| ← Ch.20 | Ch.22 → |
Tâm trạng hăng hái này kéo dài suốt ba ngày. Hai ngày sau khi có điểm, cô không đến bệnh viện nhận ca.
Cô chẳng buồn đi nữa.
Cô nhẩm tính... kỳ nghỉ hè dù có làm tròn tháng thì tiền cầm tay cũng chỉ loanh quanh bốn nghìn tệ.
Cô bắt đầu chê số tiền hơn bốn nghìn tệ này rồi, không thèm kiếm nữa!
Sang ngày thứ ba, cô nghe ngóng được tin vỉa hè từ đồng nghiệp. Họ rỉ tai nhau rằng thành tích môn Ngữ văn kỳ thi chuyển cấp lần này của cô đứng thứ năm toàn khối. Sang học kỳ mới nhận lại khối 7 rất có khả năng sẽ diễn ra một cuộc thay m●á●𝐮 lớn, và cô sẽ được xếp dạy lớp thực nghiệm. Phản ứng đầu tiên của Khổng Đa Lị khi nghe tin này là dè chừng.
Trong định hướng nghề nghiệp của bản thân, ít nhất cô cũng phải cày ải thêm một khóa nữa, củng cố vững chắc thứ hạng rồi mới dám nhận lớp thực nghiệm. Toàn khối có hai lớp chọn và ba lớp thực nghiệm.
Về mặt cá nhân, cô không mặn mà gì với việc dạy lớp thực nghiệm. Mấy giáo viên kỳ cựu ở đó... khó làm việc chung lắm. Cứ dạy lớp đại trà là ổn nhất. Ngay cả khi phải nhận lớp bét bảng toàn khối thì với Khổng Đa Lị lúc này, thế nào cũng được.
Do đó, khi nhận được những tin nhắn dò la, cô lập tức gạt phắt đi: "Làm gì có chuyện đó!" Cô còn khẳng định chắc nịch rằng mình, cô Lý (môn Tiếng Anh) và thầy Hoàng (môn Toán) là tam giác sắt đã đồng cam cộng khổ suốt hai năm, đến Chúa cũng chẳng thể chia rẽ được họ!
Lúc nhắn tin WeChat với đồng nghiệp, cô đang nằm ườn trên thảm yoga trải dưới sàn nhà Khổng Linh, vừa rung đùi vừa bấm điện thoại. Khổng Linh nằm trên sofa cảm thán: "Người nhà mình chỉ hợp trúng mánh cò con thôi, không chịu nổi cảnh phất lên sau một đêm, cũng chẳng quen thói đắc chí đâu."
Nhắc đến vé số, Khổng Đa Lị liền bật dậy, loay hoay tìm tờ vé số tiện tay mua lúc dưới lầu.
Khổng Linh trở mình: "Gió thổi bay tọt xuống gầm sofa rồi."
Khổng Đa Lị nằm rạp xuống thảm yoga ngó vào gầm sofa, thấy tờ vé số màu trắng đang cuộn tròn trong đó. Thôi, đợi có kết quả rồi thò tay vào lôi ra cũng được. Cô lồm cồm bò dậy đi vào bếp, bưng đĩa chân vịt, đầu vịt bà nội vừa om ra. Bữa trưa ăn cá nướng với học sinh, cô chẳng được thảnh thơi nhấm nháp lấy vài miếng. Hai hôm nay ra ngoài, cô ăn liền tù tì ba bữa tiệc. Hai bữa trong số đó là do đám học trò nằng nặc đòi thiết đãi, một bữa cá nấu dưa chua, một bữa cá nướng. Bữa còn lại cũng lại là cá nướng... đúng là xin hàng. Có điều đó là cá nướng ăn ở quán nhậu vào buổi tối, do anh chàng "tình đầu" của cô đứng ra làm chủ xị, đặt bàn ngay tại quán của một người bạn học cũ.
Do lần trước cô đã cho "tình đầu" leo cây bữa tiệc sinh nhật, lần này thực sự không nỡ từ chối thêm nữa. Người ta đã chủ động mở lời đến đôi ba bận rồi, mình cũng đâu phải bà hoàng gì đâu? Thế nên cô tặc lưỡi quyết định gặp mặt xem sao. Thực tình mà nói, ấn tượng ban đầu của cô về "tình đầu" này chẳng mấy tốt đẹp, nói thẳng ra là đạp trúng "mìn" của cô rồi. Ngay cái lúc vừa kết bạn WeChat và nhận ra đối phương, anh ta đã toang toác với Từ Chính rằng hai người là tình đầu của nhau.
Nếu bắt buộc phải kể... thì đúng là chẳng biết đằng nào mà lần. Hai người từng ngồi cùng bàn một học kỳ, từng ra quán ngoài cổng trường uống chút nước giải khát, cũng từng chụm đầu bàn luận về sở thích hay dăm ba bộ phim truyền hình yêu thích. Chỉ vậy thôi, hết vị! Tay còn chưa kịp nắm nói gì đến chuyện chạm môi.
Nếu ngần ấy chuyện mà cũng bị quy là yêu đương, thì với cái lớp có 27 đứa con trai năm đó, chắc cô phải ⓒ*ặ*𝖕 k*è với chừng 20 đứa mất!
Mà mở rộng ra toàn khối thì cô ít nhiều cũng được xếp vào hàng ngũ hoa khôi đấy nhé, con trai có tình ý với cô nhiều không đếm xuể!
Thời còn đi học, cô chính là nữ thần trong mộng của vô số nam...
Thôi bỏ đi, đúng là câu châm ngôn muôn thuở: Hoa mai chẳng màng kể lại sắc hương kiếp trước!
Cô bưng nguyên một khay đồ om ra ngoài. Khổng Linh ngửi thấy mùi cũng lồm cồm bò dậy khỏi sofa. Tối qua bà làm ca đêm, rạng sáng ba giờ mới mò về tới nhà. Bà đi vào nhà vệ sinh lấy kem đánh răng, hỏi vọng ra: "Nhà có rượu không?"
Khổng Đa Lị vừa trả lời tin nhắn vừa đáp: "Dục Chân xách lên ngay ạ." Ngay sau đó cô gọi to: "Cô ơi, Dục Chân bảo bạn trai con bé cũng muốn lên nhà chơi..."
"Bảo nó đừng lên."
Khổng Linh không thiết tha gì chuyện gặp mặt. Bạn trai của Dục Chân lại chính là con trai gã người yêu cũ của bà. Chuyện tình giữa bà và lão già đó kết thúc chẳng mấy êm đẹp, nên dĩ nhiên bà cũng chẳng muốn nhìn thấy mặt con trai lão.
Bà nội đang ngồi lướt điện thoại trước bàn ăn cũng hùa theo: "Toàn cái thứ 🍳●𝖚●ⓐ●ռ 𝐡●ệ dây mơ rễ má vớ vẩn, tôi cũng chẳng buồn gặp."
Khổng Đa Lị lựa lời khéo léo truyền đạt lại ý kiến của mọi người cho Dục Chân. Năm phút sau, Dục Chân một thân một mình vác nguyên thùng bia lên nhà. Khổng Linh thấy vậy cằn nhằn: "Mua gì mà lắm thế?"
Dục Chân đang nóng 𝒷*ố*↪️ h*ỏ*𝖆: "Thế mẹ bắt buộc phải uống hết sạch trong hôm nay chắc?"
Khổng Đa Lị khui thùng bia, ồ, vẫn còn lạnh buốt. Cô lấy vài chai ra xếp cạnh khay đồ om rồi căn góc chụp ảnh. Đăng lên vòng bạn bè xong xuôi, cô đeo găng tay dùng một lần vào bắt đầu gặm chân vịt. Chân vịt ngon bá cháy! Học trò của cô thi được 673 điểm quả là tuyệt vời! Hứng chí lên, cô lại tiếp tục chụp ảnh cận cảnh món ăn ném vào nhóm chat gia đình. Thấy vậy, Khổng Chí Nguyện liền nhắn tin riêng: [Con gái đừng uống vội, đợi tối bố về rồi hai bố con mình cùng nhâm nhi. ]
Khổng Đa Lị nhắn lại: [Buổi tối uống bia dễ bị sưng mặt tích nước lắm, ảnh hưởng đến việc ngày mai con đi nhận ca. ]
Khổng Chí Nguyện hỏi: [Sao con không nghỉ ngơi thêm đôi ba hôm nữa. ]
Khổng Đa Lị đáp: [Con sợ nghỉ thêm mấy hôm lại chây ì chẳng buồn đi làm nữa. ]
Cùng lúc đó, Dục Chân đã thay xong áo hai dây và quần đùi cotton. Cô nàng đá chiếc ghế lười tới gần bàn ăn rồi ngồi phịch xuống, tợp một ngụm bia lạnh buốt rồi rủ rê: "Chị ơi, lúc nào rảnh hai chị em mình đi lấy cao răng đi?"
"Được thôi." Khổng Đa Lị vừa gặm chân vịt vừa đáp: "Năm ngoái chị cũng đi lấy cao răng vào dịp nghỉ hè, giờ cũng đến lúc phải làm sạch lại rồi."
Bà nội bưng cốc nước của mình ra, bảo cháu cho bà một chút xíu bia. Bà nhấp thử một ngụm nhỏ rồi nhăn nhó chê buốt răng: "Đi lấy cao răng thì bảo hiểm y tế có chi trả không?"
Khổng Linh đánh răng xong đi ra ngồi vào mâm, nói: "Mẹ mơ mộng hão huyền vừa thôi."
"Trám răng còn được thanh toán thì sao lấy cao răng lại không?" Bà nội nói với Khổng Linh: "Cô lo mà lót dạ bằng tí tinh bột trước đi, bụng rỗng tuếch mà cứ nốc đồ lạnh với ăn cay, không Tào Tháo đuổi mới là lạ."
Khổng Linh nói: "Thế mẹ nướng cho con mấy lát bánh bao đi."
"Cô có hiếu quá cơ." Bà nội lụi cụi đi nướng bánh bao cho con gái.
Khổng Linh quay đầu lại, đập ngay vào mắt là chiếc áo hai dây mỏng hằn rõ cả nh* h** của Dục Chân, bèn nói: "Tối thiểu con cũng phải mặc cái áo lót vào chứ, lát nữa shipper lên lấy hàng người ta nhìn thấy thì sao..."
Dục Chân đang gặm đồ hăng say, trả lời bà: "Nhìn thấy chứ có xơ múi được gì đâu!"
Khổng Linh vừa mới ngủ dậy, đầu óc vẫn còn váng vất. Bà ngáp một cái thật to, lười chẳng buồn đáp lời. Đưa tay với lấy điện thoại kiểm tra WeChat, thấy bức ảnh chân vịt Đa Lị gửi trong nhóm chat gia đình, bèn nói một câu: "Cái con Đa Na kia cũng lặn mất tăm, quanh năm suốt tháng chẳng bao giờ thấy nó ngoi lên nhóm ho he nửa lời."
Dục Chân chen ngang: "Giả sử mà con phải đóng thuế thu nhập cá nhân ở mức 45% thì con cũng chẳng rảnh rỗi lên nhóm nói năng làm gì."
Khổng Linh thắc mắc: "Sao mà phải đóng nhiều dữ vậy?"
"Điều đó chứng tỏ chị ấy kiếm tiền như nước chứ sao!" Dục Chân vừa gặm đầu vịt vừa nói: "Con cũng ao ước được đóng thuế mức 45% đây này, chạm nóc kịch trần luôn rồi."
Khổng Đa Lị hỏi: "Thế em có phải đóng thuế không?"
"Chưa tới lượt em đâu. Em chỉ là hộ kinh doanh cá thể cò con, được hưởng chính sách miễn thuế cơ..." Dục Chân bỗng sực nhớ ra: "Ê chị ơi, sang năm cậu em tròn sáu mươi tuổi rồi đấy, chị với chị Đa Na có thể làm thủ tục giảm trừ thuế phụng dưỡng người già được rồi." [1]
Khổng Đa Lị tò mò: "Thế được giảm trừ bao nhiêu?"
"Tổng định mức là 3000 tệ, chị và chị Đa Na mỗi người chia nhau 1500."
Khổng Linh gợi ý cho Đa Lị: "Cháu đừng chia với Đa Na làm gì, tự mình ôm trọn suất giảm trừ 3000 tệ này đi."
Khổng Đa Lị trợn tròn mắt: "Làm vậy được sao ạ?"
"Làm gì có chuyện đó, nếu có ôm trọn suất thì để chị Đa Na nhận mới hợp lý! Thuế suất của chị ấy cao chót vót, còn chị thì... ơ kìa chị, ba cọc ba đồng tiền lương của chị sau khi trừ đi các khoản bảo hiểm bắt buộc chắc gì đã chạm tới mức phải đóng thuế thu nhập cá nhân?"
Khổng Đa Lị gặm chân vịt cái rột, câm nín chẳng nói nên lời.
Khổng Linh bảo rằng: "Thế thì nhường cho Đa Na nó nhận tất đi!"
...
Khổng Đa Lị lẳng lặng đứng dậy mở tủ lạnh. Cô lôi từ ngăn đá ra miếng bít tết vân mỡ chằng chịt duy nhất còn sót lại, đứng đực ra đó rã đông rồi áp chảo, xong xuôi mang ra chia chác với bà nội. Chỗ thịt này là do Khổng Đa Na đặt mua trên mạng dạo trước. Hôm khui thùng, cô đã xẻo luôn một nửa mang lên đây.
Giữa lúc đang ăn uống ngon lành, cô nhận được điện thoại của Triệu Tồn Anh, đầu dây bên kia hỏi: "Lily, sao cô không đi làm?"
"Mắc mớ gì tới anh."
Triệu Tồn Anh bảo: "Hôm qua cô cũng có đi nhận ca đâu."
Khổng Đa Lị chậm rãi nhai miếng bít tết, đủng đỉnh vặn lại: "Có phải anh có tình ý với tôi rồi không? Sao mà theo sát nhất cử nhất động của tôi thế."
"Cô buồn cười nhỉ." Triệu Tồn Anh đáp trả: "Theo cái logic đó của cô, thì tôi còn quan tâm sát sao đến bệnh nhân của mình hơn nhiều. Chẳng lẽ tôi cũng nảy sinh tình ý với bệnh nhân chắc?"
"Có chuyện gì thì anh rặn mau."
"Vào vòng bạn bè thả tim dạo cho tôi cái đi."
...
Khổng Đa Lị lướt vòng bạn bè, thấy bài đăng mới nhất của Triệu Tồn Anh từ mười phút trước: Thiên thần xoay ca, hoan nghênh tiếp tế đồ ăn.
Bức ảnh đi kèm là Đường Bảo đang mặc... một chiếc áo blouse trắng đã được cắt may thu nhỏ lại, cổ đeo ống nghe đồ chơi màu hồng, mặt đeo chiếc khẩu trang nhỏ xinh, còn đầu thì đội mũ y tá.
Giỏi quá trời luôn.
Ăn trưa xong, Đường Bảo nhớ bố. Đúng lúc chiều nay Triệu Tồn Anh có ca trực khám, anh bèn nhờ chị Hoa đưa con bé đến bệnh viện.
Vốn dĩ Đường Bảo chỉ được phép đi dạo loanh quanh trong khu vực tòa nhà ngoại trú. Ngặt nỗi, mấy đồng nghiệp đi ngang qua bị sự đáng yêu của cô bé đốn tim, cứ thế dắt tuột con bé tới phòng trực ban ở tòa nhà điều trị nội trú để cho đồ ăn ngon. Nhận quà xong, con bé lại được người ta dắt sang khoa Giải phẫu bệnh lý, lúc ra xách thêm một túi đồ ăn vặt nhỏ. Vừa ra khỏi đó thì Từ Chính bắt gặp, anh ta bế thốc con bé về thẳng khoa Gây mê. Chơi ở khoa Gây mê một lát, lúc chui ra lại đụng ngay Trưởng khoa Nội Ung bướu. Nhìn chiếc áo blouse cũ được sửa nhỏ xíu trên người con bé, Trưởng khoa chép miệng bảo Triệu Tồn Anh đúng là chỉ giỏi làm càn! Thế nhưng càu nhàu xong, ông lại dắt tay con bé lên văn phòng tầng trên, thả cho con bé tự chơi đùa với mấy chậu cây cảnh. Chơi được vài phút thì ông bị người ta gọi ra ngoài, ngoảnh đi ngoảnh lại thế nào lại quên béng luôn Đường Bảo.
Đường Bảo lại lóc cóc chạy ra, tự mò mẫm đến tận khu nội trú khoa Nội. Suốt dọc đường, hễ ai nhìn thấy con bé cũng đều tươi cười hỏi han: "Đây chẳng phải là bé con nhà bác sĩ Triệu khoa Ngoại Ung bướu sao? Sao cháu lại ở đây thế này?"
Đi thêm chút nữa là tới khu buồng bệnh của khoa Ung bướu Nhi, bên trong có rất nhiều trẻ em đang nằm viện. Người kia định dắt Đường Bảo sang khu khoa Ngoại, giữa đường thì đụng mặt Từ Chính đang hớt hải chạy đi tìm. Hai người bàn giao xong xuôi, Từ Chính vừa dắt Đường Bảo về khoa vừa nhỏ nhẹ hỏi: "Cháu muốn ăn gì nào? Chú đặt trên điện thoại cho cháu nhé."
Đường Bảo thốt lên thắc mắc lớn nhất trong lòng: "Bố cháu nổi tiếng lắm hả chú? Sao ai cũng biết cháu vậy ạ?"
Từ Chính không thèm bóc mẽ chuyện bố con bé làm màu quá đỗi, đã đăng bài lên vòng bạn bè lại còn dặn dò khắp các nhóm chat y bác sĩ, mà chỉ hùa theo: "Đúng thế, bố cháu rất nổi tiếng và cực kỳ tài giỏi luôn!"
Đường Bảo nghe xong tự hào vô cùng, chẳng những tự hào mà còn thấy hãnh diện cực kỳ!
Đúng lúc đó, Từ Chính nhận được điện thoại gọi vào phòng mổ. Nghĩ tới nghĩ lui, anh ta đành dẫn con bé đến trạm y tá của khu điều trị số 13. Tới trạm y tá, Đường Bảo cũng đã đi dạo mỏi nhừ cả chân. Con bé lủi thủi một mình vào phòng chia suất ăn, bày la liệt đống đồ ăn vặt trong tay lên mặt bàn. Lựa ra một gói nấm hương sấy giòn bóc vỏ xong, con bé nâng chiếc bình nước đeo chéo trên người lên tu một ngụm để bổ sung nước, rồi mới thò tay vào túi áo blouse lôi ra một chiếc găng tay nilon dùng một lần được đóng gói riêng biệt đeo vào tay.
Chẳng bao lâu sau, chị Bình hớt hải chạy tới tìm. Thấy con bé đang ngồi ngoan ngoãn ăn nấm sấy, chị không kìm nổi sự yêu mến, cất tiếng hỏi: "Đường Bảo ơi, cháu có biết cô là ai không?"
Đường Bảo lắc đầu, nhìn chị rồi chững chạc nói: "Hình như cháu không quen cô ạ."
Chị Bình ngồi xổm xuống bảo: "Mẹ cháu gọi cô là chị dâu họ, nên cháu phải gọi cô là mợ mới đúng. Tết năm kia mợ có đến nhà bà ngoại cháu ăn cơm, mợ còn bế cháu nữa cơ."
Ý thức cảnh giác của Đường Bảo rất cao: "Thế bà ngoại cháu tên là gì ạ?"
"Bà ngoại cháu là cô giáo Lâm, ông ngoại cháu là Chủ nhiệm Kiều, còn người chăm sóc cháu hằng ngày là chị Hoa."
Đường Bảo lại hỏi: "Thế nhà cháu nuôi một con chim sáo hay là một chú chó Phốc Sóc ạ?"
Câu này làm chị Bình khựng lại: "Chẳng phải mẹ cháu bị dị ứng với lông thú cưng sao?"
"Vậy thú cưng điện tử của cháu tên gì ạ?"
"Ôi chao ôi!" Trái tim chị Bình như tan chảy. Sao lại có đứa trẻ lanh lợi đến thế chứ! Chị vươn tay định nựng cặp má bầu bĩnh của con bé.
Đường Bảo né ra, nói: "Bố cháu không cho người khác dùng tay chạm vào mặt cháu đâu."
"Mợ sơ ý, mợ sơ ý quá." Chị Bình lập tức quay người đi sát khuẩn tay. Trong lúc xoa dung dịch sát khuẩn, nụ cười trên môi chị dần tắt lịm. Đường Bảo khiến chị nhớ lại chuyện lén mang thai đứa con thứ hai mười mấy năm về trước. Thai đã sang tháng thứ bảy, chị định trốn đi nơi khác để sinh con thì chợt nhận ra đã mấy ngày rồi không thấy thai máy. Trực giác mách bảo có chuyện chẳng lành, chị bèn tìm đến cô Lâm và Chủ nhiệm Kiều. Chủ nhiệm Kiều nhờ vả các mối 🍳⛎a·𝓃 ♓·ệ để kiểm tra cho chị, kết quả báo thai đã lưu. Lúc can thiệp lấy thai ra, đó là một bé gái.
Đó vẫn luôn là một nút thắt nho nhỏ trong lòng chị.
Tuần trước, lúc nhìn thấy Đa Lị dẫn mấy nữ sinh đi ăn ở căn tin, tối về chị cứ ngẩn ngơ suy nghĩ mãi. Giá như đứa con bé bỏng của chị còn sống, chắc giờ này con cũng đang bước vào kỳ thi chuyển cấp rồi.
Vốn tưởng chuyện đó cứ thế rồi qua, nhưng trưa hôm sau tình cờ gặp Đa Lị ở trạm y tá, một ý nghĩ xẹt qua trong đầu, chị bèn gọi Đa Lị lại và nói ra tâm nguyện của mình ngay lúc đó. Chị giấu nhẹm động cơ và tâm tư sâu kín, chỉ bảo rằng dạo này kinh tế rủng rỉnh, mỗi năm có thể trích ra chút đỉnh để tài trợ cho học sinh.
Chị bảo: "Chị cũng chẳng cần tìm đến những vùng xa xôi hẻo lánh làm gì, cứ chọn học sinh trong trường em hoặc những người em biết rõ hoàn cảnh là được. Ưu tiên những em xuất thân từ gia đình đang nhận trợ cấp hộ nghèo, hoặc gia đình khó khăn nhưng lại không đủ điều kiện xét duyệt trợ cấp."
Khổng Đa Lị ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Chị ơi, vậy ngoài những trường hợp thực sự khó khăn về mặt kinh tế, chị có yêu cầu gì thêm đối với học sinh được nhận tài trợ không? Kiểu như chị muốn tài trợ ẩn danh hay cần phải gặp mặt trực tiếp người nhận? Có cần em theo dõi sát sao tình hình học tập của các em ấy giúp chị không?"
Chị Bình nghe là nhận ra ngay có ẩn ý bên trong, nhưng chưa hiểu rõ lắm.
"Chuyện này liên quan đến tâm nguyện của chị." Khổng Đa Lị giải thích rõ hơn với chị: "Ẩn danh tức là chị sẽ không có bất kỳ sự liên hệ hay tiếp xúc nào với học sinh cũng như gia đình các em. Tâm nguyện khi trao khoản tiền này là vì chính bản thân chị, hoàn cảnh tương lai của học sinh đó ra sao, có học đại học hay không đều chẳng liên quan gì đến chị. Đây là một hành động xuất phát từ một phía, hoàn toàn không cần sự đền đáp từ người nhận."
"Cách thứ hai là chị đặt kỳ vọng vào người nhận. Chị mong khoản tài trợ này mang lại giá trị thiết thực, tốt nhất là người đó có thể đỗ vào một trường đại học kha khá và có tương lai rộng mở."
"Không cần phải làm phức tạp thế đâu." Chị Bình bất giác nảy sinh tâm lý bài xích: "Mỗi năm chị cùng lắm cũng chỉ tài trợ hơn chục nghìn tệ, cho thì cho thôi, không có chuyện bắt khoản tiền này phải phát huy giá trị to lớn gì cả."
"Nếu tâm nguyện của chị là vậy, em khuyên chị nên chọn ẩn danh." Khổng Đa Lị tế nhị khuyên bảo: "Làm việc thiện không cầu báo đáp, như thế lại càng tốt cho người cho đi. Hơn nữa cũng đỡ chuốc lấy phiền phức, có thể xem là một cách bảo vệ ngầm cho cả người tài trợ lẫn người nhận."
Chị Bình nghe là hiểu ngay. Chuyện "Một vốc gạo là ân, một đấu gạo là oán" [2] ở đời vốn chẳng hiếm lạ gì.
Khổng Đa Lị hỏi tiếp: "Chị có ngại tài trợ thông qua các tổ chức từ thiện xã hội không?"
Chị Bình nhìn cô: "Em từng làm việc sâu sát... với những tổ chức đáng tin cậy như vậy sao?"
"Em từng tiếp xúc với một tổ chức, tính minh bạch của họ khá cao." Khổng Đa Lị nói: "Họ có cố vấn pháp lý vững chắc và chuyên làm các công tác viện trợ tại địa phương. Đối tượng viện trợ ngoài học sinh nghèo còn nhắm đến những người già cả neo đơn, góa bụa, mồ côi hay tàn tật."
"Được đấy chứ." Chị Bình lấy làm lạ: "Sao em lại có cơ hội tiếp xúc với mấy tổ chức kiểu này?"
"Hồi trước l*m t*nh nguyện viên ở khoa Chăm sóc Giảm nhẹ em có biết đến." Khổng Đa Lị chậm rãi kể: "Em có một học sinh cần hỗ trợ kinh tế từ xã hội, lúc đó em đã liên hệ với tổ chức của họ. Hai năm nay em đều phụ trách cung cấp cho họ hồ sơ chứng minh nhu cầu cần hỗ trợ của học sinh đó."
Chị Bình vỗ vai cô, tán thưởng: "Chị thực sự rất quý em, làm việc vừa có trách nhiệm lại vô cùng đáng tin cậy!"
Khổng Đa Lị nghe vậy thì mở cờ trong bụng, trong lòng lâng lâng vui vẻ.
Chị Bình cười hỏi cô: "Trưa nay ăn gì thế?"
Khổng Đa Lị chỉ vào chiếc túi giữ nhiệt: "Em mang theo cơm rang tôm rồi ạ."
Chợt nhớ ra chuyện gì đó, chị Bình bèn hỏi thẳng: "Em quen thân với Triệu Tồn Anh lắm à?"
"... Từ năm nay mới dần thân thiết hơn chút thôi ạ."
Chị Bình gật gù, rào trước: "Em đừng chê chị có sao nói vậy nhé, cậu ta vẫn còn mớ bòng bong chưa dọn dẹp sạch sẽ đâu, vẫn qua lại quá mức mật thiết với gia đình vợ cũ." Chị nói tiếp: "Trong khu điều trị có bao nhiêu y bác sĩ có hảo cảm với cậu ta, mà chẳng ai dám tiến tới phát triển 🍳𝐮*🔼*𝐧 𝖍*ệ cả."
"Vâng vâng." Khổng Đa Lị vội vàng giải thích: "Chị ơi, dạo trước em cũng mới đi xem mắt một người rồi."
Chị Bình tò mò: "Người giới thiệu là người viện mình à?"
"Người giới thiệu là bác sĩ Triệu ạ."
"Triệu Tồn Anh á?" Chị Bình ngạc nhiên: "Cậu ta ngày nào cũng đứng bàn mổ thì quen biết được ai?"
Khổng Đa Lị nói: "Anh ấy giới thiệu cho em cậu em họ của bác sĩ Từ bên khoa Gây mê, hiện đang làm việc ở bệnh viện Răng Hàm Mặt."
Chị Bình không thấy lạ nữa, nhưng chị vẫn giữ thái độ hoài nghi về chuyện này. Chị cho rằng kiểu trai kỹ thuật suy nghĩ đơn giản như Triệu Tồn Anh tự lo thân mình cho tốt đã là may lắm rồi, chưa chắc anh đã tìm hiểu kỹ càng về người em họ kia của Từ Chính. Chị hỏi: "Em đang qua lại tìm hiểu em họ Từ Chính à?"
"Cậu em họ đó tình cờ lại là bạn học cũ của em. Hôm kia tụi em vừa gặp mặt một lần, hiện tại coi như đang trong giai đoạn tìm hiểu."
Chị Bình vô cùng dứt khoát: "Em gửi tên em họ cậu ta cho chị. Chị có người quen bên bệnh viện Răng Hàm Mặt, để chị nhờ người dò hỏi giúp em."
Khổng Đa Lị vô cùng cảm kích: "Em cảm ơn chị ạ."
Chị Bình mỉm cười, nhờ cô đốc thúc giúp vụ tài trợ rồi xoay người đi làm việc tiếp.
Chị Bình đi rồi, Khổng Đa Lị mới lấy bữa trưa ra, mở nắp từ từ xới tơi cơm rồi bỏ vào lò vi sóng. Vừa quay được 20 giây thì nhận được điện thoại của Triệu Tồn Anh, bên kia nói: "Cô xuống đây đi, tụi mình hội họp nào."
...
Khổng Đa Lị nói: "Anh là thánh giao tiếp mà, tự đi một mình đi."
Triệu Tồn Anh nói ra nỗi hoài nghi của mình: "Tôi cứ lờ mờ có cảm giác... cô đang cố tình thọc gậy bánh xe, cô không muốn tôi tiếp xúc với bố của tụi mình."
...
Khổng Đa Lị bưng cơm ra, vạch rõ thực tế với anh: "Anh không thấy chúng ta liên lạc quá mức mật thiết sao? Chuyện chỉ cần một tin nhắn WeChat mà anh toàn gọi điện. Hơn nữa, tần suất chúng ta gọi điện hay gặp mặt còn cao hơn hẳn so với tôi và đối tượng xem mắt của tôi, anh thấy thế có khoa học và hợp lý không?"
Triệu Tồn Anh hỏi lại: "Cô thử ngẫm lại xem, tại sao tần suất cô gọi điện hay gặp gỡ tôi lại cao hơn hẳn so với đối tượng xem mắt của cô? Có phải cô không ưng ý người ta lắm đúng không?"
...
-
[1] Khấu trừ chi phí phụng dưỡng người già (抵扣赡养老人): Theo Luật Thuế TNCN Trung Quốc, người lao động phụng dưỡng cha mẹ (hoặc ông bà, cô chú bác không có con cái) từ 60 tuổi trở lên sẽ được giảm trừ một khoản chi phí cố định vào thu nhập chịu thuế hàng tháng.
[2] Một vốc gạo là ân, một đấu gạo là oán (升米恩斗米仇): Thành ngữ, chỉ việc giúp người một chút thì họ biết ơn, nhưng giúp quá nhiều sẽ khiến họ xem đó là điều hiển nhiên, tới khi không giúp nữa lại quay sang oán hận.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 20 | Ch. 22 → |
