn đặc mê hoặc lòng người, "Anh muốn cho em xem một thứ."

Trình Phi vừa ngạc nhiên vừa bối rối, không biết người đàn ông này đang định bày trò gì.

Cô chỉ cảm thấy bàn tay phải của mình được bao bọc trọn vẹn bởi một sự ấm áp.

Dư Liệt nắm tay cô, dẫn lối bước đi trong bóng tối.

Trình Phi lơ ngơ đi theo anh. Thấy anh không nói gì, cô cũng giữ im lặng. Giữa bầu không khí tĩnh mịch và tối tăm ấy, Trình Phi chỉ có thể nghe thấy nhịp thở hơi dồn dập của mình và tiếng tim đập ngày một nhanh hơn.

Thình thịch, thình thịch.

Từng nhịp, từng nhịp, tựa như tiếng sấm nện vào mặt trống nơi lồng ⓝ●𝐠●ự●𝐜 cô.

Ngay khi Trình Phi còn đang lơ mơ không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước, thì bước chân cô chợt lướt qua một vị trí nào đó. Một vệt sáng màu vàng sẫm dịu nhẹ bỗng dưng bừng sáng.

Trình Phi sững sờ, nhìn kỹ lại thì thấy đó là một ngọn đèn sao đặt sàn, nhỏ nhắn tinh xảo, tỏa ra ánh sáng ấm áp và rạng rỡ.

"..." Trình Phi kinh ngạc mở to mắt, theo bản năng quay đầu lại nhìn người đàn ông bên cạnh.

Dưới ánh sáng mờ ảo, đôi lông mày và ánh mắt đẹp như tranh vẽ của Dư Liệt trở nên tĩnh lặng và dịu dàng. Anh không nói gì, chỉ buông tay cô ra, khẽ hất cằm ra hiệu cho cô tiếp tục bước tới.

Trong lòng Trình Phi đan xen giữa kinh hãi và nghi hoặc, cô thử bước thêm một bước nữa.

Lại thêm một ngọn đèn cảm ứng bừng sáng...

Cứ như vậy, dọc theo lối đi, những ngọn đèn sao ấm áp lần lượt thắp lên dẫn lối cho cô, xua tan đêm trường lạnh lẽo và bóng tối. Chẳng mấy chốc, Trình Phi đã đi xuyên qua phòng khách, hành lang, khu vực tập gym và dừng chân trước phòng vẽ của Dư Liệt.

Giữa biển ánh sáng đan xen của những ngọn đèn sao.

Bước chân cô vô thức chậm lại, đôi đồng tử đen lánh giãn rộng, nước mắt vì kinh ngạc xen lẫn vui 💲●ướ●ⓝ●🌀 đã làm nhòe bờ mi, cô đưa tay nhẹ nhàng che miệng lại.

Trên bức tường trắng rộng lớn treo một bức tranh vẽ tay khổng lồ.

Trong tranh là cảnh bình minh phương Đông, tuyết rơi đầy trời, một đỉnh núi tuyết uy nghiêm hùng vĩ, và một cô gái mặc đồ leo núi, tay cầm gậy leo núi.

Cô đứng trên đỉnh núi tuyết mỉm cười rạng rỡ, tắm mình trong nắng ấm, làn tóc bay trong gió. Đó là sắc màu duy nhất trong toàn bộ bức tranh đen trắng ấy.

Trình Phi không thể tin vào mắt mình, cô nghẹn ngào thốt lên: "Đây là..."

"Anh vẽ nó khi còn ở trên hòn đảo đó." Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau cô.

Trình Phi đột ngột quay đầu lại.

Thân hình cao lớn của Dư Liệt đang tựa nghiêng vào khung cửa phòng vẽ, thần sắc bình thản, đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy đang lặng lẽ dõi theo cô.

"Những lúc nhớ em, anh lại vẽ em vào giấc mơ của mình." Dư Liệt mỉm cười nhẹ nhàng, "Chỉ là lúc mới bắt đầu đặt bút, tay anh vẫn chưa linh hoạt lắm, một vài chi tiết xử lý chưa được tốt. Hy vọng Trình tiểu thư đừng chê bai món quà sinh nhật có phần sơ sài này."

Nước mắt không biết đã lần thứ bao nhiêu rơi khỏi hốc mắt, Trình Phi cảm động đến mức không nói nên lời.

Dư Liệt ngắm nhìn cô gái nhỏ một lát, khẽ thở dài, bước tới ôm trọn cô vào lòng.

"Chẳng phải anh đã nói rồi sao." Ánh mắt anh tràn đầy sự bất lực xen lẫn nuông chiều, anh cúi đầu, cắ●𝓃 п●♓●ẹ lên môi cô như một hình phạt nhỏ, "Con gái đón sinh nhật thì phải thật vui vẻ."

Chương (1-108)