| ← Ch.45 | Ch.47 → |
Hôm nay chị Bình được nghỉ.
Trưa về nhà mẹ đẻ ăn cơm, ăn xong chị vốn định nán lại bầu bạn với bà thêm chút nữa, nhưng bà cứ mải chằm chằm soi mói xem dì giúp việc có đang làm việc hay không. Ăn trưa xong, dì giúp việc muốn nghỉ ngơi một lát thì bà lại sai đi bảo dưỡng sàn gỗ. Dì giúp việc rụt rè, ấp úng bảo mình không biết làm.
Chị Bình chẳng nán lại nổi dù chỉ một phút, vơ lấy túi xách rời đi thẳng, vừa xuống lầu chị đã gửi cho dì giúp việc một phong bao lì xì.
Từ ngày bố chị qua đời, trong nhà chẳng còn đồng lương hưu nào. Mấy chị em lại chẳng ai đủ can đảm rước mẹ già về phụng dưỡng, thế là đành chốt phương án chung tiền thuê một người giúp việc ăn ở lại nhà. Chị cố tình tìm một người họ hàng xa ở quê, trạc độ sáu mươi tuổi làm giúp việc. Một là nghĩ có dính dáng chút ⓜá·⛎ mủ họ hàng, mẹ chị ít nhiều sẽ biết bề kiềm chế; hai là cũng để bà có người bầu bạn, trò chuyện giải khuây.
Buổi chiều, chị ghé trung tâm thương mại gội đầu dưỡng sinh, da đầu vừa được thư giãn xong, lúc đi ra lại suýt bị một kẻ hấp tấp đụng ngã. Dọc đường về đi ngang phòng gym nọ, xuyên qua vách kính sát đất trong suốt là một hàng dài chín chiếc máy chạy bộ cùng hai chiếc máy tập hình elip. Chị mắt không chớp mà lướt thẳng luôn, thôi đợi đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh vậy, giờ mà đi tập thì tới lúc lễ lạt kiểu gì cũng ăn uống bù lại vào thân. Nghĩ bụng đợi qua lễ Quốc khánh sẽ tái khởi động lại cuộc đời, chị dứt khoát rẽ vào siêu thị mua chút đồ ăn đã nấu chín, nhặt vài món nhậu nhẹ nhàng, tối nay phải nhâm nhi chút đỉnh mới được. Khối lượng công việc tuần này của chị đúng là quá cha người ta, chắc kiếp trước phải тà·𝖓 💰·á·т rồng thiêng nên kiếp này mới bị vướng lời nguyền làm y tá.
Chập tối về đến nhà, vừa bày biện xong xuôi mồi nhậu cùng chút rượu thì ông chồng chị cũng vừa ngân nga dăm ba câu hát, tinh thần sảng khoái bước vào cửa. Hai vợ chồng ngồi đối diện nhau nhâm nhi, thế mà rượu vơi chưa được nửa ly đã nổ ra cãi vã.
Cái gã cứng đầu hệt như lừa này đang nằng nặc đòi đi thăm bà dì vừa mới ngất xỉu nhập viện sau một trận đánh lộn với cháu ngoại.
Lão bảo, nếu không có dì ấy thì đã chẳng có lão của ngày hôm nay!
Đã thế lão còn trách chị sao không nói sớm, đợi người ta xuất viện rồi mới chịu mở miệng.
"Cấm anh đi, anh mà đi thì tôi ly hô*𝓃 với anh." Chị Bình lập tức đẩy mức sát thương lên kịch trần.
"Dựa vào cái gì chứ!" Anh rể gào lên với chị: "Dựa vào cái gì mà tôi chỉ đi thăm dì mình thôi mà cô lại đòi hủy hoại cuộc đời tôi!"
Chị Bình vừa bóc vỏ tôm khô, vừa bâng quơ đáp lại một câu: "Vì chuyện này có vẻ vang gì cho cam."
"Dì tôi suýt nữa thì xuất huyết não, phải nằm viện cả tuần trời. Tôi là cháu trai ruột của dì, biết chuyện mà không đến thăm thì tôi còn là con người nữa không?"
"Anh mà đi thăm thì mới đúng là kẻ mang tiếng xấu cả trong lẫn ngoài đấy." Chị Bình nhai phần thịt tôm săn chắc tươi ngọt rồi nói: "Anh cứ coi như mình không biết chuyện gì đi." Ngay sau đó, chị tiện miệng xuýt xoa: "Tôm khô Triệu Tồn Anh biếu ăn bén miệng thật."
"Tôi bắt buộc phải đi!" Anh rể vừa nói vừa vơ lấy quần áo định thay rồi ra khỏi cửa.
"Anh cứ đi đi, đi rồi tôi sẽ báo công an tóm anh tội lái xe khi say xỉn."
Anh rể ấm ức không sao hiểu nổi: "Tôi cũng có bắt cô đi cùng đâu, tôi đi một mình không được hay sao!"
"Anh đi cũng đồng nghĩa với việc báo cho người ta biết là tôi đã nắm được tình hình." Chị Bình nói: "Tôi đã biết chuyện mà không đến thăm thì tội lỗi lại càng thêm nặng."
Anh rể buông thõng hai tay đầu hàng: "Thế thì hai vợ chồng mình cùng đi."
"Muốn đi thì anh tự đi một mình đi."
Anh rể làm bộ định xỏ giày ra khỏi nhà.
Chị Bình nói: "Tôi sẽ báo công an tóm anh tội lái xe khi say xỉn."
"Tôi không thèm lái xe! Tôi gọi taxi!"
"Tiền anh gọi taxi là tài sản chung của hai vợ chồng, chưa có sự cho phép của tôi, anh không được tùy tiện sử dụng."
Hả?
Chị Bình hất cằm ra hiệu về phía chiếc ghế ăn: "Nếu anh thực lòng muốn tốt cho dì anh thì ngồi yên đó nghe tôi nói."
Anh rể ngoan ngoãn ngồi xuống.
"Gọi điện cho cô em họ Kiều Dương Dương của anh." Chị Bình bảo: "Thuyết phục Kiều Dương Dương đưa dì anh đi tư vấn tâm lý."
Anh rể đứng bật dậy: "Dì tôi có b*nh h**n gì đâu!"
"Giả bệnh cũng là một loại bệnh!" Chị Bình gắt lại: "Có người già nhà ai đang yên đang lành lại giở trò giả vờ ốm đau, để rồi bị con cái bóc mẽ, xỉa xói thẳng mặt không thương tiếc chứ?"
Anh rể lại tiu nghỉu ngồi xuống: "Tôi gọi cho Dương Dương liệu có tác dụng không?"
"Sẽ có tác dụng. Dẫu cô ta không đưa cô Lâm đi tư vấn tâm lý thì sau này lời ăn tiếng nói và hành động ít nhiều cũng sẽ biết đường tiết chế lại."
"Ý cô là... tình trạng hiện tại của dì tôi là do Dương Dương gây ra sao?"
"Dù không phải do cô ta trực tiếp gây ra thì cũng chẳng thoát khỏi sự liên quan." Chị Bình nói: "Đại đa số người già khi trút giận lên đầu con trẻ, nguyên nhân cốt lõi đều xuất phát từ sự bất mãn đối với bố mẹ của đứa trẻ đó. Còn Kiều Dương Dương, chỉ vì không xử lý ổn thỏa mối 🍳υ-𝖆-𝖓 h-ệ với dì anh mà khiến Đường Bảo bị vạ lây, bét ra cũng quy vào cái tội thiếu tinh ý, lơ là. Trận ❌-𝖚-ռ-🌀 độ-т nảy lửa lần này tuyệt đối là hậu quả của biết bao nhiêu dồn nén, tích tụ từ trước."
Anh rể nghiêm mặt nói: "Tôi thực sự không ngờ mức độ nghiêm trọng lại lớn như thế."
"Mấy năm trước đâu có xảy ra chuyện tày đình thế này, Đường Bảo được chăm bẵm chu đáo, ngoan ngoãn biết bao nhiêu." Chị Bình giục chồng động não suy nghĩ: "Đùng một cái, hai ba tháng nay cô Lâm hết giở trò giả bệnh lại đến trút giận lên đầu Đường Bảo, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó, hoặc là có mâu thuẫn nào đó bị đẩy lên đến đỉnh điểm rồi. Hồi tháng Năm bà ấy còn lân la tìm tôi để nhờ vả giúp cho Kiều Dương Dương và Triệu Tồn Anh tái ⓗô𝖓_. Thế mà giờ đây chẳng những không đả động gì tới chuyện đó nữa mà hình như bà ấy còn chẳng thiết tha muốn nhìn mặt tôi."
"Nhìn Dương Dương cũng... rất thấu tình đạt lý mà." Anh rể nói: "Đâu phải vợ chồng mình chưa tiếp xúc với con bé bao giờ đâu."
Chị Bình trầm ngâm một lúc lâu, vừa khoanh chân ngồi trên ghế vừa đáp: "Tôi với cái cô em họ này của anh không cùng một giuộc người."
"Anh cứ tìm đại cái cớ nào đó liên quan đến con đường thăng tiến sự nghiệp của cô ta mà đánh đòn tâm lý, ép cô ta bắt buộc phải chú trọng đến sức khỏe tinh thần của cô Lâm."
"Cái miệng tôi lóng ngóng lắm nói không được đâu, cô nhìn thấu vấn đề hơn thì cô đi mà nói."
"Tôi lấy tư cách gì để mở miệng hả?" Chị Bình bắt đầu phát cáu: "Đây chỉ là dăm ba câu chuyện vợ chồng đóng cửa bảo nhau, tôi tuyệt đối sẽ không dùng bất cứ hình thức nào để xì xầm mấy chuyện này với em họ anh đâu. Đó là dì ruột của anh chứ có phải dì ruột của tôi đâu, tôi chỉ vạch sẵn đường đi nước bước cho anh thôi, còn lại tôi mặc kệ." Chị nói đến đây thì trong lòng như có ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt: "Không giữ đúng chừng mực là rước thù chuốc oán vào thân ngay. Cả nhà bọn họ tới bệnh viện khám sức khỏe, tôi cứ như bà ma ma quản sự [1] lẽo đẽo hầu hạ từ đầu tới cuối."
Anh rể vội vàng châm đầy ly rượu: "Bớt giận, bớt giận nào, tức giận hại mình mau chầu ông bà ông vải lắm."
"Cô em họ của anh ấy, chung quy là do cuộc đời êm ả, xuôi chèo mát mái quá nên chẳng thấu tỏ nhân tình thế thái."
"Dạo trước cô ta qua nhà chơi, chỉ quăng ra đúng một câu đã làm tôi cứng họng. Trên vai đeo lủng lẳng cái túi Dior do nhà sắm cho, thế mà miệng lại thao thao bất tuyệt bóc mẽ cô Lâm giở trò giả bệnh để mưu cầu sự chú ý. Tôi mới khuyên, đã biết tỏng mẹ mình muốn được quan tâm thì cứ quan tâm bà một chút là êm chuyện, ngờ đâu cô ta hất hàm vặn lại: Dựa vào đâu chứ?" Chị Bình nói: "Chỉ nội một câu đó thôi, tôi đã dám chắc nịch rằng cái căn bệnh tâm lý của cô Lâm có dính dáng không nhỏ tới cô ta."
"Tôi chỉ mổ xẻ vấn đề theo một đạo lý mộc mạc nhất thế này: Dựa vào việc cô Lâm còng lưng đổ cả công sức lẫn tiền của ra chăm bẵm đứa nhỏ thay cô ta, cô ta đã có nghĩa vụ phải xoa dịu cảm xúc của bà ấy rồi. Không thèm xoa dịu, dỗ dành thì thôi, đằng này lại còn phủ nhận sạch trơn công lao của người ta. Sống ở đời đâu thể chỉ chăm chăm tận hưởng lợi lộc mà rũ bỏ sạch sành sanh mọi trách nhiệm và nghĩa vụ được?"
"Anh cứ chờ mà xem, kiểu gì Triệu Tồn Anh cũng sẽ làm mình làm mẩy giằng co cái quyền nuôi dưỡng Đường Bảo với cô ta cho coi." Chị Bình dặn dò chồng: "Bản thân tôi giờ cũng ốc không mang nổi mình ốc [2], chỉ nơm nớp lo dì anh hoặc Triệu Tồn Anh tìm tới cửa nhờ tôi đứng ra làm trung gian hòa giải vụ quyền nuôi con này. Cái chuyện tế nhị đó nhà mình tuyệt đối đừng dây vào, lớ xớ lại rước họa, đắc tội cả đôi bên."
Đầu óc anh rể lúc này rối như tơ vò: "Tôi nào có biết uẩn khúc bên trong lại sâu xa, phức tạp đến thế đâu chứ."
"Nếu sinh ra ở thập niên 70, khéo anh đã bị người ta vác gậy đá·𝓃·ⓗ 𝐜·♓ế·ⓣ từ đời thuở nào rồi." Chị Bình nói chồng: "Con gái lớn nhà người ta chưa chồng mà chửa, lén lút phá thai đang trốn ở nhà ở cữ, anh lại khua chiêng múa trống xách quà tới tận cửa thăm hỏi..."
"Phải phải phải." Anh rể kiểm điểm sâu sắc: "Chút xíu trí tuệ và tầm nhìn của anh, hồi trẻ đã dồn hết sạch vào khoảnh khắc nhắm trúng em rồi."
Vốn dĩ cuộc nhâm nhi tối nay đến đoạn này được xem như quá đỗi viên mãn và vui vẻ, thậm chí khéo khi còn có cả một màn vận động êm ái trước lúc đi ngủ nữa cơ.
Nhưng khốn nỗi, do chị Bình vắt chéo hai chân trên ghế ăn lâu quá đ●â●〽️ mỏi, lúc từ từ thả một bên chân cẳng rệu rã xuống, chẳng hiểu vô tình thế nào lại phơi ngay ngấn mỡ bụng ra. Báo hại anh rể buột miệng thốt lên: "Trời đất q-⛎-ỷ thần ơi, em lại mập lên không ít rồi kìa."
Chị Bình điềm nhiên vắt chéo chân lại như cũ, hỏi anh: "Sáng nay đã tưới xong đống hoa kia chưa?"
Anh rể ba chân bốn cẳng lăn xả đi tưới.
Muộn mất rồi.
...
Triệu Tồn Anh hẹn Kiều Dương Dương ra quán cà phê bên ngoài khu chung cư.
Anh về nhà tầm bốn năm giờ chiều. Đường Bảo chơi mệt đã chui vào lều trong thư phòng ngủ say sưa, Kiều Dương Dương thì túc trực bên cạnh vì lo con bé trở mình đè trúng vết thương. Còn Khổng Đa Lị đang ở ngoài phòng khách dọn phân cho bé thằn lằn Tráng Tráng, tiện thể khử trùng toàn diện lại hộp nuôi. Triệu Tồn Anh thấy Đường Bảo đang ngủ, quay ra phòng khách, hạ giọng hỏi Khổng Đa Lị: "Không sao chứ?"
Khổng Đa Lị nghe chưa hiểu ý: "Chuyện gì cơ?"
Triệu Tồn Anh hỏi: "Em không thấy gượng gạo à?"
Khổng Đa Lị lúc này mới hiểu ra, khẽ thì thầm: "Em cố gắng khắc phục được."
Triệu Tồn Anh thơm cô một cái, đi rửa tay thay đồ, chuẩn bị nấu chút gì đó cho Đường Bảo ăn lúc tỉnh giấc. Vừa hay Kiều Dương Dương từ trong thư phòng bước ra, quàng túi xách lên vai bảo: "Tôi về trước đây."
Triệu Tồn Anh chợt lên tiếng: "Hay là tôi với cô kiếm chỗ ngồi xuống nói chuyện một lát đi?"
"Ngồi đâu?" Kiều Dương Dương đánh mắt sang nhìn Khổng Đa Lị đang tất bật dọn dẹp hộp nuôi trên diện rộng: "Ngồi ngay ngoài phòng khách à?"
"Quán cà phê ngoài khu chung cư."
Kiều Dương Dương không nói đồng ý, cũng chẳng nói không, tiến thẳng đến bên tủ giày thay giày. Triệu Tồn Anh hiểu ý cô ấy là chịu nói chuyện, bèn theo gót ra ngoài. Lúc Kiều Dương Dương thay giày xong bước ra, Khổng Đa Lị đang ở ngoài phòng khách bỗng buông một câu: "Về thong thả nhé."
Nói xong câu đó, cô chỉ hận không thể cắn lưỡi tự vẫn cho xong.
Kiều Dương Dương thầm bĩu môi trong lòng: Ngốc bỏ xừ.
Triệu Tồn Anh bật cười không thành tiếng, khẽ bảo với cô: "Quán cà phê ngay cổng khu chung cư thôi, anh ngồi một lát rồi lên ngay."
Khổng Đa Lị ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Hai người kẻ trước người sau bước ra khỏi tòa nhà, Kiều Dương Dương lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Có gì nói thẳng đi."
Triệu Tồn Anh quan sát không gian xung quanh. Ngay phía trước là khu vui chơi trẻ em, mấy đứa nhỏ tan học đang nhao nhao chơi cầu trượt. Anh nói: "Đây đâu phải chỗ thích hợp để nói..."
"Thế thì khỏi nói." Kiều Dương Dương đang rã rời, cô ấy chẳng muốn nhấc chân ra tận quán cà phê nữa, chỉ mong nói cho nhanh xong để còn chuồn lẹ.
Triệu Tồn Anh bèn đi thẳng vào vấn đề: "Đường Bảo tạm thời không thích hợp để gặp mặt cô Lâm..."
"Tôi sẽ dọn ra ngoài." Kiều Dương Dương cắt ngang lời anh: "Tôi sẽ dẫn chị Hoa dọn về sống ở căn nhà cũ."
Triệu Tồn Anh lặng thinh.
Kiều Dương Dương dồn bước ép sát: "Tôi dẫn chị Hoa dọn ra ngoài sống chung với Đường Bảo, có OK không?"
"Chúng ta đang cùng nhau bàn bạc giải quyết vấn đề, chứ có phải đàm phán thương mại đâu..."
Kiều Dương Dương bỏ ngoài tai, gặng hỏi anh: "Có được hay không?"
"Cô phải đảm bảo tối nào cũng tan làm đúng giờ về nhà với con."
"Được." Kiều Dương Dương miệng nhanh hơn não: "Tôi làm được."
"Không phải kiểu mẹ con mạnh ai nấy chơi đâu." Triệu Tồn Anh nhìn chằm chằm cô ấy: "Là cô phải tương tác, chơi game cùng con bé..."
"Trước đây anh cũng đâu có ngày nào đi làm về là chơi với con đâu."
"Đó là vì trước kia con bé không bài xích bà ngoại, mỗi ngày đều có ông bà ngoại tương tác cùng rồi."
Kiều Dương Dương gật đầu: "Được."
Triệu Tồn Anh nói: "Tôi không hiểu tại sao mọi chuyện lại diễn biến đến cớ sự này."
Kiều Dương Dương bật lại: "Tôi lại càng không biết!"
"Tôi không có ý chỉ trích cô." Triệu Tồn Anh chậm rãi đáp: "Tôi chỉ đang nói dựa trên sự thật khách quan thôi."
"Vậy anh bớt nói dăm ba cái sự thật khách quan ấy đi." Kiều Dương Dương nhún vai: "Nghe chướng tai lắm."
"OK." Triệu Tồn Anh đắn đo cất lời: "Cô dẫn Đường Bảo dọn ra riêng, nhỡ ngày thường cơ quan cô bắt đi công tác..."
"Tôi sẽ không đi công tác!"
Triệu Tồn Anh giơ hai tay ra hiệu đầu hàng, nhìn cô ấy nói: "Nếu chúng ta cứ giữ cái thái độ nói chuyện này thì chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu."
"Bởi vì anh cứ đang cố vẽ ra đủ thứ khó khăn trên đời với ý đồ muốn giành lại quyền nuôi con." Kiều Dương Dương cười khẩy: "Khuyên anh dẹp ngay cái ý định đó đi, hai năm trước anh không lấy được thì giờ cũng đừng hòng thay đổi."
...
"Mục đích của hai chúng ta từ trước tới nay luôn nhất quán, đều mong Đường Bảo có một tuổi thơ vui vẻ khỏe mạnh." Triệu Tồn Anh nói chậm lại, cố gắng bá·〽️ 𝖘á·𝐭 vào trọng tâm vấn đề: "Ý của tôi là nhỡ cơ quan cô có bắt đi công tác hay đi xuống cơ sở, cô có thể nhờ chị Hoa tạm thời đưa Đường Bảo sang cho mẹ tôi chăm sóc."
Thái độ của Kiều Dương Dương dịu lại, cô ấy đáp: "Được."
Triệu Tồn Anh hỏi tiếp: "Vậy thứ Hai tuần tới Đường Bảo sẽ sang chỗ cô, hay là ở tạm nhà mẹ tôi?"
"Cứ sang chỗ dì Lan trước đi." Kiều Dương Dương nói: "Tôi cần thêm thời gian để bàn bạc với bố mẹ chuyện tôi dọn ra riêng."
Triệu Tồn Anh hỏi lại để chốt: "Vậy cứ thế mà làm nhé?"
"Được." Kiều Dương Dương bất chợt chuyển chủ đề, hỏi: "Anh với cô ta là hẹn hò với mục đích tiến tới 𝐡*ô*ⓝ nhân sao?"
"Đúng vậy!"
Kiều Dương Dương không hiểu nổi: "Cái nết ngờ nghệch của bà chị đó thu hút anh hả?"
"Chính xác." Triệu Tồn Anh nghiêm túc đáp lại: "Ông anh già này cũng phải kiếm một bà chị già thôi."
...
Kiều Dương Dương liếc xéo anh: "Thế tôi thì tính là gì?"
"Thì cô cũng đâu có thiệt thòi gì." Triệu Tồn Anh chẳng muốn dây dưa lằng nhằng thêm với cô nàng, tốn công phí sức, bèn khuyên giải: "Chẳng phải cô còn lãi đứt một cô con gái rượu mập mạp đó sao."
"Tôi phải đổi họ cho Triệu Tiểu Mãn."
Triệu Tồn Anh tỉnh bơ: "Cô đổi thành Ái Tân Giác La [3] cũng được tuốt."
Kiều Dương Dương quay ngoắt bước đi, chẳng thèm ngoảnh đầu lại.
-
[1] Bà ma ma quản sự (掌事姑姑): Từ thường dùng trong phim cung đấu Trung Quốc, chỉ những nữ quan/cung nữ lớn tuổi có quyền quản lý, sắp xếp công việc cho kẻ dưới, nhưng thân phận thực chất vẫn là người đi phục vụ, hầu hạ chủ tử.
[2] Ốc không mang nổi mình ốc: Thành ngữ gốc là "Nê Bồ Tát quá hà" (泥菩萨过河 - Bồ Tát bằng bùn qua sông). Tượng phật bằng đất sét đi qua sông thì tự mình còn tan rã, nói gì đến độ trì cho người khác. Ý chỉ bản thân mình còn lo chưa xong, không thể giúp đỡ hay gánh vác việc của người khác.
[3] Ái Tân Giác La (爱新觉罗): Dòng họ hoàng tộc người Mãn cai trị nhà Thanh - triều đại phong kiến cuối cùng của Trung Quốc. Trong tiếng Mãn, "Ái Tân" nghĩa là "Vàng" (Kim). Sau khi triều Thanh sụp đổ, con cháu dòng họ này đa số đổi sang họ Kim (金).
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 45 | Ch. 47 → |
