| ← Ch.05 | Ch.07 → |
16.
Liên tiếp mấy ngày không thấy hòa thượng đến gây chuyện, ngược lại ta lại thấy có chút không quen.
Rượu uống chẳng còn vị rượu, thịt ăn cũng chẳng còn vị thịt.
Thu Tư vẫn là người hợp ý ta nhất. Hắn khoác một thân y bào thanh nhã, tóc dài giấu dưới mũ tăng, nụ cười dịu dàng:
"Đây có phải dáng vẻ hòa thượng mà tỷ tỷ muốn không?"
Hắn nhẹ nhàng đẩy ta ngã xuống tháp. Đôi mắt long lanh như nước hoàn toàn khác với Pháp Hải, trong đó có d ụ c v ọ ng.
Hắn nhìn ta, cúi người, qua lớp y phục mỏng khẽ ♓ô·ռ lên n** m*m m** trước n g ự c, chậm rãi trêu chọc.
Nhưng ta lại nhìn chằm chằm lên trần giường.
Trước mắt hiện lên gương mặt thanh tịnh, không chút 🌀ợ.𝖓 𝖘.óⓝ.𝐠 của Pháp Hải, cùng tiếng thở dài đau đớn vang bên tai hôm ấy.
Âm thanh... không đúng.
Cảm giác... cũng không đúng.
Giống như giữa sa mạc nhìn thấy ốc đảo, nhưng mãi mãi không chạm được tới.
Không giải được cơn khát...
Không giải được cơn khát!
Ta thất thần, đẩy vai Thu Tư ra.
"Thu Tư, ta chuộc thân cho ngươi. Ngươi hoàn lương nhé."
Ánh nến mờ ảo. Thu Tư sững người, trong mắt bỗng bùng lên tia sáng rực rỡ.
"Tỷ tỷ... thật sự muốn chuộc thân cho ta sao?"
"Tất nhiên rồi. Ta có lòng Bồ Tát, thích làm việc thiện nhất."
Ta mặc lại y phục, tìm tú bà nói rõ ý định. Bà ta nhân cơ hội nâng giá một hồi, nhưng ta vẫn cười tủm tỉm đồng ý, hẹn năm ngày sau mang tiền đến chuộc.
Thu Tư cảm động đến mức hai mắt đỏ hoe.
Ta an ủi qua loa vài câu, trong lòng nghĩ cùng lắm lại đến phủ Tri phủ trộm thêm ít bạc, chẳng có gì khó.
Việc quan trọng nhất lúc này là ta phải tìm được hòa thượng, hỏi cho rõ ràng.
Hắn đã gieo loại cổ gì lên người ta.
Ta không muốn thừa nhận bản thân... mọc não yêu đương.
Ta nghĩ, có lẽ vì cứ nhìn mà mãi không chạm được. Có lẽ chỉ cần ngủ với hắn một lần, cửa ải này coi như qua.
"Hy vọng là vậy."
Ta bước ra khỏi hoa lâu, dò hỏi khắp nơi.
Nghe cá chép tinh ở Tây Hồ nói hòa thượng đã lên Linh Ẩn Tự, vào Lôi Phong tháp, bế quan rồi.
Linh Ẩn sơn Phật quang bao phủ, yêu thân của ta không lên nổi. Ta đành lui về nguyên thân, từng chút từng chút trườn lên núi.
Linh Ẩn Tự lớn hơn Kim Sơn Tự nhiều.
Ta vừa bò vừa hỏi thăm, chim sẻ nhỏ, sóc con, dế nhỏ... mỗi con nói một kiểu.
"Vị hòa thượng từ nơi khác tới ngày nào cũng vào tháp Lôi Phong, rồi lại ra. Hắn đâu có bế quan."
"Không phải hòa thượng từ nơi khác đâu, hắn gọi phương trượng là sư huynh mà!"
"Ta nhớ rồi! Chắc chắn là Pháp Hải, hòa thượng bảy năm trước phạm trọng tội bị đuổi khỏi chùa!"
Chim sẻ nhỏ dẫn đường.
Ta tìm được Pháp Hải trong gian phòng củi.
Hắn vừa bị hai vị La Hán áp giải về. Nửa thân trên tr*n tr**, trên lưng m á u thịt be bét.
"Ở nơi Phật môn thanh tịnh thế này... ai dám đánh hắn?"
Ánh mắt ta dừng lại trên tấm lưng đỏ rướm m á u ấy, mày nhíu ch ặ t.
Chim sẻ huýt sáo, chẳng để tâm, chỉ buông một câu:
"Sư huynh của hắn chứ ai vào đây."
Nói xong liền vỗ cánh bay mất.
Ta đứng trên cành cây nhìn hòa thượng th* d*c một hơi, rồi từ dưới đất gượng người đứng dậy.
Mang theo vết thương nặng, hắn cầm rìu, lặng lẽ bổ từng khúc củi.
Lớp da thịt lật ra trên lưng dần dần khép lại, vết thương chậm rãi hồi phục.
Mỗi lần vung rìu, dưới lớp da cơ bắp chuyển động rõ ràng.
"𝐓_𝖍â_𝐧 ✝️_𝖍_ể hòa thượng này... chịu đựng thật tốt."
Ta l**m môi.
Bất tri bất giác, từ lúc xế bóng cho đến khi trăng lên cao.
Pháp Hải dội hai gáo nước lạnh lên đầu, mặc lại tăng bào vải thô, trở về phòng củi thủng mái.
Không có chăn ấm giường êm, hắn cứ thế nằm luôn trên đống củi, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lạ thật.
Sao trước giờ ta không biết Pháp Hải còn có khuynh hướng chịu ngược?
Bị như vậy mà hắn vẫn không chạy?
Ta ngủ luôn trên cành cây đến tận trưa.
Tiếng chặt củi đánh thức ta.
Trong sân đã chất thêm rất nhiều củi mới bổ.
Pháp Hải vẫn để trần nửa thân trên. Vết thương trên người đã hoàn toàn lành lại.
Không lâu sau, hai vị La Hán dẫn đường đi tới. Ba người một trước hai sau rời khỏi sân củi.
Ta cũng lén theo sau.
Họ đến tháp Lôi Phong.
Pháp Hải bước vào trong tháp, quỳ thẳng trước bài vị xá lợi được thờ phụng.
Trong tháp âm u bước ra hòa thượng cụt một tay.
Hắn cầm giới trượng, 𝖍⛎ռ.ⓖ ♓.ă.ռ.ℊ quất xuống lưng Pháp Hải.
Mỗi một roi, hỏi một câu:
"Pháp Hải, ngươi đã sát sinh. Ngươi có biết tội không?"
Mỗi câu hỏi, là một câu đáp:
"Đệ tử biết tội."
Pháp Hải cúi đầu.
Từ xa ta chỉ thấy đôi mày nhíu ch ặ t, môi mím thành một đường.
Cho đến khi lưng Pháp Hải lại m á u thịt be bét, cực hình mới kết thúc.
Ngày rời khỏi chỗ ta, hắn đã bị thương nặng.
Ba ngày trở lại Linh Ẩn Tự, mỗi ngày hắn đều chịu roi phạt như vậy.
Chỉ vì gi ế t một con rết tinh d·â·ⓜ ô, mà phải chịu hình phạt nặng đến thế!
Tên hòa thượng cụt tay kia... chẳng lẽ tâm mù mắt cũng mù rồi?
Ta đau lòng vô cùng, sắc lạnh liếc hắn một cái.
Dường như hòa thượng cụt tay cảm nhận được ánh mắt của ta, liền liếc về phía này một thoáng, rồi cao giọng quở trách:
"Pháp Hải, sắp đến Tết Đoan Ngọ, rắn rết chuột bọ rất nhiều. Chú ý quét dọn."
"Vâng."
Pháp Hải đáp.
Hai vị La Hán từ bên cạnh bước ra, đỡ hắn rời khỏi tháp Lôi Phong, trở lại phòng củi rách nát kia.
17.
Ta chỉ là một con rắn nhỏ, cố sức uốn mình, cuối cùng cũng chui được vào sân chứa củi.
Ta đến, mặt tươi cười, nhưng Pháp Hải lại quay lưng về phía ta.
"Ngươi đến làm gì?"
Ta bò vòng ra trước mặt hắn, nhận thức vô cùng rõ ràng:
"Chắc... ta tự chuốc khổ vào thân thôi."
Hắn không ngẩng đầu, vẫn cúi xuống bổ củi.
"Hòa thượng thối, ở đây ăn không ngon ngủ không yên, còn bị đánh nữa. Ta đến đưa ngươi đi!"
"Bần tăng... tự nguyện."
Pháp Hải xoay người, lại tiếp tục quay lưng về phía ta.
"Hả? Ngươi tự nguyện chịu nỗi khổ không đáng chịu? Vậy ta càng phải đưa ngươi đi! Ngươi đây là tâm lý bi ến th ái rồi, phải để ta giúp ngươi điều chỉnh!"
Ta men theo mắt cá chân Pháp Hải bò lên, quấn qua vòng eo săn chắc, đặt đầu lên lưng hắn.
Ta khẽ l**m lên vết thương còn chưa khép hẳn.
Pháp Hải không kìm được run lên, đưa tay bắt lấy ta.
Hắn nắm ta trong tay, vô cùng nghiêm túc nói:
"Đừng nghịch nữa. Sư huynh rất nghiêm khắc, huynh ấy không thể dung ngươi."
"Ngươi lo cho ta à~"
Ta cười rạng rỡ.
Nhân lúc Pháp Hải ngẩn người, ta cọ đầu vào cổ hắn:
"Chẳng phải hòa thượng đều từ bi sao? Nhiều lắm cũng chỉ khiến ta hiện nguyên hình, chứ đâu gi ế t ta."
"Ngươi sai rồi."
Pháp Hải lắc đầu.
"Sư huynh gi ế t yêu. Cánh tay kia của huynh ấy... cũng vì vậy mà mất."
Ta giật mình:
"Vậy chẳng phải hắn cũng phạm sát giới sao? Còn tư cách gì phạt ngươi!"
"Tăng nhân sát sinh ắt phải chịu phạt. Sư huynh thường ở tại Lôi Phong tháp, hình phạt huynh ấy chịu không ít hơn ta."
Nói đến đây, Pháp Hải dừng lại.
Đôi mắt sâu thẳm nhìn ta.
"Quy củ là quy củ. Không thể phá."
"Xì, quy củ gì chứ. Chẳng lẽ để rết tinh kia hại người mà không gi ế t nó?"
"Hơn nữa ngươi đã rời Linh Ẩn Tự, sư huynh ngươi đáng ra cũng không quản được ngươi!"
Ta nhân lúc Pháp Hải lơi tay, vặn mình thoát ra.
Theo cánh tay rắn chắc của hắn, chậm rãi bò lại gần, cười duyên.
"Hay là... thật ra ngươi phạm phải giới khác?"
"Lấy chuyện này làm cớ, âm thầm trừng phạt bản thân?"
Mặt nước tĩnh lặng dường như bị gió thổi qua, gợn lên một vòng sóng.
Hàng mi Pháp Hải khép lại, che đi ánh mắt.
Rất lâu sau, một tiếng thở dài.
"Ngươi đi đi."
"Ở lại đây... ta không bảo vệ được ngươi."
Không biết có phải vì da thịt chạm nhau hay không, tim ta bỗng đập loạn, miệng lại nói linh tinh.
"Ta đến tìm ngươi... trong lòng ngươi cũng vui lắm, đúng không?"
Đuôi rắn lạnh lẽo lướt qua làn da nón-🌀 ⓑỏ-ռ-g.
Pháp Hải lại run lên.
"Ngươi vì ta mà gi ế t rết tinh, vì ta mà chịu phạt. Ta 👢·ấ·y 𝖙ⓗ·â·п 🅱️·á·🅾️ đ·á·p... cũng là lẽ phải."
"Chỉ tiếc đạo hạnh ta nông cạn, không biết trong Phật tự này giữ được hình người bao lâu."
Con rắn nhỏ quấn quanh người Pháp Hải hóa thành thiếu nữ, ✞𝐡â·ⓝ 𝐭·𝐡·ể vẫn mề-𝖒 〽️-ạ-i như rắn, dán sát vào hắn.
"Ngươi nhìn ta đi."
"Dáng người của ta... cũng khá đẹp mà."
"Ngươi theo ta xuống núi, chẳng phải tốt hơn ở đây chịu khổ sao?"
Ta khẽ l**m môi Pháp Hải.
Hai tay vòng qua cổ hắn, t♓·â·𝐧 †·♓·ể Ⓜ️_ề_Ⓜ️ 𝖒ạ_𝐢 trước n gự c ép sát.
Hơi thở mơ hồ mê hoặc:
"Hòa thượng..."
"Đã phạm s á t giới, tiện thể phạm luôn sắc giới đi."
Pháp Hải nhắm ch ặ t mắt.
Bàn tay hắn đã dựng trước ng ực từ lâu, hắn lẽ ra phải tụng kinh rồi.
Nhưng không hiểu vì sao, vẫn chưa mở miệng.
Tay ta đặt lên tim hắn.
Một т·h·â·𝓃 𝐭·𝖍·ể có thể tự chữa lành, vậy mà ở tim lại để lại hai dấu răng nhỏ.
"Ngươi xem."
"Trong tim ngươi... có ta."
"Phạm sắc giới sẽ bị phạt thế nào? Chắc không nặng bằng sát giới."
Ta thử h*ô*ⓝ lên môi Pháp Hải.
Hắn không đẩy ta ra.
Ta liền không kìm được nâng mặt hắn lên, ♓-ô-𝖓 sâu hơn.
Ngoài sân củi, cây hạnh xào xạc.
Ánh nắng rơi qua kẽ lá, loang lổ trên gương mặt đang nhắm mắt kia.
Môi hắn...
Thơm...
Ngọt...
Rất... giải khát.
Ta nghĩ có lẽ mình đã tìm được ốc đảo mà mình vẫn tìm kiếm.
Đang định lao vào dòng suối ngọt lành, hấp thụ sự dịu mát mà mình khát khao nhất...
Từ hướng tháp Lôi Phong, bỗng truyền đến tiếng Phật âm uy nghiêm vang vọng.
"Bất phi phạm hạnh!"
Giống như tiếng chuông lớn vang mạnh bên tai, khiến người tỉnh ngộ.
Pháp Hải mở bừng mắt, sắc mặt đại biến, như đại họa sắp giáng xuống.
Hắn vội kéo chiếc tăng bào bên cạnh, phủ lên người ta, nhanh chóng niệm câu pháp quyết.
Hắn chắn trước ta, quay lưng lại, nhìn về phía tháp Lôi Phong, thần sắc căng thẳng.
Giọng nói gấp gáp:
"Đi xuống núi theo rừng trúc."
"Thấy bia đá thì rẽ trái, đừng dừng lại."
"Mau đi!"
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Ta còn đang chìm trong nụ ♓ô.ռ ngọt ngào ấy, đã bị tăng bào quấn lấy †_𝒽_â_ⓝ †𝒽_ể.
Hai chân không khống chế được mà chạy đi ê n cuồng.
Chân dài vung vẩy dưới lớp tăng bào, dẫm lên lớp lá rụng mềm trong rừng trúc.
Gặp bia đá rẽ trái.
Lại gặp rẽ nữa...
Phía sau liên tiếp vang lên tiếng nổ dữ dội.
Ta không hiểu chuyện gì, bỗng quay đầu lại.
Chỉ thấy một bàn tay Phật khổng lồ màu vàng.
Như trời sập đất nứt, sắp đè xuống người ta!
Ta sợ đến mức nhắm chặt mắt, càng liều mạng chạy.
Gió gào bên tai.
Con đường ta phải uốn mình bò ba ngày mới lên được, vậy mà chỉ chớp mắt đã xuống núi.
Vừa đến chân núi, qua tấm bia cuối cùng, sức lực trên người bỗng tan biến.
Ta ngã nhào xuống đất.
Ấn Phật phía sau hóa thành một luồng kim quang tản ra, thiêu đốt lưng ta đau rát.
Phật âm thanh lạnh mang theo thịnh nộ lại vang lên:
"Tiểu yêu! Nếu để bần tăng thấy ngươi lần nữa... chỉ có đường c h ế t!"
| ← Ch. 05 | Ch. 07 → |
