Thần Thuật Sư - A ha
| ← Ch.81 | Ch.83 → |
"Vãi chưởng, có người thức tỉnh nghề nghiệp Thần Thuật Sư." Một tiếng kêu kinh ngạc vang lên.
"Cái gì! Ở đâu!"
"Thần Thuật Sư!? Bây giờ còn có thể có nghề Thần Thuật Sư sao!?"
"Thật hay giả đấy, lừa người à!"
"Vậy có phải là Ám Dạ Hành Giả cũng có thể có rồi không."
"Thần Thuật Sư đâu, để tôi xem nào, là ai!"
Mà Thần Thuật Sư...
Bản thân vị Thần Thuật Sư đang bị mọi người vây xem thấp thỏm lo âu nhìn xung quanh.
May là công hội mạo hiểm phản ứng nhanh, lập tức tiếp nhận đưa vị Thần Thuật Sư đã lâu không xuất hiện này về công hội.
Mullin vừa khéo xử lý xong một số việc, liền tạm thời quyết định gặp mặt vị Thần Thuật Sư mới ra đời này một chút, dù sao nghề Thần Thuật Sư này thực sự quá đặc biệt.
Chỉ thấy một vị bán thú nhân đang ngồi có chút lúng túng trong phòng nghỉ.
"Chào cô, Sarmiento đã rất lâu rồi không xuất hiện Thần Thuật Sư. Tôi có thể hỏi cô vài chuyện không? Đương nhiên, với tư cách là Thần Thuật Sư đầu tiên và duy nhất hiện tại, công hội sẽ hỗ trợ sự phát triển của cô." Mullin điềm nhiên quan sát vị Thần Thuật Sư trước mắt. Đây là một bán thú nhân rất trẻ, hơn nữa vừa mới trở thành mạo hiểm giả không lâu.
"Hội trưởng đại nhân!" Hạ Chi bỗng nhiên đứng phắt dậy, "Được ạ, ngài cứ hỏi tự nhiên!"
"Ngồi đi ngồi đi, đừng căng thẳng." Mullin trấn an cô, "Là Hạ Chi phải không, tôi đã xem hồ sơ của cô. Cô vừa trở thành mạo hiểm giả không lâu, vì nguyên nhân chủng tộc của bản thân trước giờ vẫn luôn là một chiến binh. Nếu cô trở thành Thần Thuật Sư chiến khí hiện tại của cô còn dùng được không?"
Hạ Chi gật đầu: "Được ạ. Sau khi tôi lên Tế đàn nghề nghiệp, Tế đàn nghề nghiệp nhắc nhở tôi thích hợp với một nghề khác hơn, kiến nghị đổi nghề. Nhưng một phần năng lực của nghề hiện tại vẫn dùng được, chỉ là rất khó tinh tấn thêm."
"Hóa ra là vậy, cho nên nghề chiến binh của cô sau này sẽ không phát triển nữa?"
"Đúng vậy, nhưng Tế đàn nghề nghiệp nói rằng, nếu tôi kiên trì phát triển nghề chiến binh cũng được, chỉ là phải bỏ ra nhiều tâm sức hơn."
"Thế cũng bình thường." Dù sao cũng đã đổi nghề rồi, cũng không thể tùy tiện song tu được, "Tôi có thể hỏi vị Thần cô tín ngưỡng là ai không?"
Vẻ mặt Hạ Chi thoáng mờ mịt: "Không biết."
"Hả?" Lần này Mullin cũng nghi hoặc, còn có chuyện Thần Thuật Sư không biết Thần minh mình tín ngưỡng?
Cho dù là không biết mình tín ngưỡng cái gì, nhưng Tế đàn nghề nghiệp đã công nhận thì chứng tỏ ngoài thiên phú đạt chuẩn ra, đức tin cũng đạt chuẩn. Đồng thời Tế đàn cũng sẽ thông báo cho Thần minh, một khi Thần minh đồng ý là có thể chuyển nghề thành Thần Thuật Sư. Đồng thời Thần Thuật Sư còn có thể biết thần danh hoặc danh hiệu khác của Thần minh.
Còn chuyện không biết Thần minh mình tín ngưỡng là ai thì thực sự chưa từng gặp.
Chẳng lẽ là vì Thần minh đã ngã xuống nên không biết? Nói không thông nha, chuyện này nếu không có Tế đàn nghề nghiệp thì còn có khả năng, nhưng có Tế đàn nghề nghiệp rồi sao có thể không biết được.
Hạ Chi có chút thấp thỏm: "Tôi thực sự không biết, trong thông tin Tế đàn đưa cho tôi chỗ tên Thần minh bị xóa mờ rồi, không nhìn ra là gì".
Mullin trầm mặc một chút: "Vậy hiện tại cô có hảo cảm và đức tin với vị Thần nào?"
Tượng điêu khắc ở Lôi Thành là Thần Đất, tộc Thú nhân đa phần thờ Thần Thú, theo lý mà nói hẳn là một trong hai vị này. Nhưng người tín ngưỡng hai vị Thần minh này không có một nghìn thì cũng có một trăm, sao lại chỉ có mỗi người này đổi nghề được chứ?
"Thần Đất..." Hạ Chi nghĩ một chút.
Quả nhiên.
"Thần Thú..."
Ừ ừ, cũng bình thường.
"Thực Thần..."
Khoan đã, cái gì đây?
"Thần Quán Rượu..."
Đào đâu ra vị Thần này.
"Bà chủ!" Hạ Chi bỗng nhiên kiên định nói.
Vẻ mặt Mullin khẽ động, trong đầu chợt lóe lên một tia linh quang: "Bà chủ? Miện hạ của quán rượu?"
"Hì hì, rất kỳ lạ phải không, nhưng tôi thực sự rất thích bà chủ, hơn nữa người làm được bao nhiêu việc mà mọi người không làm được, chuyện này có khác gì Thần minh đâu. Hơn nữa... tôi sinh ra sau chiến tranh, chưa từng nhìn thấy Thần minh, nhưng tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện về Thần minh." Hạ Chi lúc đầu có chút ngại ngùng, về sau càng nói càng kích động.
"Trong các câu chuyện, Thần minh đều có thể làm được những việc chúng ta không làm được, vậy bà chủ cũng giống thế. Mặc dù so với Thần minh thì sức mạnh có thể không so sánh được, nhưng người thực sự đã làm được những việc mọi người đều không làm được. Trong lòng tôi người cũng giống như Thần minh vậy, thực sự siêu lợi hại!"
Hạ Chi sau khi nhắc đến Y Shan liền muốn nói đỡ cho Y Shan, không ngừng giải thích tại sao lại tín ngưỡng cô ấy, hơn nữa liên tục bày tỏ bà chủ thực sự đáng để tín ngưỡng, tuy không phải Thần minh, nhưng hơn cả Thần minh.
Mullin thấy Hạ Chi càng nói càng kích động, giơ tay vỗ vỗ vai cô ấy: "Ừ, tôi hiểu ý cô, bà chủ quả thực có sức hút vô cùng mạnh mẽ, cũng đáng để sùng bái và ngưỡng mộ".
"Vâng, vâng ạ!" Hạ Chi thấy Mullin công nhận, thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy thực sự rất sợ mình nói sai chỗ nào, khiến người khác hiểu lầm bà chủ.
Cô ấy biết mình luôn ngốc nghếch, có một số việc luôn làm không tốt. Những cái khác thì thôi đi, nếu bôi đen bà chủ cô ấy tuyệt đối không cách nào tha thứ cho bản thân.
Mullin đăm chiêu suy nghĩ, chẳng lẽ Thần minh mà Hạ Chi thực sự tín phụng là Miện hạ?
Nếu không thì những vị Thần minh khác mọi người đều có tín ngưỡng, tại sao lại chỉ... Không đúng, vừa nãy cô ấy còn nói cái gì nhỉ, Thực Thần và Thần Quán Rượu?
Hai vị này là Thần gì?
"Thực Thần và Thần Quán Rượu mà cô nói là Thần minh nào, sao tôi chưa từng nghe nói."
Nhắc đến cái này, Hạ Chi tỉnh cả người: "Thực Thần chính là Thực Thần, là do Miện hạ triệu hồi ra, có điều người biết chuyện không nhiều, tôi cũng là cơ duyên xảo hợp mới biết được. Thần Quán Rượu... là do tôi tự bịa ra thôi, chẳng phải đều nói quán rượu có quy tắc riêng sao, cho nên tôi cảm thấy biết đâu lại có Thần Quán Rượu".
Về chuyện Thực Thần, Mullin quả thực không biết. Bà biết rõ Miện hạ vì đối kháng làn sóng ma vật đã triệu hồi một số vật triệu hồi, ví dụ như có một vật triệu hồi cực mạnh, luôn ở trong Rừng Ma Vật chém 🌀·ı·ế·т ma vật, một khắc không ngừng, quả thực chính là vật triệu hồi được tạo ra để 𝖌●𝐢●ế●✝️ ma vật.
Không ngờ còn có một vị... Thần minh.
Thuật Thần Giáng và triệu hồi Thần minh, cả hai có mối liên hệ vô cùng chặt chẽ, chỉ là vị Thực Thần này quả thực chưa từng nghe nói đến, không biết Miện hạ lấy được thông tin về vị Thần minh này từ đâu.
Xem ra Hạ Chi trở thành Thần Thuật Sư là vì vị Thần minh này.
Sau đó Mullin lại hỏi Hạ Chi thêm vài chuyện rồi rời đi, việc tiếp đãi sau đó để người khác tiếp quản, bà cũng đẩy hết việc trong tay cho phó thủ, tự mình đi đến quán rượu.
Y Shan vừa mới làm xong trận pháp dịch chuyển cho mọi người, lúc này đang nghiên cứu xem trong cửa hàng có đồ gì dùng tốt nữa không, kết quả thấy Adelaide đến gọi cô, nói là Mullin tìm cô.
Vì đã có tiền, cô lại mở rộng phòng nghỉ của mình một chút, hiện tại đã là trạng thái một phòng ngủ một phòng khách.
"Bảo bà ấy qua đây đi." Bây giờ có phòng khách rồi, rất tiện nói chuyện.
Adelaide đi ra ngoài gọi Mullin vào.
"Chỗ này của người mở rộng không ít đấy." Mullin cười đẩy cửa bước vào.
"Đúng vậy, dạo này kinh doanh không tệ, có chút vốn liếng." Tâm trạng Y Shan rất tốt, "Nhưng lúc này đến tìm tôi là có việc gì sao?"
Mặc dù làn sóng ma vật khí thế 𝐡ⓤ.n.🌀 ♓ă𝖓.g, nhưng lần này cô đã bố trí trước không ít việc nên cũng không có áp lực gì quá lớn. Nhưng cho dù là vậy vị hội trưởng này cũng không đến mức rảnh rỗi chạy đến chỗ cô tán gẫu, chắc chắn là có chuyện quan trọng gì đó.
"Có đấy, Tế đàn nghề nghiệp người phân ra ngoài đã xuất hiện Thần Thuật Sư." Mullin nói.
Quả nhiên là vì chuyện này, Y Shan rũ mắt.
Thực ra lúc Hạ Chi chuyển thành Thần Thuật Sư bên phía cô đã nhận được thông báo, bởi vì chỉ cần cô không đồng ý Thần Thuật Sư này sẽ chuyển nghề thất bại, chủ yếu là vì cái gọi là Thần minh kia chính là chỉ cô.
Nếu Hạ Chi tín phụng Thần minh khác, vậy thì cô chỉ có thể nhìn thấy thông báo, không có tư cách đồng ý hay không.
"Xuất hiện Thần Thuật Sư tại sao lại đến tìm tôi?" Y Shan vẻ mặt nghi hoặc.
Mullin có chút không nắm bắt được biểu cảm hiện tại của Y Shan rốt cuộc là không biết hàm nghĩa của Thần Thuật Sư, hay là biết rõ nhưng không để tâm.
"Bởi vì vị Thần Thuật Sư này nói cô ấy tín phụng Thực Thần và Thần Quán Rượu." Còn cả người nữa.
Vế sau Mullin không nói ra, không phải bà đang thăm dò Y Shan mà là bỗng nhiên không mở miệng được. Lúc đang do dự Y Shan đã tiếp lời, bà đột nhiên không tìm được thời điểm để nói nữa.
"Thần Quán Rượu thì tôi chưa từng nghe nói, Thực Thần quả thực đang ở chỗ tôi, bà đến tìm Thực Thần sao? Nhưng Thần Thuật Sư có thể tín ngưỡng một lúc mấy vị Thần minh ư?"
"Cái đó thì không phải... Chủ yếu là cô ấy cũng không biết mình tín ngưỡng vị nào, nên nói hết ra một lượt. Kiểu như Thần Đất và Thần Thú chắc là không phải, vì người tín ngưỡng hai vị này quá nhiều, nhưng chỉ có cô ấy chuyển nghề được, chứng tỏ nằm trong số những vị Thần minh khác." Nghĩ kỹ lại Miện hạ cũng không phải Thần.
"Hóa ra là vậy, thế bà đến để giúp cô ấy tìm đức tin chân chính?"
"Đúng vậy."
"Tôi gọi Thực Thần qua đây ngay."
Y Shan chỉ giải phóng kỹ năng một chút, Thực Thần lập tức cảm ứng được từ nhà bếp đi tới.
Một ngọn lửa nhỏ khẽ nhấp nháy trước mặt Mullin.
"Vị này chính là Thực Thần, nhưng đây là trạng thái mô phỏng của ngài ấy." Y Shan cười giới thiệu.
"Ra mắt Thần minh đại nhân." Mullin đột nhiên đứng dậy hành lễ với Thực Thần.
Thực Thần không né tránh, đối với việc nhận hành lễ của sinh linh mà nói với ông ta là chuyện rất đương nhiên. Thực ra ông ta cũng không để ý lắm thái độ của mọi người đối với mình, chỉ cần không mạo phạm là được.
Hơn nữa thái độ của mọi người đối với Thần Chủ cũng chỉ như vậy, ông ta thực sự chẳng có yêu cầu gì.
"Đứng lên đi." Thực Thần nói.
Sau khi Mullin ngồi xuống lại, tim đập thình thịch, thế mà lại thực sự là Thần minh. Bà có thể cảm nhận được hơi thở Thần lực trên người đối phương, hơn nữa lúc đến bà còn đặc biệt mang theo một đạo cụ đặc biệt, vừa nãy bà thử một chút thì có phản ứng với vị Thần minh này, vậy xem ra người Hạ Chi tín ngưỡng chính là vị này, ồ đúng rồi.
"Thực Thần đại nhân, ngài biết Thần Quán Rượu không?" Mullin hỏi.
"Thần Quán Rượu? Thần chức và Thần danh loại này đúng là chưa từng nghe nói." Thực Thần khựng lại một chút, liếc nhìn Y Shan một cái, "Nhưng tương lai có hay không thì chưa biết được".
Mullin không nhìn ra được vẻ mặt Thực Thần thay đổi, dù sao cũng chỉ là một ngọn lửa, nhưng bà cũng nghe ra được hiện tại không có vị Thần minh này, vậy bà càng thêm chắc chắn vị Thần Hạ Chi tín phụng là vị này rồi.
"Cảm ơn ngài đã giải đáp cho tôi, làm phiền ngài rồi." Mullin lại đứng dậy hành lễ.
"Không còn gì muốn hỏi nữa à?" Y Shan nhìn Mullin.
Mullin vì dồn sự chú ý vào Thực Thần, vừa nãy có chút lơ là Y Shan, đột nhiên nghe Y Shan nói vậy toát cả mồ hôi lạnh, sợ Thực Thần cảm thấy Y Shan khinh suất.
Nhưng thấy Thực Thần không có phản ứng gì, trong lòng thở phào nhẹ nhõm: "Vâng".
Y Shan bèn để Thực Thần quay về.
Mullin im lặng, không biết nên nói Miện hạ to gan hay nên nói không hổ là Miện hạ.
| ← Ch. 81 | Ch. 83 → |
