Truyện:Rực Cháy - Chương 075

Rực Cháy
Trọn bộ 108 chương
Chương 075
Ấm áp
0.00
(0 votes)


Chương (1-108)

 

Trình Phi bị sặc, vừa xấu hổ vừa bực bội, không nhịn được giơ tay véo mạnh vào má người đàn ông trước mặt, mặt đỏ bừng mà hạ giọng quát khẽ: "Anh biến mất một cái là hai năm trời, giờ khó khăn lắm mới quay lại, trong đầu chỉ nghĩ tới chuyện đó thôi sao? Có thể đừng lúc nào cũng đầy rẫy mấy thứ đen tối được không!"

Dư Liệt nhìn cô, im lặng hai giây rồi mới bình thản đáp: "Anh ♓●ô●n mê một năm rưỡi. Nửa năm sau khi tỉnh lại dành cho phục hồi chức năng, mỗi bước đi, mỗi câu nói, thậm chí chỉ là giơ tay cầm một tờ giấy, với anh đều khó như lên trời."

Nghe vậy, ánh mắt Trình Phi chợt run lên.

Dư Liệt nói đến đây thì khựng lại, nghiêng người tiến sát cô hơn: "Em biết anh đã chống chọi thế nào không?"

Trình Phi không trả lời.

Dư Liệt: "Là vì em."

Ánh mắt Dư Liệt sâu không thấy đáy, giọng càng trầm xuống: "Trong đầu anh toàn là em. Ban ngày anh nghĩ đến nụ cười của em, nước mắt của em, mọi dáng vẻ của em. Ban đêm anh đêm nào cũng mơ thấy em. Ở hòn đảo cô lập với thế giới ấy, anh chỉ dựa vào ký ức về em, mới sống sót được."

Dư Liệt tiếp lời: "Anh không ngừng nói với bản thân rằng lời hẹn giữa anh và em vẫn chưa hoàn thành. Anh không ngừng tự nhắc mình, anh đã hứa sẽ đích thân đưa em đi núi Thần Nữ một lần."

"Anh vốn là người cố chấp, đã nhận định điều gì thì đến c*𝒽ế*🌴 cũng không đổi." Dư Liệt nói, "Trong lòng anh, em quan trọng hơn mạng sống của anh quá nhiều. Lời hẹn với em, một khi đã định, dù núi cao muôn trùng cũng không thể cản."

"Cho nên lúc đó anh nghĩ, dù đôi chân này phục hồi không tốt, cho dù phải dùng tay bò, anh cũng sẽ liều mạng bò về bên em."

Nói đến đây, Dư Liệt bỗng cong môi tự giễu, hơi nheo mắt, cả người trong khoảnh khắc toát ra vẻ ngang tàng bất kham.

Ngón tay anh ş-1-ế-𝐭 𝖈-hặ-🌴 cằm Trình Phi, nhìn chằm chằm cô, thấp giọng nói tiếp: "Vì ngày hôm nay, anh liều sống liều ⓒ.♓.ế.т xông ra khỏi 🍳⛎●ỷ Môn Quan, cuối cùng mới có thể khoác lại bộ quần áo này, đường đường chính chính, không còn vướng bận mà yêu em. Cô gái, em không cho rằng anh mê em đến phát điên, cuối cùng chỉ muốn cùng em nói chuyện yêu đương kiểu Plato* đấy chứ?"

*Thường dùng để chỉ "tình yêu thuần khiết về tinh thần", không có h*m m**n x*c th*t.

Trình Phi khẽ cắ●𝖓 m●ô●𝖎, hốc mắt lấp lánh ánh nước.

Từng câu từng chữ của anh rõ ràng, mạnh mẽ, theo không khí truyền vào tai cô, thấm vào tim cô, dậy lên từng vòng 🌀ợ●n 𝖘óⓝ●𝖌.

Trong lòng Trình Phi trăm vị đan xen, vừa xót xa đau lòng, vừa ngọt ngào như sau bao khổ tận cam lai. Phải mấy giây sau cô mới lắp bắp nói được: "... Em, em đâu có ý đó. Cũng đâu bắt anh phải yêu kiểu Plato."

"Vậy em nghĩ, một thằng đàn ông đang ở độ tuổi sung mãn như anh, ở cạnh vợ yêu của mình, ngày nào cũng thấy mà không được ăn, đã thế còn xa nhau hai năm." Dư Liệt kéo mặt cô sát lại, giọng thấp và nguy hiểm, "Gặp lại rồi, anh không nghĩ tới chuyện ngủ với em thì nên nghĩ tới cái gì?"

"......" Được rồi.

Anh nói có lý, em không phản bác được.

Trình Phi mặt đỏ tai hồng, xấu hổ đến mức như sắp chín, lắp bắp phản bác nhỏ: "Hai năm trước em đã nói em đồng ý rồi. Rõ ràng là anh tự mình khó chịu, thế nào cũng không chịu đụng vào em."

"Không phải khó chịu." Dư Liệt sửa lại, "Khi đó tình hình đặc biệt. Thật sự muốn em mới là không có trách nhiệm."

Trình Phi nghe xong, đôi mắt mờ sương chớp chớp nhìn anh, khó hiểu hỏi: "Chúng ta yêu đương nghiêm túc mà. Nam nữ yêu nhau, ngủ cùng nhau chẳng phải rất bình thường sao. Có gì là không có trách nhiệm?"

Mu bàn tay Dư Liệt khẽ lướt qua gò má п.ó.п.🌀 🅱️.ỏn.𝖌 mịn màng của cô, nhàn nhạt nói: "Lúc đó nhiệm vụ của anh còn chưa xong, sống nay 𝖈𝖍-ế-✞ mai. Nếu vừa động vào em xong, hôm sau anh 𝐜♓.ế.ⓣ ở Nam Hải, chẳng phải làm lỡ em sao?"

"Phi!"

Trình Phi nhíu chặt mày, vội đưa tay bịt miệng anh lại, vẻ mặt nghiêm túc mà hoảng hốt, trầm giọng: "Anh nói bậy gì đó? Sau này anh không được nhắc tới chữ đó nữa."

Dư Liệt cụp mắt, nhìn sâu vào cô gái trong lòng, không lên tiếng.

Trình Phi cũng nhìn anh chăm chú: "Dư Liệt, em nói cho anh biết, ở đỉnh Thái Công Tiêu Sơn em đã nói rồi, lần ở Á Thành đó là lần cuối cùng em buông tay anh. Từ nay về sau, em tuyệt đối không để anh rời khỏi em nữa."

Dư Liệt khẽ cười, bắt lấy bàn tay 𝐦ề-ⓜ ⓜạ-𝒾 đang che môi mình, ♓ô-𝓃 nhẹ một cái, giọng điệu tùy ý mà lãng mạn, như cố ý nói nhẹ đi: "Vậy e là hơi khó. Dù sao người đàn ông của em là cảnh sát an ninh quốc gia, biết đâu một ngày nào đó lại có nhiệm vụ lớn rơi xuống đầu anh."

"Còn nhiệm vụ lớn nữa?" Trình Phi nghe vậy lập tức hoảng, "Nhà họ Mai đã hao tổn anh suốt mười mấy năm, anh suýt mất cả mạng, còn phải đi làm nhiệm vụ lớn nữa sao?"

Dư Liệt hứng thú nhìn cô, giọng điệu tùy ý: "Không phải là không có khả năng."

"... Không! Em không muốn!"

Trình Phi hoàn toàn rối loạn, lao vào lòng anh, hai tay ôm chặt vòng eo rắn chắc của anh, hít mạnh mũi, nói: "Hơn bảy trăm ngày qua, anh rất khổ, em cũng đâu dễ chịu gì. Nếu còn phải trải qua thêm một lần chia ly như vậy, chịu thêm một lần đau như thế, thà anh cầm dao 𝐠𝒾ế-т em đi còn hơn."

Thấy bé con hoàn toàn dựa dẫm trong lòng mình, dịu dàng yếu ớt, đáng thương đến vậy, lòng Dư Liệt chợt mềm lại.

Anh khép mắt, sống mũi cao cọ nhẹ lên mái tóc mềm của cô, 𝖙h.â.𝖓 𝖒.ậ.t đến khó tin, dịu giọng: "Xin lỗi, là anh đến quá muộn."

Khóe mắt Trình Phi lại trào nước.

Mọi đau thương và uất ức phải trải qua suốt hai năm nay, sớm đã tan thành mây khói ngay từ khoảnh khắc anh trở lại trong cuộc đời cô. Cô vùi sâu mặt vào lồng 𝐧*ɢự*c anh, khi cất lời, giọng nói đã nghẹn ngào hơi mũi, khiến người ta không khỏi xót xa.

"Đừng nói lời xin lỗi." Trình Phi nhắm nghiền mắt, giọng nói nhẹ bẫng tựa gió thoảng, "Chỉ cần anh trở về là đủ rồi, chỉ cần, đừng bao giờ có lần thứ hai nữa, là đủ rồi."

Dư Liệt nâng mặt cô lên, đôi môi mỏng dịu dàng 𝖍·ô·n đi giọt nước mắt mằn mặn nơi khóe mắt, lưu luyến triền miên.

Im lặng một lúc, Trình Phi ôm cổ anh, vẫn không yên tâm về những lời anh vừa nói. Cô ngẩng đầu nhìn anh, mặt đỏ ửng, vẻ lo lắng không giấu nổi: "Anh ở nhà họ Mai dùng thân phận Châu Thanh Nam sống hơn mười năm. Sau này anh làm nhiệm vụ, sẽ không lại biến mất... mười năm, hai mươi năm nữa chứ?"

Dư Liệt khẽ 𝒸ắ●п ⓜ●ô●ℹ️ cô một cái, bình thản đáp: "Vụ án như nhà họ Mai không nhiều. Hơn nữa tuổi anh cũng lớn rồi, bảo anh đổi thân phận rồi nằm gai nếm mật mười mấy năm nữa, khả năng không cao."

Nghe thấy những lời này, đôi mắt Trình Phi chợt sáng bừng lên, cô vui mừng khôn xiết: "Thật không anh?"

Dư Liệt véo nhẹ vành tai ửng hồng của cô, cong môi: "Ừ."

Trái tim căng chặt của Trình Phi cuối cùng cũng thả lỏng, cô bật cười trong nước mắt, lại 𝖘●❗●ế●† chặ●† vòng tay ôm anh.

Dư Liệt cúi đầu 𝖍·ô·𝓃 mái tóc cô.

Vài phút sau đó, hai người không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ôm nhau, cảm nhận hơi ấm và nhịp tim đã xa cách quá lâu.

Một lúc sau, Dư Liệt hơi động người, nhấc cô gái đang trần nửa thân trên trong lòng lên một chút. Một tay ôm lấy vòng eo trắng mịn, tay kia với lên bàn học tiện tay nhặt chiếc áo lót màu nhạt vừa bị anh cởi xuống mấy phút trước, chuẩn bị mặc lại cho cô.

"Giơ tay lên." Dư Liệt dịu dàng ra lệnh.

Ban đầu Trình Phi còn chưa hiểu, mơ hồ ngẩng đầu. Ánh mắt lướt thấy mảnh vải trong tay anh, cô lập tức hiểu ra, mặt và tai càng ռ●ó●n●𝐠 𝒷ừ●п●🌀.

Hai năm trước, khi hai người còn yêu nhau, Trình Phi đã phát hiện ra vài đặc điểm của người đàn ông này.

Trước mặt người ngoài anh lạnh như băng, xa cách khó gần. Nhưng khi chỉ có mình cô, anh lại như ngọn lửa hừng hực.

Trình Phi biết Dư Liệt rất thích cơ thể cô, đặc biệt là hai khối tròn trắng ấy.

Bởi mỗi lần 𝐭_𝖍_â_ռ 〽️ậ_ⓣ, anh đều dùng môi lưỡi զ-⛎ấ-п 🍳ⓤý-ⓣ, lật qua lật lại trêu chọc cô, yêu không buông tay, hoang dã vô cùng.

May mà đại lão này tuy hoang dã thì hoang dã, nhưng tổng thể vẫn rất ga lăng.

Mỗi lần quần áo bị anh cởi xuống, sau đó anh đều tỉ mỉ dịu dàng tự tay mặc lại cho cô.

Bao gồm cả áo lót.

Dư Liệt không phải lần đầu giúp Trình Phi mặc đồ. Thực ra khi còn yêu nhau, đó là một hoạt động rất thường xuyên.

Nhưng lúc này, trong khung cảnh này, Trình Phi lại đặc biệt ngượng ngùng.

Một là vì hai năm nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn. Xa nhau lâu như vậy, đã rất lâu cô chưa trải qua những †_ⓗâ_ռ 〽️ậ_✝️ mập mờ thế này, tâm lý có phần xấu hổ.

Hai là vì, trang phục lúc này của người đàn ông.

Dư Liệt mặc một thân cảnh phục thẳng thớm chỉnh tề. Khí chất cả người lạnh lùng mà uy nghiêm, so với dáng vẻ vest giày da trước kia còn thêm vài phần xa cách và áp bức, khiến người ta chỉ dám nhìn từ xa, không dám lại gần.

Vậy mà cô lại trần nửa thân trên, như một chú cá trắng nhỏ nằm trong lòng anh, còn bị anh ra lệnh giơ tay, để anh hầu hạ mặc áo lót.

Thật sự là quá...

Cấm kỵ.

Trong đầu Trình Phi rối tung suy nghĩ, bỗng thấy khô miệng khô lưỡi, mặt càng lúc càng nóng, da thịt trên người cũng càng lúc càng bỏng rát.

"Em... em tự làm." Cô hắng giọng, khàn khàn nói. Rồi đưa tay ra, định lấy lại áo lót từ tay Dư Liệt.

Nhưng ngay trước khi đầu ngón tay trắng sứ chạm tới dây áo, cằm cô đã căng lên, bị bàn tay to của người đàn ông bao trọn.

Dư Liệt rũ mí mắt, từ trên cao nhìn xuống cô gái nhỏ trong lòng.

Hàng mi dày của cô khẽ run, đôi mắt ư*ớ*𝐭 á*ⓣ, hai má ửng đỏ, dáng vẻ yêu mị như đang khát khao được anh yêu thương thật mạnh mẽ.

Ngón cái của Dư Liệt khẽ động, phần thịt đầu ngón tay có chút chai mỏng ch*m r** v**t v* gò má cô, như đang thưởng thức một khối ngọc mỡ cừu thượng hạng, vuốt qua vuốt lại.

"Người nóng thế này." Dư Liệt nói đầy ẩn ý, "Em định tự hấp chín mình à?"

Trình Phi: "......"

Cô lúng túng vô cùng, nghiêng đầu muốn tránh, ấp úng giải thích: "Chỉ là nóng quá thôi."

Dư Liệt không cho cô trốn.

Anh nhìn cô không chớp mắt. Một lát sau, như nhận ra điều gì, chân mày khẽ nhướng lên, bàn tay trái trượt dọc theo sống lưng trắng mịn thon thả của cô.

Trình Phi đoán được anh định làm gì, đỏ bừng mặt xấu hổ kêu khẽ, phản xạ có điều kiện mà giãy giụa mạnh hơn.

Dư Liệt dùng lực ở khớp ngón tay giữ chặt cô, khẽ cười, lười biếng nói bên tai cô: "Ngoan nào, bảo bối. Đừng căng thẳng, anh chỉ kiểm tra một chút thôi."

Ngón tay dài tách ra, khẽ lướt qua.

Trình Phi nhíu mày 𝒸·ắ·𝖓 𝐦·ô·1, phát ra một tiếng rên mềm như mèo con.

Dư Liệt rút tay về, khẽ day đầu ngón tay dính cảm giác trơn ẩm kia, rồi nâng cằm cô lên, 𝐜ắ_п Ⓜ️ô_❗ cô, giọng khàn đặc đến đáng sợ: "Vừa làm sạch cho em xong, mới mấy phút đã lại nước dâng Kim Sơn. Vị tiểu thư này, em đang mong đợi điều gì vậy?"

Trình Phi xấu hổ muốn 𝒸♓*ế*†, vừa định mở miệng, lưỡi anh đã thuận thế linh hoạt xông vào, quấn lấy lưỡi cô, ♓⛎𝓃·𝖌 h·ă·n·𝖌 hút mạnh.

Cả người Trình Phi run lên.

Chỉ cảm thấy gốc lưỡi vừa đau vừa ngứa, như ba hồn bảy vía đều bị anh hút sạch vào bụng.

Hai người môi lưỡi 🍳-υ-ấ-𝖓 qu-ý-ⓣ hồi lâu.

Đến khi hô hấp của Trình Phi bị cướp sạch, thiếu oxy đến mức lồng n●🌀●ự●c hơi đau nhói, Dư Liệt mới lưu luyến buông ra, đầu lưỡi l**m nhẹ môi cô đã sưng đỏ ướ.т á.𝖙.

Anh nắm lấy hai cánh tay trắng nõn như củ sen của cô, vừa luồn qua dây áo lót, vừa hỏi: "Chiều nay em mấy giờ xong việc?"

Đầu óc Trình Phi còn lâng lâng, nghe anh hỏi liền vô thức thành thật đáp: "Sáu giờ hơn."

Một tiếng "tách" rất khẽ.

Móc áo được cài lại.

Dư Liệt giúp cô mặc xong. Vừa cúi mắt xuống, cảnh sắc trắng muốt qυyế-𝐧 𝖗-ũ kia lại khiến lửa trong lòng anh càng cháy dữ dội. Anh ռɢ*ⓗ*i*ế*𝓃 ⓡ*ă*𝐧*𝖌, cúi đầu ⓒ_ắ_ռ ռ_♓_ẹ lên cổ thon trắng của cô, giọng khàn khàn: "Được. Sáu giờ rưỡi chiều, đợi anh đến đón em."

Nụ 𝒽ô-𝖓 vừa rồi khiến não Trình Phi thiếu oxy, đầu óc quay cuồng.

Cô mất mấy giây mới chậm chạp ngẩng đôi mắt mờ sương lên, có chút rụt rè có chút căng thẳng nói: "... Nhưng, em cảm thấy mình vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị xong."

Dư Liệt lười biếng hỏi: "Em cần chuẩn bị gì?"

"Chủ yếu là tâm lý." Trình Phi nhớ lại mấy truyện ngôn tình người lớn từng đọc, lẩm bẩm dò hỏi, "Với lại, ví dụ như chuẩn bị thêm, đồ ngủ đẹp một chút?"

Dư Liệt im lặng nửa giây rồi nói: "Đồ ngủ anh chuẩn bị cho em."

Trình Phi: "......"

"Còn về tâm lý." Dư Liệt bình tĩnh nói, "Em còn cả buổi chiều. Đủ rồi."

Trình Phi: "......"

Cô nhất thời dở khóc dở cười, đôi mắt mờ hồng trừng anh một cái, ngón tay thon véo tay anh, xấu hổ mắng: "Làm ơn đi, anh thật sự gấp vậy sao? Đột ngột thế này, em còn phải nghĩ cách tìm lý do thuyết phục bố mẹ cho em ngủ bên ngoài! Không thể đợi đến mai à?"

Dư Liệt: "Không thể."

Trình Phi sững người.

"Đợi thêm vài tiếng nữa đã là cực hạn của anh."

"Vốn dĩ em là của anh. Từ trái tim đến cơ thể đều chỉ thuộc về anh." Ánh mắt sâu thẳm của Dư Liệt nhìn cô nặng nề, cứng rắn không cho nghi ngờ, "Trình Phi, anh muốn em. Phải có."

*

Khoảng mười một giờ trưa, hoạt động thăm hỏi kết thúc viên mãn.

Viện trưởng cùng các giáo viên tình nguyện của cô nhi viện tiễn các cảnh sát Cục An ninh Quốc gia ra tận cổng lớn.

"Đội trưởng Dư, tổ trưởng Đinh, các đồng chí cảnh sát! Thay mặt toàn thể các em nhỏ của Cô nhi viện quận Bình Cốc, thành phố Tân Cảng, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến các đồng chí! Các em cũng chuẩn bị một chút quà nhỏ, mong các đồng chí không chê." Viện trưởng tươi cười chân thành, nói đến đây hơi dừng lại, quay đầu gọi về phía sau, "Cô Trình?"

Trình Phi đứng cuối hàng giáo viên.

Sau khi quậy phá cùng một vị đại lão trong phòng học đa năng nửa ngày, lúc này chân cô vẫn còn hơi mềm, hai má cũng còn lảng bảng hai vệt hồng.

Nghe viện trưởng gọi tên, cô như vừa tỉnh mộng, giơ tay vuốt tóc, hắng giọng, cầm xấp tranh vẽ trong tay bước lên.

Đội cảnh sát Cục An ninh Quốc gia được cử đến nhìn chung đều rất trẻ.

Vài nam cảnh sát mặc cảnh phục đứng thành hàng ngay ngắn, ai nấy dáng người thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng kiên định, dưới ánh nắng tạo thành một phong cảnh đặc biệt bắt mắt.

Vị cảnh ty trẻ tuổi tuấn tú dẫn đầu đứng phía trước đội ngũ, mặt không biểu cảm. Nghe xong lời viện trưởng, anh hơi nghiêng mắt, ánh nhìn rơi lên nữ giáo viên đang chậm rãi bước tới, không động thanh sắc mà nhướng mày, trong mắt loang ra chút hứng thú.

Bên này.

Dù chưa ngẩng đầu, Trình Phi cũng cảm nhận được ánh mắt kia đặt trên người mình, thẳng thừng không che giấu, không kiêng nể.

Không hiểu sao, tim cô thắt lại từng đợt. Không còn cách nào khác, đành cắn răng bước tới, dừng trước mặt vị cảnh ty.

"Cảnh sát Dư." Trình Phi mở lời, cúi đầu không dám nhìn anh, dùng giọng điệu bình ổn nhất đời mình nói, "Đây là tranh các em nhỏ vẽ tặng các đồng chí cảnh sát. Một chút tâm ý, mong các anh nhận cho."

Nói xong, cô dùng hai tay đưa xấp tranh đã đóng lại.

Dư Liệt đưa tay nhận lấy, thần sắc bình tĩnh, giọng khách khí mà xa cách: "Cảm ơn cô giáo Trình."

"......"

Trình Phi khựng lại, không nhịn được khẽ nâng mi nhìn anh một cái.

Dư Liệt cúi mắt nhìn cô. Cảnh phục trên người thẳng thớm chỉnh tề, gương mặt lạnh nhạt bình tĩnh, không có biểu cảm thừa.

So với hình tượng con sư tử cuồng dã trong căn phòng tối vừa rồi làm bậy với cô, quả thực như hai người hoàn toàn khác nhau.

Trình Phi cạn lời, trong lòng âm thầm mắng vị đại lão kia hai câu, rồi xoay người trở về hàng ngũ giáo viên.

Sau vài câu xã giao, đoàn lãnh đạo của Cục An ninh Quốc gia lên xe cảnh sát rời đi.

Trình Phi đứng trước cổng cô nhi viện, dõi theo đoàn xe khuất dần nơi cuối đường, bất giác thất thần.

Gió thổi lá lay, bóng cây loang lổ.

Khiến cô chợt sinh ra cảm giác như đang ở trong một giấc mơ.

Đúng lúc ấy, một cô giáo tình nguyện lớn tuổi hơn bên cạnh nhận ra sự khác thường của cô, bước tới khẽ chạm vào vai, quan tâm hỏi: "Cô Trình, cô không sao chứ? Sao lại đứng ngẩn người thế?"

"Không sao." Trình Phi mỉm cười đầy ẩn ý, "Chỉ là bỗng nhiên nhận ra, chuyện may mắn nhất trong đời người, chính là mất rồi lại tìm thấy."

*

Công việc ở cô nhi viện của Trình Phi không hề nhàn rỗi, tiết học nối tiếp tiết học, cả buổi chiều gần như trôi qua trong chớp mắt.

Gần sáu giờ, cô thu dọn giáo án, vào nhà vệ sinh rửa tay. Vừa bước ra, điện thoại trong túi vang lên.

Cô liếc nhìn màn hình.

Một dãy số lạ.

Trình Phi chớp mắt, trượt nút nghe: "A lô, xin chào?"

Giây tiếp theo, trong ống nghe truyền đến một giọng nam trầm ấm, từ tính, nghe lười biếng mà tùy ý: "Xong việc chưa?"

Nghe thấy chất giọng quen thuộc ấy, Trình Phi bỗng khựng lại, hốc mắt nóng lên.

Bên kia im lặng chờ một lúc, không nghe cô đáp, khi lên tiếng lần nữa, giọng anh dịu đi rõ rệt. Tưởng cô chưa nhận ra mình, anh bổ sung: "Anh là Dư Liệt."

"... Em biết." Trình Phi cố nén nước mắt, hít hít mũi nói.

"Vậy sao nãy giờ không lên tiếng?"

"... Lơ đãng một chút." Trình Phi cong môi nở nụ cười, lại hỏi, "Đây là số mới của anh à?"

"Ừ." Dư Liệt đáp, "Sau này dùng số này, em lưu lại đi."

Trình Phi cố ý kéo giọng ngọt ngào trêu chọc: "Vâng, Dư Sir."

Bên kia điện thoại, Dư Liệt khẽ cười, hỏi, "Em vẫn đang bận à?"

"Vừa xong ạ." Trình Phi hỏi lại, "Sao thế?"

Dư Liệt: "Anh đến rồi, ở bên kia đường. Em ra cổng là thấy."

Vài phút sau, Trình Phi đeo túi xách bước ra khỏi cổng cô nhi viện. Trong ánh hoàng hô-n-, cô ngẩng đầu nhìn— quả nhiên, chiếc SUV màu đen quen thuộc đỗ bên kia đường.

Lặng lẽ, sạch sẽ.

Một bóng người cao lớn thon dài tựa hờ bên cửa xe, áo sơ mi xanh đậm, quần dài đen. Anh đang hút thuốc, gương mặt nghiêng ẩn sau làn khói trắng mờ nhạt, chỉ thấp thoáng thấy đường nét sắc sảo lạnh lùng.

Không hiểu vì sao, khoảnh khắc nhìn thấy chiếc xe ấy, nhìn thấy người ấy, tâm trạng căng thẳng suốt cả buổi chiều của Trình Phi bỗng nhiên kỳ diệu mà lắng xuống. Tim cô như được một đám mây kẹo bông mề.Ⓜ️ 〽️.ạ.𝐢 bao bọc, nhẹ nhàng lại ngọt ngào.

Hốc mắt cũng hơi ướt.

Tựa như anh chưa từng rời đi, như bảy trăm ngày đêm khiến cô đau đến tê tâm liệt phế kia chưa từng tồn tại.

Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của cô, người đàn ông bên xe nghiêng đầu nhìn lại.

Cách một con đường, ánh mắt hai người chạm nhau.

Dư Liệt nheo mắt, tiện tay dụi tắt điếu thuốc ném vào thùng rác ven đường, rồi đứng thẳng người, đối diện cô, nửa cười nửa không dang rộng vòng tay.

Trình Phi thấy vậy, khóe môi càng cong cao, cô chạy một mạch về phía anh.

Ánh sáng và bóng tối đan xen, xe cộ qua lại.

Dư Liệt nhìn cô gái đang chạy về phía mình, thoáng hoảng hốt nhớ lại chuyện từ rất lâu trước.

Nhớ đến đêm ở xưởng sửa xe, cô cũng từng bất chấp tất cả mà chạy về phía anh như thế.

Đôi khi thật sự phải tin vào số mệnh.

Duyên phận của cô và anh giống như hai con diều đứt dây, thoát khỏi mọi trói buộc, trải qua bao gian nan giữa cõi đời, sau bao đổi thay, cuối cùng vẫn quấn chặt lấy nhau.

Chỉ trong một cái chớp mắt, cô đã lao vào lòng anh.

Dư Liệt khép vòng tay, ôm chặt lấy cô.

"Em cứ tưởng anh vừa quay lại đơn vị sẽ bận lắm." Cô gái 〽️*ề*𝐦 ɱạ*1 rúc vào hõm cổ anh, cọ cọ như mèo con làm nũng, "Không ngờ tan làm sớm vậy?"

"Chiều nay anh xin nghỉ." Dư Liệt nói.

"...Xin nghỉ?" Trình Phi ngẩng lên, "Anh xin nghỉ làm gì?"

Dư Liệt hạ mí mắt nhìn cô, đáp tự nhiên: "Chuẩn bị."

Trình Phi càng thêm hoang mang: "Chuẩn bị cái gì?"

Anh không nói, chỉ thuận tay mở cửa ghế sau, khẽ hất cằm ra hiệu cho cô tự nhìn.

Trình Phi mơ màng quay đầu, nhưng khi nhìn rõ những thứ bên trong, khuôn mặt trắng nõn của cô lập tức đỏ bừng—

Trên ghế sau đặt một túi nhựa màu trắng.

Bên trong khá nhiều đồ vật, có vài hộp quà đóng gói tinh xảo, trông giống như quần áo.

Bên cạnh những hộp quà ấy, đủ loại màu sắc chất thành một đống— tất cả đều là bao cao su cỡ "siêu lớn".

Trình Phi: "............"

Chương (1-108)