Truyện:Phàm Tâm - Chương 02

Phàm Tâm
Trọn bộ 17 chương
Chương 02
0.00
(0 votes)


Chương (1-17)

7.

Đến nửa đêm, ca múa tan dần.

Ma ma nhiệt tình mang lên bát chè, khéo léo cho người không liên quan lui hết, rồi liếc mắt ra hiệu với Thu Tư.

"Phải hầu hạ cho tốt."

Đèn trong tiểu sảnh hạ xuống, ánh sáng mờ đi.

Tiểu quan trước mặt ta mặt đỏ như đào, e lệ như hoa sắp nở, nhưng động tác lại rất hiểu chuyện. Hắn quỳ xuống, nắm lấy cổ chân ta, men theo mặt trong chậm rãi đi lên, từng nụ ♓ô·𝓃 chạm tới đâu cũng khiến ta ngứa tận tim.

"Được hầu hạ mỹ nhân như tỷ tỷ... là phúc của Thu Tư."

Đôi mắt ướ-𝖙 á-t của hắn nhìn ta, nhìn đến mức tim gan rối loạn.

Ngón tay ta luồn vào mái tóc hắn, từng sợi 𝐬1ế●т 𝒸●hặ●✞, tiếng thở mê mị bật ra.

Đây... mới là cuộc sống ta muốn.

Cực lạc sắp tới.

Nhưng đúng lúc đó...

Một tràng Phạn âm vang lên.

Ta đột ngột mở to mắt.

Cảm giác áp bức quen thuộc ấy...

Pháp Hải tới rồi.

Hắn cố chấp giữ quy củ Phật môn, không bước vào chốn phong hoa tuyết nguyệt, chỉ có thể đứng ngoài tụng kinh.

Mồ hôi lạnh lập tức rịn ra đầy trán.

Cảm giác hưởng thụ tan biến sạch sẽ.

Ta dùng chân đẩy đầu Thu Tư đang ✌️·ù·ℹ️ ✅·à·🅾️ vai mình ra, khàn giọng hỏi:

"Sao lại có hòa thượng tụng kinh? Ồn quá."

Thu Tư ngơ ngác:

"Tỷ tỷ... Thu Tư đâu có nghe thấy."

Ta ôm đầu, sốt ruột hơn:

"Chắc chắn có! Mau gọi người đuổi hắn đi!"

Ngoài hoa lâu quả thật có một hòa thượng.

Dưới màn đêm, hắn đứng một mình bên kia đường.

Môi khẽ khép mở, gần như không phát ra âm, nhưng lại bị tố là quấy rầy khách quý trong lầu.

Đám tay chân chửi rủa xông tới vây quanh hắn.

Kết quả bị hắn điểm huyệt từng người, bất động ngã xuống.

Xong xuôi, hắn liền chắp tay trước ng , niệm một tiếng:

"A Di Đà Phật."

Rồi ngẩng đầu nhìn về cửa sổ chạm hoa hoa lâu đang mở hé.

Hắn khựng lại một chút.

Giọng nói bỗng khàn đi:

"Rắn nhỏ... lại chạy mất rồi."

8.

Ta không ngờ tên hòa thượng ch ế t tiệt này đuổi nhanh đến vậy.

Từ Bình Giang chạy đến Lâm An, chưa tới ba ngày.

Từ hoa lâu đuổi đến Bạch phủ, bá*𝐦 💲*á*𝐭 ta từng bước.

Bạch Tố Trinh nghe thấy động tĩnh, vội khoác áo bước ra, vừa đi vừa kéo ta ra sau lưng bảo vệ.

Bạch tỷ nhìn Pháp Hải đứng lặng dưới trăng, nhíu mày hỏi ta:

"Muội làm gì rồi? Sao lại chọc phải phiền phức lớn thế này?"

Ta tủi thân:

"Tỷ tỷ! Chính tên đầu trọc này bắt muội mười lần! Lần nào cũng đánh muội hiện nguyên hình!

"Tỷ không giúp muội trút cơn giận này, còn trách muội dẫn hắn tới... hu hu hu!"

"Quả nhiên tỷ lấy chồng rồi, trong lòng chỉ có tỷ phu, không cần muội nữa..."

Bạch tỷ lắc đầu.

Cuối cùng vẫn mềm lòng.

Tỷ ấy nhân lúc đêm tối gọi ra một màn sương dày, che khuất tầm nhìn, sau đó bước ra nghênh chiến.

Ta bò lên đầu tường xem náo nhiệt.

Trong sương mù, bạch xà khổng lồ to bằng thùng nước quấn lấy hòa thượng, đánh nhau lúc ẩn lúc hiện.

Trong lòng ta ⓢư●ớп●g vô cùng.

Ta chưa từng thật sự giao thủ với tên hòa thượng này.

Lần nào gặp cũng không kịp phản kháng.

Nhưng Bạch tỷ thì khác.

Tỷ ấy sắp thành tiên, thực lực không phải tầm thường!

Pháp Hải dần rơi vào thế yếu.

Bạch tỷ vì công đức cũng không dám làm hắn bị thương, chỉ phân thắng bại rồi thu tay lui lại.

Thực lực hai bên ra sao, Pháp Hải rất rõ.

Hắn nhìn ta đang ngồi trên tường xem kịch, không nói gì.

Trước khi đi, hắn kẹp tràng hạt ở hổ khẩu, cúi người hành lễ với Bạch tỷ:

"Ngày khác bần tăng lại tới thỉnh giáo."

Bạch tỷ cũng mỉm cười gật đầu đáp lại.

Nhưng khi ta nắm tay tỷ ấy kéo vào nhà...

Ta cảm thấy tay Bạch tỷ đang run.

"Tỷ tỷ!"

Ta khẽ kêu.

Tỷ Tỷ bóp tay ta, ra hiệu hòa thượng vẫn chưa đi xa.

Mãi đến khi vào phòng...

Bạch tỷ đột nhiên ngã xuống.

Ta ôm lấy tỷ tỷ, hoảng hốt đá tung cửa phòng.

Hứa Tiên không biết bị trúng chú gì, ngủ say như ch ế t.

Ta tát liền ba cái vào mặt hắn mới đánh thức được.

Hắn thấy Bạch Tố Trinh 𝐡-ô-n mê cũng hoảng hốt.

Nhưng dù sao hắn cũng là thầy thuốc, nhanh chóng bình tĩnh lại, ba ngón tay bắt mạch.

Rất lâu sau...

Hứa Tiên ngơ ngác nhìn ta.

Ta sốt ruột đến mức định tát hắn thêm:

"Nói đi!"

Hắn lắp bắp:

"Phu nhân... không sao cả."

"Chỉ là..."

"Có thai rồi."

9.

Bạch tỷ mang thai, cơ thể yếu đi.

Hứa Tiên ở nhà sắc thuốc chăm sóc, phu thê ngọt ngào ấm áp.

Nhưng khi Hứa Tiên đi sắc thuốc, tỷ tỷ vuốt bụng, vẻ mặt lo lắng.

Ta nắm tay tỷ ấy, trong lòng đầy hối hận.

"Đều tại muội dẫn Pháp Hải tới, làm khổ tỷ."

Tỷ tỷ lắc đầu:

"Không cần tự trách. Tỷ đã không sao."

"Chỉ là... đứa trẻ này."

"Con của người và yêu... trời đất khó dung."

Bạch Xà là một con yêu mâu thuẫn.

Muốn thành tiên nhưng lại động phàm tâm.

Tích đức hành thiện nhưng cũng từng dâng nước Kim Sơn.

Ta nhìn sắc mặt tái nhợt của tỷ ấy, vừa đau lòng vừa sốt ruột.

"Đứa trẻ này nhất định phải sinh sao?"

"Gả cho hắn, giúp hắn mở hiệu thuốc... còn chưa đủ báo ân sao?"

"Hay là... trong lòng tỷ cũng mong đứa bé này?"

"Không chỉ muốn giữ con... mà còn muốn ở bên phàm nhân vô dụng kia cả đời?"

Bạch Tố Trinh xưa nay không thích nghe ta nói xấu Hứa Tiên.

Nhưng lần này nghe xong lại sững người.

Không khí im lặng đến mức khiến rắn ta khó thở.

Đúng lúc đó...

Hứa Tiên từ ngoài chạy vào.

"Phu nhân! Phu nhân!"

Hắn bưng bát thuốc nâu sẫm đến trước mặt Bạch Tố Trinh.

Ngón tay bỏng đỏ.

Hắn cẩn thận thổi nguội bát thuốc.

Nhìn thấy động tác ấy...

Chân mày đang nhíu của Bạch tỷ dần giãn ra.

Ánh mắt trở nên dịu dàng.

Ta hiểu rồi.

Tỷ ấy thật sự động phàm tâm rồi.

Hoàn toàn sa vào rồi.

Bạch Tố Trinh... không muốn thành tiên nữa.

Ta không nói gì, quay người đi ra.

Chỉ nghe Bạch tỷ phía sau vội hỏi:

"Thanh nhi! Muội đi đâu?"

"Muội đi hái linh chi cho tỷ dưỡng thai!"

Ta chạy thật nhanh.

Người đời đều mắng não yêu đương.

Nhưng đến khi chuyện rơi vào đầu mình...

Có mấy ai tránh được?

Tỷ tỷ yêu một người.

Ta yêu hưởng lạc.

Chúng ta đều không muốn thành tiên.

Lựa chọn này... không phân cao thấp, cũng chẳng có đúng sai.

Ai quy định thành tiên là tốt?

Ở đâu vui vẻ chẳng phải đều là vui sao?

"May mà trẻ con nhân gian một năm đã sinh. Đợi đến lúc đó, Bạch tỷ nhẹ gánh, đầu óc tỉnh táo hơn rồi lại nghĩ xem..."

"Rốt cuộc muốn thành tiên hay sống ở nhân gian... chọn thế nào cũng được..."

Ta vừa bò trên vách đá vừa lẩm bẩm tính toán.

Để tìm một cây linh chi, ta chạy khắp cả ngọn núi, da tróc cả ra mà chẳng thu được gì.

"Đúng là đất chó ăn đá gà ăn sỏi, cằn cỗi chẳng có thứ gì."

Trời dần tối.

Ta chán ghét quay về cái hang gần nước dưới chân núi, hóa lại thành người.

Đang mặc quần áo thì...

Sau lưng vang hai tiếng động lạ.

Trong bóng tối.

Một thứ gì đó khổng lồ và nguy hiểm đang lặng lẽ chằm chằm nhìn vào ta.

Chương (1-17)